Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 134: Cạo xương trị độc
Cập nhật lúc: 2026-07-16 05:04:01
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ hiểu lý do Phàn Thành Tài , cũng lấy tiếc vì rốt cuộc thành công đoạt chiếc phi hành khí sử dụng động cơ nhiệt hạch kiểm soát quy mô nhỏ về tay!
Phàn Bác Duy im lặng một hồi lâu, lạnh lùng hừ một tiếng : “Nếu như , thì càng là của con!”
"Thứ như thế, đáng con tiếc bất cứ giá nào để đoạt lấy!"
"Chứ như bây giờ, dê thì ăn miếng thịt nào, còn rước họa , mang tiếng đầy !"
"Mưu kế của con xuất sắc bằng cả! Sự tàn độc của con bằng đứa em họ Phàn Thành Tâm ở nhánh phụ xa! Hành sự cứ kiểu lấp lửng hai đầu như thế, hèn gì hại hại !"
Sắc mặt Phàn Thành Tài sa sầm xuống.
Bảo bằng cả Phàn Thành Khí, nhận. bảo bằng cái tên Phàn Thành Tâm ở nhánh phụ xa ăn bám , thực tâm phục chút nào.
cũng dám trực tiếp cãi Phàn Bác Duy, nhất là lúc ông đang vô cùng thịnh nộ.
Vào khoảnh khắc , căm ghét hai quý nữ nhà họ Tố đến tận xương tủy. Nếu bọn họ đột nhiên xuất hiện ở đây, mấy ngày qua cản trở tiếp cận Quyền Thải Vy, thì Quyền Thải Vy sớm xiêu lòng ... Chỉ cần trái tim của Quyền Thải Vy, còn cần sợ ai chứ?!
giờ những điều thì muộn, Phàn Thành Tài khẽ liếc Phàn Thành Khí, dùng ánh mắt cầu cứu trai.
Sắc mặt Phàn Thành Khí cũng vô cùng khó coi. Bởi vì ngay cả cũng đ.á.n.h giá thấp mức độ nghiêm trọng của sự việc .
Phàn Bác Duy đang lúc cực kỳ giận dữ, cũng tiện mặt đỡ cho Phàn Thành Tài quá rõ ràng.
Suy nghĩ một lát, Phàn Thành Khí lên tiếng hỏi: “Cha, phía Tông thiếu rốt cuộc đưa yêu cầu thế nào?”
Phàn Bác Duy lạnh: “Ta mà ?! Ta đây đang đến hỏi hai vị thiếu gia các con ?!”
Phàn Thành Khí và Phàn Thành Tài những lời mỉa mai của Phàn Bác Duy chặn họng đến mức nên lời.
Phàn Bác Duy cũng thể cứ để mặc Tông Nhược An đợi lâu, liền : “Ta gặp . Hai đứa các con ngoan ngoãn ở đây đợi, chờ tin tức của .”
…
Khi trở thư phòng ở biệt thự của , Tông Nhược An đang một đó uống .
Thư ký riêng của Phàn Bác Duy lặng lẽ ghé tai ông báo cáo ở cửa: “Thưa Phàn , Tông thiếu ở bên trong chừng mực, chỉ đó uống , bất cứ việc gì khác.”
Phàn Bác Duy thở phào nhẹ nhõm, mang theo một chút tâm lý cầu may bước thư phòng của .
"Tông thiếu, để ngài đợi lâu ." Phàn Bác Duy mặt Tông Nhược An vô cùng cung kính, thậm chí còn dám xuống.
Tông Nhược An cũng dậy, cứ thế chiếc ghế sofa đơn trong thư phòng của Phàn Bác Duy, ông và : “Phàn , những tài liệu , ông xem qua một chút .”
Nói xong, ném cho Phàn Bác Duy một thiết điện tử.
Phàn Bác Duy nhận lấy thiết , trực tiếp mở màn hình ảo hiển thị ngoài.
Trên đó bộ là những thủ đoạn ăn bẩn thỉu của Phàn gia trong những năm qua, tiếp đó là các vụ án liên quan trực tiếp đến Phàn Thành Tài. Những vụ án trải dài từ năm Phàn Thành Tài mười hai tuổi cho đến tận bây giờ khi hai mươi lăm tuổi.
Trong vòng mười ba năm, bốn mươi sáu vụ án mạng liên quan trực tiếp đến . Trực tiếp và gián tiếp gây thương tích cơ thể trong một trăm ba mươi hai vụ. Vụ án kinh tế liên quan đến lên tới hai trăm năm mươi vụ.
Trong lúc Phàn Bác Duy đang xem, Tông Nhược An ở bên cạnh thản nhiên : “Phàn , nhị thiếu gia nhà ông đúng là tài năng thiên bẩm, tiền án đầy như thế mà vẫn thể thăng tiến nhanh như diều gặp gió trong hệ thống Ty Trừng Phạt của Đại Phủ Quận.”
"Vừa nghiệp cấp ba tên trong biên chế chính thức của Ty Trừng Phạt Đại Phủ Quận. Khi học đại học thì học nhận đủ lương ở Ty Trừng Phạt. Sau khi nghiệp đại học chính thức thì sẵn bốn năm kinh nghiệm công tác."
"Sau đó chỉ trong vòng một năm, từ một nhân viên ở tầng lớp thấp nhất thăng chức lên Phó Ty trưởng Ty Trừng Phạt của cả tinh cầu Quy Viễn."
"Ông thực sự nghĩ con trai ông năng lực đó ?"
Tông Nhược An lạnh lùng thẳng Phàn Bác Duy.
Dù tuổi tác của Phàn Bác Duy còn lớn hơn cả cha của Tông Nhược An, nhưng mặt Tông Nhược An lúc , Phàn Bác Duy run rẩy như một đứa trẻ vô tri, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng ánh mắt sắc lẹm .
Phàn Bác Duy run cầm cập tắt màn hình ảo , trả thiết điện t.ử cho Tông Nhược An, khẩn khoản cầu xin: “Tông thiếu, là do nghịch t.ử nhà tùy tiện càn, là do nên nuông chiều nó... sẽ bảo nó rời khỏi Ty Trừng Phạt, về quản lý doanh nghiệp gia tộc. Chúng sẽ tiến hành bồi thường cho tất cả các nạn nhân... tên trong danh sách của ngài. Ngài xem thế nào, đều đồng ý hết!”
Sắc mặt Tông Nhược An dịu đôi chút. Anh thầm nghĩ, xem Phàn Bác Duy cũng là kẻ điều. Chỉ cần Phàn Bác Duy đồng ý trừng phạt Phàn Thành Tài thì chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều, cũng dồn họ đường cùng.
Tông Nhược An dậy, tới mặt Phàn Bác Duy, chắp tay lưng : “Phàn thể đại nghĩa diệt , Tông mỗ vô cùng khâm phục. Chúng đều là quý tộc, nên hiểu rõ tước vị quý tộc hề dễ dàng, đều là do tổ tiên dùng mạng sống và xương m.á.u đổi lấy, hậu bối chúng thể bôi tro trát trấu thanh danh của tổ tiên.”
Phàn Bác Duy lắng , đồng tình cảm thấy trong lời của Tông Nhược An ẩn ý khác. Ông lo lắng nếu biểu thị thái độ bừa bãi sẽ dẫn đến hậu quả thể cứu vãn, vì thế chỉ ậm ừ cho qua chứ đưa câu trả lời chắc chắn nào.
Tông Nhược An chằm chằm Phàn Bác Duy, nghiêm nghị : “Phàn , hy vọng ông nhận thức tính nghiêm trọng của vấn đề. Phàn gia đến mức cần 'cạo xương trị độc' , nếu ông đưa quyết định , khác sẽ giúp ông quyết định!”
Tông Nhược An đến nước , Phàn Bác Duy mới nghiến răng : “Tông thiếu, ngài cứ , thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-134-cao-xuong-tri-doc.html.]
Tông Nhược An khẽ gật đầu: “Rất đơn giản. Thứ nhất, giao Phàn Thành Tài , nó chấp nhận cuộc điều tra của Ty Luật Chính và chịu sự xét xử của tòa án. Ông nên chuẩn tâm lý , với những việc nó , phán án t.ử hình vẫn còn là nhẹ cho nó đấy. Thứ hai, Phàn gia rút bớt một nửa nhân sự khỏi hệ thống Ty Trừng Phạt tinh cầu Quy Viễn, phép nắm giữ bộ các chức vụ cao cấp ở đó nữa.”
Phàn Bác Duy mà thắt cả lòng.
Không đến việc con trai ông c.h.ế.t, mà còn bắt bọn họ từ bỏ quyền kiểm soát Ty Trừng Phạt tinh cầu Quy Viễn ?!
Bọn họ tốn bao công sức mới khống chế hệ thống Ty Trừng Phạt ở tinh cầu ! Tinh cầu Quy Viễn tuy là nơi xa xôi và lạc hậu nhất, nhưng dù nó vẫn là một tinh cầu! Là một trong năm tinh cầu lớn của Đế quốc Bắc Thần! Phàn gia bọn họ chỉ là một nam tước nhỏ nhoi, nhờ nắm giữ một tinh cầu mới thể bành trướng thế lực, thực hiện dã tâm leo lên vị trí cao hơn.
Thế mà Tông Nhược An chỉ bằng một câu họ nhường một nửa nhân sự, hủy hoại công sức tích lũy và giấc mơ nhiều năm qua của họ, đúng là chuyện đau lưng!
Vẻ mặt Phàn Bác Duy sa sầm, đôi lông mày nhíu chặt, một lúc lâu mới lên tiếng: “Tông thiếu, ngài thể cho một ngày thời gian để suy nghĩ kỹ ?”
"Một ngày? Cần nghĩ lâu như ?"
Phàn Bác Duy khổ : “Quý nữ nhà họ Quyền vẫn còn ở Đại Phủ Quận một ngày nữa, sáng ngày mới rời tinh cầu Quy Viễn để trở về tinh cầu Tàng Qua. Ngài thể... coi như nể mặt nhà họ Quyền một chút, đợi quý nữ nhà họ Quyền mới đưa Thành Tài ?”
Tông Nhược An suy nghĩ một lát : “Cũng là thể. sẽ ở Phàn gia cho đến khi các giao Phàn Thành Tài .”
"Nhất định, nhất định." Phàn Bác Duy lau mồ hôi trán, cung kính tiễn Tông Nhược An khỏi thư phòng.
Ông vốn sắp xếp cho Tông Nhược An ở phòng khách trong lãnh địa Phàn gia, nhưng Tông Nhược An dứt khoát từ chối. Lần tới đây mang theo chiến cơ kiêu vệ của , cần thiết ở nhà khác.
Sau khi Tông Nhược An rời , Phàn Bác Duy liên lạc với Phàn Thành Khí và Phàn Thành Tài, bảo hai đứa qua gặp ông .
Phàn Thành Khí và Phàn Thành Tài nãy giờ vẫn luôn thấp thỏm yên. Nhận tin nhắn của Phàn Bác Duy liền vội vã qua lối đường hầm bí mật biệt thự để sang.
Trong thư phòng của Phàn Bác Duy, hai em bước từ cánh cửa ngầm ẩn tủ sách.
"Cha, thế nào ? Ý của Tông thiếu là ?" Phàn Thành Tài là sốt sắng nhất, bước vội vàng hỏi dồn dập.
Chát!
Phàn Bác Duy cuối cùng nhịn nổi nữa, vung tay tát mạnh một cái mặt .
"Nghịch t.ử ! Tất cả là tại mày! Cha mày chừng tuổi đầu mà còn khúm núm cúi đầu một tên ranh con bằng tuổi con !" Phàn Bác Duy giận dữ mắng nhiếc Phàn Thành Tài.
Cú tát của Phàn Bác Duy khiến Phàn Thành Tài ngã nhào vách tường, suýt chút nữa là gãy cả răng cửa. Phàn Bác Duy cũng là một tiến hóa gene, cú tát của ông đương nhiên hề nhẹ. May mà Phàn Thành Tài cũng là tiến hóa gene, nếu lực của cú tát thể trực tiếp đ.á.n.h c.h.ế.t một bình thường .
Phàn Thành Khí vội vàng tiến lên giữ c.h.ặ.t t.a.y Phàn Bác Duy, : “Cha, chuyện gì thì từ từ , tức giận cũng chẳng giải quyết gì ạ. Chuyện xảy , chúng nên cùng nghĩ cách giải quyết thì hơn.”
Phàn Bác Duy nắm lấy tay , thở dài một tiếng: “Phàn gia may mà còn con, thằng cả , Phàn gia trông cậy cả con !”
Phàn Thành Khí thầm nghĩ, Phàn gia vốn dĩ là của con , còn trông cậy cái gì nữa chứ? Anh mỉm : “Cha, rốt cuộc Tông thiếu đưa điều kiện gì?”
Phàn Bác Duy liền những điều kiện mà Tông Nhược An yêu cầu.
Phàn Thành Tài là đầu tiên chịu đồng ý, gào lên: “Dựa cái gì chứ?! Con dựa bản sự của mới lên chức Phó Ty trưởng, dựa cái gì bắt con nhường ?! Còn đòi phán con t.ử hình?! Quý tộc chúng quyền miễn trừ hình sự mà!”
Phàn Bác Duy đá cho một cái, lạnh : “Mày dựa bản sự? Bản sự gì hả? Bản sự gây họa chắc?! Tao bảo mày , một là , hai là thì cho sạch sẽ gọn gàng! Nhìn những việc mày mấy năm qua xem, chỉ sợ là do mày ?!”
"Quyền miễn trừ hình sự? Mày tưởng g.i.ế.c thực sự phạm pháp ?! Mày tưởng những kẻ mày g.i.ế.c đều là đám á nhân vô giá trị chắc?!"
Phàn Thành Tài sợ đến mức hồn siêu phách lạc. Anh đột ngột ngẩng đầu Phàn Thành Khí, dường như điều gì đó. Phàn Thành Khí khẽ lắc đầu hiệu.
Phàn Thành Tài đành đè nén cơn giận trong lòng xuống, : “... Cha, con sai , cha đừng giao con cho Ty Luật Chính cha? Một khi Ty Luật Chính, trong đó nhiều hiềm khích với con, con đường nữa chứ! Chắc chắn con sẽ phán t.ử hình mất!”
Phàn Thành Khí cũng khuyên nhủ: “Cha , Thành Tài đôi khi quả thực quậy phá quá đà, nhưng may mắn họ chỉ lôi những chuyện cũ rích , đến mức phán t.ử hình chứ ạ? Tông thiếu nhắc đến chuyện xảy ở trạm gác thành Mộc Lan với Thợ Săn Bóng Đêm mấy ngày cha?”
Phàn Bác Duy hừ một tiếng : “Nói như , việc Tông thiếu dùng những chuyện cũ để tìm đến chúng , thực chất vẫn hơn nhiều so với việc Thợ Săn Bóng Đêm trực tiếp tay tàn độc!”
"Ít nhất, Đặc An Cục sẽ tuyệt đường con cháu của nhà chúng , nhưng Thợ Săn Bóng Đêm thì ai dám bảo đảm !"
Phàn Thành Khí trầm ngâm : “Cha... Biết Thợ Săn Bóng Đêm sẽ thì ? Cha nghĩ xem, Thành Tài thực tế gây tổn thất thực chất nào cho họ cả. Nếu họ chỉ lo ngại việc mất thể diện, là chúng ... nhờ chuyển lời, hẹn gặp mặt cấp cao của họ một chuyến? Cho họ chút lợi ích?”
"Hơn nữa chúng ... cũng thể lúc nào cũng chỉ phát triển thế lực ở mảng quan trường, ở thế giới ngầm, chúng cũng cần tạo mối quan hệ với những tổ chức như Thợ Săn Bóng Đêm Liên Minh Quang Minh Chi Linh."
Những lời của Phàn Thành Khí trúng tim đen của Phàn Bác Duy. Ông hài lòng gật đầu, với Phàn Thành Tài: “Học hỏi trai con nhiều ! Sau việc, một là tay, còn một khi tay thì tiếc bất cứ giá nào để thành công! Nghe rõ ?!”
Phàn Thành Tài gật đầu lia lịa: “Con nhớ thưa cha! Sau con nhất định sẽ thật chuẩn mới tay! Đã tay thì tuyệt đối lưu tình!”
"Như thế mới đúng, sư t.ử vồ thỏ cũng dùng lực, đừng sơ hở đại ý nữa." Phàn Bác Duy xuống, nhấp một ngụm : “ còn chuyện của Tông thiếu thì giải quyết thế nào, hai đứa ý kiến gì ?”