Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 132: Tôi biết cô là ai
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:03:59
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyền Thải Vy mỉm nhẹ nhàng, để lộ chút suy nghĩ nào gương mặt.
Trong lòng Phàn Thành Tài kinh ngạc vui mừng. Anh vốn là kẻ tin thần linh, nhưng khoảnh khắc , thật lòng cầu mong các vị thần linh thể phù hộ cho như ý nguyện.
may cho , Hạ Sơ Kiến cũng là một kẻ tin thần Phật.
Cô tay .
Cô đưa tay kéo nhẹ tay áo của Phàn Thành Tài.
Phàn Thành Tài giật , vội đầu thì thấy cô gái đang dùng đôi mắt đen lánh, sâu thẳm , ánh mắt sinh động như .
Anh như mê hoặc, cô hỏi: “Cô Tố, chuyện gì ?”
Hạ Sơ Kiến đáp, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo kéo mạnh phía ngoài.
Phàn Thành Tài dám dùng sức giằng . Anh đang ở vị trí trang trọng nhất phía đại sảnh, dù sự xôn xao ngoài cửa thu hút một , nhưng phần lớn khách khứa vẫn đang chú ý đến vị trí trung tâm .
Thấy lực kéo tay áo của Hạ Sơ Kiến ngày một mạnh, khóe miệng Phàn Thành Tài khẽ giật giật, cuối cùng đành bước theo cô, dời một nhỏ.
Hạ Sơ Kiến tiếp tục kéo. Phàn Thành Tài cũng đành lùi bước theo cô. Nhìn cô, sâu trong ánh mắt còn ẩn hiện một niềm vui sướng tột độ giấu kín.
Anh nhịn mà nghĩ: Chẳng lẽ vị tiểu thư nhà họ Tố cũng ý với ?
Dù cùng thuộc vòng tròn bốn đại gia tộc lớn, nhưng phận của Tố Bất Ngữ cao quý hơn Quyền Thải Vy của tam phòng nhà họ Quyền bao nhiêu !
Anh cho mê , tự nguyện để Hạ Sơ Kiến kéo .
Cuối cùng, kéo đủ xa, nhường một trống vặn cho một cạnh Quyền Thải Vy.
Hạ Sơ Kiến lập tức tiến lên một bước, lướt qua Phàn Thành Tài, ngay ngắn bên cạnh Quyền Thải Vy. Cô còn như thị uy, chủ động khoác lấy tay Quyền Thải Vy, bày dáng vẻ đắc ý, liếc xéo Phàn Thành Tài một cái đầy khiêu khích.
Đến lúc Phàn Thành Tài mới hiểu ý đồ kéo áo của cô gái , thấy buồn bất lực.
Anh tốn bao nhiêu công sức mới gần Quyền Thải Vy một chút, thế mà cô gái phá hỏng! sâu thẳm trong lòng, nghĩ: Biết cô gái thực sự ý với , nếu thì cô cạnh Quyền Thải Vy chứ? Chắc chắn là đang ghen , chắc chắn là …
Quyền Thải Vy cũng nhận ý định của cô nàng an ninh bên cạnh, trong lòng khỏi buồn . Cô thực chất chẳng mấy bận tâm đến việc ai cạnh . Đó chỉ là một vị trí mà thôi, đó thì thể bay lên trời chắc?
Tuy nhiên, dù Phàn Thành Tài hành xử chừng mực, nhưng cô nàng an ninh bên cạnh, cô vẫn cảm thấy an hơn.
Vì thế, thần sắc của cô hề đổi, chỉ về phía cửa đại sảnh, tò mò hỏi: “Ai đến thế? Mà náo nhiệt ?”
Lòng Phàn Thành Tài thắt . Vừa , cả Phàn Thành Khí thông qua kênh liên lạc mã hóa của Phàn gia âm thầm báo cho : Người đến là Tông Nhược An - Ty trưởng Ty Thông tin thuộc Cục An ninh Đặc biệt (Đặc An Cục).
Nếu chỉ phận ở Đặc An Cục thì cũng thôi , nhưng Tông Nhược An đồng thời còn là nhị thiếu gia nhà họ Tông, trai ruột của cô gái nhà họ Tông mà Phàn Thành Khí đang theo đuổi!
Thế nhưng, đối với Tông Nhược An, Phàn Thành Tài một sự e dè và tự nhiên khác. Bởi vì gây một rắc rối nhỏ ở thành Mộc Lan, vặn đụng trúng tay Tông Nhược An. Mà biệt thự của họ ở thành Mộc Lan cũng chính do Tông Nhược An dẫn tới niêm phong, tịch thu.
Trong lòng Phàn Thành Tài dấy lên một dự cảm lành. Anh lo rằng Tông Nhược An tới đây là để nhắm .
…
Tại cửa đại sảnh yến tiệc của Phàn gia, nhiều quan khách cùng gia chủ Phàn gia - Phàn Bác Duy, và Tổng đốc tinh cầu Quy Viễn - Hồ Mỹ Hành bước nghênh đón.
Dưới bậc thềm ngoài cửa, chiếc xe bọc thép kéo dài chuyên dụng của Đặc An Cục Đế quốc Bắc Thần dừng bánh.
Mấy đàn ông mặc đồng phục Đặc An Cục bước xuống xe, chốt ở bốn cửa xe, đó thong thả, ung dung ôm lấy khẩu s.ú.n.g tiểu liên bán tự động ngực.
Tiếp đó, một mặc thường phục bước xuống, kéo cửa xe . Tông Nhược An từ bên trong bước ngoài.
Anh cửa biệt thự Phàn gia, ngẩng đầu lối vàng son lộng lẫy .
Phàn Bác Duy và Hồ Mỹ Hành nhanh chóng bước xuống bậc thềm, tới mặt Tông Nhược An.
"Tông thiếu, chào ngài! Sao ngài báo một tiếng để chúng sân bay đón ngài..." Phàn Bác Duy khom lưng, chủ động đưa tay với Tông Nhược An.
Tông Nhược An bắt tay ông , thản nhiên : “Hôm nay đến đây vì việc công, Phàn cần khách sáo.”
Chờ Phàn Bác Duy chào hỏi xong, Hồ Mỹ Hành mới rạng rỡ đưa tay : “Tông thiếu, từ biệt ly ở Tông gia , ngờ ngài giữ chức vụ cao như ở Đặc An Cục.”
Tông Nhược An cũng bắt tay ông , mỉm : “Hồ Tổng đốc quá khen, đến Đại Phủ Quận chỉ để giải quyết chút việc công, xong việc là ngay.”
"Vậy ? Có việc gì cần Tổng đốc phủ chúng hỗ trợ ?" Hồ Mỹ Hành nhanh chóng liếc gia chủ Phàn gia - Phàn Bác Duy một cái. Điệu bộ rõ ràng là coi Phàn Bác Duy dẫn đầu.
Phàn Bác Duy vẫn giữ nụ phong độ, khẽ lùi một bước để Tông Nhược An và Hồ Mỹ Hành tiện trò chuyện. Dù Hồ Mỹ Hành ông như , ông cũng hề phản ứng gì, cứ như thể đó chỉ là ảo giác của ngoài.
Tông Nhược An định tiếp, nhưng thấy vây quanh ngày một đông, trong đó vài gương mặt trông khá quen mắt, dường như đều là quan chức cấp cao và hào tộc địa phương của tinh cầu Quy Viễn.
Anh nhịn sang hỏi Phàn Bác Duy: “Hôm nay đến đúng lúc ? Hay là để hôm khác ghé?”
"Tông thiếu khách sáo quá, hôm nay vặn phủ chúng tổ chức yến tiệc để tiếp đón quý nữ của nhà họ Quyền và nhà họ Tố. Nếu Tông thiếu gấp gáp, sẽ lập tức gửi thiệp mời cho ngài." Phàn Bác Duy hóm hỉnh .
Tông Nhược An "Ồ" một tiếng: “Quý nữ nhà họ Quyền và nhà họ Tố? Là ai thế? Quyền Thải Vy ?”
Phàn Bác Duy vội né đường, mời Tông Nhược An trong: “Chính là cô .”
Tông Nhược An suy nghĩ một chút: “Vậy thì gặp em gái .”
Anh vốn âm thầm tới đây, nhưng phân bộ Đặc An Cục ở Đại Phủ Quận khi đón sắp xếp một đội hình quá rầm rộ, đến náo động đến đó, khiêm tốn cũng nổi.
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-132-toi-biet-co-la-ai.html.]
Khi Tông Nhược An mang theo hai thư ký của , sự vây quanh của gia chủ Phàn gia và Tổng đốc tinh cầu Quy Viễn bước về phía đại sảnh.
Hạ Sơ Kiến đang buồn chán, thấy bóng dáng Tông Nhược An liền âm thầm lùi một bước lưng Quyền Thải Vy.
Quyền Thải Vy ngược tiến lên một bước, Tông Nhược An, vui mừng : “Tông thiếu, tới đây?”
Tông Nhược An vô cùng thiết đáp: “ em cũng đến tinh cầu Quy Viễn đấy, thế nào ? Chơi vui ?”
Anh tùy ý bắt chuyện, cầm lấy một ly rượu vang đỏ từ khay của nữ hầu bên cạnh, với : “Hôm nay đến Phàn gia là chút việc công, mời mà đến, hy vọng ảnh hưởng đến nhã hứng của .”
"Đâu , ! Tông thiếu khách sáo quá! Lần đến tinh cầu Bắc Thần báo cáo công tác, duyên gặp mặt Tông nghị viên một , hy vọng Tông thiếu chuyển lời chào của tới ngài ." Tổng đốc Hồ Mỹ Hành cũng nâng ly rượu lên kính Tông Nhược An.
"Đã lâu liên lạc với cha , tới về nhà sẽ chuyển lời chào của ngài." Tông Nhược An nâng ly uống cạn.
Nghe những lời khách sáo quan trường, Hạ Sơ Kiến cảm thấy vô cùng thiếu kiên nhẫn. Cô vốn đang mang hình tượng cao ngạo, lạnh lùng và khó gần, nên việc để lộ vẻ mặt chán ghét cũng hề tỏ kỳ quái.
Chờ đến khi những khác định tiến lên kính rượu, Tông Nhược An liền tỏ vẻ tự nhiên , với Quyền Thải Vy: “Thải Vy, lâu gặp, sang bên một lát nhé?”
Ý của là chán những lời khách sáo .
Quyền Thải Vy hiểu ý, mỉm gật đầu: "Tông thiếu quả thực bận rộn quá, hôm nay gặp đúng là may mắn." Sau đó, cô kéo Hạ Sơ Kiến gần, khéo léo : “Tông thiếu, Tố Bất Ngữ cũng cùng đấy, còn nhớ cô chứ?”
Trong lòng Tông Nhược An khẽ lay động, nhưng gương mặt vẫn mỉm : “Bất Ngữ, hiếm khi thấy em chịu ngoài chơi đấy, tới nhớ báo một tiếng, sẽ đưa em dạo vài nơi thú vị.”
Hạ Sơ Kiến cũng lên tiếng, chỉ lạnh lùng và kiêu ngạo gật đầu một cái.
Tông Nhược An: “...”
Quyền Thải Vy giải thích: “Cổ họng của Bất Ngữ dị ứng, gần đây thể chuyện .”
Tông Nhược An "Tố Bất Ngữ" một cái, : “Sao dị ứng nữa ? Chỗ t.h.u.ố.c chống dị ứng lắm, lát nữa bảo thư ký Lữ mang qua cho em một ít.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu một cái tỏ ý cảm ơn.
Quyền Thải Vy cùng Tông Nhược An về phía một góc khuất trong đại sảnh để chuyện.
Hạ Sơ Kiến cố tình bước thật chậm, cúi đầu, cũng hướng , chẳng mấy chốc đám đông chen chúc tụt phía . Chờ đến khi Phàn Thành Tài và Huệ Ý Nùng đều chen lên phía , cô liền lặng lẽ lách , theo cửa rời khỏi đại sảnh.
Bên trong đông quá, cô cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
Vì đang đeo mặt nạ da sinh học nên cô lo lắng việc Tông Nhược An nhận . rõ ràng, Tông Nhược An phát hiện diện mạo của cô là "Tố Bất Ngữ" thật sự, may mà vạch trần cô.
Hạ Sơ Kiến ở chỗ đó họ khách sáo, dông dài và giả tạo, phiền phức vô cùng.
Không khí bên ngoài dễ chịu hơn nhiều. Phân khu của Phàn gia rộng lớn, phía mỗi căn biệt thự độc lập đều một khu vườn nhỏ rộng nửa mẫu đất. Xung quanh vườn là những rặng cây cao lớn, rậm rạp bao quanh, bảo đảm sự riêng tư tuyệt đối.
Trên t.h.ả.m cỏ xanh mướt, đài phun nước ở bồn hoa trung tâm đang phun những tia nước mảnh dẻ, tiếng nhạc du dương nhè nhẹ lọt tai.
Ngẩng đầu bầu trời đêm trong vắt và những ngôi lấp lánh như pha lê, cô cảm thấy tâm hồn như gột rửa sạch sẽ. Cô hít sâu một , khoanh tay tựa lưng một cây cột đá lớn.
Hoắc Ngự Sâm từ trong bóng tối phía bước tới, bên cạnh cô, cô với vẻ mặt kỳ lạ: “... Cô là ai?”
Tim Hạ Sơ Kiến nảy lên một nhịp, nhưng ngoài mặt vẫn để lộ chút sơ hở nào.
Cô chiếc mặt nạ da của vô cùng chân thật, ánh đêm thế , đối phương căn bản thể phát hiện đây là giả. Cô lạnh lùng Hoắc Ngự Sâm cạnh , lời nào, chỉ đưa tay chỉ cổ họng .
Hoắc Ngự Sâm cô nữa, chắp tay lưng, thản nhiên : “... Tố Bất Ngữ thật sự tối mai sẽ tham dự một sự kiện lớn, truyền thông cả nước đều sẽ phát sóng trực tiếp.”
Đến lúc , Hạ Sơ Kiến thực sự giật kinh hãi.
Nếu ngày mai Tố Bất Ngữ thật sự xuất hiện truyền thông quốc, thì dù chiếc mặt nạ giống hệt Tố Bất Ngữ và Ảnh Vô Tâm chăng nữa, họ cũng sẽ bại lộ…
Nếu họ lộ, Quyền Thải Vy chắc chắn sẽ , nhưng việc Phàn gia lợi dụng chuyện để lớn chuyện thì là vấn đề khác.
Hạ Sơ Kiến lập tức dẹp bỏ hình tượng câm lặng của sang một bên, cất giọng: “Anh là ai? Anh lấy tư cách gì bảo đảm những lời là thật?”
Để an , Hạ Sơ Kiến dùng một chất giọng khác với giọng thật của .
Hoắc Ngự Sâm chỉ tập trung cô một giây liền đoán cô là ai.
"... Hạ Sơ Kiến? Cô là nhân viên an ninh do nhà họ Quyền thuê?"
Hạ Sơ Kiến: Cái quái gì thế .
Sao nhận ?
Cô ngờ Hoắc Ngự Sâm chỉ mới chạm mặt một mà những nhận phận của cô, mà còn luôn cả mục đích hành động của cô nữa.
Còn giả vờ gì nữa đây? Nói chuyện với thông minh nhàn hạ mà mệt tim.
Hạ Sơ Kiến khôi phục giọng bình thường của : “Sao Hoắc đốc sát nhận ? Chẳng lẽ nhà họ Quyền đưa thông tin thật của cho ?”
Hoắc Ngự Sâm lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Anh thầm nghĩ, việc gì cần nhà họ Quyền tiết lộ thông tin chứ?
Kẻ thể miễn nhiễm với tinh thần lực của , trong khắp tinh hệ Bắc Thần , chỉ duy nhất một kẻ kỳ quặc mắt mà thôi.
gì cả, nét mặt lạnh lùng đến cực điểm, tựa như khối băng lạnh giá nhất ở vùng cực Bắc. Anh thậm chí còn thèm liếc cô thêm một nào nữa.