Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1487: Đứng lên, không được quỳ

Cập nhật lúc: 2026-08-31 14:10:43
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Mọi chuyện diễn quá nhanh, chỉ trong chớp mắt. Giữa lúc tất cả vẫn còn đang chìm trong sự ngỡ ngàng và phản xạ chậm chạp, họ chỉ kịp thấy một trái tim đỏ tươi đang món vũ khí hình vuốt xương dài ngoẵng tóm gọn, giơ lên giữa trung.

 

​Thứ chất lỏng đỏ tươi rỉ từ trái tim hề nhỏ xuống lấy một giọt, mà ngược , đầu nhọn đen ngòm của vuốt xương hấp thụ sạch sẽ. Dần dần, ngay cả phần đầu của chiếc vuốt cũng nhuộm thành màu đỏ thẫm.

 

​Cảnh tượng chẳng khác nào địa ngục luyện ngục tái hiện giữa nhân gian.

 

​Sự ồn ào trong đại sảnh bỗng chốc im bặt, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng như tờ.

 

​Đạm Đài Dữ Quy mãi đến khi thấy trái tim , mới theo phản xạ cúi xuống n.g.ự.c . Thần trí hoảng hốt, bàng hoàng nhận cơ giáp thế hệ hai bảo vệ, n.g.ự.c vẫn xuất hiện một lỗ hổng đen ngòm. Giây phút , thậm chí cảm thấy đau đớn, chỉ thấy vô cùng nhẹ nhõm, thậm chí cảm giác phiêu diêu như sắp nương theo gió mà bay

 

​Cái gông cùm đeo đẳng kể từ khi thế thực sự của , khoảnh khắc rốt cuộc vỡ vụn.

 

​Anh thầm nghĩ, cuối cùng cũng giải thoát

 

​Anh c.h.ế.t , đứa con trong bụng Ảnh Vô Tâm sẽ thể... bước lên ngai vàng! Đến lúc đó, đừng là Trưởng công chúa, cho dù là cả nhà Trưởng công chúa cộng thêm bộ gia tộc Tông thị, Ảnh Vô Tâm cũng đủ sức đối phó! Thảm án diệt môn hơn ba trăm nhân khẩu của gia tộc họ Ảnh rốt cuộc cũng rửa sạch oan khuất…

 

​Cuối cùng, lúc lâm chung, vẫn một việc . Cuộc đời , xem cũng hẳn là vô dụng.

 

​Rầm!

 

​Đạm Đài Dữ Quy đổ gục xuống mặt đất. Đôi mắt vẫn mở, nhưng khóe môi phảng phất một nụ mãn nguyện.

 

​Hạ Sơ Kiến nấp trần nhà rõ mồn một chuyện, tim đập thình thịch liên hồi. Biến cố thực sự quá ngoài dự liệu của cô!

 

​Đầu tiên là Trưởng công chúa. Thanh đao lấy từ chân khớp của Trùng tộc cần bàn tới, nhưng chiếc vuốt xương bà tung rốt cuộc bằng chất liệu gì?! Sao thể sắc bén chọc thủng hàng phòng ngự kiên cố của cơ giáp thế hệ hai, còn chuẩn xác moi thẳng trái tim như ?! Thanh mạch đao phỏng cổ của Hạ Sơ Kiến dù sắc bén hơn, nhưng cũng thể chủ động lôi trái tim của đối thủ ngoài…

 

​"Dữ Quy! Dữ Quy! Dữ Quy! ——! Dữ Quy của !"

 

​Một tiếng gào xé ruột xé gan đột ngột vang lên từ hàng ghế phía , x.é to.ạc bầu khí tĩnh lặng như tờ.

 

​Lợi Phụng Từ cuống cuồng lăn lê bò toài chạy tới. Bà chẳng màng đến hiện trường vẫn đang ngập tràn mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g và khí giương cung bạt kiếm. Trong mắt bà lúc chỉ đứa con trai ruột thịt, đứa con duy nhất bà yêu thương và quan tâm!

 

​Tuy đúng là bà dựa con trai để lên Hoàng thái hậu, nhưng tình yêu bà dành cho chân thật! Bao nhiêu năm nay bà tận tay nuôi nấng khôn lớn, bồi dưỡng thành tài, mà chỉ trong một đòn chớp nhoáng, Trưởng công chúa hủy hoại bộ hy vọng của bà.

 

​"Đạm Đài Cẩn Du! Đồ đê tiện! Ta bắt cô đền mạng!"

 

​Lợi Phụng Từ ôm chặt t.h.i t.h.ể vẫn còn ấm của con trai, trừng mắt về phía Trưởng công chúa. Giọng bà thê lương tột độ, bi tráng và tuyệt vọng, hệt như một con thú mất con đang khao khát báo thù.

 

​Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du bỗng bật thần kinh. Cô lớn, điên loạn như một kẻ mất trí, gào lên: “Dựa ?!”

 

​"Dựa mà một tên Đại đội trưởng Ty Trừng Giới quèn ở thành phố Triêu Nhược, Thiếu Phủ cũng đòi lấy mạng bổn cung?!"

 

​"Đường đường là Trưởng công chúa Hoàng thất như bổn cung, hết giá trị đến mức ?!"

 

​"Bổn cung rốt cuộc sai chuyện gì, mà các dồn bổn cung chỗ c.h.ế.t!"

 

​"Trước g.i.ế.c Hoàng t.ử Hoàng nữ! Sau g.i.ế.c Hoàng đế! Rồi giờ đòi g.i.ế.c bổn cung!"

 

​"Các tạo phản ?!"

 

​Trong cơn cuồng nộ tột độ, một tay bà vung vẩy thứ vũ khí vuốt xương, tay giơ s.ú.n.g ngắm hạng nặng lên, chuẩn nã đạn xả s.ú.n.g bừa bãi đám trong đại sảnh.

 

​Đám đông lập tức nâng cao cảnh giác. Các thị vệ, nhân viên an ninh và vệ sĩ đồng loạt dựng khiên, tạo thành một bức tường đồng vách sắt bảo vệ các quan chức và quý tộc phía .

 

giây phút ngàn cân treo sợi tóc , Hạ Sơ Kiến thậm chí kê sẵn khẩu s.ú.n.g ngắm plasma, ngón tay đặt sẵn cò súng, định dùng luồng năng lượng xanh trắng tiễn vị Trưởng công chúa đang phát điên về cát bụi.

 

​Thế nhưng, cô kịp siết cò thì bên đại sảnh Thánh đường bỗng một bước .

 

​Người đó cũng mặc cơ giáp thế hệ hai, nhưng đội mũ bảo hiểm. Mái tóc dài đen nhánh buộc thành búi củ tỏi, tôn lên gương mặt trắng trẻo sạch sẽ, cái trắng như đồ sứ vương chút bụi trần.

 

​Người đó cất giọng quát lớn: “Đạm Đài Cẩn Du! Dừng tay !”

 

​"Ta lệnh cho cô! Bỏ vũ khí xuống!"

 

​"Quỳ xuống! Ngay lập tức!"

 

​Nghe tiếng hét phần "chuunibyou" (hoang tưởng sức mạnh) từ trần nhà, khóe miệng Hạ Sơ Kiến khẽ giật giật. khi đó là Thu T.ử Quân, cô khỏi kiềm .

 

​Ngón tay Hạ Sơ Kiến vẫn đặt cò s.ú.n.g nhưng bắn. Bởi vì cô thấy rõ: vị Trưởng công chúa nãy còn giương oai diễu võ, điên cuồng đòi đại khai sát giới ... bỗng nhiên cứng đờ.

 

​Giây tiếp theo, chỉ Trưởng công chúa, mà cả đám thị vệ, vệ sĩ bên cạnh cô , đến Hoàng hậu Lợi Phụng Từ vốn luôn ngoài cuộc, Diệp Thế Kiệt với thanh đao cắm ngực, Lợi Phụng Từ đang ôm xác con trai trừng mắt căm hờn, Đại tế tư Tố Yến Hành đang nấp ở góc tường cùng Ảnh Vô Tâm, đám hộ vệ xung quanh, và bộ các quan chức cấp cao, quý tộc cùng nhà, tùy tùng trong đại sảnh... tất thảy đều "bịch" một tiếng, đồng loạt quỳ sụp xuống đất.

 

​Có vài cố sức chống cự, tư thế quỳ vẹo vọ, nhưng cuối cùng sức cản nổi, cơ thể mất thăng bằng ngã rạp xuống đất theo tư thế ngũ thể đầu địa (hai tay, hai đầu gối và đầu chạm đất). Trông còn khó coi hơn cả quỳ.

 

​Hạ Sơ Kiến nhịn bèn về phía Hoắc Ngự Sân. Cả hai đều đang tàng hình nên thực chất thể thấy , nhưng do Hoắc Ngự Sân chia sẻ tọa độ một chiều nên Hạ Sơ Kiến đại khái vị trí của .

 

​Cô lén bật kênh liên lạc nội bộ kết nối với cơ giáp của Hoắc Ngự Sân, thì thầm: “Phá Quân? Anh ? Có giống bên ?”

 

​Hoắc Ngự Sân lúc mặt mũi xanh mét, đang dốc lực chống cự thôi thúc khiến quỳ xuống gối. Anh vốn sắp trụ nổi, hai chân gập , xương bánh chè như sắp vỡ vụn, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, tuyệt đối quỳ. Cho đến khi thấy giọng của Hạ Sơ Kiến, áp lực vô hình bỗng nhiên vơi đôi chút.

 

​Hoắc Ngự Sân đột ngột thẳng lên, vội vã : “Thất Sát, mau chuyện với ! Bắt lên! Không quỳ!”

 

​Hạ Sơ Kiến mà khó hiểu, khóe miệng giật giật, lầm bầm: “Đứng lên , quỳ...”

 

​Giọng của cô chỉ truyền qua hệ thống liên lạc nội bộ của hai . lọt tai Hoắc Ngự Sân như luân âm của Phật, giúp lập tức thoát khỏi trạng thái áp chế đó. Tận dụng trống , nhanh chóng điều khiển cơ giáp, bất chấp tất cả tông vỡ kính cửa sổ phía , vọt thẳng lên trời rời thật xa.

 

​Rất rõ ràng, áp lực ép "quỳ" chỉ tác dụng trong một phạm vi nhất định. Khi thoát khỏi phạm vi đó, năng lực ép buộc vô hiệu.

 

​Hạ Sơ Kiến dấu chấm đỏ đại diện cho Hoắc Ngự Sân màn hình hiển thị đang nhanh chóng rời , rằng thoát khỏi đại sảnh. Cô lặng lẽ quan sát, trong lòng chợt nảy sinh một dự cảm lành.

 

​Âm thanh kính vỡ ồn ào trần nhà truyền xuống đại sảnh bên . Chỉ là phần lớn những ở đây lúc từ sâu trong thâm tâm đều thể ngẩng đầu lên nổi, căn bản thể xem phía xảy chuyện gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1487-dung-len-khong-duoc-quy.html.]

​Chỉ Thu T.ử Quân theo phản xạ ngước lên một cái. Ô kính mà Hoắc Ngự Sân tông vỡ che khuất những bức bích họa trần nên cô thấy gì, bèn bận tâm nữa.

 

​Còn ở bên , Đại tế tư Tố Yến Hành là một trong ít những thể ngẩng đầu. Tuy nhiên, ông về phía tiếng kính vỡ trần, mà dùng ánh mắt đầy kinh nghi bất định chằm chằm cô gái duy nhất đang sừng sững giữa đại sảnh.

 

​Là Thu T.ử Quân! Lại là Thu T.ử Quân!

 

​Dù tài giỏi đến , Đại tế tư cũng chỉ thể gồng ngẩng cái đầu lên, chứ thể dậy.

 

​Giữa đại sảnh lúc , Thu T.ử Quân đó như hạc giữa bầy gà. Khoác bộ cơ giáp màu đồng xanh ánh vàng kim sẫm, đôi bàn tay nắm chặt, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ, cô từng bước tiến lên phía .

 

​Trong gian rộng lớn, ngoại trừ Hạ Sơ Kiến nấp kín mít trần, tất cả đều đang quỳ.

 

​Thu T.ử Quân lách qua đám đang quỳ rạp, bước đến bên cạnh Diệp Thế Kiệt – đang quỳ một chân, n.g.ự.c vẫn cắm phập thanh cốt đao.

 

​Diệp Thế Kiệt mắt trợn ngược, dường như chỉ còn sót tàn. Anh Thu T.ử Quân đang bước tới với gương mặt đầm đìa nước mắt, rốt cuộc cũng nở một nụ thanh thản, trút thở cuối cùng. Tư thế quỳ một chân thể giữ vững nữa, đổ gục xuống sàn. đôi mắt , vẫn hướng về phía Thu T.ử Quân.

 

​Thu T.ử Quân run rẩy vươn tay vuốt mắt , thấp giọng nỉ non: “A Kiệt, sẽ báo thù cho !”

 

​Diệp Thế Kiệt khép hàng mi , một giọt lệ cuối cùng lăn dài khỏi khóe mắt.

 

​Thu T.ử Quân nhắm mắt , vươn tay nắm lấy thanh đao của Trưởng công chúa vẫn cắm n.g.ự.c Diệp Thế Kiệt.

 

​Keng!

 

​Thanh đao mà Trưởng công chúa sức rút , giờ Thu T.ử Quân dùng sức lôi sống khỏi lồng n.g.ự.c Diệp Thế Kiệt!

 

​Thanh cốt đao mang hình thù kỳ dị, chất liệu tựa như xương sinh vật thật, sống đao những điểm lồi lên giống như khớp xương. Lưỡi đao lóe lên tia sáng đen ngòm, bên trong dường như còn dòng m.á.u đỏ thẫm âm ỉ chảy. Đó là thanh đao thấm đẫm dòng m.á.u nóng từ lồng n.g.ự.c của Diệp Thế Kiệt.

 

​Thu T.ử Quân bặm môi, xoay , một tay xách đao, mũi đao chĩa xéo xuống đất. Cô thẳng Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du đang quỳ gối mặt .

 

​Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du từ vị thế cao, nay ép quỳ rạp đất. Từ kẻ hống hách xem ai gì, biến thành hoảng loạn luống cuống. Sự chuyển dời từ cao quý sang thấp hèn phảng phất như chỉ cách một khoảnh khắc.

 

​Thu T.ử Quân hít sâu một , vung đao lao tới!

 

​Hạ Sơ Kiến chứng kiến cảnh từ trần, tim suýt văng khỏi lồng ngực! Nếu Thu T.ử Quân c.h.é.m xuống nhát đao , Hạ Sơ Kiến sẽ mất trắng cả chục tỷ đồng tinh tệ Bắc Thần! Đó là sức nặng mà sinh mệnh cô tài nào gánh vác nổi!

 

đến lúc , cô cũng thể nhảy xuống giật "mạng" (kill) tay Thu T.ử Quân ... Hơn nữa, chỉ nhờ một tiếng quát của cô mới khiến bộ trong sảnh ngoan ngoãn quỳ gối, kể cả kẻ đang điên cuồng ngạo mạn như Trưởng công chúa! Hạ Sơ Kiến c.ắ.n răng, định bụng bỏ cuộc.

 

​Nào ngờ, suy nghĩ của cô còn dứt, nhát đao vung lên của Thu T.ử Quân vẽ một vòng cung mỹ giữa trung. Lưỡi đao sượt qua, thế mà hề chặt đứt đầu Trưởng công chúa, mà dừng khéo cách trán bà đúng một centimet.

 

​Giọng Thu T.ử Quân khàn vì phẫn hận, dường như dốc cạn bộ sức lực mới kiềm chế sự khao khát c.h.é.m g.i.ế.c. Cô Trưởng công chúa đang quỳ, gằn từng chữ: “Đạm Đài Cẩn Du!”

 

​"Cô sai chuyện gì, hiểu tại dồn đường cùng ..."

 

​"Vậy thì cô hãy cho tất cả ! Trước mặt những quyền thế nhất Đế quốc , hãy kể xem cô những chuyện ác gì!"

 

​"Để xem một tên Đại đội trưởng Ty Trừng Giới quèn ở thành phố Triêu Nhược, đủ tư cách đòi mạng cô ?!"

 

​Thu T.ử Quân quát thẳng mặt Trưởng công chúa, lưỡi đao vẫn đang kề sát cổ. Đạm Đài Cẩn Du rốt cuộc ngẩng đầu lên, hung hăng lườm Thu T.ử Quân, môi ngậm chặt, tỏ rõ thái độ cạy miệng cũng .

 

Thu T.ử Quân tiếp tục tung tinh thần lực của về phía cô . Luồng tinh thần lực mênh m.ô.n.g như biển cả hội tụ thành một điểm, lao thẳng Trưởng công chúa, đ.â.m xuyên đại não của cô !

 

​Cái miệng đang mím chặt của Trưởng công chúa cuối cùng cũng Thu T.ử Quân cạy ! Cô mang khuôn mặt tuyệt vọng, khó tin Thu T.ử Quân, lẩm bẩm: “Cô... cô... thể... thể năng lực ...”

 

​Thu T.ử Quân lạnh: “Cô cần quan tâm năng lực gì, mau!”

 

​"Cô rốt cuộc những chuyện ác nào?!"

 

​"Nói từ đầu cho !"

 

​"Những chuyện độc ác cả đời , kể ngọn ngành hết cho !"

 

​Nói xong, như nhớ điều gì, Thu T.ử Quân lập tức bổ sung: “Trước tiên hãy xem, tại g.i.ế.c sạch cả nhà họ Ảnh?!”

 

​Mặt Trưởng công chúa tím lịm như quả cà tím khổng lồ, ngay cả môi cũng c.ắ.n đến bầm đen. Bà mở miệng, nhưng khi Thu T.ử Quân đưa mệnh lệnh bổ sung, bà phát hiện căn bản thể kiểm soát nổi miệng nữa…

 

​Giữa đại sảnh, Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du quỳ Thu T.ử Quân, ngước thanh cốt đao tay cô , giọng điệu khàn đặc tức tối:

 

​"Tại bổn cung diệt môn nhà họ Ảnh ư?!"

 

​"Chuyện đó mà cũng cần hỏi ?!"

 

​"Cái gia tộc họ Ảnh khúm núm luồn cúi , lũ đê tiện sống lay lắt dựa việc quỳ l.i.ế.m Tông thị, bổn cung bắt chúng c.h.ế.t, chúng lẽ nào còn dám sống?!"

 

​Thu T.ử Quân bắt đầu mất kiên nhẫn, uy áp trong mắt càng lúc càng nặng nề: “Nói trọng tâm!”

 

​"Tại diệt môn nhà họ Ảnh!"

 

​Nguồn tinh thần lực vô phương kháng cự đang tạo một sức ép khổng lồ lên Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du. Đang cố gắng chống đỡ khổ sở, phòng tuyến tâm lý của Trưởng công chúa chớp mắt sụp đổ .

 

​Cô chút chần chừ buột miệng : “Bởi vì Ảnh Trầm Huy khả năng chân tướng cái c.h.ế.t của Tông Duy Bình, bổn cung thể để cho bất cứ kẻ nào sự thật về cái c.h.ế.t của Tông Duy Bình!”

 

​Một kết quả, dường như vượt ngoài dự đoán của tất cả mặt tại đó.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...