TA ĐƯA TIÊN QUÂN ĐI NGỒI TÙ - Chương 2: Hạ Phàm

Cập nhật lúc: 2026-01-21 10:46:25
Lượt xem: 182

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiên giới ngự biển mây, tọa lạc nơi đỉnh cao chín tầng trời, hàng xóm với trăng nhật nguyệt, quả thật xứng với câu "cảnh chỉ trời".

Đứng giữa nơi , chỉ thấy cũng huy hoàng tráng lệ, lầu quỳnh gác ngọc, điện quế cung lan. Kiến trúc hoa mỹ, khí phái hào hùng kém gì độ cao của nó, chẳng thứ cung khuyết phàm trần thể so bì.

Cũng chính vì thế, khi tòa cung điện sụp đổ, nó mang một vẻ tàn khốc và hủy diệt đến lạ lùng.

Nói theo tiếng thì chính là....

Sướng cái cuộc đời quá mất!!!!

Sau tiếng nổ long trời lở đất, mái nhà lợp ngói lưu ly vàng óng nổ bay một nửa. Nửa còn lung lay sắp đổ, vụn vỡ cứ thế lả tả rơi xuống, trông chẳng khác nào một bệnh nhân mặt vàng như nghệ, bán bất toại, tàn thoi thóp, bờ vai sụm xuống sống dở c.h.ế.t dở.

Cánh cửa phòng vốn đang khóa chặt một luồng sức mạnh hất tung, rơi xuống đất gãy bốn khúc. Chữ "Hỷ" đỏ chót dán cửa cũng chịu chung phận, c.h.é.m ngang lưng, nhận lấy kết cục c.h.ế.t thây.

Còn những trân bảo ngọc ngà giá trị liên thành , món nhỏ thì bay , món lớn thì tan tác lăn lóc khắp nền đất, món nào món nấy mặt mày xám ngoét. Nếu để hiện đại rõ sự tình thấy, khi tưởng nhầm đây là chợ đầu mối hàng mã.

"Chuyện... chuyện là..."

"Sao nông nỗi ...?!"

Người của Thần Tinh Điện tiếng động vội vàng chạy đến. Đập mắt họ chính là khung cảnh t.h.ả.m tuyệt nhân gian, t.h.ả.m vô thiên địa, t.h.ả.m nỡ .

Bởi vì quá thảm, nên chuyện quan trọng ba .

Gần trăm năm nay thiên hạ thái bình, Thần Tinh Điện đang lúc hưng thịnh, ai nấy đều quen , tiên tiên, sống an nhàn sung sướng, bao giờ chứng kiến cảnh tượng thê t.h.ả.m nhường ?

Cô bé hôm cãi với Nhiếp Chiêu mặt mày tái mét, lắp bắp nên lời, hồi lâu mới rặn vài chữ từ cổ họng: "Cô... cô ? Sao thấy nữa?"

"..."

Úc Tú cũng ngơ ngác kém, mắt chằm chằm đống đổ nát mặt mà thẫn thờ: "Chuyện ... chẳng lẽ là do Nhiếp cô nương..."

Ngay lập tức phản bác: "Không thể nào! Linh lực cô thấp kém, tiên thuật đều là do chúng dạy, giỏi lắm cũng chỉ nhóm lửa, đ.á.n.h sấm, thể nổ tung cung điện của Thượng thần?!"

Úc Tú trầm ngâm: "Nhiếp cô nương thông minh lanh lợi, học một mười, đến nửa tháng nắm bí quyết tiên thuật, thiên phú còn hơn cả và các ngươi. Điểm yếu duy nhất của cô chỉ là thiếu linh lực."

"Nhắc đến linh lực, ngược một khả năng..."

cố gắng phân tích một cách bình tĩnh, nhưng càng phân tích, một ý nghĩ điên rồ đến khó tin càng hiện rõ trong đầu.

Ở Tiên giới ngày nay, thật sự dám chuyện tày trời ?

...

như câu "Gái chuẩn bao giờ ngoái vụ nổ", ngay lúc đám còn đang sứt đầu mẻ trán, Nhiếp Chiêu nương theo tiếng ồn ào hỗn loạn, đầu cũng thèm ngoảnh mà rời khỏi Thần Tinh Điện.

Tiên giới rộng lớn vô biên, Thiên Đế và ngũ đại Thượng thần mỗi trấn giữ một phương. Những cung điện trập trùng tựa như vườn treo giữa trung, ngăn cách bởi biển mênh m.ô.n.g bát ngát.

Lúc , Nhiếp Chiêu đang thong dong dạo bước giữa biển .

điểm sáng vàng kim lấp lánh như đom đóm bay lượn quanh cô, ngưng tụ thành từng dải sáng rực rỡ, trải thành con đường chân, dẫn lối về phía bầu trời đêm bao la.

Nhiếp Chiêu giữa ngân hà, lưng về màn đêm mịt mù, chân đạp lên thiên hà rực rỡ, cảm giác như đang lạc một ảo cảnh tráng lệ kỳ tuyệt.

Con "đường " chẳng dễ chút nào, giống như chèo thuyền hồ, liên tục vận dụng bộ linh lực như mái chèo, tập trung cao độ tinh thần mới thể tiến bước trong dòng ánh sáng luân chuyển.

Huống chi, những con đường dệt từ ánh chằng chịt phức tạp, phàm nhân đầu phi thăng đa phần đều sẽ lạc lối. Nếu tiền bối dẫn đường, hiếm ai thể đến đích chính xác.

Cũng chính vì thế, của Thần Tinh Điện thể ngờ rằng, Nhiếp Chiêu thoát lao thẳng biển , chút do dự.

"Hờ... chỉ thế thôi ?"

Cô chẳng những lạc đường, mà còn dư sức lẩm bẩm một : "Thế chẳng đơn giản quá ?"

Bàn về kỹ thuật điều khiển linh lực, qua những ngày giao lưu cọ xát với các tiên thị, cô xây dựng sự tự tin vững chắc.

Thế giới thì vẻ huyền huyễn cao siêu, nhưng thực chất cũng chẳng cao siêu đến mức nào. Chỉ xét riêng mảng pháp thuật cơ bản, so với các môn khoa học tự nhiên thời hiện đại thì đúng là dễ như ăn kẹo.

Còn về chuyện nhớ đường, khi cô xuyên đến đây, Thượng thần Thanh Huyền từng nhiều đưa nguyên chủ ngoài, về về mấy lượt xuyên qua biển .

Nguyên chủ lúc đó tâm tàn ý lạnh, chẳng chút cảm xúc nào với cảnh kỳ ảo . Nhiếp Chiêu thông qua việc truy xuất ký ức của cô , đối chiếu với những lời Úc Tú vô tình tiết lộ, nhanh xác định lộ trình cần .

Chẳng bao lâu , đích đến của cô như cá voi trồi lên mặt nước, từ từ hiện hình dáng sừng sững giữa màn đêm, uy nghiêm mặt cô.

Đó là một cánh cổng thành cao lớn đến mức khó tin, cổng treo tấm biển sơn son thếp vàng, đề ba chữ "Bắc Thiên Môn", từ cao xuống kẻ mới đến.

Chính là chỗ , Nhiếp Chiêu thầm nghĩ.

Theo lời Úc Tú, ngay tối nay, xe giá của Thái Âm Điện sẽ ngang qua đây, thông qua Bắc Thiên Môn xuống trần gian điều tra một vụ việc kỳ lạ.

Trời Ngũ Diệu, đất Bát Hoang, đặt tên theo Bát quái trong Chu Dịch. Ngoại trừ "Khảm Châu" và "Cấn Châu" do Ma tộc chiếm cứ, sáu châu còn đều sự quản lý của Tiên giới.

Đặc quyền lớn nhất của Thái Âm Điện chính là thể đến bất kỳ châu nào, giám sát xem các thần tiên khác tròn bổn phận, công bằng vô tư . Bất kể họ đang ở địa bàn của ai, Ngũ đại Thượng thần cũng phép can thiệp.

Nhiếp Chiêu , đây là cơ hội duy nhất để cô rút lui an .

Nếu lời Úc Tú là thật thì đối với cảnh ngộ của cô, Thái Âm Điện chắc chắn sẽ khoanh tay .

Cô kiên nhẫn đợi một lát, thấy cỗ xe trang nghiêm trong tưởng tượng, thấy tiếng chuông "leng keng": "leng keng" lanh lảnh. Tiếng chuông từ xa đến gần, như dòng suối trong trẻo chảy từ đỉnh núi xuống.

Nhiếp Chiêu theo hướng phát âm thanh, chỉ thấy một chiếc xe nhỏ bé chút bắt mắt đang tới. Thùng xe thấp lè tè, chẳng lấy nửa điểm chạm trổ ngọc ngà, thoạt cứ vuông vức như một miếng đậu phụ.

So với nghi trượng mỗi khi xuất hành của Thượng thần Thanh Huyền, chiếc xe hàn vi giản dị đến mức tương đương với việc hiện đại đạp xe đạp .

Nhìn thấy cảnh , Nhiếp Chiêu thấy yên tâm.

cô yên tâm sớm, định bước lên thì phía vang lên tiếng hò hét ầm ĩ: “Qua bên xem!"

"Trước khi Thượng thần trở về, nhất định tìm thấy Thần phi! Ngộ nhỡ cô chạy sang các điện khác thì Thần Tinh Điện còn mặt mũi nào nữa!"

"Haizz, Nhiếp cô nương đúng là . Thượng thần hậu đãi cô như , cô còn mẩy..."

"Khoan , kìa! Bên hình như bóng !"

... Bị đuổi kịp ?

Xem đám ăn hại ngày ngày ăn bám nhưng vẫn đến mức lục nghề , đến nỗi ngay cả một tân thủ mới đến cũng đuổi kịp.

Nhiếp Chiêu cảm thán, quyết đoán hành động. Chẳng còn thời gian chào hỏi xã giao, cô canh chuẩn lúc chiếc xe qua bèn tung nhảy lên, tập trung bộ linh lực bảo vệ đầu và mặt, phi chui tọt qua cửa sổ xe đang treo rèm trúc.

"...?!!"

Trong xe vốn một bóng thanh mảnh đang đoan chính, nhắm mắt dưỡng thần. Bất ngờ mở mắt , chỉ thấy cửa sổ thình lình mọc một cái đầu , hít mạnh một : “Kẻ nào..."

"Chào buổi tối, phiền !"

Nhiếp Chiêu chống một tay lên thành xe, cả mềm như xương trượt trong. Vừa tiếp đất, cô bèn chắp tay vái trong xe, hắng giọng, bắt đầu dõng dạc bài văn mẫu chuẩn sẵn: “Ta tên là Nhiếp Chiêu, vốn là ở Tốn Châu trần gian. Ta Thượng thần Thanh Huyền độ tình kiếp liên lụy khiến nước mất nhà tan, bơ vơ nơi nương tựa, hạnh phúc cả đời hủy hoại trong chốc lát."

"Ta lòng cắt đứt tình duyên, ai ngờ Thần Tinh Điện ngang ngược vô lý, cưỡng ép bắt lên đây, dùng phép giam lỏng, ép thành với Thượng thần Thanh Huyền. Nay khó khăn lắm mới thoát , đang trốn tránh truy bắt, khẩn cầu Tiên trưởng chủ trì công đạo, cho một con đường sống."

Nói xong cô ngẩng cao đầu, bốn mắt với trong xe, cả hai đều sững sờ.

Người trẻ đến mức bất ngờ, trông chỉ như một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi. Hắn đeo trường đao bên hông, mái tóc đen nhánh buộc đuôi ngựa gọn gàng, rủ xuống vai như dòng nước, gần như hòa một với bộ áo đen . Từ xuống , ngoại trừ sợi dây đỏ mảnh mai cổ, chẳng còn bất kỳ vật trang sức nào khác.

Khí chất thiếu niên thoát tục, mái tóc đen mềm mại và bộ y phục màu huyền thiết chẳng những khiến trông cổ hủ âm trầm, mà còn trở thành màu nền hảo nhất. Như mây nâng trăng, càng nổi bật gương mặt tựa tuyết đầu mùa đỉnh núi, tựa hoa lan nơi thâm cốc của . Quả đúng với câu tục ngữ "Trai thì mặc đen".

Nhiếp Chiêu ngẩn ngơ một thoáng, lập tức hồn, tiếp lời: "Vị Tiên trưởng , xin hỏi xưng hô thế nào?"

"..."

Thiếu niên im lặng đáp, đôi mắt đen láy cô chằm chằm, khí trong xe nhất thời ngưng đọng.

lúc , bỗng một giọng nam sảng khoái, vui tươi chen ngang, dứt khoát phá vỡ sự im lặng: “Cậu tên là Mộ Tuyết Trần, chúng đều gọi là A Trần!"

Sắc mặt thiếu niên đổi, đang định mở miệng thì giọng nam tự biên tự diễn tiếp: “Cô em cứ yên tâm, A Trần đuổi cô xuống xe, nghĩa là đồng ý đưa cô cùng . Cậu ăn , thấy con gái là hổ, cô đừng trách , bọn sẽ tiếp chuyện giải sầu với cô."

Nhiếp Chiêu đột nhiên gọi là "cô em", cảm thấy thiết buồn , nhịn bật thành tiếng. quanh bốn phía, trong xe còn bóng thứ ba nào, chẳng âm thanh phát từ .

Không nén tò mò, cô cẩn thận vén rèm trúc lên một chút, ghé sát cửa sổ, quan sát kỹ lưỡng bộ chiếc xe.

Đến lúc cô mới phát hiện, linh thú kéo xe phía là thiên mã thần câu thường thấy, cũng chẳng loại rồng phượng kỳ lân quý hiếm, mà là...

Ba con ch.ó kéo xe trượt tuyết.

"..."

Chính xác mà , là ba con linh thú ngoại hình giống hệt ch.ó kéo xe trượt tuyết.

Một con là Alaska to lớn vạm vỡ, một con là Samoyed trắng muốt xù bông, còn một con hình thon dài cân đối như sói xám, nhưng cái đuôi vẫy tít mù như bông hoa cúc nở rộ.

Khi Nhiếp Chiêu kỹ, con linh thú khéo đầu với cô, miệng ch.ó toác , mắt trắng dã đảo ngược, khiến cảm giác như thấy bến bờ của sự ma mị.

... Dù thế nào thì đây cũng là một con Husky mà!!!

Lần đến lượt Nhiếp Chiêu kinh ngạc. Chưa kịp phản ứng, cô thấy con Husky nở nụ quỷ dị, miệng ch.ó đóng mở, tiếng trôi chảy tự nhiên: “Cô em, chào nhé. Người dám chống đối Thần Tinh Điện, gần một trăm năm nay mới gặp đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-dua-tien-quan-di-ngoi-tu/chuong-2-ha-pham.html.]

Nhiếp Chiêu: "..."

Không , vấn đề lớn.

Chỉ là Husky thôi mà.

đây cũng là thế giới huyền huyễn, bất kể là lạc đà Alpaca, chuột chũi Husky mở miệng chuyện thì cũng chẳng gì lạ.

... Không đúng, quả nhiên vẫn kỳ quái!!!

Thần tiên dùng "Tam Đại Ngáo" để kéo xe, nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quái!!!

Husky còn thêm gì đó, con Samoyed bên cạnh lên tiếng ngắt lời, là một giọng trung tính dịu dàng: “Cẩn thận. Bọn họ đuổi tới ."

Nhiếp Chiêu tiếng đầu , quả nhiên thấy của Thần Tinh Điện đang bám riết phía . Mấy kẻ đầu múa may binh khí, tức tối gào thét, yêu cầu Thái Âm Điện dừng xe, giao nộp "Thần phi" của họ.

Lòng cô chùng xuống, đang định lên tiếng biện giải cho thì thiếu niên áo đen, Mộ Tuyết Trần chồm về phía , một tay tháo thanh đao bên hông, cầm vỏ đao, đột ngột đưa mặt Nhiếp Chiêu.

"..."

Thiếu niên rũ mắt, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, thốt câu đầu tiên kể từ khi gặp Nhiếp Chiêu: "Bám chắc."

"Bám cái gì... Ơ á?!"

Nhiếp Chiêu định trả lời thì cảm thấy chiếc xe đột ngột tăng tốc. Trong tích tắc, từ xe đạp biến hình thành tàu lượn siêu tốc, phóng như ch.ó hoang đứt xích, bỏ đám truy binh tít đằng .

May mà cô kịp thời nắm lấy vỏ đao, nếu thứ bỏ chỉ truy binh mà e rằng còn cả cô nữa.

Nhiếp Chiêu: "?"

... Đây chính là thực lực của "Tam Đại Ngáo" ???

Và lời nhắc nhở của Mộ Tuyết Trần đến lúc mới khoan t.h.a.i đến muộn: "Bám chắc đao của ." Sau đó ngừng vài giây: "Xe nhanh, sẽ ngã."

Nhiếp Chiêu: "... Cảm ơn."

Nếu chuyện delay thì hơn nhiều đấy!

Thứ cho thẳng, hệ thống ngôn ngữ của nối mạng 2G ?

Cùng lúc đó, một quả cầu lửa sượt qua thùng xe, con Husky kêu lên "Gâu hú" một tiếng quái dị: "A Trần, bọn chúng dùng pháp thuật!"

"Khinh quá đáng."

Samoyed trầm giọng, ẩn chứa sự tức giận: "Chúc U Thượng thần trọng thương, nhưng Thái Âm Điện vẫn còn Nguyễn Tiên quân, bọn chúng thật sự nghĩ thể gì thì ?"

Husky gào lên: "Bọn tiểu nhân đắc chí đó ỷ Đế quân dung túng nên mới lộng hành như ! Thế nên chúng mới tìm bằng chứng phạm tội, tống cổ bọn chúng vành móng ngựa... Gâu!"

Sắc mặt Mộ Tuyết Trần lạnh băng, đang định xách đao dậy thì Nhiếp Chiêu nhanh hơn một bước. Cô chút do dự đẩy cửa xe, để cho một bóng lưng mảnh mai nhưng kiên cường.

"Việc do , tất nhiên do giải quyết. Tiên trưởng yên tâm, một lát sẽ ngay."

"Khoan . Cô..."

Mộ Tuyết Trần dường như chợt nhớ điều gì, lời đột ngột im bặt.

Husky hỏi dồn: " , nhớ ! Cô em, tiếng nổ lớn từ hướng Thần Tinh Điện lúc nãy do cô ? Cô thoát bằng cách nào?"

"..."

Đáp , Nhiếp Chiêu nở một nụ tiêu sái mà mặt đầy hai chữ "Vô Địch".

như Úc Tú , tuy cô tu luyện tiên thuật tiến bộ thần tốc, nhưng chung quy cũng chỉ là một tiểu tiên thị mới điểm hóa, linh lực nghèo nàn, mặt các thần tiên khác chẳng chịu nổi một đòn.

may , trong tay cô "cục sạc dự phòng" thích hợp nhất.

Nhiếp Chiêu vững đối diện với truy binh, thò tay chiếc túi gấm nhỏ bên hông, lấy hai viên minh châu sáng lấp lánh, kẹp hờ hững giữa các ngón tay như đang nghịch hai viên bi thủy tinh rẻ tiền.

Nếu Úc Tú mặt ở đây sẽ phát hiện , hai viên trân châu rõ ràng là cô cạy từ cây trâm mà Thượng thần Thanh Huyền ban tặng.

"Đợi , chẳng lẽ cô định..."

Husky rung chuyển chó, mặt ch.ó đầy vẻ kinh hoàng, đuôi ch.ó dựng lên như điện giật: "Cô em, cô giá trị của mấy viên linh thạch đó ? Chỉ cần mang chúng về trần gian là cô thể giàu to một đêm, sống thoải mái sung sướng như thần tiên đấy!"

Ta chứ, Nhiếp Chiêu nghĩ.

Không chỉ là một căn hộ cao cấp ở trung tâm Thượng Hải thôi ?

tiếc, đồ của mấy thằng ngu, chỉ khi dùng lên chính thằng ngu đó thì cô mới thấy ghê tởm.

Nói cũng , cô còn cảm ơn Thượng thần Thanh Huyền.

thì, cái cảm giác "vung tay một cái nổ tung căn hộ ở Thượng Hải" sướng thế ... xin , hào sảng thế , khi xuyên cô nào cơ hội trải nghiệm.

Cho nên, cô càng nắm bắt cơ hội ...

"Lên . Cái lò hỏa thiêu , nướng bọn chúng chín bảy phần cho bà."

Đầu ngón tay trắng nõn của thiếu nữ khẽ động.

, viên minh châu cô coi là "cục sạc dự phòng" , trong chớp mắt bùng cháy ngay đầu ngón tay cô, hóa thành một ngôi băng kéo theo cái đuôi dài, nổ tung ầm ầm ngay đầu đám , nở rộ thành màn pháo hoa thịnh soạn đầy khí lễ hội.

"Ú òa...!!"

Đám truy binh kịp đề phòng, tàn lửa b.ắ.n tung tóe đầy mặt đầy đầu.

Có kẻ mặt mày đen thui, kẻ cháy sém bộ râu và mái tóc vốn tự hào, cái đầu trong chốc lát biến thành quả cầu lửa, cả trở thành ngọn đuốc sống hừng hực cháy, như thể đang hoan tiễn Nhiếp Chiêu lên đường.

"Cái gì, chuyện gì ? Đây là pháp thuật gì!"

"Là linh thạch! Cô đang nổ linh thạch!!"

"Dám dùng linh thạch t.h.u.ố.c nổ, đây việc con ?!"

"Tránh ! Viên thứ hai tới kìa... Á á á!!"

...

Phải thừa nhận rằng, hào quang của kim tiền quả nhiên vô cùng chói lọi.

Dưới sự mở đường của "sức mạnh đồng tiền", Tam Ngáo kéo xe thuận lợi phá vỡ vòng vây, xuyên qua biển và tầng mây mênh mông, từ biệt Tiên giới mà khao khát, đáp xuống chốn nhân gian mà Nhiếp Chiêu đang mỏi mắt mong chờ.

Nhân gian đang lúc bình minh, vầng thái dương đỏ rực mọc lên ở chân trời, tung ngàn vạn tia sáng rực rỡ, dát lên vạn vật một lớp màu huyền ảo.

Ráng mây đỏ rực như lửa, lẳng lặng cháy bầu trời xanh thẳm.

Kể từ khi xuyên , đây là đầu tiên Nhiếp Chiêu cảm nhận ấm nồng nàn đến thế, bàng hoàng như sống sót tai kiếp.

Đến tận lúc , cô mới thực sự thoát khỏi lồng giam.

"... Tại ?"

Giọng của Mộ Tuyết Trần vang lên từ phía .

Hắn dường như quen chuyện với khác, từng chữ từng chữ chậm. Giọng mang âm sắc trong trẻo, vướng bụi trần đặc trưng của thiếu niên vỡ giọng, như tiếng gió reo qua rừng thông, tiếng ngọc va .

"Tại ? Ở Thần Tinh Điện, cô sẽ sống ."

Hắn ngừng một chút, chậm rãi bổ sung: “Rất nhiều đều cảm thấy, như coi là ''. Ta thích Thần Tinh Điện, nhưng từng thấy ai rời bỏ nơi đó."

Nhiếp Chiêu đầu , thấy thiếu niên thần sắc trầm tĩnh, ánh mắt cũng trong veo như giọng , lẽ là thật lòng cảm thấy khó hiểu.

Thế là cô tươi rói, xuống đối diện một cách hào sảng, vén lọn tóc rối một đêm bôn ba, thoải mái bộc bạch nỗi lòng: “Chẳng lý do gì cả. Nếu thật sự thì chính là 'ở Thần Tinh Điện, vui'."

Con mà, quan trọng nhất là vui vẻ.

Cô là Nhiếp Chiêu, cô chỉ Nhiếp Chiêu, cái gì mà "Thần phi".

Cái gọi là tình yêu, vốn dĩ là gấm thêu thêm hoa, chứ biến cô thành bông hoa thêu, để tô điểm cho tấm gấm kẻ khác.

Dù ở thời đại nào, điều cũng sẽ đổi.

"..."

Nhiếp Chiêu mặt về phía ánh nắng ban mai và ráng chiều, cơn gió tự do phóng khoáng của nhân gian rít gào thổi qua, tung bay mái tóc dài như mây của cô, tựa như phất lên lá cờ chiến thắng.

Nhân gian bao, cô nghĩ.

"Ừm, bây giờ thì vui ."

Cô vỗ tay một cái, nụ rạng rỡ như hoa: "Tiếp theo, chúng bàn chuyện tố cáo Thượng thần Thanh Huyền ."

...

 

Loading...