Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1467: Y nhân

Cập nhật lúc: 2026-08-30 10:17:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, nếu đổi , cô cũng sẽ nỡ dùng chiếc phi thuyền hình chóp nón màu vàng đen quý giá để chuyển đổi thành robot đào đất…

 

​Gác mớ suy nghĩ vẩn vơ, cô chú tâm quan sát xem thiếu nữ định gì tiếp theo.

 

​Kết quả, cô thấy thiếu nữ trở chiếc phi thuyền, lấy xuống một món đồ trông khá quen mắt.

 

​Hạ Sơ Kiến nhất thời nhớ đó là thứ gì, chỉ thấy cô gái tiên ném một tấm kim loại xuống hố sâu, đó cẩn thận ôm lấy món đồ quen mắt , vặn nhẹ như mở nắp trút thứ gì đó bên trong xuống hố. Xong xuôi, cô đậy nắp , mang món đồ cất về phi thuyền.

 

​Trở , cô điều khiển cơ giáp bay xuống hố sâu, nhặt lên một tấm kim loại rỉ sét lốm đốm, sắp thủng lỗ chỗ, đưa lên soi ánh mặt trời vẻ như đang kiểm tra hiệu quả.

 

​Đó chính là tấm kim loại cô ném xuống ban nãy. Thiếu nữ hài lòng gật đầu, đó vứt tấm kim loại xuống.

 

​Hạ Sơ Kiến thấy đối phương hì hục một hồi đoán chừng cũng thấm mệt, bèn trở chiếc phi thuyền màu vàng đen.

 

​Lúc , Hạ Sơ Kiến mới duy trì trạng thái tàng hình, điều khiển cơ giáp bay một cách xa. Sau đó, cô điều chỉnh về tốc độ bình thường của cơ giáp thế hệ thứ hai, lảo đảo bay tới.

 

​Chuyến tới lui tiêu tốn của cô gần nửa tiếng đồng hồ. Khi đến tọa độ mà Đằng Hải cung cấp, thời gian so với lúc cô xuất phát tròn năm tiếng. Vừa đúng bằng thời gian để cơ giáp thế hệ hai bay mười vạn dặm một hành tinh trọng lực.

 

​Hạ Sơ Kiến chuyển cơ giáp sang hình dáng của Đằng Hải bay trong rừng cây. Khi đến đúng tọa độ hẹn, tiên cô cẩn thận hiện hình, đưa mắt quanh một vòng.

 

​Ngay đó, cửa khoang của chiếc phi thuyền hình chóp nón màu vàng đen mở , thiếu nữ quả nhiên điều khiển cơ giáp bay ngoài.

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức tỏ vẻ cảnh giác, dùng giọng của Đằng Hải hỏi: “Cô là ai? Có Đằng phái cô đến đón ?”

 

​Thiếu nữ cất phần mũ giáp . Giữa thời tiết âm một trăm độ mà cô vẻ hề thấy lạnh, híp mắt hỏi Hạ Sơ Kiến: “Ông đến ? Ông chính là Đằng Hải ?”

 

​Hạ Sơ Kiến thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, vẫn đầy đề phòng đáp: “Cô là ai? Nếu cô rõ, sẽ tiết lộ danh tính !”

 

​Thiếu nữ bĩu môi: “Ông tưởng ông thì ông là ai chắc? Cái chốn chim thèm đẻ trứng , nếu hẹn thì ai mà thèm đến chứ?!”

 

​Giọng Hạ Sơ Kiến tỏ vẻ bán tín bán nghi: “...Thế ? Vậy rốt cuộc cô là ai? từng gặp cô ở nhà Đằng .”

 

​Thiếu nữ nghiêng đầu: “Ủa? Ông từng đến nhà Đằng Khả Tín ?”

 

​Hạ Sơ Kiến lấp lửng: “Rốt cuộc cô là ai? Không thì đây. Đằng Hải là kẻ tay mơ chẳng ! Đừng tưởng dùng một con nhóc là thể lừa !”

 

​Thiếu nữ phì : “Ây da! Sao nóng nảy thế?! Được , đây là tin nhắn Đằng gửi cho ông, tự xem .”

 

​Nói xong, cô gái mở màn hình ảo, phát một đoạn video cho Hạ Sơ Kiến xem.

 

​Trong video là một đàn ông thoạt tuấn tú. Không rõ tuổi tác, thể là bốn mươi, cũng thể mới ngoài hai mươi. Khí chất của vô cùng mâu thuẫn, mang đến cảm giác hòa quyện giữa sự chín chắn thâm trầm và nét sắc sảo, kiên nghị. Đường nét khuôn mặt rõ ràng như tạc, màu mắt nhạt, dịu nhiều đường viền hàm góc cạnh của ông .

 

​Ông mỉm : “Là Đằng Hải đó ? Ta là chú Đằng của cháu đây, cháu thể tin tưởng Tiểu Y, con bé sẽ đưa cháu rời khỏi Quy Viễn, đến một nơi an .”

 

​Hạ Sơ Kiến bất động thanh sắc xem xong video, cau mày với cô gái: “Chỉ thôi ? Tiểu Y... đây là tên ? Nghe cứ như tên thú cưng , tên con ch.ó nhà còn đàng hoàng hơn cái tên .”

 

​Cô gái vốn đang tủm tỉm bỗng sa sầm mặt mày: “ lòng đến cứu ông, ông dám buông lời vô lễ nh.ụ.c m.ạ !”

 

​Hạ Sơ Kiến dang hai tay: “Sự thật thường mất lòng, trách cô cay cú .”

 

​Nếu cơn giận lúc nãy của cô gái còn mang chút giả tạo, thì bây giờ cô Hạ Sơ Kiến chọc giận thật sự. Cô giận dữ bước tới: “Ai cay cú? Ai cay cú hả?! Sao là sự thật ?! Tên Tiểu Y êm tai thế cơ mà! 'Y' trong 'y nhân' ( ), Tiểu Y nghĩa là lớn!”

 

​Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, cô tiếp tục đả kích cô gái rõ lai lịch : “Con mèo nhà cũng tên là Tiểu Mỹ đấy, cô dám nó cũng là lớn ? ...Chỉ là cái tên gọi bừa thôi, đừng nghĩ quá lên.”

 

​Cô gái hít sâu một , đột nhiên giơ cánh tay cơ khí lên, chuyển đổi khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Người Phán Xử 2 nhắm thẳng Hạ Sơ Kiến, giọng lạnh lẽo: “Vốn định để ông một cách nhẹ nhàng, nhưng giờ thì đừng trách ! Cho dù ông chỉ chịu ít đau đớn thôi, cũng coi như thua!”

 

​Hạ Sơ Kiến nhướng mày, dùng giọng Đằng Hải lạnh: “Cô quả nhiên lộ rõ bộ mặt thật ! Chú của tuyệt đối đối xử với như ! Có cô là gián điệp do Trưởng công chúa phái đến ! ngay tiện nhân đó sẽ tha cho mà! Để xem ai hành hạ ai!”

 

​Cô gái nheo mắt : “Ông tin tưởng chú của thế ? Chậc chậc, ông c.h.ế.t cũng oan ! Đi c.h.ế.t !”

 

​Hạ Sơ Kiến còn định mớm lời thêm, nhưng cô gái siết cò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1467-y-nhan.html.]

 

​Đoàng! Đoàng! Đoàng!

 

​Những viên đạn tỉa trút xuống như mưa. Tốc độ b.ắ.n nhanh đến mức khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa trong tay cô gần như biến thành s.ú.n.g tiểu liên! Tiếng đạn xé gió rít lên chói tai giữa vùng cực Bắc lạnh giá của rừng dị thú, liên tiếp nổ tung bên tai Hạ Sơ Kiến.

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức tiến trạng thái chiến đấu. Trên màn hình kính viễn vọng của cô hiển thị ít nhất tám viên đạn đang lao tới tựa như pháo hoa nở rộ! Đạn cọ xát khí tạo những tia lửa nhỏ xíu, trông rực rỡ hệt như pháo hoa rợp trời.

 

​Hạ Sơ Kiến chớp mắt nắm bắt nhịp điệu. Bước chân di chuyển thoăn thoắt đan chéo , khi thì lùi nhảy về , khi thì dậm bước chếch về phía , lúc tung bật cao, lúc thì lăn vòng sát mặt đất. Bằng những góc độ và tốc độ khó tin, cô né tránh từng viên đạn chí mạng trong đường tơ kẽ tóc.

 

​Lớp tuyết đọng vạn năm trong rừng dị thú đạn cày xới bay mù mịt, hệt như đổ xuống một trận bão tuyết. Thân ảnh Hạ Sơ Kiến tựa như một làn khói mỏng, luồn lách giữa các đường đạn, giữa trống của những bông tuyết, uốn lượn thành đủ loại tư thế để xuyên qua.

 

​Đương nhiên, đạn b.ắ.n trúng cô, ngoài việc Hạ Sơ Kiến né tránh cực nhanh thì còn một nguyên nhân chính yếu khác: tài b.ắ.n s.ú.n.g của đối phương chuẩn cho lắm. Cô gái dùng s.ú.n.g b.ắ.n tỉa như s.ú.n.g tiểu liên, nhưng với kỹ năng ngắm b.ắ.n kém cỏi, b.ắ.n nhiều đến cũng chỉ là phí đạn vô ích. Đâu ai cũng tài thiện xạ như Hạ Sơ Kiến.

 

​Giữa màn tuyết bay ngợp trời, tầm của cả hai đều cản trở nghiêm trọng. Cô gái theo bản năng lùi một bước để tránh đợt bụi tuyết do chính tạo .

 

​Hạ Sơ Kiến mượn làn sương tuyết bình phong, bước chân lướt nhẹ theo đường dích dắc, linh hoạt như cá lội chớp mắt áp sát bên cạnh đối phương. Bàn tay cơ khí lặng lẽ chuyển sang thanh mạch đao phỏng cổ. Ánh mắt Hạ Sơ Kiến sắc lẹm và lạnh lẽo, cả cô toát luồng sát khí như một lưỡi gươm sắc bén giữa vùng cực hàn.

 

khoảnh khắc sượt qua cô gái , Hạ Sơ Kiến bình tĩnh đến mức tĩnh lặng như tảng băng ngàn năm. Cô vung thanh mạch đao lên, lưỡi đao xé gió lướt qua, c.h.é.m nát những bông tuyết rơi xuống từ cành cây, thốc thẳng mặt đối phương.

 

​Cô gái tuy đội mũ giáp bịt kín, nhưng màn hình kính viễn vọng vẫn những mảnh vụn tuyết bám đầy. Dù hệ thống của mũ giáp lập tức kích hoạt chương trình tan chảy đám tuyết đó chỉ trong chớp mắt, thế nhưng, một chớp mắt quá đủ để Hạ Sơ Kiến áp sát gần.

 

​Thanh trường đao vung lên, c.h.é.m phập xuống chút do dự. Gọn gàng dứt khoát, đến một mảnh tuyết cũng vương .

 

​Xoẹt!

 

​Một cánh tay bọc trong cơ giáp của cô gái cứ thế c.h.é.m đứt lìa tận vai, rơi phịch xuống đất.

 

​"A——!"

 

​Cô gái phát tiếng hét t.h.ả.m thiết xé ruột xé gan. Âm thanh chấn động đến mức suýt chút nữa bộ tuyết đọng núi trút xuống thành một trận lở tuyết.

 

​Hạ Sơ Kiến đ.á.n.h trúng một đòn liền lập tức lùi xa. Cô rõ lai lịch của kẻ , nên bao giờ đ.á.n.h giá thấp năng lực của đối phương. Ngộ nhỡ đây là Hải Đạt Cống, một giống loài vô danh nào đó, thì bất kỳ sự khinh suất ngạo mạn nào cũng thể đẩy cô chỗ c.h.ế.t. Hạ Sơ Kiến tuyệt đối để bản c.h.ế.t chìm trong rãnh nước cạn.

 

​Thông qua kính viễn vọng của cơ giáp, cô cảnh giác theo dõi phía .

 

​Dưới cơn đau đớn tột cùng, cô gái dường như thể duy trì lớp vỏ bọc con nữa. Điểm biến đổi đầu tiên chính là cánh tay còn đứt. Cánh tay đó đột ngột x.é to.ạc lớp cơ giáp trói buộc, biến thành chi hệt như dị thú. Bàn tay thon thả ngọc ngà phút chốc mọc đầy lông đen và màng chân, hóa thành móng vuốt.

 

​Cánh tay vươn dài , giống như một thanh gậy thể co giãn, hung hãn phóng tới vồ lấy Hạ Sơ Kiến.

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, chẳng cần kiểm chứng thêm. Thứ quả nhiên là một con Hải Đạt Cống! Một con Hải Đạt Cống cái!

 

​Hạ Sơ Kiến lùi xa né tránh nữa. Cô múa thanh mạch đao lao vút tới, nghênh đón móng vuốt đang vồ đến.

 

​Xoẹt!

 

​Tựa như chiếc kéo sắc bén cắt ngang tờ giấy mỏng, cái móng vuốt trông cứng như đá tảng trường đao của Hạ Sơ Kiến chặt đứt phăng với thế dễ như bẻ cành khô.

 

​"A a——!" Sinh vật phát tiếng gầm rú đau đớn t.h.ả.m thiết hơn.

 

​Ngay tức khắc, Hạ Sơ Kiến xoay tay đ.á.n.h một vòng, thanh mạch đao mang theo động năng sắc bén thể cản phá c.h.é.m thẳng cổ đối phương. Sự kiên cố của cơ giáp thế hệ thứ hai đáng nhắc tới lưỡi đao của Hạ Sơ Kiến. Suy cho cùng, đây là thứ vũ khí thể xẻ đôi cả 'Kẻ tổ' của Trùng tộc cấp thấp…

 

​Khớp nối cơ giáp thế hệ hai cổ sinh vật đó mỏng manh như tờ giấy, gọt đứt ngọt lịm. Chiếc đầu bay vụt lên, rơi tõm xuống cái hố sâu mà chính tay nó đào ban nãy.

 

​Hạ Sơ Kiến bĩu môi, nhưng vẫn điều khiển cơ giáp tới, nhảy xuống hố xách cái đầu lên. Tiếp đó, từ phần cổ t.h.i t.h.ể đầu, Hạ Sơ Kiến tìm thấy thiết điều khiển cơ giáp thế hệ hai – một mặt dây chuyền hình con ếch màu xanh lục.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...