Sự Nghiệp Kinh Doanh Của Bà Thổ Địa - Chương 99: Bởi Vì Anh Là Dung Mộc

Cập nhật lúc: 2025-11-23 16:42:55
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lúc mới đến, ở trạng thái thần thức, khi đó năng lực Thiên Nhãn vẫn còn nguyên vẹn.”

Phạm Lam đưa cho Kế Ngỗi một cốc nước: “Thế nhưng khi nhập Đại Hắc, mù màu. Ban đầu nghĩ là do bản Đại Hắc thể phân biệt màu sắc, nhưng bây giờ, một suy đoán khác."

Kế Ngỗi nâng đầu Dung Mộc lên, cẩn thận đút nước cho : "Suy đoán gì?"

"Anh còn nhớ phần giới thiệu về Đá Tam Sinh trong 'Cẩm nang Du lịch Địa Giới' ?”

Phạm Lam hỏi: “Chỉ cần trả 10 vạn hộc pháp lực là thể xem tiền kiếp của ."

Kế Ngỗi đáp: "Có gì ?"

"Ở đây một lỗ hổng logic. Cùng là xem tiền kiếp, tại Đá Tam Sinh chỉ cần trả pháp lực là thể dùng thoải mái, còn Luân Hồi Cảnh phong ấn?"

Kế Ngỗi suy tư: "Đá Tam Sinh tuy tra cứu tiền kiếp, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc xem thông tin, chức năng nào khác. Còn Luân Hồi Cảnh..."

"Luân Hồi Cảnh hút thần thức của chúng ...”

Phạm Lam nhanh: “Nếu ví chức năng của Đá Tam Sinh giống như xem một đoạn phim ngắn về kiếp , thì chức năng của Luân Hồi Cảnh chẳng lẽ là trải nghiệm nhập vai thực tế ảo? dù là cũng đến mức phong ấn... trừ khi..."

Kế Ngỗi: "Trừ khi cái gì?"

Phạm Lam ngẩng đầu: " một giả thuyết táo bạo, nên ?"

Kế Ngỗi gắt: "Có rắm thì mau thả!"

Phạm Lam hít sâu một : "Luân Hồi Cảnh, lẽ chức năng xuyên ."

Kế Ngỗi: "..."

"Anh cũng thấy nực đúng ? Có tiểu thuyết mạng mà ảo thế, ha ha ha..."

"Ý cô là, thần thức của chúng thông qua Luân Hồi Cảnh về vạn năm ?”

Kế Ngỗi nghiêm túc hỏi: “Và năng lực Thiên Nhãn của cô biến mất là do mức độ dung hợp giữa thần thức và nhục ngày càng cao?"

Tiếng của Phạm Lam tắt ngấm. Trong nhà im phăng phắc. Phạm Lam và Kế Ngỗi trân trối. Tuy suy đoán hoang đường, nhưng xét tình hình hiện tại thì đó là khả năng hợp lý nhất.

Cả hai bất giác cùng về phía Dung Mộc đang mê man giường.

"Nếu như... là nếu như thôi nhé...”

Phạm Lam ngập ngừng: “Suy đoán là thật, thì..."

Kế Ngỗi nghiến răng: "Tên khốn Bạch Trạc đó!"

________________________________________

Phạm Lam cả đêm chợp mắt. Cô và Kế Ngỗi phiên túc trực bên Dung Mộc. Đến khi trời hửng sáng, tình trạng của Dung Mộc cuối cùng cũng định. Mất Thiên Nhãn, Phạm Lam thể thấy trạng thái thần quang của , chỉ trong lo lắng.

Sáng sớm, Nhị Đản chạy đến tìm Tiểu Hắc chơi. Lần , trong đầu Phạm Lam và Kế Ngỗi còn xuất hiện tiếng "ting" cảnh báo nữa. Đây là dấu hiệu cho thấy sự dung hợp giữa họ và cơ thể vật chủ tăng thêm một bậc? Phải chăng điều gián tiếp xác nhận suy luận của Phạm Lam về Luân Hồi Cảnh là đúng?

Phạm Lam thở dài. Điều cô lo lắng nhất lúc là liệu sự xuất hiện của cô và Kế Ngỗi gây "hiệu ứng cánh bướm" . Về đoạn lịch sử vạn năm , Kế Ngỗi cũng mù tịt như cô, từng Dung Mộc hé môi nửa lời. Họ tại thần quang của Dung Mộc tổn hại nghiêm trọng đến thế, càng phục hồi như thế nào. Nhỡ sự can thiệp của họ lịch sử sai lệch, khiến Dung Mộc gặp t.a.i n.ạ.n gì thì...

Phạm Lam nhắm mắt, vật nền đất, dám nghĩ tiếp nữa.

"Nếu suy đoán của cô là thật.”

Kế Ngỗi xuống bên cạnh: “thì cách giải quyết đơn giản."

"Cách gì? Bây giờ chúng đến cái bùa cầm tay cũng ..."

"Chỉ cần tìm đến Luân Hồi Cảnh của thời đại , tự khắc sẽ về tương lai."

" nhỉ!”

Phạm Lam bật dậy: “Kế Ngỗi, đúng là thiên tài!"

Kế Ngỗi gật đầu: "Đầu tiên, chúng ..."

Phạm Lam nhảy dựng lên, vớ lấy chiếc rìu bàn định bổ đầu .

"Cô cái quái gì thế?!”

Kế Ngỗi hoảng hốt túm lấy tay cô: “Cô điên ?"

"Luân Hồi Cảnh ở Địa Giới. Cách nhanh nhất để xuống đó là c.h.ế.t !”

Phạm Lam lý sự.

Mặt Kế Ngỗi giật giật: "Cô ngốc hả?!"

"Có vấn đề gì ?"

"Cô bây giờ chắc suy đoán của đúng sai. Nếu là thật, cô c.h.ế.t thì Đại Hắc cũng c.h.ế.t theo. Sau khi thành hồn ma, cô đảm bảo giữ ký ức của Phạm Lam chứ của Đại Hắc?"

"..."

"Bỏ cái rìu xuống!"

"Cược một ván !"

"Bỏ xuống ngay!"

"Hai ... đang trò gì ?" Một giọng yếu ớt vang lên từ giường.

Dung Mộc dậy, hai với ánh mắt bất lực.

"Dung Mộc!”

“Anh Mộc!"

Phạm Lam và Kế Ngỗi lao tới đỡ lấy : “Anh thấy đỡ hơn ?”

“Muốn ăn gì ?"

Dung Mộc ngơ ngác: "... thế?"

Phạm Lam sang Kế Ngỗi: "Đã đến nước , là cứ toẹt ?”

Kế Ngỗi im lặng một lát gật đầu.

"Dung Mộc, bình tĩnh .”

Phạm Lam hít sâu: “ tên là..."

[Ting!]

Giọng Phạm Lam tắt ngấm. Cô há miệng múa may tay chân một hồi nhưng phát âm thanh nào. Vẻ mặt Kế Ngỗi cũng khó coi kém, há miệng định ngậm .

Dung Mộc lẳng lặng Phạm Lam, gương mặt chút gợn sóng: "Cơ thể cô mất kiểm soát ?"

Phạm Lam hiểu . Tiếng "ting" thể là cảnh báo giám sát của hệ thống Luân Hồi Cảnh, nhằm kiểm duyệt lời và hành vi của họ để tránh đổi lịch sử. là thô thiển hết chỗ !

Như dò suy nghĩ của cô, trong đầu cô vang lên một tiếng [Ting!] cảnh cáo.

Phạm Lam: "Đệt!”

Kế Ngỗi: "Mẹ kiếp!" Vẻ mặt Dung Mộc trở nên vô cùng đặc sắc.

Kế Ngỗi gợi ý: "Thử đổi cách diễn đạt xem."

Phạm Lam: "Thượng Thần Dung Mộc, cách nào để Địa Giới ?”

Dung Mộc: "Địa Giới là nơi an nghỉ của c.h.ế.t. Sau khi c.h.ế.t là thể .”

“Ý là, thế nào để khi Địa Giới vẫn giữ ý thức và ký ức nguyên vẹn?”

“Hai đến Địa Giới việc gì?”

“Là để tìm...”

Phạm Lam nuốt nước bọt, liều mạng : “Luân Hồi Cảnh."

nhanh. Có lẽ vì quá úp mở nên hệ thống phát hiện , tiếng "ting" xuất hiện. Sắc mặt Dung Mộc cuối cùng cũng biến đổi: “Luân Hồi Cảnh là vật gì?"

Phạm Lam: "...”

Kế Ngỗi: "..."

"Là cái cây to ơi là to ở Địa Giới, lá màu tím, thể thanh lọc linh hồn, bên trong cái gương lớn ...”

Phạm Lam khua tay múa chân miêu tả. Dung Mộc lắc đầu: "Chưa từng qua.”

“Thế Đá Tam Sinh ?”

Dung Mộc vẫn lắc đầu. Phạm Lam thốt lên: "Không thể nào!"

Dung Mộc giải thích: "Địa Giới đúng là một cây linh thụ khổng lồ lá tím, là nơi trú ngụ của các hồn ma. Phàm là linh hồn ô uế đều thể đến đó thanh lọc đầu thai.”

đúng đúng, là cái cây đó!”

“Cây đó tên là Thiên Tịnh."

________________________________________

Phạm Lam cửa bếp, Dung Mộc đang gốc cây đằng xa. Ánh nắng rắc lên lớp hào quang màu trắng... , là màu vàng mới đúng... Cô vẫn là một kẻ mù màu đáng thương.

"Bây giờ tính ?”

Phạm Lam hỏi.

Trước mặt Kế Ngỗi là một đống chai lọ. Anh chấm ngón tay từng chai nếm thử tặc lưỡi: "Chậc. Vị giác của mất .”

“Chúc mừng, mức độ dung hợp của Bếp sâu sắc thêm một bậc.”

“Suy luận của cô vẻ đúng.”

thêm hai suy luận cực , cái nào ?”

“Nói."

"Thứ nhất, chúng cài hệ thống cấm ngôn. Nếu tiết lộ bất kỳ thông tin nào về bản ở tương lai thì sẽ mất tiếng. thử tên cho Dung Mộc xem cũng . đoán đây là cơ chế của Luân Hồi Cảnh để giảm thiểu hiệu ứng cánh bướm.”

“Hừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/su-nghiep-kinh-doanh-cua-ba-tho-dia/chuong-99-boi-vi-anh-la-dung-moc.html.]

“Thứ hai, Luân Hồi Cảnh thể sử dụng công nghệ pháp chú mới, nên ở thời đại đủ trình độ kỹ thuật để tạo nó, hoặc nó đặt tên là Luân Hồi Cảnh.”

“Lúc thành thần, Luân Hồi Cảnh tồn tại .”

“Vậy thì nảy sinh suy luận mới: Đây là vũ trụ song song, nơi thiết lập về Luân Hồi Cảnh."

Kế Ngỗi liếc xéo Phạm Lam: "Thực mấy cái do cô bịa đúng ?"

Phạm Lam nhún vai, ôm đầu vật đất: “Muốn thì . Dù giờ cũng chỉ là phàm, chuyện giải cứu thế giới chắc chắn đến lượt . Biết mấy hôm nữa Thiên Đình phái xuống đón Dung Mộc về chữa thương."

"Đại Hắc.” Vinh Mậu chống gậy tới: “theo ." [Ting!] Phạm Lam bật dậy như lò xo: "Vâng!”

Kế Ngỗi kinh ngạc cô, nhưng cơ thể cũng bất động, rõ ràng mất quyền kiểm soát.

________________________________________

Nhà trưởng thôn chính giữa làng, là ngôi nhà tranh lớn nhất nhưng cũng nghèo xơ xác, chẳng mấy đồ đạc. Giữa nhà trải mấy cái đệm rơm, xung quanh là những thợ săn dũng mãnh nhất làng, cả Nam Đạt.

Vinh Mậu giữa: "Đại Hắc, .”

Phạm Lam quỳ gối xuống đệm. Vinh Mậu , mỉm hiền hậu nhưng khiến Phạm Lam lạnh sống lưng.

"Các từng về tộc Nữ Oa ?" Mọi lắc đầu. Phạm Lam thầm nghĩ: Này , chủ đề cuộc họp xa đấy.

"Bàn Cổ khai thiên lập địa, nhưng thế gian vẫn hoang vắng. Nữ Oa cảm thấy cô đơn nên nặn đất sét vàng tạo con . Ban đầu bà nặn bằng tay, nhưng vì quá mệt nên bà dùng dây leo nhúng bùn vung , những giọt bùn đó cũng hóa thành .”

Phạm Lam: Lão già định phổ cập kiến thức thần thoại cho ?

"Những đầu tiên Nữ Oa đích nặn bằng tay là những huệ căn nhất, họ là tổ tiên của tộc Nữ Oa.”

“Tộc Nữ Oa đa phần sinh thần lực, những mạnh nhất gọi là Thần tộc thuần huyết, sự tồn tại tôn quý nhất Tam Giới." Vinh Mậu chậm rãi : “Họ kế thừa thần lực của Nữ Oa, siêu thoát khỏi Tam Giới, nhưng khi nguy nan ập đến, họ gánh vác trách nhiệm cứu thế, dù hy sinh tất cả. Đó là thiên mệnh thể chối bỏ."

Tim Phạm Lam nhói lên như d.a.o cứa. gương mặt Đại Hắc vẫn trơ : “Trưởng thôn với chúng những điều ý gì?"

Vinh Mậu : "Mấy vạn năm trôi qua, tộc Nữ Oa chìm dòng sông lịch sử. Ta cứ tưởng là hậu duệ cuối cùng, nào ngờ cuối đời gặp Thần tộc thuần huyết trong truyền thuyết." Ông hít sâu một : “Khúc gỗ là Thần tộc thuần huyết duy nhất còn của Tam Giới, Dung Mộc đại nhân."

Mọi ồ lên kinh ngạc. Nam Đạt nghi ngờ: "Trưởng thôn chắc ? Khúc gỗ trông chẳng giống thần tiên tẹo nào." Vinh Mậu chỉ viên đá gậy: "Dung Mộc đại nhân thể cộng hưởng với vật , tuyệt đối sai."

Các thợ săn bắt đầu kích động: "Khúc gỗ thật sự là thần tiên?!”

“Đại Hắc, cô nhặt cả thần tiên cơ !”

“Vậy chúng nên xây miếu cho ?"

Vinh Mậu nghiêm giọng: "Việc quan trọng bây giờ là cứu . Thần quang của Dung Mộc đại nhân tổn hại, thần thể vô cùng yếu ớt.”

Phạm Lam mừng thầm: Có lý! Nếu chữa khỏi cho Dung Mộc, thể đưa và Kế Ngỗi về Thiên Đình gặp Ngọc Đế, chắc chắn sẽ cách về.

Phạm Lam hỏi: "Anh là thần, chúng phàm, cứu kiểu gì?"

"Ta thử dùng bí pháp liên lạc với Thần tộc thượng giới nhưng hồi âm. Có lẽ bí pháp thất truyền lâu ngày mất hiệu lực." Vinh Mậu : “Giờ chỉ còn cách dựa chính chúng .”

Phạm Lam: Hố hàng quá!

Nam Đạt hỏi: "Chúng gì?”

“Con mãng xà khổng lồ mấy hôm các săn là linh vật nuôi dưỡng bởi linh khí trời đất. Nơi ở của nó chắc chắn linh thảo quý. Nếu hái về cho Dung Mộc đại nhân dùng, chắc chắn sẽ giúp phục hồi." Vinh Mậu rút một cuộn da bò vẽ hình các loại linh thảo. Phạm Lam ngạc nhiên khi hiểu chữ hình nêm chú thích bên cạnh: linh thảo hệ Hỏa, hệ Thổ, hệ Thủy...

"Nam Đạt, Đại Hắc, hai dẫn đội thợ săn tìm linh thảo. Bắt buộc thành nhiệm vụ!" Các thợ săn đồng thanh hô: "Rõ!”

Phạm Lam nhận cuộn da bò: "Được!"

"Lên đường ngay!" Nam Đạt dậy: “Tập trung ở đầu làng!”

Phạm Lam gào thét trong lòng: Này , đừng manh động! Bản đồ ? Hướng dẫn ? Vũ khí ? cơ thể cô vẫn tự động chạy về nhà, trang cung tên, rìu, lương khô hừng hực khí thế đầu làng.

Từ xa, cô thấy Kế Ngỗi tới: “Trưởng thôn ?”

“Đi tìm linh vật chữa thương cho Khúc gỗ.”

Phạm Lam đáp. Kế Ngỗi, mau cản ! Kế Ngỗi dặn dò: "Cẩn thận nhé, sớm về sớm.”

Phạm Lam: Đệt, gã vẫn đang là Bếp.

Phạm Lam gật đầu, đến mặt Dung Mộc, xổm xuống: “Khúc gỗ, yên tâm. Chúng chắc chắn sẽ tìm t.h.u.ố.c về chữa cho .”

Dung Mộc mở mắt: "Cơ thể cô mất kiểm soát ?”

Phạm Lam: ! Mau cản á á á!

Không do mặt cô trông quá dữ tợn mà Dung Mộc khẽ nhíu mày, đột ngột đưa tay nắm lấy tay áo cô. [Ting!] Phạm Lam phịch xuống đất: "Má ơi, hú hồn!"

Kế Ngỗi gặng hỏi: "Rốt cuộc là cái gì? Linh vật gì?”

“Lão già Vinh Mậu bảo gần hang con mãng xà linh thảo chữa cho Dung Mộc.”

“Có đáng tin ?”

thế quái nào !"

Dung Mộc lên tiếng: "Không . Nếu thật như Vinh Mậu thì hang rắn đó đầy linh thú nguy hiểm. Đi đến đó là nộp mạng.”

“Thế nên mới cần lên chiến thuật!”

Phạm Lam . Kế Ngỗi và Dung Mộc cùng cô với vẻ mặt kinh ngạc y hệt . Phạm Lam cảm giác như đang đối mặt với Dung Mộc và Kế Ngỗi của vạn năm .

Kế Ngỗi: "Cô định thật ?!”

Dung Mộc: "Không .”

“Linh vật thể cứu .”

“Không cần.”

Dung Mộc bình thản: “Nơi linh khí dồi dào, chỉ cần tĩnh dưỡng, chẳng mấy chốc sẽ hồi phục.”

“Mất bao lâu?”

“Nhanh thì hai ba trăm năm, chậm thì năm sáu trăm năm.”

Phạm Lam: "..." Hỏi thừa thật. Lão già khái niệm thời gian.

Phạm Lam sang Kế Ngỗi: "Anh kinh nghiệm đối phó linh thú ?”

cùng cô.”

Phạm Lam bĩu môi: "Thôi , với cái hình còi cọc của , sức chiến đấu bằng một nửa , chỉ tổ vướng chân.”

“...”

“Nhanh lên, hiến kế .”

Kế Ngỗi nghiến răng: "Linh thú ngũ quan nhạy bén. Muốn kinh động chúng thì nhất là ngụy trang thành đồng loại.”

“Bôi m.á.u lên ?”

“Đồ ngốc, là bôi thứ linh lực lên ."

Dung Mộc chen ngang: "Chờ ...”

Phạm Lam gạt : "Nói thừa! Có thứ linh lực thì cho Dung Mộc ăn luôn chứ tìm t.h.u.ố.c gì nữa?”

Dung Mộc: "Hai vị, ...”

Kế Ngỗi: "Để nghĩ xem...”

Dung Mộc hét lên: "Hai vị, một câu!”

Phạm Lam: "Ồn c.h.ế.t !”

Kế Ngỗi: "Anh nghỉ ngơi !"

Im lặng bao trùm. Ba giây , Phạm Lam và Kế Ngỗi mới nhận quát ai. Dung Mộc trợn tròn mắt, miệng há hốc ngơ ngác. Biểu cảm giống Dung Mộc tương lai đến bảy phần. Kế Ngỗi hắng giọng: "Khụ.”

Phạm Lam lảng tránh: "Đừng loạn."

Dung Mộc mấp máy môi định gì đó nhưng thành lời. Phạm Lam thở dài: "Thượng Thần Dung Mộc, chúng giờ là phàm, sống mấy chục năm thôi, đợi nổi mấy trăm năm .”

“Để một ở đây, chúng yên tâm.”

Kế Ngỗi tiếp lời. Dung Mộc hít sâu: "Ta là Thượng thần Thiên Giới, siêu thoát luân hồi, cần các ...”

Kế Ngỗi: "Anh giờ thần quang, còn yếu hơn cả phàm.”

Phạm Lam: "Chúng bảo vệ ."

Dung Mộc sững sờ hai như sinh vật lạ: "Bảo vệ... ?”

Phạm Lam : "Chứ nữa? Chẳng lẽ để hai con gà rù các bảo vệ ?”

Kế Ngỗi tặc lưỡi.

"A! nghĩ !”

Phạm Lam reo lên: “Lấy xương rắn hôm qua nghiền thành bột bôi lên ?”

Kế Ngỗi gật gù: "Có thể thử." Anh bếp, tiếng d.a.o thớt vang lên chan chát.

Phạm Lam thở phào, phịch xuống gốc cây ngáp dài. Dung Mộc vẫn giữ nguyên tư thế cũ, cô chằm chằm: “Hôm nay lắm ?" Ánh mắt Dung Mộc d.a.o động, vội lảng chỗ khác. Phạm Lam bật . Dung Mộc bây giờ càng lúc càng giống với Dung Mộc mà cô quen .

"Hai ... là ai ?”

Dung Mộc lí nhí hỏi: “Thần tộc thuần huyết của tộc Nữ Oa, Dung Mộc.”

“Vậy mà ngươi còn ... bảo... bảo vệ ?”

.”

“... Tại ?"

"Bởi vì...”

Phạm Lam dựa lưng cây, sườn mặt căng thẳng của Dung Mộc. Anh của hiện tại nũng, dịu dàng, lúc nào cũng tỏa khí lạnh " lạ chớ gần". thế thì chứ? "Bởi vì, là Dung Mộc mà."

Khoảnh khắc câu thốt , Phạm Lam thấy hàng mi Dung Mộc run lên bần bật, đáy mắt lóe lên ánh nước.

 

Loading...