Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1001: Đồng hạng nhất

Cập nhật lúc: 2026-08-13 12:32:03
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến thở phào nhẹ nhõm, : “Vậy thì , thực sự sợ mắc nợ ân tình đấy!”

 

​"Quyền đại thủ tịch, cứ mạnh tay đòi bồi thường nhé, nhất định thấp hơn mức phí tiêu chuẩn của !"

 

​Quyền Dữ Huấn mỉm : “Yên tâm, tiền bồi thường liên quan mật thiết đến phí luật sư của , chắc chắn sẽ dốc hết sức để đòi.”

 

​Sau khi ba bàn bạc xong, Hạ Sơ Kiến thu dọn đồ đạc bước lên phi hành thủ của Quyền Dữ Huấn. Cùng lên máy bay còn Tông Nhược Ninh, vệ sĩ của và một thư ký riêng mang phận luật sư tinh .

 

​Trên đường trở về hành tinh Bắc Thần, Hạ Sơ Kiến vốn định họp cùng Quyền Dữ Huấn và thư ký của Tông Nhược Ninh. Thế nhưng lên phi hành thủ, cô lăn ngủ, ngủ một mạch mười hai tiếng đồng hồ.

 

​Quyền Dữ Huấn và Tông Nhược Ninh đều đ.á.n.h thức cô. Hai bàn bạc qua loa trong phòng việc của Quyền Dữ Huấn cũng ai lo việc nấy. Cho đến khi phi hành thủ tiến cảng phía hành tinh Bắc Thần, Quyền Dữ Huấn mới gọi Hạ Sơ Kiến dậy.

 

​Hạ Sơ Kiến vệ sinh cá nhân xong bước , áy náy : “Thật ngại quá, mệt mỏi quá... kịp bàn với các về chuyện kiện tụng.”

 

​Quyền Dữ Huấn và Tông Nhược Ninh đều cho rằng Hạ Sơ Kiến từ rừng rậm dị thú trở về, nên tin tưởng dáng vẻ mệt mỏi của cô. Cả hai đều : “Không , vội, cô cứ nghỉ ngơi, dưỡng sức khỏe cho hẵng bàn tiếp.”

 

​Quyền Dữ Huấn đưa Hạ Sơ Kiến đến khu biệt thự gần trường Quân đội Đệ nhất Đế quốc. Đó từng là nhà của , tặng cho Hạ Sơ Kiến như một món quà. Thực cũng hẳn là quà tặng, mà là để bù đắp lợi nhuận từ việc Hạ Sơ Kiến nhượng mỏ khoáng sản hành tinh Sâm Trạch cho .

 

​Hạ Sơ Kiến bước xuống khỏi phi hành thủ, lịch sự mời và Tông Nhược Ninh khi nào rảnh rỗi thì ghé nhà cô chơi.

 

​Quyền Dữ Huấn : “Sau còn nhiều cơ hội, cô cứ về , nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hai ngày, cần vội học .”

 

​Tông Nhược Ninh một cách hàm súc: “ bên phía nhà trường, em cũng nên báo cáo một tiếng là em về.”

 

​" sẽ dặn họ tạm thời phiền em ."

 

​"Cơ thể em cũng cần kiểm tra tổng quát, nếu thương tích bệnh tật thì tĩnh dưỡng một thời gian..."

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức hiểu ý , đáp: “Em , hai vị thong thả.”

 

​Cô đưa mắt phi hành thủ của Quyền Dữ Huấn rời , mang theo cả Tông Nhược Ninh. Rõ ràng Tông Nhược Ninh cũng một căn biệt thự ngay cạnh nhà cô, thể về đó. Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến cũng lười đoán xem tại về nhà . Dù với những siêu giàu như thế, nhà cửa thiếu gì, ở chẳng ?

 

​Cô xoay về phía biệt thự của . Lúc đang là hơn mười giờ sáng, khu biệt thự vô cùng yên tĩnh. Cô bước chậm rãi đến cổng sân, chợt nhận trong sân thêm mấy thợ vườn. Cô nhớ rõ máy gia dụng Bắc Giáp Nhất cài đặt chương trình vườn cơ mà... Vậy nên nhà cô cần thuê thợ.

 

​Hạ Sơ Kiến điềm nhiên như , gửi cho Hạ Viễn Phương một tin nhắn.

 

​[Hạ Sơ Kiến]: Cô ơi, cháu về , đang ở cổng.

 

​Hạ Viễn Phương đang cúi đầu bàn việc trong phòng sách, ngẩng lên vặn thấy Hạ Sơ Kiến đang ngoài cổng. Bà kích động bật dậy, lao bình bịch xuống lầu.

 

​Lúc , Tam Tông dựng một nhà kính ở sân và đang "thâm canh" trong đó. Lục Thuận đang dẫn Tứ Hỷ, Ngũ Phúc, Cửu Tương cùng A Vật, A Uyên chơi trò chơi trong phòng khách. Con ch.ó đen lớn thì dài thảnh thơi bậc thềm cửa.

 

​Hạ Viễn Phương từ tầng hai lao thẳng khỏi cửa chính. Tứ Hỷ ngẩn một giây, đầu tiên đầu chạy theo Hạ Viễn Phương. Ngũ Phúc hồn, ôm chú ch.ó teacup A Vật lòng, đuổi theo Tứ Hỷ. Cục bông nhỏ A Uyên vỗ đôi cánh mập mạp bay theo .

 

​Chỉ bé Cửu Tương là vẫn ngơ ngác. Cậu bé Lục Thuận đang sững sờ, những bạn nhỏ chạy tót ngoài, cũng lồm cồm bò dậy, lẫm chẫm . Cậu bé nhỏ thó, đến cửa phòng khách thì Hạ Viễn Phương dẫn Hạ Sơ Kiến bước .

 

​Hạ Sơ Kiến, hai tay bế Ngũ Phúc và Tứ Hỷ, hai bờ vai là chú ch.ó teacup A Vật và cục bông A Uyên đang chễm chệ.

 

​Bé Cửu Tương thấy Hạ Sơ Kiến thì lập tức òa , chạy tới ôm chặt lấy chân cô, đòi bế. tay cô kín chỗ , bế nữa?

 

​Hạ Viễn Phương cúi xuống bế Cửu Tương lên, : “Cháu xem, cháu về là Cửu Tương nũng . Cô cứ tưởng đứa bé quá ngoan, quá hiểu chuyện, hóa là vì cháu nhà.”

 

​Hạ Sơ Kiến : “Cửu Tương ngoan lắm, là cục cưng ngoan nhất, ngoan nhất nhà !”

 

​Ngũ Phúc chun chiếc mũi nhỏ, hờn dỗi: “Chị ơi, Ngũ Phúc là cục cưng ngoan nhất của chị nữa ?”

 

​Hạ Sơ Kiến hôn lên trán Ngũ Phúc, dỗ dành: “Ngũ Phúc cũng thế mà! Em, Tứ Hỷ và cả Cửu Tương đều là những cục cưng ngoan nhất, ngoan nhất của chị!”

 

​Ngũ Phúc vặn vẹo: “ thêm chữ 'nhất', chẳng chỉ một thôi ?”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

Trẻ con lớn , học thức , cãi nữa.

 

​Hạ Sơ Kiến đành giải thích: “Chữ 'nhất' là chỉ mức độ, là chỉ một. Các em đều thể ngoan nhất, cùng đồng hạng nhất, ?”

 

​Ngũ Phúc vui sướng đá chân đung đưa trong lòng Hạ Sơ Kiến. Cửu Tương tựa lòng Hạ Viễn Phương, đôi mắt ngập nước Hạ Sơ Kiến trông chờ.

 

​Hạ Sơ Kiến dỗ: “Cửu Tương, lát nữa phòng khách chị sẽ bế em nhé!”

 

​Cửu Tương hít mũi, ngoan ngoãn đáp "Dạ" một tiếng bằng giọng trẻ con non nớt, như tiếng của gấu trúc con, vô cùng đáng yêu! Trái tim Hạ Sơ Kiến như tan chảy.

 

​Mọi mau chóng phòng khách. Hạ Sơ Kiến đặt Ngũ Phúc và Tứ Hỷ xuống, một một ch.ó lập tức chiếm giữ hai vị trí bên trái và của cô ghế sofa. Sau đó, cô đón lấy Cửu Tương từ tay Hạ Viễn Phương.

 

​Vừa rúc lòng Hạ Sơ Kiến, Cửu Tương bỗng chốc thả lỏng. Lúc Hạ Viễn Phương mới nhận , trong những ngày Hạ Sơ Kiến về, Cửu Tương thực chất luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Bây giờ bé mới thực sự cảm thấy an

 

​Quả nhiên, chẳng bao lâu , Cửu Tương ngủ trong lòng Hạ Sơ Kiến. Lúc ngủ, bé cực kỳ đáng yêu, hai bàn tay mũm mĩm nắm chặt để hai bên đầu, cái miệng nhỏ , cánh mũi tinh xảo phập phồng, còn ngáy khò khè nhè nhẹ. Đáng yêu đến mức tiếng ngáy cũng mang âm sắc trẻ thơ…

 

​Thằng nhóc , đúng là "tan chảy" mà, Hạ Sơ Kiến cảm thán.

 

​Cô xuống, kịp uống ngụm nước thấy Cửu Tương ngủ say. Hạ Sơ Kiến bực buồn : “Cái thằng nhóc , mấy ngày nay mệt lắm ? Ngủ cũng nhanh quá mất!”

 

​Hạ Viễn Phương : “Trẻ con là đấy. Hồi bé cháu cũng thế, giây còn ré lên, giây ngủ say như c.h.ế.t, cứ như lợn con .”

 

​Hạ Sơ Kiến ngại ngùng, hắng giọng khẽ: "Lúc đó cháu còn nhỏ mà, trẻ sơ sinh đứa nào chẳng thế." Ý là lúc đó cô còn nhỏ hơn cả Cửu Tương bây giờ.

 

​Hạ Viễn Phương gì, cũng trêu cô nữa.

 

​Hạ Sơ Kiến vỗ nhẹ lưng Cửu Tương sang hỏi: “Ngũ Phúc, lúc chị nhà, em ngoan ? Có phá phách cô đấy?”

 

​Ngũ Phúc ưỡn n.g.ự.c tự hào: “...Có ạ!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1001-dong-hang-nhat.html.]

​Hạ Viễn Phương nhịn , tít mắt: “...Cũng đôi lúc nghịch ngợm, nhưng phần lớn thời gian đều ngoan.”

 

​Ngũ Phúc mặt quỷ với Hạ Viễn Phương, sang Hạ Sơ Kiến vẻ ngoan ngoãn: “Chị ơi, Ngũ Phúc vẫn ngoan mà!”

 

​Hạ Sơ Kiến chậc lưỡi, sang khen bé Tứ Hỷ thực sự ngoan hiền: “Vẫn là bé Tứ Hỷ của chúng ngoan nhất, xem kìa, cái đuôi nhỏ cũng chẳng buồn vẫy.”

 

​Một câu khiến Tứ Hỷ vẫy đuôi, nhưng cố nhịn, khuôn mặt ch.ó con tội nghiệp lộ vẻ đấu tranh tâm lý. Hạ Sơ Kiến gập cả .

 

​ A Vật và A Uyên vai cô lập tức "tự cứu ". A Vật lộn nhào một vòng, rơi khỏi vai cô nhưng nhanh chóng bám cánh tay mũm mĩm của Cửu Tương ườn . A Uyên thì bay lên, đập đập đôi cánh béo ịch, đậu thẳng lên đầu Tứ Hỷ.

 

​Lúc , Lục Thuận mang ly nước ép quả Hoàng Kim mà Hạ Sơ Kiến thích nhất. Giọng điện t.ử cứng nhắc thường ngày dường như cũng mang theo sự vui vẻ: “Thưa chủ nhân, mời uống nước ép.”

 

​Hạ Sơ Kiến rút một tay , cầm lấy ly nước khay uống một ngụm. Cô nhắm mắt mãn nguyện, chép miệng đ.á.n.h giá: “Đây mới đúng là hương vị của nước ép quả Hoàng Kim chính gốc!”

 

​Những quả vàng mà Cửu Tương "trồng" cho cô hành tinh Lục Mang và phế tinh, thực chất cả mùi vị lẫn độ ngon đều vượt trội hơn quả Hoàng Kim của hệ Bắc Thần. đối với Hạ Sơ Kiến, hương vị quả Hoàng Kim là hương vị của gia đình, thứ mà đồ ngon đến mấy cũng thể sánh bằng.

 

​Uống cạn ly nước, cô mới với Hạ Viễn Phương: “Cô ơi, cháu báo cáo với trường, đó kiểm tra sức khỏe.”

 

​"Lần trở về, cháu nghĩ sức khỏe của cháu chắc chút vấn đề gì đó..."

 

​Thực cô đang ám chỉ Hạ Viễn Phương hãy giúp cô tạo một chút "vấn đề". Nếu để khác kiểm tra thấy cô khỏe mạnh, họ nhất định sẽ nghi ngờ cô sống sót trở về từ môi trường khắc nghiệt ngoài gian như . Cơ giáp hắc ngân Thiếu Tư Mệnh thể là một lý do, nhưng thể đổ chuyện lên đầu cơ giáp . Từ phản ứng của Hoắc Ngự Sân, Quyền Dữ Huấn và Tông Nhược Ninh, cô chú ý quá mức .

 

​Hạ Viễn Phương lập tức hiểu ý. Ánh mắt bà khẽ chớp, : “Cũng đúng, để cô kiểm tra cho cháu . Nào, phòng việc của cô .”

 

​Bà lên dặn Lục Thuận: “Lục Thuận, trông chừng Tứ Hỷ, Ngũ Phúc, A Vật và A Uyên nhé. À, báo với Tam Tông ở sân là Sơ Kiến về .”

 

​Lục Thuận lời, trượt bánh xe đến định đón lấy Cửu Tương đang ngủ say. Hạ Sơ Kiến cản : “Không cần , để đưa bé lên.”

 

​Cô bế Cửu Tương, theo Hạ Viễn Phương lên lầu. A Vật và A Uyên lén lút định theo, nhưng Lục Thuận "vô tình" cản : “Ngũ Phúc, A Vật và A Uyên giao cho em quản lý.”

 

​Ngũ Phúc lập tức hì hì nhảy lên, thủ vô cùng lanh lẹ, một tay túm lấy A Vật, một tay tóm gọn A Uyên: "Đi sân tìm Tam Tông với nào!" Rồi cắp hai con vật chạy bình bịch nhà.

 

​Ở nhà kính sân , Tam Tông tin Hạ Sơ Kiến về liền ôm lấy Tứ Hỷ đất, cùng Ngũ Phúc chạy ùa nhà chính.

 

​"Thiếu quân đại nhân!"

 

“Thiếu quân đại nhân!”

 

​Cậu chạy hét lớn, định lao lên tầng hai thì Lục Thuận chặn : “Tam Tông, chủ nhân lên lầu kiểm tra sức khỏe, Cửu Tương đang ngủ, ồn ào.”

 

​Tam Tông vội bịt miệng, dám la hét nữa. Dù Hạ Sơ Kiến thấy. Cô bế Cửu Tương bước , ở cầu thang vẫy tay chào Tam Tông, đó mới phòng ngủ, cẩn thận đặt Cửu Tương xuống giường.

 

​Hạ Viễn Phương hạ giọng: “Hai hôm nay, thằng bé ngủ với cô.”

 

​"Không , bé sẽ quen thôi," Hạ Sơ Kiến đáp, “Cháu sẽ mua một chiếc giường nhỏ đặt trong phòng ngủ của cháu.”

 

​Hạ Viễn Phương e ngại: “Nếu cháu mua giường nhỏ cho Cửu Tương, cô e là Ngũ Phúc cũng sẽ đòi sang theo đấy.”

 

​"Theo thì theo thôi, phòng ngủ của cháu rộng mà, ngăn một phòng nhỏ riêng cho chúng nó cũng ."

 

​Phòng ngủ của cô là phòng chính trong căn biệt thự , ngoài gian đặt giường còn một phòng tắm rộng, một phòng sinh hoạt chung hai mươi mét vuông, một phòng đồ mười mét vuông, một phòng sách nhỏ hai mươi mét vuông và một ban công bốn mươi mét vuông. Chỉ tính riêng phòng ngủ chính thôi rộng cả trăm mét vuông, việc ngăn một căn phòng nhỏ cho Cửu Tương và Ngũ Phúc là khả thi.

 

​Sau khi sắp xếp cho Cửu Tương xong, Hạ Sơ Kiến một sang phòng việc của Hạ Viễn Phương.

 

​Hạ Viễn Phương dùng thiết riêng kiểm tra diện cho cô. Nhìn dữ liệu, bà cảm thán: “Cơ thể cháu thực sự khỏe mạnh. Đi đến hệ khác, thậm chí dùng cơ thể qua hố giun mà hề chút dấu vết bức xạ nào, càng mất nước, suy dinh dưỡng tổn thương xương cốt.”

 

​Hạ Sơ Kiến nhớ những vết thương từng gánh chịu, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Hạ Viễn Phương trong lòng. Nhờ những viên t.h.u.ố.c thần kỳ của cô mà cô mới hồi phục hảo đến !

 

​Lúc , Hạ Viễn Phương cũng nhớ tới những viên t.h.u.ố.c đưa cho cô, bèn hỏi: “Số t.h.u.ố.c đó ? Cháu uống hết ?”

 

​Thuốc của Hạ Sơ Kiến đều dùng hết sạch. Câu hỏi nhắc nhở cô về tám chiếc túi nilon giữ lạnh mang về, bên trong chứa tám con chip và tám chùm tóc, là chip não và gen của nhóm Tần Vọng Lam.

 

​Hạ Sơ Kiến nên hỏi Hạ Viễn Phương về chuyện của Hoa Dịch Hân . khi thấy Hạ Viễn Phương lấy một viên t.h.u.ố.c khác, cô liền im lặng. Không vội, cứ đối phó qua cửa ải mắt . Cô , sắp đối mặt với một trận chiến khốc liệt... Những kẻ đó trả giá đắt như để tìm Hoàng Tuyền Mê Tân, chắc chắn sẽ vô cùng hứng thú với thế giới cánh cửa .

 

​Chuyện của Quyến chi Quốc, chắc chắn cô sẽ kể, nhưng kể như thế nào thì cần hồi tưởng thật kỹ buổi diễn tập đó với Hoắc Ngự Sân.

 

​Hạ Sơ Kiến viên t.h.u.ố.c tay cô .

 

​Hạ Viễn Phương giải thích: “Uống viên t.h.u.ố.c , cơ thể cháu sẽ tạm thời xuất hiện tình trạng suy nhược. Những biểu hiện tương tự như hậu quả của việc nhiễm phóng xạ hạt nhân - một loại tổn thương mà những du hành vũ trụ thường xuyên gặp .”

 

​Hạ Sơ Kiến nhịn hỏi: “ cơ giáp hắc ngân Thiếu Tư Mệnh của cháu thể chống bức xạ hạt nhân mà.”

 

​"Cháu thể đảm bảo từng giây từng phút ở ngoại tinh, cháu đều trang cơ giáp đầy đủ ?"

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Tất nhiên là thể, mà cho dù đảm bảo thì cũng thực tế. Bởi vì những kẻ đó sẽ bao giờ tin. Hơn nữa, cô cũng cần khiến bản trông hảo tì vết gì. "Cây cao đón gió, thanh khiết quá đời ghét". Những đóng góp của cô trong chuyến thám hiểm quá nhiều , bây giờ cứ "hòa lẫn đám đông" thì hơn.

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu, nuốt viên t.h.u.ố.c Hạ Viễn Phương đưa, đó xuống sofa trong phòng việc và nhanh chóng chìm giấc ngủ.

 

​Cô ngủ lâu, nửa tiếng thì tỉnh dậy. Vừa tỉnh, cô nhận cơ thể sự đổi. Cơ thể vốn dĩ khỏe khoắn giờ bỗng trở nên vô cùng nặng nề, hệt như đang khoác một lớp vỏ dày. Khi dậy từ ghế sofa, cô nhịn thở hổn hển, ho sặc sụa vài tiếng.

 

​Hạ Viễn Phương bước tới xem xét, bảo cô phòng tắm soi gương.

 

​Bước phòng tắm của cô , Hạ Sơ Kiến giật thót khi thấy một cô gái tiều tụy, gầy gò ốm yếu trong gương.

 

​Đây mà là cô ?!

 

​Cô đại mỹ nhân, nhưng ít da dẻ cũng trắng trẻo, ngũ quan hài hòa, vết bớt trán nếu kỹ cũng đến nỗi quá đáng sợ. Vậy mà bây giờ, sắc mặt cô vàng vọt, mái tóc đen bóng mượt đây xơ xác như cỏ khô. Cô chỉ đưa tay vuốt nhẹ, một nhúm tóc lớn rụng xuống. Đôi mắt trũng sâu, mí mắt xếp thành mấy nếp. Hàng lông mày vốn cần kẻ cũng đậm nét giờ lưa thưa, gần như rụng hết. Vết bớt trán thì chuyển sang màu đỏ sẫm, như màu m.á.u đông.

 

 

 

 

Loading...