Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 133: Tùy cơ ứng biến
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:04:00
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến đợi một lúc, thấy Hoắc Ngự Sâm vẫn im lặng, cô đành ngậm ngùi : “Được , đốc sát quả là minh sát thu hào, phục. những lời là thật chứ?”
"Tin tùy cô." Hoắc Ngự Sâm xong liền dứt khoát rời .
Bóng dáng cao lớn của nhanh chóng chìm bóng tối, thậm chí cho Hạ Sơ Kiến lấy một cơ hội để hỏi vặn .
Hạ Sơ Kiến đợi đến khi bóng dáng biến mất mới sực nhớ : Hắn đến đây gì nhỉ?
Hơn nữa, nếu Hoắc Ngự Sâm đến đây, với tư cách là một đại lão cùng cơ quan, tại từ cửa chính giống như Tông Nhược An, mà cứ thần thần bí bí xuất hiện ở cửa thế ?
Hạ Sơ Kiến cũng dành quá nhiều sự quan tâm cho Hoắc Ngự Sâm. Người là đại lão của Đặc An Cục, thích cửa chính thì , thích cửa thì , cô quản ?
Hơn nữa, việc cần bận tâm nhất lúc là bản cô và sự an của Bình Quỳnh!
Hạ Sơ Kiến lập tức mở kênh liên lạc mã hóa của tiểu đội quang não lượng t.ử lên, gửi tin nhắn .
【Hạ Sơ Kiến】: Vừa nhận tin, Tố Bất Ngữ thật sự tối mai sẽ xuất hiện truyền thông cả nước, chúng lập tức rút lui ngay.
【Diệp Thế Kiệt】: Đã rõ, tin tức đáng tin cậy ?
【Hạ Sơ Kiến】: Cực kỳ đáng tin cậy.
【Diệp Thế Kiệt】: sẽ liên lạc với phía nhà họ Quyền ngay.
Diệp Thế Kiệt tin tưởng nhân phẩm và phán đoán của Hạ Sơ Kiến, thấy cô khẳng định tin tức đáng tin, cũng hỏi gì thêm mà ngay lập tức thông qua hệ thống an ninh của nhà họ Quyền để liên lạc với Quyền Dữ Quy.
Quyền Dữ Quy gì về tin tức , liền hỏi Diệp Thế Kiệt: “Anh ngóng chuyện ở thế?”
Diệp Thế Kiệt đáp: “Biết từ quan trọng, quan trọng là tin tức chính xác ?”
Quyền Dữ Quy liền lập tức dùng các mối quan hệ cá nhân lẫn thế lực của nhà họ Quyền để dò hỏi thông tin từ tinh cầu Bắc Thần.
Năm phút , xác thực nguồn tin , lập tức thông báo cho Diệp Thế Kiệt: “Bảo của chuẩn , sẽ cho xe của nhà họ Quyền đến đón bọn họ ngay.”
Diệp Thế Kiệt thở phào nhẹ nhõm, liền gửi tin nhắn báo cho Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh.
Lúc , Bình Quỳnh đồ xong và trở đại sảnh. Thấy nơi chỗ nào cũng là , còn Quyền Thải Vy và Hạ Sơ Kiến thì thấy tăm , cô cũng dám lung tung mà chỉ nép một góc ăn chút đồ ăn.
Vừa thấy tin nhắn Hạ Sơ Kiến gửi trong kênh liên lạc của tiểu đội, cô cũng bắt đầu thấy căng thẳng. Chờ đến khi nhận tin nhắn chốt hạ từ Diệp Thế Kiệt, Bình Quỳnh cuối cùng cũng tìm thấy Hạ Sơ Kiến.
Cả hai cùng tìm Quyền Thải Vy.
Lúc , Quyền Thải Vy và Tông Nhược An vẫn đang vui vẻ. Mấy Phàn Thành Khí, Phàn Thành Tài và Huệ Ý Nồng căn bản chen nổi, chỉ thể vây ở vòng ngoài. Ở vòng trong cùng là gia chủ Phàn gia cùng phu nhân, Tổng đốc tinh cầu Quy Viễn cùng phu nhân, và gia chủ các hào tộc địa phương.
Hạ Sơ Kiến cũng chẳng thèm nể nang ai, cô hiên ngang đẩy những , dẫn theo Bình Quỳnh trực tiếp chen thẳng trong.
Mọi tuy chút ngạc nhiên hai họ, nhưng nhanh đó bày bộ mặt lấy lòng, cung kính chào hỏi.
"Chào cô Tố."
"Cô Ảnh, mời bên ."
Bình Quỳnh men theo con đường mà Hạ Sơ Kiến chen , tới bên cạnh Quyền Thải Vy. Cô khẽ gật đầu chào xã giao với Tông Nhược An, đó với Quyền Thải Vy: “Thải Vy, chúng nhận tin, lập tức trở về ngay.”
"Ơ? Gấp thế ? Có chuyện gì ?" Quyền Thải Vy cũng dậy, nắm lấy tay Bình Quỳnh.
Bình Quỳnh khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y cô để hiệu.
Quyền Thải Vy ngay là biến cố, đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, lập tức phối hợp diễn cùng Bình Quỳnh: “Gấp gáp như , là bác Tố yêu cầu hai trở về ?”
Những mặt ở đó đều hiểu rõ "bác Tố" nhắc đến là ai. Đó chính là gia chủ của nhà họ Tố ở Đế quốc Bắc Thần, đồng thời là Đại Tế Tư của Đế quốc Tố Yến Hành. Vì thế, họ càng thêm phần cung kính đối với Hạ Sơ Kiến - đang đóng giả quý nữ nhà họ Tố.
Hạ Sơ Kiến một lời nào, chỉ đưa tay một cử chỉ ám chỉ việc liên lạc với Quyền Thải Vy, đó rời luôn.
Quyền Thải Vy sang tỏ vẻ áy náy với Tông Nhược An: “Tông thiếu, xin phép sắp xếp xe và phi thuyền tinh tế cho họ .”
"Không , em cứ tự nhiên."
Tông Nhược An đến Phàn gia đương nhiên để gặp Quyền Thải Vy. Anh cũng chẳng rõ tại "hai cô con gái nhà họ Tố" tới tinh cầu Quy Viễn . gặp mặt thì vẫn nể mặt Quyền Thải Vy. Dù đều cùng một vòng tròn giới thượng lưu, ngày thường vẫn nâng đỡ lẫn .
Quyền Thải Vy đưa Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh lên lầu, trở về phòng của họ.
Đến lúc , Hạ Sơ Kiến mới hạ thấp giọng, kể cho Quyền Thải Vy chuyện Tố Bất Ngữ thật sự tối mai sẽ xuất hiện trong một sự kiện lớn.
Quyền Thải Vy xong cũng đồng ý rằng họ thể tiếp tục dùng danh nghĩa Tố Bất Ngữ và Ảnh Vô Tâm ở đây nữa. Cô khẽ : “Thật xin hai , ngờ Bất Ngữ thường ngày cả vài năm chịu ngoài, thế mà mới mượn phận của cô thì cô xuất hiện...”
Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh vội xua tay bảo . Họ chỉ cần bỏ cái danh phận là , chứ cũng chẳng rơi đường cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-133-tuy-co-ung-bien.html.]
Cả hai nhanh chóng thu dọn hành lý đơn giản, sự hộ tống của vài hầu cận đó, họ cùng Quyền Thải Vy rời khỏi sảnh tiệc của Phàn gia.
Ngoài cửa sẵn chiếc xe bọc thép sang trọng của nhà họ Quyền đợi sẵn - chính là chiếc xe đưa họ đến đây. Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh lên xe, vẫy tay chào tạm biệt Quyền Thải Vy đang tiễn sảnh.
Hai , thật sự vui mừng nhất ngoài Huệ Ý Nồng thì chính là Phàn Thành Tài.
Mấy ngày qua, vì sự xuất hiện đột ngột của hai "cô bạn " mà cả hai họ lấy một cơ hội để tiếp cận Quyền Thải Vy. Ngày thường một câu cũng cách qua hai khác, nghĩ mà thấy vô cùng uất ức.
Họ là nghi ngờ phận của hai , nhưng họ bất cứ kênh thông tin nào để xác thực xem hai đó là nhà họ Tố thật . Bởi vì nhà họ Tố đối với họ mà , quả thực là một thực thể quá xa vời.
Với tam phòng của nhà họ Quyền, họ còn thể rướn chạm tới gót giày của . Còn với nhà họ Tố, thì dù họ thế nào chăng nữa, hiện tại đó vẫn là sự tồn tại mà họ cách nào chạm tới .
Tất nhiên, nếu họ thể kết thông gia với nhà họ Tông và nhà họ Quyền, thì nhà họ Tố tự khắc cũng sẽ còn quá xa xôi nữa.
Chỉ tiếc là khi Quyền Thải Vy trở , cô liền tuyên bố rằng vì bạn bè nên cô cũng về nhà sớm hơn, dự định sáng sớm ngày thứ sáu sẽ rời .
Hôm nay là ngày thứ tư Quyền Thải Vy ở Phàn gia. Theo kế hoạch ban đầu, đến sáng sớm ngày thứ bảy cô mới rời tinh cầu Quy Viễn. Ngày thứ sáu là ngày 31 tháng 12, cũng chính là đêm giao thừa năm nay, vốn dĩ cô sẽ đón giao thừa tại trang viên của Phàn gia. Thế nhưng giờ thì thể nữa .
Ngày mai ngày thứ năm, trở thành ngày cuối cùng của Quyền Thải Vy tại tinh cầu Quy Viễn. Ngày thứ sáu, cô sẽ rời Đại Phủ Quận để trở về tinh cầu Tàng Qua đại bản doanh của nhà họ Quyền.
Cũng vì lý do , trong bữa tiệc tối nay, Phàn Thành Tài bên cạnh Quyền Thải Vy tự coi là hộ hoa sứ giả của cô.
Tông Nhược An ở phía bên của Quyền Thải Vy, ăn ít, chuyện với cô cũng nhiều, nhưng chuyện khá rôm rả với các đại lão tinh cầu Quy Viễn bên cạnh.
Sau khi dùng bữa xong, Quyền Thải Vy nhanh chóng cáo từ trở về phòng nghỉ ngơi. Huệ Ý Nùng vốn ở bầu bạn với Phàn Thành Khí, nhưng dùng một ánh mắt đuổi khéo , cô đành lủi thủi đuổi theo bóng lưng của Quyền Thải Vy.
Sau khi Quyền Thải Vy rời , bữa tiệc cũng nhanh chóng tàn.
Mọi đến tham dự tiệc của Phàn gia là vì nể mặt nhà họ Quyền và nhà họ Tố. Giờ đây hai quý nữ nhà họ Tố , quý nữ nhà họ Quyền cũng rời sảnh, tự thấy còn lý do gì để tiếp tục ở Phàn gia nữa. Hơn nữa, sự xuất hiện đột ngột của vị đại lão Đặc An Cục kèm tuyên bố là vì việc công cũng khiến họ e ngại. Ở Đế quốc Bắc Thần, thực tế chẳng mấy ai thích giao thiệp với của Đặc An Cục cả. Họ tỏ nhiệt tình với như chẳng qua là vì mang họ Tông, và là Trưởng công chúa của Đế quốc mà thôi.
Chẳng mấy chốc, các quan khách dự tiệc tối nay đều lượt cáo từ về. Đến mười giờ tối, sảnh tiệc của Phàn gia vắng tanh còn một bóng .
Phàn Bác Duy mời Tông Nhược An tới thư phòng của đợi một lát, còn bản ông thì cùng hai con trai trở về biệt thự của họ để hỏi rõ tình hình.
…
Tại phòng khách nhỏ trong căn biệt thự của Phàn Thành Khí, ba cha con bắt đầu căng thẳng bàn bạc.
Phàn Bác Duy chỉ hai con trai là Phàn Thành Khí và Phàn Thành Tài, ông luôn đặt kỳ vọng lớn họ. lúc , gương mặt ông sa sầm, sa sút tinh thần thấy rõ.
"Thằng hai, rốt cuộc con gây thù chuốc oán với ai ở thành Mộc Lan? Tại Đặc An Cục cứ bám riết lấy con buông thế hả?" Phàn Bác Duy chắp tay lưng, giận dữ trừng mắt Phàn Thành Tài: “Họ niêm phong và tịch thu biệt thự của chúng ở thành Mộc Lan ! Thằng cả, chẳng con bảo là ?!”
"Hôm nay đích Tông Nhược An tới tìm , còn là vì việc công, căn biệt thự ở thành Mộc Lan xảy vấn đề gì ?!"
Phàn Thành Khí vẫn giữ vẻ mặt mấy bận tâm, : “Cha , chuyện thực sự liên quan đến căn biệt thự đó . Nhà quý tộc nào mà chẳng chút chuyện mờ ám chứ? Đặc quyền của chúng là do hiến pháp quy định . Cha yên tâm , những thứ tịch thu ở thành Mộc Lan cùng lắm chỉ cần đền chút tiền là xong chuyện, vấn đề gì .”
Phàn Thành Tài thì đầy vẻ hối hận, : “Con cũng đắc tội với ai ... Chẳng qua chỉ là cái hiệp hội Thợ Săn Bóng Đêm rách nát thôi. Con trúng một chiếc phi hành khí của họ nên... đoạt lấy mang về.”
"Thợ Săn Bóng Đêm?! Con quả là chọn đối tượng đấy!" Phàn Bác Duy đương nhiên tầm rộng hơn hai đứa con trai, ông qua liền ngay đối phương đang trả thù.
"Con năm xưa, khi Thợ Săn Bóng Đêm đầu tiên tay, bọn họ khiến cho hai mươi bốn gia tộc quý tộc ở tinh cầu Bắc Thần tuyệt diệt luôn ?!" Phàn Bác Duy chỉ thẳng mũi Phàn Thành Tài mà mắng chửi: “Con nhà chúng cũng tuyệt tự tuyệt tôn luôn ?!”
"Không thể nào chứ?!" Hai em Phàn Thành Khí và Phàn Thành Tài xong liền sững sờ kinh hãi: “Bọn Thợ Săn Bóng Đêm đó mạnh đến thế ?!”
"Con tưởng thế nào?! Không mãnh long thì dám qua sông chứ! Thợ Săn Bóng Đêm của mười mấy năm khi mới thành lập dựa sự tàn độc của một đêm đó mới vững chân ở Đế quốc Bắc Thần ! Năm xưa Đế quốc bao nhiêu tổ chức thợ săn tiền thưởng, giờ hỏi xem còn những ai? Ngoài Thợ Săn Bóng Đêm , còn tổ chức thợ săn tiền thưởng nào tồn tại nữa ?!"
Phàn Bác Duy tức giận đến mức chỉ đập bàn đập ghế.
Ban đầu ông hề để tâm đến chuyện Phàn Thành Tài phạm ở thành Mộc Lan, cũng chẳng thèm hỏi han chi tiết, mà giao quyền cho con trai cả Phàn Thành Khí xử lý. Trong mắt ông , đó chẳng qua chỉ là đ.á.n.h một bình thường thôi mà? Cũng đ.á.n.h c.h.ế.t . Hơn nữa chuyện cũng xử lý nội bộ trong hệ thống Ty Trừng Phạt , còn thế nào nữa?
Mãi cho đến khi căn biệt thự ở thành Mộc Lan tịch thu, và giờ đây ngay cả đại lão Đặc An Cục cũng tìm tới tận nhà, ông mới nhận chuyện vô cùng bất thường.
Gương mặt Phàn Thành Tài cắt còn một giọt máu, lảo đảo lùi mấy bước, đó "bịch" một tiếng, quỳ sụp xuống mặt Phàn Bác Duy.
"Cha! Cha nhất định cứu con! Con thực sự bọn Thợ Săn Bóng Đêm đáng sợ đến thế!" Anh ôm chặt lấy chân Phàn Bác Duy, lóc t.h.ả.m thiết: “Nếu thế , cho con thêm mười lá gan con cũng dám ạ!”
Phàn Bác Duy tức giận tát cho một cái nảy lửa: “ là đồ mắt như mù! Chẳng qua chỉ là một chiếc phi hành khí! Trong nhà thiếu thứ đó ?! Nhà chúng ngay cả phi thuyền tinh tế cũng ! Thế mà con còn cướp giật?!”
Phàn Thành Tài vội vàng thanh minh: “Cha! Đó là phi hành khí bình thường! Đó là loại phi hành khí sử dụng động cơ nhiệt hạch kiểm soát quy mô nhỏ đấy ạ!”
Phàn Bác Duy và Phàn Thành Khí đồng thanh thốt lên kinh ngạc: “Động cơ nhiệt hạch kiểm soát quy mô nhỏ?!”
Phàn Thành Tài dùng sức gật đầu, cố gắng bào chữa cho hành động của : “Con là kẻ nhà quê từng thấy qua sự đời, nếu là loại phi hành khí thông thường thì con dùng đến thủ đoạn như chứ? Đó là bởi vì chiếc phi hành khí thực sự là loại khó kiếm hơn cả phi thuyền tinh tế nữa đấy ạ!”
Phàn Bác Duy và con trai cả Phàn Thành Khí , cả hai đều thấy sự thấu hiểu lẫn tiếc nuối hiện rõ trong mắt đối phương.