Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 96: Hậu Duệ Tộc Nữ Oa

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:52
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Má ơi, thật sự là Kế Ngỗi ?"

Phạm Lam bay lơ lửng, lượn hai vòng quanh đàn ông đang bếp. Cô dám chắc chắn lắm vì hề thần quang, chỉ là một phàm trần bình thường. Thế nhưng, khuôn mặt , giọng , đích thị là phiên bản gầy trơ xương của Kế Ngỗi.

Lẽ nào cái Luân Hồi Cảnh cho xem kiếp của cô, mà là kiếp của Kế Ngỗi? Hay là... xem quá khứ mập mờ gì đó giữa Kế Ngỗi và Dung Mộc?

Hừm...

"Đây là con mãng xà trăm năm tuổi, leo qua hai ngọn núi mới săn đấy, mệt đứt mà còn bắt lột da ?" Cô gái tên Đại Hắc khó chịu cằn nhằn: "Có giỏi thì tự mà săn một con về đây."

"Thứ thế , đừng lãng phí." Người đàn ông tên Nam Đạt vội vàng ôm lấy xác rắn: "Để lột da cho, Đại Hắc cô mau nghỉ , đến bữa sẽ gọi."

Đại Hắc và đầu bếp , đồng thời hừ lạnh một tiếng.

Anh Bếp đầu trong, còn Đại Hắc tiếp tục kẹp Dung Mộc nách về phía .

Phạm Lam nhận thấy nhân duyên của cô nàng Đại Hắc khá . Đi dọc đường, gần như dân nào trong làng cũng vui vẻ chào hỏi cô. Con ch.ó Tiểu Hắc cùng thì phấn khích tột độ, ngửi đông ngửi tây, nhảy nhót lung tung, chơi đùa cùng đám trẻ con.

"Đại Hắc, cô nhặt cái gì về thế?" Dân làng tò mò đàn ông cô đang kẹp nách.

Đại Hắc đáp: "Là Tiểu Hắc cứ đòi nhặt về đấy."

"Cẩn thận trưởng thôn đến nhà cô lải nhải cho mà xem."

"Tuyệt đối đừng cho trưởng thôn nhé!"

"Ha ha ha, thằng Nhị Đản nó chạy mách trưởng thôn kìa."

"..."

Mặt Đại Hắc sầm . Cô thở dài, kẹp Dung Mộc xuyên qua nửa ngôi làng, dừng một căn nhà tranh tồi tàn ở cuối thôn.

Ngôi nhà xây tựa vách núi. Trước nhà một khoảnh đất nhỏ, bên trong mọc lưa thưa vài loại cây rõ tên. Hàng rào dựng tạm bợ bằng những cành cây to, bên hai con gà, một con nhím và một con rùa đang ngủ tảng đá.

Đại Hắc đẩy cửa bước , Phạm Lam cũng bay theo .

Bên trong nhà tối, ánh sáng chỉ lọt qua một ô cửa sổ nhỏ xíu. Nhà trống huơ trống hoác, đúng nghĩa "nhà gì ngoài bốn bức tường". Giữa nhà đào một cái hố đất, phía treo cái nồi đen sì, chắc là bếp nấu ăn. Không bàn, ghế, chỉ ba bốn khúc cây gỗ đặt quanh cái hố để .

Dưới cửa sổ kê một chiếc giường, kiểu dáng thô sơ là đồ tự đóng, bên trải lớp rơm dày và một chiếc chăn vá chằng vá đụp.

Lòng Phạm Lam lạnh toát. Hóa kiếp nghèo rớt mồng tơi thế ?

Đại Hắc quẳng Dung Mộc lên giường cái "bịch". Con ch.ó Tiểu Hắc lao , hít hít tay Dung Mộc chạy sang một bên uống nước.

Đại Hắc cau mày Dung Mộc một lúc lâu, lấy miếng giẻ rách thấm nước, bắt đầu lau mặt cho .

Dung mạo trắng trẻo thanh tú của Dung Mộc dần dần lộ . Trong căn nhà tối tăm, khuôn mặt trắng đến mức gần như phát sáng.

Phạm Lam chăm chú quan sát biểu cảm của Đại Hắc.

Thấy ? Đẹp trai ? Xinh ? Có là "tình yêu sét đánh" ?

vẻ mặt Đại Hắc chẳng hề đổi, ánh mắt cô Dung Mộc cũng chẳng khác gì lúc con Tiểu Hắc.

bắt đầu vỗ bôm bốp mặt Dung Mộc.

"Này, dậy !"

Mí mắt Dung Mộc khẽ động.

"Tỉnh dậy, đừng ngủ nữa!"

Mi mắt Dung Mộc từ từ hé mở. Ánh mắt chút mơ hồ, ngơ ngác Đại Hắc.

Mặt Đại Hắc càng đen hơn: "Không là nhặt nhầm một tên ngốc đấy chứ?"

Dung Mộc ngẩn một giây, hai giây, ba giây... Đột nhiên trừng mắt, cơ thể co giật mạnh một cái, dường như vùng dậy nhưng lực bất tòng tâm.

Đại Hắc hỏi dồn: "Anh tên gì? Nhà ở ? tên là Đại Hắc."

Dung Mộc chằm chằm Đại Hắc, miệng câm như hến.

"Lẽ nào là câm?" Đại Hắc múa may tay chân hiệu: "Là con Tiểu Hắc nhặt về đấy, thấy ?"

Tiểu Hắc thấy tên bèn vui vẻ chạy tới, bên giường sủa "gâu gâu" mấy tiếng như kể công.

Dung Mộc mặt lạnh tanh một một chó.

"Anh thế khó chịu ? Nằm lâu lắm , dậy một lúc ."

Đại Hắc rằng túm lấy Dung Mộc ấn dậy. Cổ áo kéo tuột xuống quá nửa, để lộ cần cổ và xương quai xanh trắng nõn nà.

Cơ mặt Dung Mộc giật giật kiểm soát.

"Đàn ông ở chỗ chúng mặc áo , để trần cho nó mát." Đại Hắc phán một câu xanh rờn.

Dung Mộc nhắm nghiền mắt , dường như trốn tránh hiện thực phũ phàng .

Phạm Lam thưởng thức vẻ mặt chịu đựng của Dung Mộc mà thấy hả hê vô cùng. Trong ấn tượng của cô, Dung Mộc lúc nào cũng quần áo chỉnh tề, giữ gìn phong thái Thần tộc, dịu dàng lễ phép. Bây giờ thấy một Dung Mộc "tả tơi" thế , thật đúng là... tiếc quá , mang điện thoại để chụp kỷ niệm.

Đại Hắc bận rộn xoay như chong chóng trong nhà: lúc thì mài rìu, lúc thì hun rơm, lúc buộc dây cung.

[Cô thấy mệt ?] Phạm Lam bay lơ lửng bên cạnh Dung Mộc thắc mắc.

Dung Mộc đương nhiên thấy. Anh nhắm chặt mắt, lồng n.g.ự.c phập phồng nhẹ, thái dương và trán lấm tấm mồ hôi.

Trạng thái dường như là... đang vận công? Đả thông kinh mạch?

Đột nhiên, ngón tay khẽ động, da nổi lên một lớp thần quang mờ nhạt. ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng vụt tắt. Mặc dù chỉ trong thoáng chốc, Phạm Lam vẫn kịp thấy nền thần quang màu xanh băng của xuất hiện mấy đốm đỏ như máu, to bằng nửa lòng bàn tay, mép loang lổ như thứ gì đó ăn mòn.

Đó là cái gì? Virus ?

Phạm Lam từng thấy... Khoan , đúng! Cô từng thấy nó trong cuộn giấy ký ức của Ly Trạch!

Lúc Dung Mộc phong ấn Ly Trạch, ngọn lửa hồ ly cuối cùng mà Ly Trạch phun b.ắ.n trúng thần quang của Dung Mộc. Khi đó cũng xuất hiện những đốm đỏ tương tự nhưng nhỏ, chỉ bằng đầu tàn thuốc.

Lẽ nào thời điểm hiện tại là ngay khi Dung Mộc phong ấn Ly Trạch?

Nói cách khác, bây giờ là chín nghìn năm , cách lúc Kế Ngỗi thành thần còn cả ngàn năm nữa. Đây là giai đoạn chuyển giao quan trọng biến một Thần Thị lạnh lùng thành "lão già ngây ngô".

Má ơi, thời gian chắc chắn xảy biến cố gì đó kinh khủng lắm. Phạm Lam lập tức tập trung tinh thần cao độ.

Việc Dung Mộc phóng thích thần quang vẻ hiệu quả, tay cử động . Chỉ thấy run rẩy giơ tay lên, run rẩy... kéo vạt áo che ngực.

Phạm Lam suýt bật thành tiếng.

"Cái lì lợm thế nhỉ? bảo cứ để trần cho mát cơ mà!" Đại Hắc xông tới định lột áo Dung Mộc thì đột nhiên khựng .

Dung Mộc im lặng , đôi đồng t.ử đen kịt sâu thẳm.

Đại Hắc hít một khí lạnh, từ từ lùi .

Cánh cửa kêu "két" một tiếng, một bước .

"Này, canh rắn của cô đây." Là đầu bếp gương mặt y hệt Kế Ngỗi. Anh liếc Dung Mộc, tặc lưỡi chê bai: "Cái tên gầy quá, lột da chắc cũng chẳng mấy lạng thịt nhỉ?"

Đại Hắc cảnh giác Dung Mộc, đáp lời.

"Hắn chắc đói , cho ăn chút gì là ." Anh Bếp bưng bát canh rắn tới.

Lúc Phạm Lam mới rõ bát canh... Một bát chất lỏng sền sệt màu đỏ lòm, bên trong lềnh bềnh những thứ trắng bệch rõ hình thù, tỏa mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Phạm Lam rùng : Đây là cái thứ quỷ quái gì ?!

Anh Bếp chắc chắn liên quan gì đến Kế Ngỗi nhà , đây là sự sỉ nhục đối với tay nghề của Trù Thần!

Dung Mộc liếc Bếp, ánh mắt lạnh lẽo như vực thẳm.

Anh Bếp cũng sững . Anh ngập ngừng một lúc đặt bát canh bên mép giường, đó cùng Đại Hắc lùi xa, cẩn thận quan sát Dung Mộc.

Phạm Lam kinh ngạc. Cô cảm giác Đại Hắc và Bếp vẻ sợ Dung Mộc. Chuyện gì ? Dung Mộc hiện giờ yếu xìu thì gì đáng sợ? Điều khác xa với kịch bản ngôn tình tiền kiếp mà cô mong đợi.

Dung Mộc nhắm mắt , ý định uống thứ canh kinh dị .

Đại Hắc và Bếp , khí căng thẳng tột độ.

Đột nhiên, cửa phòng đạp tung "rầm" một cái. Một ông lão tóc bạc trắng chống gậy xông .

"Đại Hắc! Nghe nhặt thứ vớ vẩn gì về làng hả?!"

Đại Hắc và Bếp giật đồng thanh: "Trưởng thôn."

Trưởng thôn sững ở cửa, ngơ ngác Dung Mộc giường một lúc lâu, dụi mắt thật mạnh.

"Vị là... thần thánh phương nào đây?"

Đại Hắc: "Là Tiểu Hắc nhặt về đấy ạ."

Anh Bếp chêm : "Kén ăn lắm."

"Hai đứa im miệng cho ." Trưởng thôn rón rén đến bên giường, dụi mắt nữa: "Xin hỏi quý danh của là?"

Dung Mộc đến mắt cũng chẳng thèm mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-96-hau-due-toc-nu-oa.html.]

Phạm Lam vẻ mặt là hiểu ngay, gã chắc chắn cảm thấy quá mất mặt nên xưng danh.

Đại Hắc leo: "Anh câm đấy ông ạ."

Trưởng thôn thở hắt một , lùi vài bước.

"Đại Hắc, Bếp, hai phụ trách chăm sóc cho ."

Đại Hắc giãy nảy: "Tại chứ?"

Anh Bếp cũng chối đây đẩy: "Liên quan gì đến ."

"Đây là mệnh lệnh của !" Trưởng thôn dậm mạnh cây gậy xuống đất.

Lúc Phạm Lam mới để ý đến cây gậy của trưởng thôn. Toàn gậy trắng toát như phủ sơn mịn. Đỉnh gậy khảm một viên đá đen sì hình trứng ngỗng, tầm thường. Thế nhưng bề mặt viên đá đen bao phủ một lớp hào quang ngũ sắc rực rỡ, giống với màu sắc kết giới bảo vệ ngôi làng.

Phạm Lam đoán viên đá là nguồn năng lượng của kết giới.

Kỳ diệu hơn là khí đầu trưởng thôn xen lẫn màu xanh lam nhạt, tương tự như Thần tộc hệ Thủy, nhưng ở trạng thái khí chứ quang. Đây là loại "khí" mà Phạm Lam từng thấy bao giờ.

Trưởng thôn , Đại Hắc và Bếp bắt đầu rầu rĩ.

Đại Hắc chỉ Dung Mộc: "Cái 'của nợ' tính đây?"

Anh Bếp nhún vai: " ?"

Hai thở ngắn than dài một lúc hậm hực bỏ ngoài.

Phạm Lam theo mà ở bên cạnh Dung Mộc.

Anh từ từ mở mắt, xòe lòng bàn tay . Phạm Lam thấy một quả cầu ánh sáng xanh hiện lên, nhưng nhanh đó, một đốm đỏ rực xuất hiện nuốt chửng lấy nó, thần quang tắt ngấm.

Mặt càng thêm tái nhợt.

Phạm Lam thở dài. Dung Mộc lúc toát khí tức " lạ chớ gần", nhưng vì quá yếu ớt nên mang một vẻ bướng bỉnh và mong manh kỳ lạ, khiến cô một sự thôi thúc... c.ắ.n cho một miếng.

Bình tĩnh, bình tĩnh nào, suy nghĩ lệch lạc quá .

Đột nhiên, Dung Mộc phắt đầu , ánh mắt sắc như điện b.ắ.n về phía Phạm Lam.

Phạm Lam sợ hết hồn, vèo một cái lùi xa ba mét.

[Không ! ! nghĩ gì bậy bạ cả!]

Hóa Dung Mộc cô, mà đang xuống chân giường. Con ch.ó Tiểu Hắc nhảy lên từ lúc nào, cái mũi ươn ướt hít hít chân , đôi mắt đen láy ngước đầy vẻ mong chờ, cái đuôi vẫy tít mù.

Sắc mặt Dung Mộc dịu ngay tức khắc.

Tiểu Hắc nước lấn tới, nhảy tót lên đùi , tìm một chỗ êm ái xuống.

Phạm Lam thầm nghĩ: Vãi, con ch.ó nết y hệt Ly Trạch thế nhỉ?

Dung Mộc cứng một chút, tay do dự mấy nhẹ nhàng đặt lên lưng Tiểu Hắc, khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại, cả dần thả lỏng.

đúng là tín đồ của mấy thứ lông xù mà.

"Dựa ngủ nhà chứ?"

"Trưởng thôn , hai chúng phụ trách chăm sóc."

"Vậy thì khiêng cái 'khúc gỗ' về nhà ."

"Dựa ? Có nhặt về ."

Đại Hắc và Bếp cãi ỏm tỏi . Tiểu Hắc giật sủa "oẳng" một tiếng nhảy xuống giường. Phạm Lam cảm nhận rõ khí tức quanh Dung Mộc lập tức căng thẳng trở .

Đại Hắc mặt mày cau , còn Bếp thì ôm một chiếc chăn rách.

Dung Mộc im lặng họ, bao quanh là bầu khí tĩnh lặng và lạnh lùng.

Đại Hắc rùng thì thầm: "Này, cô thấy tính khí của tên 'khúc gỗ' lắm ?"

Anh Bếp từ xa ném chiếc chăn rách lên giường: "Tự đắp ."

Dung Mộc bất động.

Đại Hắc và Bếp bất lực. Họ trải chiếu xuống đất, để nguyên quần áo xuống, đầy ba giây ngáy khò khò.

Dung Mộc lúc mới từ từ ngả lưng xuống giường, khẽ run lên vì lạnh.

Phạm Lam bay qua. [Dung Mộc, lạnh ? Đắp chăn chứ.]

Dung Mộc cứ trừng trừng mắt trần nhà, thẳng đơ, nhất quyết thèm động đến chiếc chăn bẩn thỉu đó.

Phạm Lam cố gắng kéo chăn đắp cho , nhưng bàn tay cô xuyên qua vật thể, chẳng chạm thứ gì.

Cô chán nản xuống bên cạnh, thở dài.

Hơi thở của Dung Mộc dần chậm , cơ thể cũng bớt run hơn.

Phạm Lam ngáp một cái, cơn buồn ngủ ập đến. Cô đặt tay lơ lửng trán Dung Mộc, thì thầm: [Ngủ nhanh nào...]

Như phép màu, Dung Mộc từ từ khép mi và chìm giấc ngủ.

Phạm Lam vươn vai một cái cũng lúc nào .

________________________________________

Sáng sớm hôm , khi Phạm Lam tỉnh dậy thì Đại Hắc, Dung Mộc và Bếp đều biến mất.

Phạm Lam giật bay vội ngoài.

Trời xanh, nắng vàng rực rỡ. Dân làng đang tất bật cày cấy, dệt vải, sửa nhà. Bảy tám đứa trẻ con đang la hét chạy nhảy khắp nơi. Phạm Lam nhanh chóng tìm thấy Dung Mộc đang gốc cây cổ thụ đầu làng, bên cạnh là cái bếp dã chiến của Bếp, khói đen bốc lên cuồn cuộn.

Dung Mộc tựa lưng gốc cây, đầu ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng về xa xăm.

Phạm Lam xuống cạnh , theo hướng đang . Chỉ bầu trời bao la và những dãy núi trập trùng. Cô thật sự hiểu Dung Mộc đang cái gì, hoặc lẽ, chẳng gì cả.

Đại Hắc xuất hiện với bộ dạng nai nịt gọn gàng, lưng đeo cung tên, hông cài rìu đá. Cô liếc Dung Mộc hét lớn: "Nhị Đản!"

Một đám trẻ con ùa tới, dẫn đầu là bé trọc đầu, cởi trần, da đen nhẻm, chừng tám chín tuổi.

"Gì thế chị Đại Hắc?" Cậu bé hỏi.

"Trông chừng , nhớ cho uống nước đầy đủ. Trưởng thôn dặn , để c.h.ế.t khát."

"Hôm nay em ăn thịt thỏ." Nhị Đản mặc cả.

Đại Hắc vỗ bốp cái đầu trọc lóc của thằng bé: "Được, chốt đơn!"

"Đại Hắc, xuất phát thôi!" Đội thợ săn í ới gọi từ đầu làng.

Đại Hắc huýt sáo gọi Tiểu Hắc vội vã lên đường.

Phạm Lam quyết định theo mà ở canh chừng Dung Mộc.

Đám trẻ con vây quanh Dung Mộc líu lo chơi đùa. Thỉnh thoảng thằng Nhị Đản chạy tới, ép Dung Mộc uống vài ngụm nước. Dù dùng ánh mắt từ chối quyết liệt, nhưng thằng bé đúng kiểu "nghé con sợ hổ", miễn nhiễm với sát khí của , cứ tận tụy thành nhiệm vụ để đổi lấy thịt thỏ.

Sự náo nhiệt của lũ trẻ dường như chẳng thể chạm tới Dung Mộc. Xung quanh như một bức tường vô hình ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Một bức tường của sự cô độc tuyệt đối.

xác, Phạm Lam vẫn cảm thấy tim nhói đau.

Cô cứ lặng lẽ bên như thế suốt hai canh giờ. Gần trưa, trưởng thôn Vinh Mậu chống gậy tới.

Ông quan sát một lúc lâu khẽ thở dài, xuống bên cạnh Dung Mộc.

"Nhị Đản, các cháu chỗ khác chơi ."

"Không ! Chị Đại Hắc bảo trông , để khô."

"Ta sẽ giúp các cháu."

"Không , chị Đại Hắc bảo nếu cháu bỏ giữa chừng thì mất phần thịt thỏ."

"Yên tâm, sẽ đỡ với Đại Hắc cho."

"Không , chị Đại Hắc bảo..."

"Thằng ranh con , thì bảo!" Trưởng thôn giơ gậy dọa.

Đám trẻ con ồ lên chạy tán loạn.

"Khụ, để chê ." Trưởng thôn kính cẩn hành lễ với Dung Mộc.

Phạm Lam chú ý thấy lễ tiết lạ, giống như sự kết hợp giữa lễ tuyên thệ của Thần tộc và lễ bái thần của Thiên Duyên Thánh Giáo.

Sắc mặt Dung Mộc khẽ biến đổi.

Trưởng thôn mỉm hiền từ: " tên là Vinh Mậu, là hậu duệ duy nhất của tộc Nữ Oa tại Nhân Giới. Kính chào Dung Mộc đại nhân."

 

Loading...