Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1491: Đời như một vở kịch
Cập nhật lúc: 2026-09-01 02:43:45
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn nữa, Tông Duy Định vẫn luôn đinh ninh rằng Tông Nhược Ninh thực chất là con trai của ông và tình bên ngoài, nên đương nhiên ông vui khi thấy con bồi dưỡng thành thừa kế. Như , cho dù đời ông thừa kế của Tông thị, nhưng con ruột của ông thể! Con kế thừa cũng chính là cha kế thừa... Có khác gì việc ông tự nắm quyền ?!
Vậy tại ông phản đối?
Do đó, suốt ba mươi năm qua, mỗi khi vợ là Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du oán trách cụ ông Tông thị đối xử quá thiên vị với đứa con mồ côi của trai, ông luôn dùng lời lẽ chính nghĩa lẫm liệt để quở trách cô . Ông tỏ vẻ tôn trọng cả, tôn trọng quyết định của cha, rằng Tông thị là thuộc về cả, bảo Trưởng công chúa đừng càn.
Lâu dần, từ xuống gia tộc Tông thị đều ngỡ con trai thứ hai của đích tôn Tông thị là một quân t.ử chính trực! Anh trai qua đời, cháu trai còn ẵm ngửa, bản đang độ sung sức nhưng hề mảy may ý định cướp đoạt tước vị.
Tuy nhiên, màn kịch giả tạo tất nhiên thể qua mắt ông cụ Tông thị. Vì thế những năm qua, ông cụ đối xử với ông nóng lạnh, chỉ ngấm ngầm đề phòng, gạt ông khỏi các ngành công nghiệp cốt lõi của gia tộc.
Bây giờ Tông Duy Định ngẫm , những năm qua trong mắt cha, chẳng khác nào một gã hề nhảy nhót! Giờ phút , ông bẽ bàng nhận dù trai c.h.ế.t ba mươi năm, bản trong lòng cha vẫn bằng một ngón tay của . Trong cơn hổ và tức giận, lớp mặt nạ của ông sụp đổ.
Bị dị năng của Thu T.ử Quân áp chế thể đầu, Tông Duy Định chỉ thể quỳ đất gào lên: “Trong lòng cha, con đúng là bằng cả!”
" thế thì ?! Anh cả minh thần võ, cuối cùng chẳng vẫn c.h.ế.t trong tay con !"
"Nếu lấy thành bại luận hùng, con mới là kẻ tài giỏi nhất Tông thị! Con mới xứng đáng là thừa kế!"
Lời chính là trực tiếp thừa nhận ông mới là kẻ chủ mưu thực sự hại c.h.ế.t Tông Duy Bình. Còn Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du, chẳng qua chỉ là một kẻ mù quáng vì tình, ghen tuông cho mờ mắt, biến thành "chiếc găng tay đen" để ông sai khiến!
Hạ Sơ Kiến hóng chuyện đến đây, chợt thấy tình tiết quen quen. Cô từng xem một vở kịch tên là "Hôn sự của Quý nữ".
Vở kịch kể về một quý nữ lòng con trai cả của một gia tộc, nhưng con cả ý trung nhân nên màng tới cô. Quý nữ lọt mắt xanh của con thứ, còn phái đến cầu hôn. Quý nữ bèn điều kiện bắt con thứ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t yêu của thì mới chịu gả. Người con thứ tàn nhẫn g.i.ế.c yêu, cưới quý nữ vợ.
Sau đó, con cả hy sinh chiến trường tinh , vợ góa hung tin liền sinh non, đứa bé c.h.ế.t yểu. Trong khi đó, đứa con do tình nhân của con cả sinh khỏe mạnh. Thế là con thứ mặt, cướp đứa bé từ tay tình nhân mang đến cho vợ góa. Lúc đó vợ góa đứa trẻ tráo…
Kết thúc vở kịch, vị quý nữ gả cho con thứ cảm thán cuộc sống của thật hạnh phúc, còn từng thầm thương trộm nhớ thực cũng chẳng cao phong lượng tiết gì, tình nhân bên ngoài và còn con rơi…
Nghĩ , đây rõ ràng là câu chuyện "hàng riêu" của gia đình nhà cụ ông Tông thị! Điểm khác biệt duy nhất là phận và kết cục thực sự của những đứa trẻ.
Xem , vở kịch sự thật sâu xa, mà chỉ một phiên bản giống hệt với "chân tướng" mà vợ chồng Trưởng công chúa lầm tưởng bấy lâu. Ngẫm xem nữ chính của vở kịch là ai, khó để đoán vở kịch đó do ai xúi giục …
Hạ Sơ Kiến cảm thán "đời như một vở kịch, kịch như cuộc đời", tiếp tục chăm chú xem màn kịch trực tiếp.
Ông cụ Tông thị hừ lạnh: “Tâm tính của mày hỏng ! Cho dù mày thật sự giỏi hơn cả mày, tao cũng sẽ bao giờ chọn mày thừa kế!”
"Dẫn nó !"
Cụ lệnh, mấy hộ vệ của Tông thị liền tách khỏi đám đông, lao lên phía .
Thu T.ử Quân thầm cân nhắc trong lòng, chuyện vốn ngoài dự tính, cũng chẳng liên quan nhiều đến cô. Nhượng bộ tạo điều kiện cho cụ ông Tông thị cũng coi như ban một ân huệ lớn... Vì thế, cô lặng lẽ nới lỏng dị năng áp chế bên đó. Đám hộ vệ của ông cụ Tông thị lúc mới thể lao tới, định áp giải Tông Duy Định . Tranh thủ cơ hội, mấy nữ hộ vệ cũng xông đến, đưa cả Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du cùng.
Đại tế tư Tố Yến Hành lúc thể nhẫn nhịn nữa, ông sải bước lên phía chặn đám hộ vệ , khẩy: “Nếu Tông Duy Định thực sự mưu hại Tông Duy Bình, thì tội của ông là mưu sát Nguyên soái Đế quốc!”
"Chuyện tày trời , lẽ nào chỉ dùng gia pháp của Tông thị để xử lý ?"
Ông đầu về phía các quan chức chính phủ Đế quốc ở phía bên , : “Nội các, Quân bộ, các cứ để quyền lực của quý tộc cả quốc pháp như ?!”
Mặc dù bản cũng là một trong những quý tộc hàng đầu, nhưng lúc ông bảo vệ quyền lợi của quý tộc, mà đang tìm cách để báo thù rửa hận cho em rể và gia đình nhà ngoại của vợ .
Sắc mặt của mấy vị Tổng tham mưu trưởng bên Quân bộ vốn khó coi khi tin Tông Duy Bình Trưởng công chúa hãm hại. Bởi vì đúng như Đại tế tư Tố Yến Hành , Trưởng công chúa chỉ mưu hại của Tông thị, mà là mưu hại Nguyên soái Đế quốc! Hơn nữa, lúc đó ngài còn là Tổng tham mưu trưởng của Bộ Tổng tham mưu Quân bộ!
Nếu tội ác như mà cũng để giới quý tộc tự đóng cửa bảo , thì thể diện của bọn họ để ở ?
Chỉ là lúc đầu, họ tưởng kẻ chủ mưu là Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du - của hoàng tộc, nên họ mới giận mà dám . bây giờ, Tông Duy Định tự thừa nhận ông mới là hung thủ thực sự, thì họ việc gì kiêng dè nữa. Tứ đại Công tước đúng là quyền thế ngút trời, nhưng Tông Duy Định chỉ là nhà của Công tước, bản Công tước, thậm chí chẳng thừa kế một. Cho nên họ ngán Tông Duy Định.
Ngặt nỗi hộ vệ bên Tông thị vẻ đều là tiến hóa gen cấp S, lực lượng an ninh bên phía Quân bộ mạnh bằng nên mới dám bước lên ngăn cản. Giờ mặt, còn là Đại tế tư địa vị siêu phàm, bọn họ cũng phấn chấn hẳn lên. Không dám hành động mạnh tay, nhưng dăm ba câu châm chọc thì vẫn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1491-doi-nhu-mot-vo-kich.html.]
Hơn nữa, Tổng tham mưu trưởng đương nhiệm của Bộ Tổng tham mưu mang họ Dung, chỗ dựa của ông là gia tộc họ Lợi chứ họ Tông, thế nên lập tức hùa theo: “Đại tế tư lý!”
"Tông Duy Định phạm quốc pháp, gia pháp!"
“Phải giao cho tòa án binh xét xử!”
Ánh mắt ông cụ Tông thị tối . Ông cụ vốn chẳng ý định bao che cho Tông Duy Định, nhưng khác chĩa mũi dùi thế , trong lòng vẫn chút khó chịu. Ông Cụ là thuộc thế hệ cũ, mang một tư duy cố hữu: con trai của , chỉ mới quyền trừng phạt, cho phép kẻ khác xen !
Thế nhưng, lên tiếng bây giờ là Đại tế tư Tố Yến Hành và những thuộc chính phủ, Quân bộ... Dù là Đại công tước,ông cụ cũng cân nhắc thế lực và lập trường của những . Ông cụ chắp tay lưng, lạnh lùng lên tiếng: “Các vị tin Tông thị chúng đủ năng lực để dọn dẹp nội bộ ?”
"Nếu tin, các vị thể cử tham gia cuộc xét xử và trừng phạt của Hội đồng trưởng lão Tông thị!"
Đại tế tư Tố Yến Hành chút nhượng bộ, lớn tiếng : “Tông Duy Định phạm quân pháp! Bắt buộc do tòa án binh xử lý!”
"Ngay cả hoàng quyền cũng tuân thủ pháp luật! Bị hạn chế bởi chế độ quân chủ lập hiến! Cụ Tông, cụ cho rằng gia pháp của Tông thị cụ cao hơn cả quốc pháp ?!"
Lời buộc tội quá nghiêm trọng, dù là tứ đại Công tước cũng thể chọc giận công chúng. Đặc biệt là khi Tố Yến Hành lôi cả "quân chủ lập hiến" ... Tuy nhiên, bắt cụ ông Tông thị cúi đầu mặt bao nhiêu thế , cụ quả thực gạt bỏ thể diện, nhất thời trầm ngâm .
Tố Yến Hành lạnh trong lòng, đầu Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du đang rạp đất, gằn giọng: “Đạm Đài Cẩn Du, cô đừng hòng tảng lờ chuyện quan trọng!”
"Cô còn , rốt cuộc tại cô tàn sát hơn ba trăm nhân khẩu của gia tộc họ Ảnh!"
"Lúc đó những ai cô diệt môn nhà họ Ảnh?! Đã những tay sai nào giúp sức cho cô!"
"Tố Yến Hành hôm nay xin lập lời thề, tất cả những hung thủ sát hại cả nhà họ Ảnh, sót một ai, đều nợ m.á.u trả bằng máu!"
Dù lời thề của Tố Yến Hành khiến những mặt đều thấy nặng nề, nhưng ngẫm cũng thể trách ông ép quá đáng. Cho dù là ở Đế quốc Bắc Thần, hành vi hở chút là diệt môn vẫn lên án vô cùng gay gắt. Trước đây chỉ Hoàng đế mới đặc quyền diệt môn và chu di tam tộc, nhưng dù là Hoàng đế cũng suy tính cẩn thận khi lệnh. Nếu kẻ khác Hoàng đế diệt môn, đó đích thị là mối thù đội trời chung. Tố Yến Hành lúc chính là đang đòi món nợ m.á.u cho gia đình nhà ngoại của vợ .
Thu T.ử Quân rõ đây mới là mục đích thực sự của cô hôm nay, liền vội vàng tăng cường dị năng áp chế lên một Trưởng công chúa, dùng giọng điệu lệnh: “Đạm Đài Cẩn Du, cô mau , tại diệt môn nhà họ Ảnh?!”
"G.i.ế.c một Nam tước Ảnh Trầm Huy đủ ?"
“Còn nữa, tại Nam tước Ảnh Trầm Huy khả năng sự thật về cái c.h.ế.t của Tông Duy Bình!”
“Ông liên quan gì đến cái c.h.ế.t của Tông Duy Bình?”
Lời Tố Yến Hành hỏi, Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du thể phớt lờ. câu hỏi của Thu T.ử Quân sức ép của dị năng thì cô thể đáp.
Tố Yến Hành lúc thầm hận cấp độ tinh thần lực của cao bằng Trưởng công chúa, đến mức thể dùng Thủy tinh Sự thật ép cô tự khai ! May mà Thu T.ử Quân... Tố Yến Hành ném cho cô một ánh mắt đầy ẩn ý, trong lòng vô cùng hài lòng.
Còn Trưởng công chúa Đạm Đài Cẩn Du dù vạn phần cam tâm, lúc cũng đành thốt lên: “... Bởi vì năm đó, Ảnh Trầm Huy lẽ ở cùng một chiến hạm với Tông Duy Bình, c.h.ế.t chung ở đó!”
"Ông đáng lẽ cùng rơi vết nứt gian, đồng dạng thịt nát xương tan, c.h.ế.t chỗ chôn!"
"Thế nhưng đó, ông theo!"
"Người của bám theo Tông Duy Bình trải qua trận chiến tinh đó, đó rời , nấp một bên đợi vết nứt gian xuất hiện. Người của tận mắt chứng kiến bọn họ cùng chiến hạm rơi xuống vết nứt gian mới về báo cáo."
"Kẻ đó với một chuyện kỳ lạ, đó là Ảnh Trầm Huy - với tư cách là ảnh vệ Tông Duy Bình tin tưởng nhất - vốn lên tinh hạm cùng ông , nhưng ngay khi tinh hạm khởi hành đột ngột xuống, theo ông đến chiến trường tinh tham gia chiến dịch."