Ta Dựa Vào Mỹ Thực Thịnh Hành Thập Niên 80 - Chương 8: Kem người tuyết, ký ức tuổi thơ
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:15:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, bộ thức ăn mang theo vét sạch sành sanh. Những mua chỉ vỗ đùi tiếc nuối.
Hoa Dạng tiện tay đưa luôn chiếc hộp đựng tiền nhỏ lòng Trương Tuệ: "Mẹ, đếm xem bao nhiêu tiền."
Tim Trương Tuệ đập thình thịch liên hồi, đôi tay run rẩy bần bật. Đây là đầu tiên trong đời bà tận tay cầm nhiều tiền đến thế.
Mì lạnh hai hào một suất, bán 150 suất, tổng cộng là 30 đồng. Cháo thịt nạc hột vịt bắc thảo mười lăm xu một bát, bán 113 bát, tổng cộng là 16 đồng 9 hào 5 xu. Cộng gộp là gần 50 đồng. Trừ chi phí: Bột mì 2 hào một cân, gạo tẻ cũng 2 hào một cân, thịt lợn 1 đồng một cân, rau củ thì nhà tự trồng. Tính nhẩm tiền dầu, muối, tương, giấm, thì họ lãi hơn 30 đồng.
Trương Tuệ sửng sốt tột độ. Chỉ hai giờ đồng hồ mà kiếm hơn 30 đồng? Nhà máy thép ăn phát đạt đến , nhân viên chính thức một tháng cũng chỉ 60 đồng.
Kiếm tiền dễ dàng như ? "Tiểu Dạng, ngày mai con đến bán tiếp ? Lỡ bán hết thì ?"
Vẻ mặt Hoa Dạng tỏ vô cùng thản nhiên: "Thì chúng vẫn lãi mà."
Trương Tuệ ngẫm cũng thấy đúng. Chi phí vốn chỉ vỏn vẹn mười đồng, cứ cho là cô đ.á.n.h cược một ngày nữa .
Lúc , bà bao giờ thể lường rằng, từ ngày qua ngày khác, đến tận chính bản bà cũng chẳng từ bỏ công việc nữa. Sức cám dỗ của đồng tiền, quả thực ai thể cưỡng .
Hai tìm một góc khuất, vắng qua để đếm tiền. Hoa Chí Hồng lưng , cách một đoạn khá xa, tạo riêng tư và cũng là để canh chừng cho họ.
Hoa Dạng còn quá nhỏ tuổi, bản cô vẫn còn là một cô bé học sinh tiểu học, nhiệm vụ chính yếu là học tập, thể ngày nào cũng cắm cúi chạy vạy kiếm tiền .
Cô cần đào tạo, dẫn dắt cha , để những lớn phía quán xuyến việc, còn bản sẽ lui về hậu phương đóng vai trò chiến lược gia.
Bước đầu tiên là thu phục Trương Tuệ, tiếp theo là lôi kéo Hoa Quốc Khánh về phe , tiến hành từng bước một.
Nghĩ ngợi một lúc, đôi mắt cô nheo , một kế hoạch mới định hình: "Anh họ cả, kiếm tiền ?"
Hoa Chí Hồng sắp bước lớp 11 trong học kỳ tới, còn một em trai đang học. Chi phí học hành, sinh hoạt của hai đứa trẻ đang là gánh nặng oằn vai đè lên đôi vợ chồng nhà bác Cả.
Mặc dù điều kiện kinh tế của gia đình bác Cả thuộc hàng khá giả bậc nhất trong thôn, nhưng dẫu thì cũng chỉ là khấm khá hơn một chút. Nhiều đời nay gia đình họ đều nông, thu nhập chủ yếu dựa ruộng đồng. Mà đời , mấy ai phát tài lớn nhờ nông bao giờ?
Hoa Quốc Lập là đội trưởng đội sản xuất, trong tay nắm chút quyền lực nhỏ bé, nhưng ở cái nơi nghèo khó chung , việc kiếm chác món tiền lớn là điều tưởng.
Ngay cả việc xây cất ngôi nhà mới cũng là nhờ ông nội Hoa dốc cạn tiền dành dụm cả đời.
Thời cấp hai, thành tích học tập của Hoa Chí Hồng khá nổi bật, nhưng từ khi lên cấp ba thì gì đặc sắc, chỉ ở mức tầm trung. Việc thi đỗ một trường đại học lớn đối với dường như là một điều khá xa vời.
Tuy , nếu thi các trường kỹ thuật chuyên nghiệp thì thành vấn đề. Những ngôi trường đều cam kết phân bổ công việc khi nghiệp.
"Tất nhiên là , em ý tưởng gì ?"
Anh tích góp thêm chút tiền học phí để chuẩn cho việc học lên cao trong tương lai.
Hoa Dạng cong mắt : "Bắt đầu từ ngày mai, và họ thứ hai tìm một địa điểm phù hợp để bán hai món ăn . Lợi nhuận chia đôi, thấy ?"
Món mì lạnh chỉ thịnh hành bán mùa hè, là một món ăn tính thời vụ cao, nhưng mang lợi nhuận cực lớn.
Sở dĩ cô kéo Hoa Chí Hồng cùng, một mặt là vì một cô kham nổi khối lượng công việc, sẽ mệt mỏi. Mặt khác, phận của dễ bề xoay xở hơn, lớn tuổi hơn cô, thể cô những việc mà cô tiện trực tiếp mặt.
Ví dụ như việc đạp xe đạp chẳng hạn.
Thêm đó, lôi kéo Hoa Chí Hồng về cùng phe với là một việc trăm bề lợi.
Nghe , Trương Tuệ hoảng hốt: "Hoa Chí Hồng là đích tôn, là cháu đích tôn trưởng của Hoa gia đấy, cả gia đình cưng như trứng ngỗng. Ông bà nội Hoa coi thằng bé như cục vàng khối ngọc."
Ông bà nội chỉ mong ngóng Hoa Chí Hồng thi đỗ đại học, rạng rỡ tổ tông, cơ hội đổi đời lên thành phố việc, trở thành thành phố mà ai ai cũng ghen tị ngưỡng mộ.
Chính vì thế, dù là nghỉ đông nghỉ hè, thằng bé cũng đồng lụng vất vả mà chỉ việc ở nhà yên tâm đèn sách.
Nếu để ông bà Hoa Dạng rủ rê Hoa Chí Hồng chuyện màng học hành chính đạo , hậu quả... bà dám tưởng tượng.
"Tiểu Dạng, con đừng ăn hồ đồ. Chí Hồng, cháu đừng bận tâm đến lời con bé, nó còn nhỏ dại, hiểu sự đời, vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi."
mà một "đứa trẻ" như thể nhẹ nhàng thu về một khoản tiền bằng cả tháng lương của công nhân thời vụ chỉ qua một buôn bán.
Trái tim Hoa Chí Hồng sớm xao động mãnh liệt. Đứng cơ hội kiếm tiền béo bở thế , ai mà nỡ bỏ lỡ chứ: "Anh thấy ý tưởng khả thi, em địa điểm nào đề xuất ?"
Cô em họ thực sự tầm và cực kỳ thông minh, đúng là một cô bé tinh ranh.
Hoa Dạng là mang đến cơ hội kiếm tiền cho khác chứ rủ rê họ việc phi pháp mờ ám gì, việc gì sợ?
"Ở thị trấn chúng , chỉ duy nhất một nhà máy hồn là nhà máy thép. Tuy nhiên, khu vực đông dân cư nhất của thị trấn là khu vực trung tâm. Nơi tập trung đông nhất chính là chợ tự do. Chúng thể đến đó để khảo sát lưu lượng qua , đ.á.n.h giá khả năng chi tiêu của , xem liệu địa điểm đó phù hợp để bày bán hàng ."
Trong đôi mắt Hoa Chí Hồng lóe lên một tia sáng kỳ lạ: "Được, theo sự sắp xếp của em."
Nhờ phương tiện là chiếc xe máy cày và sức vóc thanh niên của họ cả phụ giúp, chuyến lên thị trấn Hoa Dạng càn quét ít thứ. Cô mua năm bao bột mì loại lớn, sắm thêm dầu, muối, tương, giấm và còn đặt một lô bơ đậu phộng lớn từ cửa tiệm tạp hóa.
Khu chợ cách Hợp tác xã xa, chỉ chừng 200 mét, từ đằng xa thể thấy rõ.
Khu chợ buổi chập choạng tối vô cùng tấp nập, qua chen chúc tấp nập. Đa phần đều là các bà nội trợ, những phụ nữ trong gia đình tranh thủ mua thức ăn.
Hoa Dạng dắt tay càn quét mua sắm, cô đảm nhiệm việc chọn mua, còn Trương Tuệ sát theo phụ trách tay xách nách mang đồ đạc.
Không Trương Tuệ lên tiếng ngăn cản, mà là... cứ hễ bà hé lời phản đối, Hoa Dạng giương đôi mắt ngân ngấn nước mắt lên bà với vẻ đáng thương, khiến bà thể đầu hàng.
Đến cuối cùng, bà tê liệt cảm xúc, cam chịu một cỗ máy xách đồ hơn kém.
Hôm nay quả là một ngày may mắn, Hoa Dạng bất ngờ bắt gặp một sạp hàng mới bày bán một con lợn nguyên con. Đôi mắt cô lập tức sáng bừng lên.
"Bác ơi, bán cho cháu hai mươi cân thịt ba chỉ, một dẻ sườn lớn, cháu lấy luôn cả cái đầu lợn và bộ nội tạng nhé."
Món đầu lợn kho ăn siêu ngon, tối nay thể nấu món cơm niêu sườn khoai tây, kèm thêm bát canh thịt viên nữa thì tuyệt cú mèo, mới nghĩ đến thôi thèm rỏ dãi !
Có một dạo, cô đặc biệt đam mê các món kho. vì lo ngại vấn đề vệ sinh an thực phẩm khi ăn ngoài hàng nên cô cất công sưu tầm hàng loạt các công thức nấu ăn, mày mò thử nghiệm vô để đúc kết một bí kíp gia truyền tạo nên hương vị đỉnh cao nhất.
Ngày mai trổ tài vài món kho để thăm dò phản ứng của khách hàng xem .
"Tiểu Dạng, đừng mua nhiều như thế, ăn hết ..." Trương Tuệ hoảng hồn sợ hãi. Mua nhiều thế , tiền trả chắc chắn là hề nhỏ.
"Mẹ yên tâm , con việc cần dùng đến mà." Cơ thể Hoa Dạng vốn dĩ gầy yếu mỏng manh, sức khỏe , cha cô quần quật lụng vất vả quanh năm suốt tháng, cả nhà đều cần bồi bổ t.ử tế. Sức khỏe chính là vốn quý nhất để việc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-dua-vao-my-thuc-thinh-hanh-thap-nien-80/chuong-8-kem-nguoi-tuyet-ky-uc-tuoi-tho.html.]
Nếu đủ tiền, cô ước gì thể mua sạch cả sạp hàng . Đáng tiếc là tiền trong túi hạn.
Thời buổi , mua thịt ở Hợp tác xã bắt buộc tem phiếu, với mức giá một đồng một cân. Không cứ mua bao nhiêu là mua bấy nhiêu, thậm chí nhiều lúc tiền cũng mua thịt.
Loại thịt do tiểu thương tự do mang bày bán như thế thì yêu cầu tem phiếu, giá cả là một đồng hai hào một cân, mua bao nhiêu cũng , miễn là rủng rỉnh tiền. Tuy nhiên, ngày nào cũng hàng.
Mặc dù trong lòng Trương Tuệ vô vàn nỡ, nhưng bà bất lực, chẳng cách nào trị nổi đứa con gái cứng đầu .
Khi Hoa Dạng mua sắm xong xuôi các nguyên liệu cần thiết, cô mới trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm thườn thượt. Có phụ xách đồ quả nhiên đỡ tốn sức bao. "Anh họ cả, khảo sát tình hình đến ?"
Hoa Chí Hồng nãy giờ vẫn quan sát dọc lề đường để điều tra: "Trong vòng nửa giờ qua, tổng cộng 98 qua , trong đó 66 là phụ nữ chợ mua thức ăn gia đình."
Hoa Dạng khẽ mỉm tán thưởng. Tâm tính của khá, trầm tĩnh, khả năng thực thi công việc . Chỉ là liệu đầu óc thực sự nhạy bén, hiểu chuyện ? Hợp tác một trở thành đối tác ăn lâu dài, cô vẫn cần thêm thời gian để quan sát kỹ lưỡng hơn.
Khi ba trở về đến làng, bầu trời đỏ rực ráng chiều, hoàng hôn vẫn chịu buông xuống những rặng núi.
Dân làng bắt gặp hình ảnh cô bé Hoa Dạng ốm yếu nép lòng . Rất nhiều tiến đến ân cần thăm hỏi tình hình sức khỏe của cô.
Trương Tuệ xe ngựa vô cùng căng thẳng, trả lời một cách khô khan: "Cháu nó cảm nắng thôi ạ, bác sĩ bảo truyền dịch liên tục trong ba ngày, ngày mai cháu nó vẫn lên thị trấn."
Cụ Lý tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc: "Bệnh tình nghiêm trọng đến thế cơ ? Đang yên đang lành nông nỗi ? Chẳng là bắt nó đồng lụng cơ mà?"
"Chắc là đêm hôm khí lạnh xâm nhập, sức khỏe của đứa nhỏ vốn yếu ớt..." Trương Tuệ ấp úng trình bày những lý do dày công biên soạn từ , cảm giác chột tột độ.
Hoa Dạng trong lòng thầm than vãn, cô thật thà quá mức, cứ tiếp tục diễn kịch kiểu sớm muộn gì cũng lộ tẩy mất thôi.
Cô khẽ kéo vạt áo Trương Tuệ, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, ánh mắt cụp xuống đầy vẻ uể oải, suy nhược: "Mẹ ơi, con thấy trong khó chịu quá, con về nhà nghỉ."
"Được, , về nhà ngay."
Về đến nhà, Hoa Dạng đắp một chiếc khăn ướt lên trán bẹp xuống giường. Hôm nay thời tiết quả thực quá oi bức, làn da mặt cô nắng táp đến mức bong tróc. Thời buổi kiếm đồng tiền quả là điều hề dễ dàng gì.
Bên ngoài bỗng truyền đến tiếng bước chân vội vã, dồn dập: "Tiểu Dạng ? Con bé ? Bác sĩ chẩn đoán thế nào?"
"Con bé... con bé..." Từ đến nay Trương Tuệ từng lừa dối chồng nửa lời. Sự chột khiến bà dám ngẩng đầu đối mặt với ánh mắt của Hoa Quốc Khánh, bà trở nên luống cuống, lắp bắp thành lời.
"Rốt cuộc là xảy chuyện gì? Bà sốt ruột c.h.ế.t ." Thấy vợ ấp úng rõ ràng, Hoa Quốc Khánh cứ ngỡ bệnh tình của con gái đang chuyển biến . Ông lo lắng tột độ, đẩy mạnh Trương Tuệ sang một bên, lao xộc phòng Hoa Dạng.
Hoa Dạng nhắm nghiền hai mắt, bất động giường, dáng vẻ vô cùng suy nhược, kiệt sức.
Nhìn đứa con gái vốn ốm yếu giờ trông tiều tụy, đáng thương thế , trong lòng Hoa Quốc Khánh bỗng dâng lên một cảm giác xót xa, khóe mắt ông đỏ hoe: "Tiểu Dạng, con thấy khó chịu ở ? Có cơ thể mệt mỏi lắm ? Con thèm ăn gì ? Cha sẽ mua cho con."
Hoa Dạng khẽ giật , hé mắt . Ánh mắt đong đầy sự quan tâm và lo lắng tột độ của ông đập thẳng mắt cô.
Thôi , xem cha cũng đến nỗi vô dụng, vẫn còn thể uốn nắn, cứu vãn đôi chút.
Cô cất giọng mềm mỏng yếu ớt: "Cha ơi, con ăn kem."
"Được, , cha mua cho con ngay đây." Hoa Quốc Khánh vội vã , bước vội khỏi cửa.
Trái tim Trương Tuệ như treo lơ lửng giữa trung, bồn chồn lo lắng yên: "Tiểu Dạng, lừa gạt cha con như thế , liệu con?"
Trước đó, Hoa Dạng trao đổi và thống nhất kế hoạch với đường , lúc đó bà cũng gật đầu đồng ý, thế mà bây giờ tỏ e dè... "Bây giờ mà sự thật , chắc chắn cha sẽ phản đối kịch liệt. Khi đó thì đừng ai hòng bước chân khỏi cái nhà , trong khi tiền vốn chúng dốc hết mua đồ ."
Cô dự định sẽ kiếm một khoản tiền kha khá mới hạ màn ngửa bài. Trên đời ai thích tiền bạc chứ, quan trọng là sức hút của nó đủ lớn mà thôi.
Cô tin, nếu đặt một đống tiền lớn mặt, cha cô mảy may động lòng!
Cơm thì ăn từng miếng một. Đường thì bước từng bước một. Cô hề vội vã.
Trương Tuệ vốn là một phụ nữ nông thôn chính kiến, luôn coi trọng ý kiến của chồng: "Haizz, trong lòng cứ thấy trống trải, chút tự tin nào. Đến lúc đó lỡ cha con nổi trận lôi đình thì tính ?"
"Vậy thì..." Đôi mắt Hoa Dạng đảo một vòng, nụ tinh nghịch đầy ẩn ý hiện lên: "Mẹ mua kẹo ngọt cho ông ăn, dùng lời ngon tiếng ngọt mà dỗ dành ông nhiều ."
Trương Tuệ bật khúc khích: "Cha con là trẻ lên ba nữa ."
Những tiếng bước chân dồn dập vang lên trong sân nhỏ. Hoa Dạng vội vàng hạ giọng căn dặn: "Nếu dối, thì cứ giả câm . Còn nếu diễn đạt, thì cứ òa lên là ."
Trương Tuệ: "..." Bà cảm giác như phát hiện một bí mật động trời vô cùng khủng khiếp.
Hoa Quốc Khánh mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt đỏ bừng vì chạy vội. Ông đưa cây kem đến tận miệng con gái: "Tiểu Dạng, cha mua cho con một cây kem vị bơ sữa đấy, con mau nếm thử ."
Đó là một cây kem tuyết nhỏ xinh. Vị kem lạnh buốt tan chảy ngay trong miệng, tỏa hương thơm nồng nàn của sữa bơ. Phải công nhận kem ở thời đại cực kỳ ngon, giống như những loại kem nhạt nhẽo, mất chất của những năm tháng .
Vị ngọt của cây kem như thấm sâu tận đáy lòng, khiến tâm trạng của Hoa Dạng trở nên vô cùng : "Cảm ơn cha, yêu cha nhiều. Cha cũng c.ắ.n một miếng . Mẹ ơi, cũng nếm thử xem."
Dáng vẻ ngoan ngoãn của cô bé tựa như một thiên thần nhỏ, nụ ngọt ngào rạng rỡ. Đây là đầu tiên Hoa Quốc Khánh cảm thấy nụ của con gái đáng yêu đến , nụ như tan chảy cả trái tim ông.
Hai cha con hiếm khi những khoảnh khắc hòa thuận, vui vẻ đến thế. Trương Tuệ một bên cảnh tượng mà lòng trào dâng niềm vui sướng vô bờ.
Bất ngờ , Hoa Vũ thong thả bước , giả lả, ngọt ngào: "Em họ , chị em ngã bệnh nên đặc biệt đến thăm em ."
Các bạn có thể nghe truyện trên Youtube Họa Âm Các nếu bận nhé.
Miệng thì thốt những lời hỏi han ân cần, nhưng thần sắc và điệu bộ của cô ả trái ngược, rõ ràng là mang dã tâm, ý đồ xa.
Hoa Dạng chỉ liếc mắt lướt qua một cái hờ hững, chẳng buồn để tâm đến sự hiện diện của cô . Chẳng lẽ cây kem tay đang cầm đủ ngọt ngào ?
Hoa Vũ tin Hoa Dạng ngã bệnh cảm nắng qua lời kể của Hoa Quốc Khánh, thế là cô ả mừng húm chạy vội đến đây, cốt chỉ để chứng kiến cảnh gặp nạn mà hả hê trong lòng, đúng là đáng đời con bé đó.
Thế nhưng, sự lạnh nhạt, hờ hững của Hoa Dạng lúc cô ả tức tối bực dọc. Đôi mắt Hoa Vũ đảo điên, một mưu kế thâm độc lóe lên trong đầu.
"Chú Ba, thím Ba, hai cứ đồng việc tiếp ạ. Cháu sẽ ở đây chăm sóc Tiểu Dạng cho."
Hoa Quốc Khánh vốn đang dở dang công việc ngoài đồng, thì lòng bồn chồn lo lắng, chỉ mau chóng thành phần việc còn : "Như thế e là tiện lắm, cửa tiệm tạp hóa nhà cháu thì ..."
"Có Tiểu Cường trông coi cửa tiệm ạ, chú thím cứ yên tâm." Hoa Vũ nở nụ hiền hậu, dịu dàng, dứt khoát tiễn vợ chồng Hoa Quốc Khánh khỏi nhà. ngay khi bóng lưng họ khuất, nụ môi cô ả tắt lịm, đó là ánh mắt lạnh lẽo, sắc lẹm trừng trừng Hoa Dạng.
Để xem cô ả sẽ trừng trị con nhóc hỗn láo như thế nào!
(Lời tác giả: Ai trừng trị ai thì còn , hứ hứ.)