Ta Là Hòn Đá Ngáng Chân Kẻ Phản Diện - Chương 1: Chuyện Ăn Uống Là Vấn Đề Nan Giải
Cập nhật lúc: 2025-12-13 10:14:03
Lượt xem: 20
"Bé Chân , điều đáng tự hào nhất của tộc Huyền Li chúng chính là thể phách cường tráng, xương cốt cứng cáp. Con khỏe mạnh thì nhất định chịu khó ăn cơm nhé."
Cha bưng một cái bát sứ nhỏ xíu, tay cầm thìa thổi phù phù cho bớt nóng, cẩn thận đưa đến bên miệng Thạch Chân.
Thạch Chân kiên quyết đầu , hai má phồng lên, miệng mím chặt, thà c.h.ế.t chịu khuất phục.
Gương mặt cha vẫn tươi hớn hở, cái thìa cơm hầu như gí sát mặt con gái: "Bé Chân ngoan nào~ Ăn măm măm mới cao lớn chứ~"
Bốp!
Một tiếng động lớn vang lên, chiếc chày đá khổng lồ giáng thẳng xuống đầu cha. Nụ mặt ông cứng đờ, từ từ đầu : "Mình... ..."
Mẹ đang đeo tạp dề, khí thế hung hăng trừng mắt cha: "Đút cơm thì cứ đút, nhảm nhiều thế gì, cơm nguội hết cả !"
"Mình đúng lắm!" Cha gật đầu lia lịa, múc thêm một thìa nữa, sang dỗ dành: "Bé Chân , chỉ cần ăn ngoan là con sẽ đồng da sắt, chịu đòn siêu giỏi giống như cha đó~"
Vừa dứt lời, ngay bên cạnh búi tóc của cha bỗng sưng vù lên một cục u to tướng màu xanh tím. Máu tươi theo thái dương chảy xuống cằm, nhuộm đỏ cả hàm răng đang toe toét.
Thạch Chân cạn lời.
Đại ca , cái mà gọi là đồng da sắt? Chịu đòn siêu giỏi ư? Ông thế mà bản ông cũng tin ?
"Nể mặt cha, con ăn một miếng mà!" Cha hạ thấp giọng, gần như là van xin: "Con mà ăn nữa là cha đ.á.n.h đấy."
Thạch Chân im lặng chằm chằm thứ gọi là "cơm" trong thìa. Nếu cái thứ cũng xứng đáng gọi là "cơm", một đống hổ lốn màu xanh đen nhầy nhụa, bên rắc lác đác vài vụn tím ngắt kỳ dị, còn tỏa cái mùi nước gạo chua lòm nồng nặc.
Haizzz...
Cha và mỗi một bên chồm tới sát bát cơm, đôi mắt to của chớp chớp đầy mong đợi, còn vành mắt cha thì đỏ hoe sắp .
Thạch Chân nhắm mắt, mang tâm thế "quyết tử" há miệng . Ngay lập tức, một cục bột rõ danh tính nhét tọt miệng. Trong khoảnh khắc , mùi chua thối xộc thẳng lên não. Tiền vị là mùi cá trích đóng hộp hầm tuyết giáp, trung vị là cà ri Ấn Độ trộn rễ cây tanh nồng, còn hậu vị là men ủ ốc sên xào trứng ếch. Phải là... “ngon” đến tận cùng!
Theo phản xạ, Thạch Chân nôn thốc nôn tháo ngay, nhưng hé mắt thấy vẻ mong chờ của cha , cô đành nghiến răng nuốt trôi cục nợ xuống bụng.
Cha vui sướng đến mức nhảy cẫng lên, còn thì móc cuốn sổ nhỏ đối chiếu từng mục: "Cuối cùng thì thực đơn hôm nay cũng đúng vị . Ba phần Nguyệt Phách Ngưng Cao, hai phần Tinh Tiết Lộ, ba phần Vô Cấu Thanh Thực, một phần Địa Mẫu Lệ, cộng thêm một phần quả mà ông mới hái về ..." Mẹ dừng bút, ngập ngừng: "Cái quả đó tên là gì nhỉ?"
"Tuyền Cơ Quả." Cha đắc ý, lắc đầu rung đùi ngâm nga: " lén tra cứu trong cuốn 'Bác Vật Giám' . Sách rõ ràng: Tuyền Cơ, quả sinh u cốc, trắng tựa ngưng sương, tán đỏ như trời hửng nắng, là mấu chốt điều hòa ngũ vị, thưởng thức ngày xuân là tuyệt nhất."
Mẹ cắm cúi ghi chép, cha bên cạnh bổ sung, hai trò chuyện khí thế ngất trời.
Hai tay Thạch Chân bấu chặt lấy đùi, trân trối bát cơm bàn mà sầu não.
Nguyệt Phách Ngưng Cao... Vô Cấu Thanh Thực... Địa Mẫu Lệ... Tuyền Cơ Quả...
Nghe mấy cái tên chẳng hiểu là thứ quỷ quái gì... ở thế giới cũ của cô, chín mươi chín phần trăm những thứ dành cho ăn.
Kiếp , Thạch Chân là một công chức mẫn cán, khổ luyện dùi mài kinh sử suốt hai năm mới thi đỗ. Nào ngờ ngày đầu tiên gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, từ giã cõi đời.
Khi mở mắt nữa, Thạch Chân phát hiện biến thành một khối lòng đỏ trứng, đang ngâm trong đống lòng trắng ngũ sắc rực rỡ, bao bọc bên ngoài là một lớp vỏ cứng ngắc. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua lớp vỏ, bên tai còn văng vẳng tiếng lóc của một đàn ông: "Sinh , sinh , hu hu hu! Nhìn xem, con của ! Cái vỏ , hoa văn , còn hình dáng tròn trịa thế , nhất định là một bé gái xinh xắn khỏe mạnh. Hu hu hu, ơi, mau xem con gái chúng bao, hu hu hu..."
Lại tiếng phụ nữ quát lên: "Câm mồm! Ồn c.h.ế.t ! Bà đây ngủ!"
Tiếp đó là một tiếng "Rầm" thật lớn, như vật cứng đập đầu ai đó.
Thế giới trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Ấn tượng đầu tiên, thứ hai và thứ ba của Thạch Chân về thế giới lượt là: Một gã đàn ông quá ồn ào, một phụ nữ cực kỳ quyền lực, và gã đàn ông chắc chắn là kẻ sợ vợ.
Sự , Thạch Chân bắt đầu nghiêm túc phân tích tình cảnh của .
Rõ ràng, cô xuyên thành một quả trứng.
Diễn biến khiến cô chút sầu đời: Loài chim, loài bò sát, loài cá côn trùng đều là động vật đẻ trứng. Nếu là gà vịt ngan ngỗng thì khó tránh khỏi kiếp thịt; nếu là rùa thì ít cũng sống thọ; còn nếu là côn trùng... chỉ cầu mong là bướm chứ đừng là gián.
Rất nhanh đó, Thạch Chân đặt một cái ổ, khiêng ngoài trời, ngày ngày dầm mưa dãi nắng, nếm trải sương gió.
Thạch Chân sợ đến mức hồn vía lên mây, chỉ lo thối rữa biến chất, trở thành một quả "trứng bắc thảo" thì xí quá!
Cô bắt đầu phản đối, sức húc đầu vỏ trứng.
Cha và nhanh chóng phát hiện sự bất thường của Thạch Chân, tỏ vẻ vô cùng an tâm.
Cha : "Nhìn kìa, y hệt hồi bé, đúng là một đứa bé hiếu động nha!"
Mẹ trả lời: "Không giống ông cái nết nhiều đây?"
Thạch Chân cố gắng húc thêm cái nữa.
Cha gật gù: "À , hiểu , con gái bảo là lạnh quá."
Mẹ phán: "Quả nhiên vẫn cần phơi nắng nhiều hơn."
Thạch Chân: "..."
Kháng nghị những vô hiệu mà còn phản tác dụng.
Thôi, Thạch Chân buông xuôi, mặc kệ đời. Trứng bắc thảo thì trứng bắc thảo, ít ăn cũng ngon.
Cứ thế, trải qua mấy bận sương rơi tuyết phủ, hoa nở hoa tàn, chẳng qua bao nhiêu ngày tháng, Thạch Chân cứ trôi nổi trong dịch trứng, lúc tỉnh lúc mê. Bên ngoài vỏ trứng, đến tham quan nườm nượp, tiếng bàn tán xì xào dứt.
Cứ như thể cô chỉ là một quả trứng, mà là một quả trứng cao quý, một quả trứng nạm kim cương, một quả trứng lý tưởng, một quả trứng thoát ly khỏi những thú vui tầm thường, một quả trứng sắp đổi cả thế giới.
Lại chẳng bao lâu nữa trôi qua, cuối cùng Thạch Chân cũng phá vỏ chui .
Vừa mới chào đời, cô to bằng một đứa trẻ ba tuổi.
Đây là đầu tiên Thạch Chân tận mắt thấy cha và . Mẹ đôi mắt to , cha thì cao lớn vạm vỡ, trông cả hai đều khí chất.
Thạch Chân cũng tên nơi tái sinh: Thôn Nhung Nhung.
Cha tổ chức cho Thạch Chân một buổi "Thông Minh Điển"* vô cùng long trọng. Trưởng thôn râu tóc bạc phơ chủ trì nghi thức và bài phát biểu quan trọng về sự kiện "phá vỏ" của Thạch Chân, gọi là bài "Thông Minh Kỳ Chân Văn".
Thạch Chân trong lòng , mở to mắt lắng bài văn khấn dài dòng lê thê:
"Nay dòng dõi Huyền Li linh thạch, thừa hưởng tinh hoa của Cửu Uyên mà sinh , ban tên là 'Thạch Chân'.
Thạch, mang cốt cách bất diệt của Thái Sơn, thể gánh cả rùa thần đội đảo; Chân, là linh khí cỏ cây mới nhú, mang tấm lòng tưới mát vạn vật.
Nguyện cho đứa trẻ : Đất nứt gãy cột sống, trời nghiêng chẳng nát ý chí, vạn kiếp vấy bẩn tâm hồn, hết hồng trần vẫn giữ vẹn nét ngây thơ… Cẩn cáo!"
Nghe xong bài văn cúng, Thạch Chân cuối cùng cũng hiểu một chuyện:
Hóa cô là trứng, mà là một quả trứng đá. Tên khoa học ở thế giới là "Huyền Li tộc", dịch nôm na cho dễ hiểu là "Tinh linh đá".
Rất .
Dù cũng chút dây mơ rễ má với Tôn Ngộ Không, tính toán xa xôi một chút thì cũng là bà con xa của Nữ Oa nương nương, chắc là sẽ đem trứng muối .
Thạch Chân yên tâm, ngáp một cái thật dài.
Không khí hâm nóng đến mức , thôi thì thu dọn tâm tình chuẩn đón chào cuộc sống tươi mới nào.
"cuộc sống mới" lập tức tát cho Thạch Chân hai cái bạt tai.
Thạch Chân đối mặt với hai vấn đề nan giải.
Thứ nhất là rào cản ngôn ngữ.
Thạch Chân hiểu ngôn ngữ thế giới , nhưng . Tuy mang linh hồn của trưởng thành, nhưng cơ thể hiện tại còn quá non nớt, cơ bắp và tư duy phối hợp ăn ý, dân gian gọi là "miệng theo kịp não".
Mỗi ngày trong đầu Thạch Chân tuôn tám vạn từ c.h.ử.i thầm, nhưng miệng chỉ phát mấy tiếng "A a y y o o".
Nỗi uất ức , chỉ trời xanh mới thấu!
Thứ hai là vấn đề ăn uống.
Bữa ăn đầu tiên khi phá vỏ của Thạch Chân là món "Thiên Thuần Băng Đài". Nghe tên thì sang, nhưng thực chất là mấy thìa rêu mốc xanh cạo từ cái hang động băng giá ngàn năm nào đó. Mùi vị kinh khủng đến mức dám nhớ , Thạch Chân ăn bèn nôn thốc nôn tháo ngay tại trận.
Cha sợ hết hồn, bế thốc cô chạy đến tiệm t.h.u.ố.c của trưởng lão Hiên Viên. Sau một hồi soi đèn, phép, dán bùa chú kiểm tra đủ kiểu, trưởng lão đưa kết luận: Đứa trẻ kén ăn, mồm miệng quá sành sỏi.
Thạch Chân cảm thấy an ủi, vị trưởng lão Hiên Viên xem cũng chút tay nghề lang băm đấy chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-la-hon-da-ngang-chan-ke-phan-dien/chuong-1-chuyen-an-uong-la-van-de-nan-giai.html.]
Từ đó, bắt đầu đích xuống bếp nấu nướng cho Thạch Chân, và chuỗi ngày bi t.h.ả.m của cô chính thức bắt đầu.
Ở thế giới , thực đơn chính của các loài "tinh quái linh tộc", bao gồm cả tộc Huyền Li, đều là "món chay linh tố".
Ví dụ như "Canh Xuân Thu Ve Sầu Thoát Xác" (là sương đọng vỏ xác ve sầu), "Cửu Chuyển Tinh Huy Tương" (sương đêm phơi đủ chín trăng), "Cốt Lõi Gỗ Quả" (nước ép vỏ cây đắng nghét). Quá đáng nhất là món "Thanh Lam Nguyên Tương", thực chất là cha chạy rừng ngoài thôn hứng hai túi sương mù ban sớm về cho cô uống. Nói trắng là "hít khí trời uống gió Tây Bắc" chứ còn gì nữa!
Thạch Chân ăn đến mức đau khổ vạn phần, vị giác tê liệt, gầy gò vàng vọt, mắt thâm quầng như gấu trúc. Nỗi bi đát thấu tận trời xanh!
Ăn thì sống bằng c.h.ế.t. Không ăn thì sớm muộn cũng c.h.ế.t đói.
Haizz, cuộc đời mà.
Thạch Chân khó khăn cầm chiếc thìa lên, múc một muỗng hồ xanh lè nhét miệng. Cô vô cảm nhai nhai vài cái, với tâm thế thấy c.h.ế.t sờn, ực một cái nuốt xuống.
Đây là đầu tiên mấy tháng trời Thạch Chân chịu tự xúc ăn, cha vui đến mức múa may cuồng, còn thì bê nguyên cả nồi hồ xanh lè đặt mặt cô, dúi tay cô cái muôi sắt to đùng, hai hớn hở dắt tay xuống bếp món mới.
Thạch Chân cái nồi sắt siêu to khổng lồ mặt, to đến mức đủ để nấu ba đứa như cô. Cả một nồi đầy ắp thứ hồ dính nháp màu xanh đang bốc lên cái mùi chân thối hủy thiên diệt địa.
Không thể chờ c.h.ế.t, tự cứu lấy !
Thạch Chân tụt xuống khỏi ghế, đôi tay ngắn tũn nâng bổng cái nồi sắt cao hơn cả lên, lảo đảo ngoài.
Cái nồi thì to nhưng nặng lắm, Thạch Chân bê cũng khá nhẹ nhàng. Bên ngoài nhà là sân , trồng đủ loại thực vật kỳ dị, thường xuyên xới đất nên đất ở đây khá tơi xốp, chắc là dễ đào hố.
Kế hoạch của Thạch Chân là đào một cái hố, chôn sạch nồi cháo , mang cái nồi về, giả vờ ợ mấy cái no nê, ít nhất đảm bảo hôm nay nạp thêm mấy thứ quái đản nữa.
Đi lòng vòng mấy lượt, cô phát hiện một cái cây cổ thụ cong queo, bộ rễ chằng chịt đùn lên lật cả mảng đất lớn, cực kỳ thích hợp để phi tang vật chứng.
Thạch Chân chọn một cái rễ cây to, đang định đặt nồi xuống thì đột nhiên lưng tiếng hỏi: "Tiểu Chân đang cái gì thế?"
Thạch Chân giật thon thót, ngoắt . Cái nồi sắt theo đà va cái "Coong" , khiến kẻ đó hét lên "A a a" bay vèo xa cả trượng, đập xuống đất tạo thành một cái hố to tướng.
Thạch Chân sững sờ, nhanh chóng tính toán gia tốc bay của nạn nhân và độ sâu của cái hố, mồ hôi lạnh tuôn như suối.
Cô cứ tưởng câu " thể gánh rùa thần đội đảo" trong bài văn khấn chỉ là biện pháp tu từ phóng đại, nào ngờ đó là sự thật trần trụi.
Cô là tinh linh đá, thiên bẩm sức mạnh vô địch.
...
Kẻ xui xẻo húc bay tên là La Hành, hàng xóm của Thạch Chân, là chắt chút chít đời thứ n của trưởng thôn, thuộc tộc Sa La.
Đặc điểm lớn nhất của tộc Sa La là khi còn nhỏ phân biệt giới tính, đến khi trưởng thành mới tự chọn nam nữ.
Trưởng thôn rõ ràng định hướng La Hành trở thành nam nhi, nên bộ quần áo của nhóc đều là kiểu áo dài nam, giày đen, buộc tóc, đầu đội khăn vuông, bề ngoài y hệt một học trò mười tuổi.
Lúc , La Hành đang chằm chằm nồi hồ xanh của Thạch Chân mà chảy nước miếng.
"Trong nồi món gì ngon thế? Thơm quá mất!"
Thạch Chân giật giật khóe mắt: Anh bạn chắc chắn đây là mùi thơm chứ?
La Hành cô với ánh mắt mong chờ: "Tiểu Chân, nếm thử một miếng ?"
Thạch Chân im lặng gật đầu.
Không ngờ La Hành còn tự trang sẵn cả bát, bệt xuống cạnh nồi, ăn một cách say sưa ngon lành, miệng khen ngớt.
"Tay nghề của dì Tình đúng là đỉnh của chóp! Tiểu Chân, ăn thêm một bát nữa ?"
Thạch Chân: "Y!" (Xin mời!)
"Có thể ăn thêm bát nữa ?"
"Di du." (Cứ tự nhiên.)
"Ăn thêm thêm thêm bát nữa nhé?"
"..."
"Ta ăn hết luôn ?"
"..."
Thạch Chân phục sát đất: Người em, khẩu vị thật! Cái bụng cũng thật!
La Hành ăn uống no say vô cùng thỏa mãn, ôm cái bụng tròn vo về.
Trước khi , tặng cho Thạch Chân một chiếc hộp gỗ quà cảm ơn.
Chiếc hộp gỗ đen sì, bề mặt bóng loáng như qua tay nhiều , giữa nắp hộp khắc hình mặt trời, xung quanh là chín ngôi , đuôi các ngôi uốn lượn thành hình dây leo.
Thạch Chân trùm chăn kín mít, lật qua lật xem xét chiếc hộp kỹ. Trông nó vẻ khá giá trị, nhưng khóa, mở . Chẳng hiểu , Thạch Chân cứ cảm thấy chiếc hộp quen quen.
Chiếc hộp gỗ tỏa mùi hương thoang thoảng, ngửi giống như mùi bánh nướng.
Thạch Chân càng thấy đói hơn, bụng réo òng ọc.
Cha tưởng hôm nay Thạch Chân ăn hết cả nồi cơm nên vô cùng phấn khởi, nửa đêm vẫn còn chong đèn nghiên cứu thực đơn mới.
Thạch Chân nỡ dội gáo nước lạnh sự nhiệt tình của cha , đành lẳng lặng ôm chặt chiếc hộp gỗ, nhắm mắt , hy vọng trong mơ ăn một miếng bánh nướng thơm phức.
...
Thạch Chân mơ thật.
trong mơ chẳng bánh nướng, cũng chẳng đồ ăn, chỉ sấm chớp đầy trời, mưa gươm gió kiếm.
Trên bầu trời hai bay lượn, mỗi một đám mây. Người phóng sét, niệm chú, đao quang kiếm ảnh đ.á.n.h túi bụi.
Kẻ phóng sét mặc áo trắng toát, mặt mày ánh chớp chiếu lóa rõ ngũ quan.
Kẻ niệm chú mặc đồ đen sì, đội mũ trùm đầu to sụ, mặt mũi tối om cũng chẳng thấy gì.
Đây là một trận đại chiến kinh thiên động địa, quỷ thần sầu, đ.á.n.h từ sáng đến tối, từ nửa đêm đ.á.n.h tới bình minh. Chiến trường khốc liệt, kéo dài dằng dặc khiến trầm trồ thán phục.
Thạch Chân bệt đất, ngửa cổ lên xem đ.á.n.h . Muốn cử động mà nhúc nhích , mỏi cổ gần c.h.ế.t cũng chẳng bao giờ mới xong.
Cuối cùng, cả phe đen và phe trắng đều tung tuyệt chiêu cuối, trung nổ những đợt sóng xung kích liên . Cả hai cùng rơi xuống, cùng hộc máu, cùng giãy giụa bò dậy.
Chắc là đ.á.n.h mệt nên chuyển sang giai đoạn "võ mồm".
Áo trắng nghiến răng nghiến lợi: "Ma Quân, ân oán xưa coi như mây khói. ngươi ngược thiên mệnh, thế gian dung tha. Hôm nay liều mạng trăm năm tu hành cũng g.i.ế.c ngươi, trả sự trong sạch cho thiên hạ!"
Áo đen khẩy: "Thằng cháu Thanh Huyền, chỉ dựa chút bản lĩnh của ngươi mà thương dù chỉ một sợi tóc ? Mơ !"
Hai trừng mắt tóe lửa, cùng lúc dốc lực lao đối phương.
Thạch Chân kinh hãi tột độ, cô phát hiện đang ngay vị trí trung tâm của chiến trường. Và tên "Ma Quân" , xui xẻo đang lao thẳng về phía cô với tốc độ kinh hoàng. Trong chớp mắt, lướt đến ngay đầu cô, nhấc cái bàn chân to đùng lên, với tốc độ nhanh như chớp giật dẫm thẳng cổ cô.
Rắc! Cổ Thạch Chân gãy đôi.
Thạch Chân bừng tỉnh dậy, tim đập thình thịch như trống dồn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Cô vội vàng sờ quanh cổ theo chiều kim đồng hồ, sờ ngược chiều kim đồng hồ. May quá, đầu vẫn còn dính liền với cổ. Nhớ chi tiết trong giấc mơ, mồ hôi lạnh càng tuôn nhiều hơn.
Cô nhớ danh xưng của áo trắng: Thanh Huyền chân nhân, tên thật là Lâm Dục, là nam chính của một bộ tiểu thuyết ngôn tình tiên hiệp tên là "Tiên Duyên Kiếp". Đây là một bộ truyện cũ rích, đăng tải từ bảy năm , chỉ dài đến 40 vạn chữ, từng bầu bạn với cô trong thời gian ôn thi công chức đằng đẵng.
Cảnh tượng trong mơ rõ ràng là trận chiến giữa nam chính và trùm cuối Ma Quân. Nếu cô nhớ nhầm thì lúc đó Ma Quân vì lỡ vấp một hòn đá ven đường mà mất tiên cơ, nhờ đó nam chính mới may mắn thắng .
Một hòn đá... vấp một cái...
Vậy nên... chẳng lẽ... là...
Thạch Chân túm lấy tóc vò đầu bứt tai. Cô chính là hòn đá ngáng chân xui xẻo đó ?!
...
Tiểu kịch trường:
Thạch Chân: "Ối giời ơi, đúng là khởi đầu địa ngục!"
Lời tác giả: Hành trình mới bắt đầu , hãy cùng phiêu lưu với hòn đá nhỏ nhé. Moah moah!