Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1120: Sự Chênh Lệch Giữa Người Và Người
Cập nhật lúc: 2026-08-18 09:19:50
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thủ tịch Ngự y lắc đầu, : “Điện hạ, tình trạng của Bệ hạ quả thực vô cùng phức tạp. Ngay cả khi sử dụng các liệu pháp gen cấm thì khả năng thành công cũng thấp. Bản Bệ hạ là tiến hóa gen cấp cao, cơ thể khả năng tự chữa lành. theo tình hình hiện tại, năng lực tự phục hồi đó dường như biến mất , khiến các chỉ sức khỏe liên tục lao dốc.”
Đạm Đài Tĩnh gật đầu: “Nếu thì vẫn phiền các vị nỗ lực hơn nữa. Tóm , khi đến phút cuối cùng, chúng tuyệt đối từ bỏ hy vọng.”
Thủ tịch Ngự y đáp: “Đã rõ, Điện hạ yên tâm, thần nhất định sẽ dốc hết sức cuối.”
…
Đạm Đài Tĩnh rời khỏi phòng bệnh của Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn, gặp Cửu Nghi phu nhân đang đợi ở cửa. Quyền Cửu Nghi hành lễ, vẻ mặt đầy lo âu: “Hoàng Thái Nữ điện hạ, tình trạng của Bệ hạ thực sự thể cứu vãn nữa ?”
Đạm Đài Tĩnh bình thản đáp: “Chưa đến phút cuối, Thủ tịch Ngự y sẽ bỏ cuộc. Phu nhân cứ yên tâm, Bệ hạ cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ qua khỏi.”
Nói xong, cô lập tức rời , trở về Đông Cung và bắt đầu triệu tập các nhóm nhân sự để họp khẩn.
Cô chỉ thị rõ ràng: “Hiện tại chuẩn cho cả hai tình huống. Hy vọng Phụ hoàng thể tỉnh , nhưng nếu tình huống nhất xảy , các ngươi đảm bảo hệ thống phòng thủ trong ngoài Hoàng cung đều thế bằng của chúng , tuyệt đối dùng cũ. Phải giữ liên lạc thông suốt với Nội các, Viện Nguyên Lão và Quân đội. Về phía Cục Đặc An, mời Hoắc Tổng đốc đến gặp .”
Sắp xếp xong phương hướng chung, Đạm Đài Tĩnh giao cho tâm phúc và thư ký triển khai chi tiết, còn thì văn phòng chờ Hoắc Ngự Sân.
Lúc , Hoắc Ngự Sân cùng Tổng lệnh Nội các Quyền Quân Thái, hai vị Chủ tịch Thượng/Hạ viện của Viện Nguyên Lão và năm vị Tổng tham mưu trưởng Quân đội cũng mặt tại phòng bệnh của Hoàng đế.
Thủ tịch Ngự y lặp những lời với Đạm Đài Tĩnh cho .
Tổng lệnh Nội các Quyền Quân Thái cau mày: “Đế quốc đang ở thời khắc sinh t.ử tồn vong, nếu Bệ hạ tỉnh sẽ là liều t.h.u.ố.c tinh thần cực lớn cho sĩ khí quân.”
Chủ tịch Thượng viện gật đầu tán thành: “ , chiến sự giữa đại quân Trùng tộc và quân phòng thủ Nam Thập Tự Tinh đang vô cùng ác liệt. Dù chúng tăng cường chi viện nhưng hiệu quả đáng kể... Vẫn mong Bệ hạ sớm tỉnh để xoay chuyển tình thế.”
Năm vị Tổng tham mưu trưởng Quân đội cũng cùng suy nghĩ. Họ khéo léo bày tỏ rằng trong thời điểm nguy cấp nhất của Đế quốc, Hoàng Thái Nữ điện hạ còn quá trẻ, đủ năng lực lèo lái đất nước vượt qua cơn bão táp .
Thực tế là, càng hiểu rõ về sự thật của đại quân Trùng tộc, bọn họ càng khiếp sợ... Quân đội Nam Thập Tự Tinh thể cầm cự lâu như khiến họ bằng con mắt khác. Tự hỏi lòng , họ dám tưởng tượng kết cục nếu quân đội Bắc Thần Đế Quốc đối đầu trực diện với lũ quái vật đó!
Vị Tổng tham mưu trưởng phụ trách tác chiến thậm chí còn kích động : “Một khi quân đội Nam Thập Tự Tinh đ.á.n.h tan, chúng sẽ còn bất kỳ cơ hội thắng nào!”
Hoắc Ngự Sân bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng với vẻ mặt lạnh tanh, lúc rốt cuộc cũng phản ứng.
Hắn liếc vị Tổng tham mưu trưởng , bình thản : “Quân đội Nam Thập Tự Tinh còn cầm cự với Trùng tộc lâu như thế, tại chúng cửa thắng? Đừng quên, quân đội Nam Thập Tự Tinh chính là bại tướng tay Bắc Thần Đế Quốc chúng .”
Câu khiến ánh mắt của năm vị Tổng tham mưu trưởng đều d.a.o động. Họ thể quên , vài năm chính Hoắc Ngự Sân thống lĩnh hạm đội tinh tế đ.á.n.h cho Nam Thập Tự Tinh Công Quốc suýt diệt vong!
cũng chính vì quá giỏi, gây tổn thất lớn cho giới quý tộc trong chiến tranh, nên họ mới liên kết với các thế lực quý tộc trong quân đội để đẩy Hoắc Ngự Sân khỏi lực lượng tác chiến tuyến đầu.
Khi đó họ cho rằng, đến cả Nam Thập Tự Tinh hùng mạnh còn đ.á.n.h bại, thì cả hệ Bắc Thần chẳng còn ai dám vuốt râu hùm Bắc Thần Đế Quốc nữa! Vì thế, Hoắc Ngự Sân cũng chẳng quan trọng.
Kết quả là Hoắc Ngự Sân điều chuyển thần tốc khỏi tiền tuyến, trở thành Tổng đốc Cục Đặc An trực thuộc Hoàng đế. Để xoa dịu, Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn thậm chí còn phong cho quân hàm Nguyên soái. Hắn là Nguyên soái trẻ nhất trong ngũ đại Nguyên soái, và cũng là duy nhất xuất quý tộc.
Ai ngờ , mấy năm xuất hiện một thế lực còn hung tàn hơn cả Nam Thập Tự Tinh Công Quốc?! Lũ Trùng tộc đó khiến họ sợ hãi hơn bất kỳ quân đội loài nào…
để Hoắc Ngự Sân tiền tuyến thì vạn . Bọn họ sợ Hoắc Ngự Sân còn hơn sợ Trùng tộc!
Người phản cảm với Hoắc Ngự Sân nhất ai khác chính là Trịnh Hưng - Tổng tham mưu trưởng Bộ Tổng tác chiến, tiếp quản vị trí của Hoắc Ngự Sân.
Hắn theo bản năng phản bác: “Hoắc Tổng đốc, lời thể như . Kẻ thù chúng sắp đối mặt con ! Cuộc chiến với Nam Thập Tự Tinh đây là chiến tranh giữa với , tình huống khác hẳn, kinh nghiệm cũ thể áp dụng... Hơn nữa, đ.á.n.h , thắng thì gì ho?”
Đây là sự phỉ báng trần trụi và che giấu đối với chiến công lừng lẫy của Hoắc Ngự Sân.
Hai vị Chủ tịch Viện Nguyên Lão liếc , trong mắt đều lộ vẻ khinh thường. Tổng lệnh Nội các Quyền Quân Thái nheo mắt, nỗi chán ngán thoáng qua trong lòng. Đến lúc nào mà đám quân đội vẫn còn đấu đá nội bộ. Một quân đội như thế liệu thể chiến thắng đại quân Trùng tộc ?
Quyền Quân Thái Tổng lệnh Nội các bao năm nay, kiến thức và tầm đều vượt xa những kẻ , tự nhiên thèm chấp nhặt.
Hoắc Ngự Sân càng nể nang, thẳng: “Sự chênh lệch giữa với đôi khi còn lớn hơn chênh lệch giữa và Trùng tộc. Nếu kẻ ngay cả đối thủ là con còn đ.á.n.h , thì đúng là thể tưởng tượng nổi việc đ.á.n.h Trùng tộc. Ý của Trịnh Tổng tham mưu trưởng là chúng chắc chắn thua, chi bằng đầu hàng luôn cho ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1120-su-chenh-lech-giua-nguoi-va-nguoi.html.]
Trịnh Hưng nghẹn họng trân trối, mặt đỏ tía tai vội thanh minh: “Hoắc Tổng đốc, đừng ngậm m.á.u phun ! ý đó! bao giờ sẽ đầu hàng! Ý là...”
Hoắc Ngự Sân ngắt lời, c.h.é.m đinh chặt sắt: “Trịnh Tổng tham mưu trưởng ý đầu hàng, là đánh? Được! Nếu Bộ Tổng tác chiến quyết tâm huyết chiến đến cùng, trận chúng nhất định thắng!”
Trịnh Hưng Hoắc Ngự Sân chặn họng đến mức nên lời. Hễ dám phản bác, Hoắc Ngự Sân sẽ chụp ngay cái mũ "khiếp chiến đầu hàng" lên đầu !
quyết định một đưa ! Hội nghị liên tịch 5 tham mưu trưởng họp bao nhiêu , diễn tập sa bàn bao nhiêu bận, kết quả đều như một: Thua chắc! Vì , chiến lược của họ là đ.á.n.h thế nào, mà là để bảo lực lượng! Chỉ bảo lực lượng mới mong ngày Đông Sơn tái khởi!
dám toạc , đành đưa mắt cầu cứu bốn vị Tổng tham mưu trưởng còn , thậm chí là cả Chủ tịch Hội nghị liên tịch - Dung Thối Địch, Tổng tham mưu trưởng Bộ Tổng tham mưu.
cả bốn đều im thin thít, ủng hộ cũng chẳng phản bác.
Hoắc Ngự Sân chốt hạ: “Nếu các vị phản đối nghĩa là tán thành. Tốt, quân đội dàn lãnh đạo quyết tâm như , nhất định sẽ t.ử chiến với quân thù đến cùng, giành lấy thắng lợi cuối cùng!”
Năm vị Tổng tham mưu trưởng mặt mày như nuốt ruồi, từ hồng hào chuyển sang tím tái, trông như ngộ độc thực phẩm.
Tổng lệnh Nội các Quyền Quân Thái thầm buồn , cũng thán phục đám quân đội chơi trò chính trị đúng là cao tay! Việc họ đẩy Trịnh Hưng đối đầu với Hoắc Ngự Sân là một nước cờ tuyệt diệu. Bởi cả Trịnh Hưng và Hoắc Ngự Sân đều xuất bình dân.
Quyền Quân Thái vốn xuất từ Quyền thị - một trong Tứ đại gia tộc đỉnh cấp, tự nhiên hiểu rõ chiêu bài "dùng bình dân trị bình dân" là ngón đòn sở trường của giới quý tộc. Cũng giống như Hoàng đế dùng quý tộc để kiềm chế quý tộc . Có thế thì kẻ bề mới an tọa cao mà tọa sơn quan hổ đấu.
Quả nhiên, Trịnh Hưng - kẻ nếm trải mùi vị quyền lực khi Hoắc Ngự Sân rời - sống c.h.ế.t cũng chịu buông bỏ chức vụ Tổng tham mưu trưởng Bộ Tổng tác chiến.
Quyền Quân Thái lười quan tâm đến những toan tính nhỏ nhen đó, tủm tỉm gật đầu: “Nếu thống nhất như , mấy chúng cũng nên tổ chức họp báo, cổ vũ niềm tin cho nhân dân cả nước. Đừng để cảm thấy vắng Hoàng đế bệ hạ là Đế quốc tan đàn xẻ nghé.”
Chủ tịch Thượng viện Lợi Hanh Xương nghiêm mặt gật đầu: “Quân đội nhất định mang niềm tin cho ! Nếu các vị niềm tin thì để khác !”
Ông thẳng thừng, rõ ràng cũng là hiểu chuyện. Trong giới quý tộc, ai cũng là kẻ bất tài vô dụng ăn bám.
Chủ tịch Hạ viện Khang Bác Thắng lập tức hùa theo: “Chủ tịch Lợi chí ! Nếu các vị lòng tin thì đổi lòng tin lên !”
Lời trúng tim đen Quyền Quân Thái. Trong mắt ông, thượng tầng đấu đá thế nào cũng , nhưng vượt qua giới hạn! Giới hạn đó là tự đập bỏ cái "sân khấu" của . Nếu sập cái "sân khấu" quốc gia thì còn thượng tầng với hạ tầng?! Chẳng lẽ vì chút tư lợi cỏn con mà bắt cùng c.h.ế.t chùm?! Coi Tứ đại gia tộc bọn họ là lũ não chắc?!
Tổng lệnh Nội các Quyền Quân Thái lập tức tỏ thái độ: “ đồng ý với hai vị Chủ tịch Quốc hội. Quân đội các vị hàng năm ngốn bao nhiêu ngân sách, giờ đến cả cơ giáp thế hệ 2 cũng trang cho tuyến đầu, thế mà bảo đ.á.n.h ? Ha hả, như Chủ tịch Lợi đấy, đ.á.n.h thắng thì đánh! Hoắc Tổng đốc của chúng năm xưa chính vì thắng trận nhiều quá nên mới các vị thế đấy thôi.”
Ông chẳng nể nang gì đám tham mưu trưởng quân đội, vạch trần luôn sự thật Hoắc Ngự Sân chèn ép năm xưa.
Quyền Quân Thái và Lợi Hanh Xương đều khẩy trong lòng. Đã đến nước sinh t.ử tồn vong mà còn đám tranh quyền đoạt lợi, chèn ép nhân tài thực sự, thì Tứ đại gia tộc bọn họ sớm Hoàng thất diệt vong từ lâu !
Năm vị Tổng tham mưu trưởng quân đội tuy địa vị chính trị ngang hàng với Tổng lệnh Nội các và Chủ tịch Quốc hội, nhưng về tầm ảnh hưởng và thực quyền thì kém xa. Chưa kể đến thủ đoạn chính trị và sự già dơ trong đối nhân xử thế. Hai mà bóp c.h.ế.t họ thì họ bay chức trong một nốt nhạc.
Hơn nữa, theo luật pháp, lãnh đạo cấp cao quân đội do Hoàng đế đề cử, Nội các xác nhận và Viện Nguyên Lão thông qua. Giờ Hoàng đế hôn mê, Hoàng Thái Nữ Cục Đặc An ủng hộ, Cửu Nghi phu nhân thì thiết với Nội các. Vậy quân đội còn chỗ dựa nào? Làm thì đúng là " đổi tư duy thì " thật…
Tổng tham mưu trưởng Dung Thối Địch sa sầm mặt mày, lập tức lên tiếng: “Tổng lệnh đại nhân và hai vị Chủ tịch đúng! ủng hộ! Trịnh Tổng tham mưu trưởng, Bộ Tổng tác chiến của các vị lập tức xây dựng kế hoạch tác chiến. Vạn nhất quân đội bên Nam Thập Tự Tinh tiêu diệt bộ, các vị đảm bảo lập tức tiếp quản trận địa! Tuyệt đối để đại quân Trùng tộc của Đông Thiên Nguyên Thần Quốc lấn sang tinh vực Bắc Thần Đế Quốc dù chỉ một tấc!”
Khóe mắt Hoắc Ngự Sân giật giật. Còn Đông Thiên Nguyên Thần Quốc cái quái gì nữa?! Cái nước đó diệt vong từ đời tám hoánh ! Giờ chỉ huy đại quân Trùng tộc là con quái vật Văn Nhân Chiêu!
Hơn nữa chúng chiếm 10 hành tinh định cư của Nam Thập Tự Tinh Công Quốc. Hiện tại lũ sâu bọ đó đang đ.á.n.h tơi bời với tàn quân Nam Thập Tự chính hành tinh thủ đô cũ của họ. Mà Nam Thập Tự Tinh Công Quốc giờ sáp nhập Bắc Thần Đế Quốc. Về lý thuyết, lũ Trùng tộc đó đang tác chiến ngay lãnh thổ Bắc Thần Đế Quốc. Thực tế là họ ở trong tình trạng chiến tranh !
Hoắc Ngự Sân lạnh lùng : “Cái quân lệnh trạng của Dung Tổng tham mưu trưởng thà lập còn hơn. Tinh vực Bắc Thần Đế Quốc hiện tại bao gồm cả tinh vực của Nam Thập Tự Tinh Công Quốc cũ. Đại quân Trùng tộc của Văn Nhân Chiêu đang giao chiến với quân đội ngay lãnh thổ . Vậy mà các vị còn lên kế hoạch tác chiến? Các vị coi vùng lãnh thổ sáp nhập là của Bắc Thần Đế Quốc ? Nếu Hoàng đế bệ hạ tỉnh , các vị để mất vùng đất mới sáp nhập, Ngài sẽ dạy dỗ các vị thế nào đây?”
Tổng lệnh Nội các Quyền Quân Thái và hai vị Chủ tịch Viện Nguyên Lão đều giữ vẻ mặt vô cảm, chằm chằm năm vị Tổng tham mưu trưởng.
Năm thầm rủa xả Hoắc Ngự Sân trong bụng. Họ đều cho rằng đang "quan báo tư thù", nhân cơ hội trả đũa vụ đá khỏi tiền tuyến năm xưa. là kẻ tiểu nhân thù tất báo…
Tổng tham mưu trưởng Dung Thối Địch nắm chặt tay, gằn giọng: “Hoắc Tổng đốc ngày càng giỏi chụp mũ khác! Tướng sĩ tiền tuyến của chúng đang tắm m.á.u chiến đấu! Hoắc Tổng đốc ở hậu phương hưởng thụ cuộc sống hòa bình do xương m.á.u chiến sĩ đổi lấy, còn buông lời châm chọc mỉa mai! Đợi Bệ hạ tỉnh , chúng cũng sẽ tâu trình với Ngài về 'biểu hiện' của Hoắc Tổng đốc trong cuộc chiến !”
Đây là lời đe dọa trắng trợn: Đừng hòng mơ tưởng tiền tuyến, chúng tuyệt đối chấp nhận !
Hoắc Ngự Sân cũng chẳng ngán: “Nói sự thật coi là chụp mũ, xem Dung Tổng tham mưu trưởng quả đúng như lời đồn: 'Nội chiến trong nghề, ngoại chiến ngoài nghề'!”