Ta Dựa Vào Mỹ Thực Thịnh Hành Thập Niên 80 - Chương 1: Kỹ năng diễn xuất bùng nổ
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:15:28
Lượt xem: 3
Vào một ngày hè oi ả nắng gắt như đổ lửa, lấy một gợn gió nhỏ nhoi, tiếng ve sầu cành râm ran ngớt khiến cái nóng càng thêm ngột ngạt đến khó thở.
Trong khuôn viên trường học, cây cối rủ lá ủ rũ, gian tĩnh lặng như tờ, bầu khí thoang thoảng một sự căng thẳng tột độ.
Lại đến kỳ thi nghiệp tiểu học hằng năm, nhưng năm nay đặc biệt khác biệt. Cách đây lâu, sở giáo d.ụ.c hạ lệnh tổ chức kỳ thi chung huyện, chọn một trăm học sinh xuất sắc nhất để tuyển thẳng trường Trung học Cơ sở Một của huyện, đồng thời mở riêng hai lớp chọn thực nghiệm. Đây là chuyện từng tiền lệ.
Nghe đồn, nguyên nhân là do thành tích thi trung học của huyện Vân mấy năm nay quá kém cỏi, các quận huyện khác bỏ xa tít tắp. Dù là thành tích cá nhân tập thể thì đều xếp chót bảng.
Các trường học đều vô cùng coi trọng kỳ thi , giám thị thắt chặt nghiêm ngặt, một khi phát hiện hành vi gian lận sẽ tuyệt đối khoan hồng.
Tại một phòng thi nọ, bầu khí đang vô cùng nặng nề và căng thẳng. Ánh mắt của tất cả giáo viên và học sinh đều đổ dồn về phía một bé gái cạnh cửa sổ. Cô bé nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng bệch còn giọt máu.
Thế nhưng, chẳng một ai tỏ đồng tình an ủi cô. Ánh mắt của chỉ chất chứa sự chỉ trích, khinh miệt và cả sự hả hê khi thấy khác gặp nạn.
Một vị giám thị lên tiếng khiển trách với vẻ vô cùng đau lòng: "Nhà trường nhắc nhở bao nhiêu , tuyệt đối gian lận, gian lận, tại em vẫn chịu lời?"
Cô bé đột nhiên mở bừng mắt, xuống đôi bàn tay nhỏ bé của , đưa mắt những bộ trang phục mang đậm dấu ấn thời đại của giáo viên và học sinh xung quanh. Vẫn gì đổi, thứ vẫn y như cũ.
Cô, Hoa Dạng, chỉ một giấc ngủ thể hiểu nổi tại biến thành một cô nhóc tiểu học, hơn nữa còn là một đứa trẻ chịu đủ xui xẻo và khổ cực.
Rõ ràng hề gian lận, mà vu khống trở thành kẻ gian lận tồi tệ. Trời đất ơi!
Thầy giám thị xót xa cảm thấy mất mặt. Bị bắt quả tang ngay mặt giám thị trường khác thế , đúng là hổ đến mức còn chỗ chui xuống đất.
"Ra ngoài, em hãy ngoài ngay lập tức. Hai môn tiếp theo em cần thi nữa."
Điều đồng nghĩa với việc thành tích của Hoa Dạng sẽ hủy bỏ . Cho dù cô thể tiếp tục chương trình giáo d.ụ.c bắt buộc, thì vết nhơ vi phạm kỷ luật cũng sẽ ghi học bạ, ảnh hưởng đến cả một đời.
Hoa Dạng âm thầm thở dài trong lòng. Tất cả ở đây đều mặc định là cô gian lận, lên tiếng biện bạch cũng bằng thừa. Mọi chuyện như ván đóng thuyền, quả là một sự khởi đầu tồi tệ hết mức.
Cô là một theo chủ nghĩa hảo, nhưng tuyệt đối cho phép bản mang một vết nhơ nhục nhã như thế !
Đối mặt với áp lực khổng lồ, cô từ từ ngẩng đầu lên, hướng ánh mắt về phía nam sinh tên Giang Vinh – kẻ ném cuộn giấy nháp về phía cô. Chính vì một câu của mà cô trở thành tâm điểm của sự phẫn nộ, trở thành học sinh gian lận chán ghét.
Vô vàn ký ức xẹt qua trong tâm trí. Tại tên nhóc cứ luôn nhắm cô cơ chứ? Thật sự quá kỳ lạ.
Một tia suy tính lóe lên trong đáy mắt, nhưng biểu cảm khuôn mặt cô nhanh chóng chuyển sang vẻ bi thương, oán hờn tột độ.
"Tại các chịu buông tha cho ? Tại cứ dồn ép hết đến khác? chịu đủ , thực sự chịu đựng quá đủ ."
Vừa dứt lời, hai hàng nước mắt trong veo tuôn rơi lã chã, khuôn mặt cô càng thêm nhợt nhạt, hình mỏng manh tưởng như chỉ chực ngã quỵ.
Khoảnh khắc , cô còn là cô gái Hoa Dạng bình thường nữa, mà kỹ năng diễn xuất bùng nổ, hóa thành nữ vương đầy bi kịch. Hoa Dạng, cố lên!
Giang Vinh là một nam sinh cao lớn, trắng trẻo và mũm mĩm. Ngày thường ở trường luôn quen thói ngang ngược càn rỡ, còn dẫn theo một đám đàn em chuyên chọc ghẹo khác, đích thị là một tên đầu gấu chốn học đường.
Hắn thích bắt nạt những bạn học nhút nhát, sợ phiền phức. Lúc , vẫn dùng giọng điệu bố thí mà : "Ban nãy cầu xin giúp gian lận. Thành tích của kém cỏi như thế, dựa sức thì chắc chắn thi đỗ trường Một . thấy đáng thương nên mới tay giúp đỡ..."
Hoa Dạng khẩy trong lòng. Mới nhỏ mà là mầm mống tai họa, lớn lên kiểu gì cũng thành kẻ vi phạm pháp luật cho xem. Thật hiểu nổi mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường tại luôn lãng mạn hóa mấy tên đầu gấu cơ chứ?
Cô rơm rớm nước mắt , khuôn mặt nhợt nhạt ngập tràn vẻ tuyệt vọng: "Ngày qua tháng nọ, năm nối tiếp năm , đến bao giờ thì chuyện mới kết thúc? thực sự mệt mỏi lắm ."
Những lời cô khiến tất cả ngơ ngác, hiểu ý cô là gì. Chẳng lẽ con bé phát điên ?
Thầy giáo tỏ vẻ mất kiên nhẫn, lớn tiếng quở trách: "Các em cãi thì ngoài mà cãi, đừng ảnh hưởng đến thời gian bài của những bạn khác."
Hoa Dạng thèm biện bạch thêm, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, xin thầy cho em hai phút, em thu dọn đồ đạc sẽ ngay."
Cô lật mặt của tờ giấy nháp, vung bút bắt đầu thoăn thoắt. Cô vô cùng chăm chú, lặng lẽ rơi nước mắt, dáng vẻ trông đáng thương đến nhường nào.
Diễn, diễn cho thật đạt. Để cho tên nhóc ranh nếm mùi thủ đoạn của cô, xem còn dám tùy tiện bắt nạt khác nữa .
Vị thầy giáo cạnh thấy cô lóc t.h.ả.m thương như cũng sinh lòng trắc ẩn. việc bắt quả tang ngay tại trận là sự thật rành rành, nội quy nhà trường tuyệt đối dung túng.
Cũng chính vì chút lòng thương xót , thầy trực tiếp bước tới đuổi cô ngoài ngay mà nhẫn nại đợi thêm một lát.
Hoa Dạng xong, chiếc bút tay mới đặt xuống thì thầy giáo bước tới thu bài thi. Ánh mắt thầy vô tình lướt qua, và thầy đập mắt chính là thứ mà Hoa Dạng xong: Một bức thư tuyệt mệnh???
Thầy giáo như sét đ.á.n.h ngang tai, cả bàng hoàng luống cuống.
Hoa Dạng như hề , khẽ lau vệt nước mắt má, chậm chạp thu dọn sách vở cặp. Bức thư tuyệt mệnh cũng cô cẩn thận cất . Cô sang cúi gập thật sâu hai vị giám thị: "Em xin thầy cô, em nhà trường hổ. em thực sự trong sạch, thời gian sẽ chứng minh tất cả."
Cô chậm rãi bước về phía cửa, từng bước vô cùng nặng nhọc và mỏi mệt, bóng lưng gầy gò ốm yếu tưởng chừng như thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Một, hai, ba, bốn, năm... Hoa Dạng đếm thầm đến năm trong lòng thì chiếc cặp sách ai đó kéo giật . Khuôn mặt hoảng hốt, căng thẳng của thầy giám thị lọt tầm mắt cô: "Em Hoa Dạng, em đợi một chút! Em em trong sạch, đúng ?"
Hoa Dạng vẻ như cạn kiệt sinh lực, cả uể oải rã rời, khuôn mặt nhỏ bé tái nhợt đến đáng sợ: "Mọi đều tin em, em mệt lắm, thực sự quá mệt mỏi ."
Sắc mặt thầy giám thị cũng tái nhợt kém, giọng thậm chí còn run rẩy: "Em Hoa Dạng, em cứ xuống đây , đừng cả. Thầy Trương, phiền thầy trông chừng em giúp một lát nhé!"
Bỏ câu đó, thầy vội vã lao như bay, tay vẫn giữ khư khư chiếc cặp sách của Hoa Dạng.
Giang Vinh cũng đuổi ngoài phòng thi, nhưng nhất quyết chịu rời . Hắn tựa lan can, hì hì Hoa Dạng, đôi mắt đảo liên tục, thoạt trong bụng chứa đầy tâm tư xa.
Hoa Dạng lạnh lùng liếc một cái. Tên nhóc con, cứ chờ xem bản gặp quả báo . Không hố ngươi đến mức tàn ma dại thì mang họ Hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-dua-vao-my-thuc-thinh-hanh-thap-nien-80/chuong-1-ky-nang-dien-xuat-bung-no.html.]
Khi hiệu trưởng, hiệu phó, tổ trưởng khối cùng các vị lãnh đạo cấp cao vội vã chạy đến nơi, họ liền thấy Hoa Dạng đang thẫn thờ ở bậu cửa. Trông cô như một cái xác hồn, mang dáng vẻ của một chịu đả kích vô cùng nặng nề. Mọi đều hẹn mà cùng thắt chặt trái tim.
Ban nãy tất cả đều xem qua bức thư tuyệt mệnh gửi cho phụ . Từng câu từng chữ trong thư như rỉ máu, những thông tin tiết lộ bên trong khiến ai nấy đều rùng ớn lạnh.
Quanh năm suốt tháng bạo lực học đường, yên học hành cũng xong. Cứ thi điểm cao là đ.á.n.h đập, thậm chí còn vu oan giá họa, ép một cô bé ngây thơ uất ức đến mức tìm đến cái c.h.ế.t. Chuyện thực sự quá đỗi tàn nhẫn.
Trước đây, hiệu trưởng bao giờ tin rằng trẻ con thể ác độc đến mức độ như . Ông luôn cho rằng những xích mích của học sinh chỉ là trò đùa nghịch ngợm trẻ con, gì đứa trẻ nào xa cơ chứ? Chỉ giáo viên tròn trách nhiệm mà thôi.
"Em Hoa Dạng, em em trong sạch, hề gian lận. Các thầy cô nguyện ý tin tưởng em, nhưng em cần chứng minh điều đó."
Hoa Dạng ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác ông, khuôn mặt nhỏ bé toát lên vẻ bất lực cùng cực: "Chứng minh bằng cách nào ạ? Bằng cái c.h.ế.t ?"
Hiệu trưởng lúc mới nhận thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề, sắc mặt ông biến đổi kinh hoàng: "Không, , ! Nhà trường sẽ phát cho em một bộ đề thi trống khác. Tất cả chúng sẽ đây giám sát em bài, chỉ cần em đạt điểm qua môn..."
Các bạn có thể nghe truyện trên Youtube Họa Âm Các nếu bận nhé.
Đôi mắt vô hồn của Hoa Dạng bỗng lóe lên một tia sáng: "Thưa thầy, em thể đạt điểm tuyệt đối ạ."
Thi toán lớp 6 mà đạt điểm tối đa thì mới là chuyện nực , cô đường đường là thạc sĩ học Luật cơ mà.
Lời , cả phòng thi lập tức rộ lên những tiếng xì xầm. Các học sinh đang bài đều tỏ vẻ hoài nghi mặt.
Giang Vinh phá lên ha hả, lớn tiếng châm chọc: "100 điểm á? Sao thể chứ? Bình thường thi còn qua nổi điểm liệt, khoác lác cái gì ?"
Giáo viên phiền chán tên nhóc đến tận cổ, bèn trừng mắt lườm một cái thật sắc. khi Hoa Dạng, giọng điệu của thầy trở nên vô cùng dịu dàng: "Không cần 100 điểm, 80 điểm là xuất sắc lắm ."
" thế, em Hoa Dạng , chúng cần đặt mục tiêu quá cao, cứ hết sức là ."
Ngày thường thành tích của Hoa Dạng tệ, thường xuyên lẹt đẹt ở mức điểm đủ đỗ. Các thầy cô lo lắng cho cô bé nên mới ý đỡ để giữ chút thể diện.
Giang Vinh càng đà mỉa mai cay nghiệt: "Nếu mà thi 100 điểm, thì trời đổ mưa máu, mặt trời mọc đằng tây mất."
Hiệu trưởng khẽ nhíu mày. Đây chẳng là con cháu Giang gia ? Ông nhớ phụ của đứa trẻ xuống miền nam ăn buôn bán, kiếm nhiều tiền, cũng coi như là gia đình khá giả.
vì cha mải ăn nên lơ là giáo dục, đứa trẻ sống cùng ông bà nội chiều chuộng sinh hư. Đứa trẻ nhiều vấn đề về nhân cách, thường xuyên gây rắc rối khắp nơi.
Hoa Dạng khẽ mím môi, cất giọng yếu ớt: "Nếu em thì ?"
Giang Vinh quen thói ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, vốn dĩ thèm để một cô gái nhỏ bé ốm yếu mắt. Hắn buông lời ngông cuồng: "Vậy thì sẽ quỳ xuống dập đầu lạy ba cái thật kêu."
Hoa Dạng thật sâu, một tia sắc sảo xẹt qua trong đáy mắt: " chỉ cần một lời xin ."
Ba cái dập đầu ư? Sao thể trả đủ cho những nhục nhã mà cô gánh chịu? Ha hả, mơ tưởng viển vông.
Hoa Dạng nhận lấy tờ giấy thi, ung dung điền tên lên đó. Cô bắt đầu bài từ câu đầu tiên, dáng vẻ vô cùng chăm chú và nghiêm túc.
Tốc độ bài của cô cực nhanh, gần như cần suy nghĩ mà xong ngay câu lướt sang câu khác. Mọi thao tác trơn tru như nước chảy mây trôi. Dàn lãnh đạo nhà trường xem mà ai nấy đều tròn mắt .
Dưới sự chứng kiến của ban giám hiệu, chỉ trong vỏn vẹn hai mươi phút, Hoa Dạng thành xong bài thi. Nét chữ mặt giấy nắn nót, sạch , khiến ai nấy đều sáng bừng đôi mắt.
Đích tổ trưởng khối chấm điểm bài thi: "Thưa hiệu trưởng, em Hoa Dạng đạt 100 điểm tuyệt đối."
Hiện trường phút chốc chìm tĩnh lặng, chẳng ai dám tin mắt . Sao thể xảy chuyện thần kỳ như ?
Sắc mặt Giang Vinh là khó coi nhất. Hắn giật phăng bài thi tay thầy giáo, con 100 điểm chói lọi đ.â.m sầm mắt : "Không thể nào, chắc chắn là các thông đồng bao che cho gian lận."
Lời thốt , Hoa Dạng cúi gầm mặt, giấu nụ mỉm đầy ẩn ý. Việc thành công chắc .
Các vị lãnh đạo nhà trường tức đến nổ đom đóm mắt. Đây mà là lời con ? Thằng nhóc ranh thật sự quá đáng ghét, gian lận mà thể ăn hàm hồ như ư?
Để đảm bảo tính công bằng và minh bạch, họ cùng kiểm tra bộ quá trình bài và đến kết luận chung: Thành tích vấn đề gì.
Hoa Dạng hít một thật sâu, cất giọng nhỏ nhẹ khẩn cầu: "Thưa hiệu trưởng, em thi nốt môn Văn và tiếng Anh. Em mong các thầy cô sẽ tiếp tục chứng cho em, chứng minh rằng em hề gian lận."
Nhìn vẻ mặt kiên định của cô bé, hiệu trưởng đột nhiên vô cùng tò mò thực lực thật sự của cô đến : "Được, tất cả chúng sẽ cùng quan sát em."
Kết quả của ba môn thi khiến hết từ ngạc nhiên đến kinh ngạc khác. Tiếng Anh của Hoa Dạng đạt 100 điểm tròn trĩnh. Ngữ văn chỉ trừ đúng một điểm ở phần tập văn, đạt 99 điểm. Toán học tiếp tục đạt 100 điểm. Thành tích xuất sắc như đặt ở cũng xem là nhân tài ưu tú.
Cả phòng thi ồ lên kinh ngạc. Các thầy cô giáo sững sờ xót xa tột độ. Một mầm non học tập xuất chúng thế vùi dập giữa đám đông học sinh tầm thường, chỉ vì bóng ma của bạo lực học đường.
Kể từ khoảnh khắc , vấn đề bạo lực học đường thu hút sự chú ý đặc biệt từ phía nhà trường. Một khi phát hiện, tuyệt đối sẽ dung thứ nương tay.
Trước mặt thể giáo viên và học sinh, hiệu trưởng đích lên tiếng trả sự trong sạch cho cô: "Em Hoa Dạng, em là một học sinh giỏi với thành tích vô cùng xuất sắc. Các thầy cô đều tin tưởng em."
Với thực lực vượt trội như , cô còn cần gì gian lận cơ chứ? Sự thật hiển nhiên luôn sức mạnh hơn lời biện bạch.
Khóe mắt Hoa Dạng ửng đỏ. Sự kích động, niềm vui sướng và cả sự hồi hộp, cảm xúc đan xen lẫn lộn : "Bây giờ em thể chứng minh sự trong sạch của ạ?"
"Tất nhiên là ." Trong lòng vị hiệu trưởng lúc nhen nhóm một ý tưởng mới.
Ánh mắt Hoa Dạng lướt nhanh quanh phòng, cô dõng dạc cất tiếng gọi: "Bạn Giang Vinh, lời hứa ban nãy của còn tính đấy?"
Nam sinh đang rón rén định chuồn êm bỗng kéo giật . Mặt đỏ bừng lên vì hổ tức giận, trừng mắt lườm Hoa Dạng với vẻ hằn học. Cô định lật đổ trời đất ? Cứ đợi đấy!
Hoa Dạng điên cuồng chế nhạo trong lòng: Tên trông bộ dạng thấy thiếu i-ốt , còn dám ngang nhiên đe dọa ngay mặt bao cơ đấy?
Cô một nữa vận dụng kỹ năng diễn xuất đỉnh cao, run rẩy yếu ớt chỉ tay về phía Giang Vinh, bày dáng vẻ nhỏ bé, đáng thương và vô cùng bất lực: "Thưa hiệu trưởng, bạn trừng mắt lườm em. Chắc chắn bạn sẽ tìm cách trả thù em, em sợ lắm."