Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 98: Đặc Biệt Đến Hầu Hạ Ngài Đó
Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:54
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giải thích thế nào đây? Phạm Lam cầu cứu Kế Ngỗi.
Kế Ngỗi ngạc nhiên mất hai giây nhanh chóng lấy vẻ mặt lạnh tanh, lườm Phạm Lam một cái cháy máy: Cô gây họa thì tự mà dọn!
Dung Mộc vịn cột nhà dậy, dù yếu ớt nhưng lưng vẫn thẳng tắp đầy kiêu hãnh. Sắc mặt tái nhợt, môi trắng bệch thốt từng chữ lạnh lùng:
"Các là tàn dư của Ma tộc?"
"Oan uổng quá Thượng Thần Dung Mộc!”
Phạm Lam nảy nhanh, nở nụ công nghiệp: " là Bà Thổ Địa ở vùng . Vì cảm nhận thần quang vô song của nên đặc biệt hiển linh đến hầu hạ."
Kế Ngỗi: "..."
Mặt Dung Mộc càng sầm sì hơn: "Bà Thổ Địa?"
" đúng! Anh cứ yên tâm, chúng ở đây, đảm bảo sẽ phục vụ tận răng, vui lòng khách đến lòng khách ."
Dung Mộc Phạm Lam chằm chằm, rõ ràng là tin một chữ.
Phạm Lam vẫn giữ nụ cầu tài môi. Bịa chuyện thế phận chính đáng, giữ thể diện cho Dung Mộc, chắc là hợp lý hóa kịch bản chứ nhỉ?
Sau một phút đấu mắt, Dung Mộc sang Kế Ngỗi: "Còn ?"
"Trù Thần.”
Kế Ngỗi đáp gọn lỏn.
Mí mắt Dung Mộc giật một cái, mặt lạnh như tiền.
"Anh Bếp! Lửa trại xong !" Tiếng gọi í ới bên ngoài.
Kế Ngỗi như điện giật, thẳng một mạch cửa.
Nhị Đản thò đầu : "Đại Hắc! Ra ăn thịt rắn thôi, thơm nức mũi!"
"Ting"
Phạm Lam bật dậy như lò xo: "Tới bèn!"
Sau đó, ánh mắt kinh hoàng của Dung Mộc, cô lao đến kẹp nách lôi xềnh xệch ngoài.
Trời tối hẳn. Bầu trời đầy lấp lánh, dải ngân hà vắt ngang tuyệt . Đống lửa trại cao bốn mét cháy rực rỡ giữa sân làng. Mùi thịt nướng thơm lừng tỏa từ những xiên thịt rắn khổng lồ.
Kế Ngỗi đang xổm bên đống lửa, tay quét một thứ nước sốt đen sì lên thịt rắn. Rõ ràng gã cũng đang kịch bản điều khiển.
"Đại Hắc, qua đây !" Mẹ của Nhị Đản vẫy tay gọi.
Phạm Lam tới, thả "bịch”
Dung Mộc xuống đất.
"Cậu là Khúc Gỗ đấy ?" Mẹ Nhị Đản hỏi: “Gầy như con gà rù nhỉ."
Phạm Lam vỗ bôm bốp vai Dung Mộc: "Khúc Gỗ, lát nữa nhớ ăn nhiều nhé."
Mỗi cú vỗ tay của cô khiến Dung Mộc lảo đảo, ánh mắt cô như ăn tươi nuốt sống. Phạm Lam thầm kêu khổ: Má ơi, con Đại Hắc tay to quá, vỗ thế khi gãy xương mất.
Trong đầu vang lên tiếng "Ting", Phạm Lam lấy quyền kiểm soát cơ thể.
"Dung Mộc, chứ? vỗ đau hả?" Cô thì thầm.
"Cô rốt cuộc là..."
"Trình độ nhập hồn của tiểu thần cao, thỉnh thoảng mất sóng mà.”
Phạm Lam trừ.
"Cô tu kiểu gì mà thành thần ?!"
"Do ăn ở thôi."
Dung Mộc nhắm mắt, bất lực tập.
Tiếng trống da bò vang lên dồn dập, hào hùng như khúc chiến ca cổ xưa. Tiếng hát của những thợ săn vang vọng, bi tráng và hào sảng.
Phạm Lam mãi, bất giác nước mắt tuôn rơi.
Dung Mộc mở mắt, ngạc nhiên cô, thậm chí còn lùi vì sợ.
"Bài hát ... nhớ đến một .”
Phạm Lam khẽ .
Dung Mộc ngẩn .
Bài hát nhớ đến đấy, Dung Mộc.
Ánh lửa nhảy múa trong đáy mắt đen thẳm của Dung Mộc.
"Đây là chiến ca của tộc Nữ Oa lưu truyền vạn năm." Anh , giọng trầm buồn.
"Chiến ca? Sao cô độc và bi thương đến ?"
"Chiến tranh, vĩnh viễn chỉ mang cô độc và bi thương mà thôi."
Gương mặt Dung Mộc phản chiếu trong ánh lửa: sắc nét, xinh nhưng tột cùng cô độc. Tim Phạm Lam thắt .
Cô nhớ , đây là thời điểm Dung Mộc tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t trai - Dung Lăng. Và bạn nhất của - Ngọc Đế Hạo Lâm cũng hy sinh.
Thế gian mênh m.ô.n.g , chỉ còn một .
Phạm Lam bất ngờ nhào tới, ôm chầm lấy Dung Mộc.
Cơ thể cứng đờ: "Cô cái gì ?!"
"Đừng lo, sẽ nhiều bạn bè, đồng đội , một ngôi nhà , và cả những con thú bông lông xù mà thích nhất nữa."
Dung Mộc sững sờ: "Cô đang nhảm gì thế..."
Phạm Lam vỗ nhẹ lưng , như cách dỗ dành Ly Trạch. Dù đây chỉ là ảo ảnh quá khứ, nhưng cô cam lòng cô đơn như .
Cơ thể Dung Mộc dần thả lỏng, nhưng giọng vẫn nghiến răng: "Cơ thể cô mất kiểm soát ?"
Phạm Lam bật , buông : "Ôi chao, thật xin quá, Thượng Thần."
Dung Mộc trố mắt cô, vẻ mặt ngây ngô y hệt "lão già" vạn năm .
Phạm Lam thích thú véo dái tai lắc lắc: "Anh lên lắm đấy, thật mà."
Mắt Dung Mộc đỏ ngầu vì tức.
"Ái chà, tay chân tự tung tự tác ."
"Cô đang cái trò gì đấy hả?!”
Kế Ngỗi xông tới, đẩy Phạm Lam sang một bên xuống đối diện Dung Mộc. Tay cầm một xiên thịt rắn mùi vị kì quái.
"Cái thứ quỷ là do nướng đấy ?”
Kế Ngỗi c.ắ.n thử một miếng phun ngay lập tức: "Kinh khủng!"
"Anh còn từng món kinh dị hơn thế nhiều.”
Phạm Lam bồi thêm một câu.
Dung Mộc ngạc nhiên Kế Ngỗi: "Anh cũng giống cô ?"
" thể giống cái đồ lười biếng ..."
"Đại Hắc, Bếp! Sao mời khách ăn ?" Trưởng thôn Vinh Mậu nhắc nhở.
"Ting"
Phạm Lam: "Yên tâm trưởng thôn, đảm bảo vỗ béo Khúc Gỗ thành heo luôn!"
Anh Bếp xé một miếng thịt to nhét thẳng mồm Dung Mộc: "Ăn !"
Mắt Dung Mộc lồi , định nhổ nhưng Bếp bịt miệng , ép nuốt trôi cục thịt đắng nghét.
Vinh Mậu hài lòng bỏ .
"Ting"
Phạm Lam và Kế Ngỗi vội xông vỗ lưng cho Dung Mộc: "Nhổ ! Nhổ mau!"
Dung Mộc ho sù sụ, mắt đỏ hoe hai kẻ điên khùng mặt: "Hai ... cố ý chơi đúng ?"
"Anh Bếp, nhảy với em một điệu nhé?" Một cô bé e thẹn lưng Kế Ngỗi mời mọc.
Phạm Lam nín : "Nhị Nha, cố lên em!"
Mặt Bếp đỏ bừng, bẽn lẽn dậy. Tiếng nhạc chuyển sang giai điệu vui tươi của mùa xuân - mùa tìm bạn tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-98-dac-biet-den-hau-ha-ngai-do.html.]
"Ting"
"Phụt ha ha ha!”
Phạm Lam như điên dại.
Dung Mộc cô như bệnh nhân tâm thần trốn trại.
Kế Ngỗi - trong xác Bếp - đang nhảy múa cuồng với Nhị Nha. Chân tay vung vẩy loạn xạ nhưng ánh mắt thì sắc như d.a.o găm phóng về phía Phạm Lam.
"Ha ha ha! Dung Mộc kìa, nhảy kiểu 'cùng tay cùng chân' kìa! Ha ha ha!"
Cô kéo tay áo Dung Mộc. Dung Mộc im lặng chỉnh áo, Kế Ngỗi đang " trò hề" trong ánh lửa, ánh mắt lạnh lẽo dần tan chảy.
Đột nhiên: “Ting" một cái. Phạm Lam bật dậy.
Cơ thể cô tự động đến mặt đ.á.n.h trống trai nhất đội thợ săn: "Ai trong các nhảy với nào?!"
Giọng cô vang rền như sấm. Đám trai tráng sợ hãi bỏ chạy tán loạn còn nhanh hơn thỏ. Cả sân ồ lên.
Phạm Lam ròng trong lòng: Giá của Đại Hắc rớt thê t.h.ả.m ?!
"Đại Hắc, em nhảy với chị!" Thằng bé Nhị Đản chạy giải vây.
Phạm Lam dở dở dắt Nhị Đản vòng nhảy, xui xẻo thế nào ngay cạnh cặp đôi Kế Ngỗi - Nhị Nha. Hai "kẻ nhập hồn" nhảy múa tưng bừng lườm cháy mắt.
Bỗng Phạm Lam thấy vẻ mặt Kế Ngỗi đổi. Cô theo hướng .
Dung Mộc đang giữa đám đông, ánh lửa hắt lên mái tóc đen và gương mặt tuấn tú. Anh chớp mắt, khóe miệng khẽ cong lên.
Hình như... đang .
________________________________________
"Cứ thế , sớm muộn gì cũng tâm thần phân liệt mất!”
Phạm Lam giường than thở.
" cũng sắp điên đây.”
Kế Ngỗi đồng tình.
Dung Mộc giữa hai , im lặng hắng giọng.
Kế Ngỗi lấy từ trong túi vải mấy miếng thịt khô thơm phức do chính tay khi đây: "Cái , chắc vẫn ăn ."
Dung Mộc c.ắ.n thử một miếng, mắt sáng rực lên, tốc độ nhai tăng vọt.
Phạm Lam nhai thịt bò khô phân tích: " phát hiện quy luật . Nếu chỉ ba chúng thì thứ bình thường. hễ lạ xuất hiện là chúng mất kiểm soát."
Kế Ngỗi: "Bớt nhảm, nghĩ cách thoát ."
"Chắc đợi Dung Mộc hồi phục thần quang mới ."
Kế Ngỗi ôm trán, Dung Mộc im lặng. Không khí trầm lắng xuống.
Phạm Lam hít hà: "Này, hai ngửi thấy mùi gì ? Hình như cái gì thiu ."
Cô hít hít đến tận miếng thịt tay Kế Ngỗi. Kế Ngỗi đẩy cô .
Ánh mắt hai cùng đổ dồn về phía Dung Mộc.
Dung Mộc ngay ngắn, phong thái cao sang, nhưng lông mi run rẩy và yết hầu chuyển động tố cáo sự chột của .
"Dung Mộc, hình như ... ôi ."
Dung Mộc trừng mắt cô.
Kế Ngỗi kéo tay áo Dung Mộc lên ngửi, mặt nhăn tít .
Phạm Lam: "Anh bao lâu tắm?"
Dung Mộc: "Dung mỗ cần tắm..."
Kế Ngỗi: "Thần quang hỏng, tự sạch bụi bẩn nữa ."
Hai thở dài. Kế Ngỗi đun nước, Phạm Lam kiếm cái thùng. Dung Mộc hóa đá.
Nửa giờ .
Kế Ngỗi khoanh tay giường: " cởi tự cởi?"
Dung Mộc cố dùng ánh mắt g.i.ế.c để phản đối. Kế Ngỗi mặc kệ, nhảy lên giường đè lột áo.
"Á á á, cảnh nóng bỏng quá nha!”
Phạm Lam che mắt hí hí qua kẽ tay.
Hai đàn ông lườm cô.
"Khụ, ngoài canh cửa."
Phạm Lam áp tai lên cửa ngóng.
"Dung... Dung mỗ tự ..."
"Ngồi yên đấy!"
Bịch!
Phạm Lam đẩy cửa xông : "Sao thế?!"
Cảnh tượng mắt thật kinh hoàng: Dung Mộc mặc áo lót mỏng manh gọn trong vòng tay Kế Ngỗi. Kế Ngỗi quỳ đất, mặt đen sì.
"Hai vị đang đóng phim tình cảm ?"
Kế Ngỗi nghiến răng: "Qua đây giúp! Cái xác Bếp yếu quá bế nổi ."
Phạm Lam ngặt nghẽo, bế Dung Mộc lên. Dung Mộc nhắm nghiền mắt, đỏ mặt tía tai. Cô đặt thùng nước, lớp áo mỏng ướt sũng dính chặt da thịt...
Đang định cho kĩ thì Kế Ngỗi tung cước đá bay ngoài.
Đêm khuya.
Phạm Lam đang mơ màng thì Kế Ngỗi đuổi: "Cô ngủ đất."
"Dựa ? Đây là nhà , giường của !"
"Cô là con gái. Nam nữ thụ thụ bất ."
Hai cãi chí chóe, lao đ.á.n.h túi bụi giường. Dung Mộc ướt như chuột lột giữa chịu trận.
Cuối cùng, Kế Ngỗi đá Phạm Lam xuống đất, quấn Dung Mộc chăn như con nhộng canh bên cạnh như hộ pháp.
Phạm Lam tức tối trải rơm đất lạnh cóng. Nằm mãi ngủ , cô định bò dậy trả thù Kế Ngỗi thì phát hiện Dung Mộc đang run lẩy bẩy, trán vã mồ hôi lạnh.
"Sốt ?" Cô sờ trán .
Trên da Dung Mộc nổi lên lớp thần quang lốm đốm những vết loang lổ.
"Lệ khí của Ly Trạch!”
Phạm Lam hoảng hốt đá Kế Ngỗi dậy.
Kế Ngỗi qua, sắc mặt trầm xuống: "Không Ly Trạch... là Dung Lăng."
"Hả?!"
"Thần quang của Mộc tổn thương từ trận chiến với Dung Lăng vạn năm để vá Đại trận Càn Khôn. Lần say rượu lỡ lời ."
Tim Phạm Lam đập thình thịch. Hóa là .
"Giờ đây?"
"Đây là quá khứ, Mộc sống sót qua kiếp nạn nên chắc chắn sẽ thôi.”
Kế Ngỗi trấn an, lấy khăn ướt lau mặt cho Dung Mộc.
Đột nhiên, thần quang Dung Mộc tắt ngấm.
"Vãi! Sao thế ?"
"Khí đầu cũng biến mất Kế Ngỗi!”
Phạm Lam hét lên.
Kế Ngỗi sờ đầu : " ?"
Phạm Lam lao cửa sổ ngó. Khí đầu tất cả dân làng đều biến mất sạch trơn.
Không khí của họ biến mất, mà là Thiên Nhãn của cô... mù.