Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 151: Đồng tiền Bắc Thần biết đi

Cập nhật lúc: 2026-07-16 09:28:25
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Khương Nguyên Thù vẻ mặt lạnh lùng, thầm nghĩ, đừng là Tông Nhược An , ngay cả cô chịu trách nhiệm chính của kế hoạch thanh trừng , cũng chỉ mới mà thôi.

 

​Bởi vì đây là ý tưởng bất chợt từ cấp trực tiếp của bọn họ. Anh chỉ mất mười phút để thuyết phục Hoàng đế bệ hạ và lấy một tờ thủ dụ, nhưng hiệu quả mang thì thực sự đến kinh ngạc.

 

​Thế nhưng cô sẽ hé lộ những nội tình cho Tông Nhược An .

 

​Rõ ràng, Tông Nhược An và bọn họ cùng một góc suy nghĩ.

 

​Khương Nguyên Thù nhàn nhạt : “Phàn thị phạm tội ác tày trời, cắm rễ ở Quy Viễn Tinh gần ngàn năm qua. Nếu dùng thủ đoạn lôi đình để nhổ tận gốc nhánh chính của bọn chúng, chẳng lẽ giữ để từ từ dây dưa, đấu trí đấu dũng với bọn chúng ? Tông Ty, nhiều thời gian và tâm trí để dây dưa như ?”

 

​Tông Nhược An : “Lời thể như . Tội trạng của Phàn thị đương nhiên rõ, thế nhưng cách xử lý bọn họ như thế , liệu đúng đắn ?”

 

​"Phàn Thành Tài quả thực đáng c.h.ế.t, nhưng còn Phàn Thành Khí thì ? Người ngay cả khi Cục Đặc An chúng tay điều tra cũng hề tìm thấy bất kỳ vết nhơ hành vi xa nào của , tại cũng liên lụy?"

 

​"Nếu cứ hành xử như thế , thế gian liệu còn mấy ai thực sự trong sạch? Việc chúng nên là cạo xương trị độc, trừng phạt kẻ để răn đe kẻ , chứ là trực tiếp gom chung một mẻ triệt đường sống của tất cả bọn họ."

 

​"Cho nên ý của Tông Ty là chỉ cần trừng phạt một Phàn Thành Tài là đủ, còn Phàn Bác Duy và Phàn Thành Khí đều là những đối tượng thể giáo hóa và sửa sai ?" Khương Nguyên Thù đầy hứng thú hỏi vặn .

 

​Tông Nhược An mím môi: “Cho dù Phàn Bác Duy và Phàn Thành Khí thực sự vấn đề chăng nữa thì tội của họ cũng đến mức c.h.ế.t, càng đến mức tước đoạt cả tước vị gia tộc.”

 

​"Hì hì, Tông Ty , chuyện là việc mà thể chi phối ." Khương Nguyên Thù gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, nhẹ nhàng : “Dụ chỉ của Hoàng đế bệ hạ ban xuống , còn Hoàng đế bệ hạ thu hồi mệnh lệnh ?”

 

​Tông Nhược An bỗng nhiên bật , ung dung : “Cũng thể. Đừng quên hiện tại là chế độ quân chủ lập hiến, quân quyền còn là nhất ngôn cửu đỉnh, lời vàng ý ngọc như xưa nữa. Nếu Viện Nguyên lão và Nội các liên thủ , họ thể khiến bệ hạ thu hồi mệnh lệnh.”

 

​Khương Nguyên Thù thản nhiên đáp: “Thế nhưng theo hiến pháp quy định, đối với tước vị của quý tộc, Hoàng đế bệ hạ quyền quyết định tối cao và duy nhất.”

 

​Tông Nhược An ngay lập tức nghĩ đến Quyền Dữ Huấn. Quyền thị ngoài việc nắm giữ huyết mạch khai thác khoáng sản của đế quốc thì thế lực của bọn họ trong Nội các và Viện Nguyên lão cũng cực kỳ thâm sâu.

 

​Đặc biệt là trong lĩnh vực luật pháp.

 

​Hơn năm trăm năm , Nội các, quân đội và Viện Nguyên lão bắt tay liên minh để đấu trí với hoàng thất, ép buộc Hoàng đế bệ hạ đương thời đồng ý thiết lập chế độ quân chủ lập hiến, thành công tước đoạt nhiều quyền lực từ tay hoàng gia.

 

​Hiện tại, bọn họ lẽ nào thể yên Hoàng đế thò tay lấy những phần quyền lực chia nhỏ ?

 

​Quyền thị trong chuyện đáng lẽ là đồng minh đắc lực nhất của , thế nhưng khi suy nghĩ kỹ , nhận vô cùng khó để kéo Quyền thị chung một liên minh.

 

​Bởi vì xảy chuyện chính là Quyền Thải Vy con gái độc nhất của thế hệ trong Quyền gia.

 

​Đặt vị trí của họ, nếu con gái của Tông gia Phàn gia nhục như , dẫm thêm một chân cho bọn họ c.h.ế.t hẳn thì cũng tuyệt đối đời nào dang tay cứu giúp Phàn gia.

 

​Càng khỏi đến vị Quyền đại thủ tịch luôn mang nụ " ấm áp" môi .

 

​Sự tàn nhẫn và thâm sâu thực sự của vị đó, lẽ chỉ Đốc sát Hoắc Ngự Sâm của Cục Đặc An bọn họ mới thể chung mâm so tài cao thấp.

 

​Trong nháy mắt, trong đầu Tông Nhược An xoay chuyển mười bảy mười tám suy nghĩ, thế nhưng một suy nghĩ nào thể giúp xoay chuyển càn khôn trong thế cục .

 

​Anh đ.â.m đầu ngõ cụt, nhanh thấu bàn cờ ẩn giấu phía sự việc.

 

​Anh chỉ đành thở dài một tiếng thật sâu, chấp nhận kìm nén cơn giận xuống.

 

​Anh : “Được, ván cờ nhận thua. Là do suy nghĩ chu , đáng lẽ nên sớm giam giữ Phàn Thành Tài trong Cục Đặc An, như thì gây đại họa náo loạn như thế .”

 

​Nếu Phàn Thành Tài mang giam giữ sớm hơn, gã sẽ tâm trí, cũng cơ hội lẻn phòng ngủ của Quyền Thải Vy trong đêm.

 

​Và gã càng vệ sĩ ngầm của Quyền gia nổ s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ, gián tiếp dâng cho kẻ khác cái cớ hảo để xuống tay triệt hạ bộ Phàn gia…

 

​Nói cách khác, sơ hở lớn nhất của ván cờ do chính tay Tông Nhược An dâng lên cho đối thủ.

 

​Khương Nguyên Thù gì, cô dùng ánh mắt mang đầy ẩn ý sâu xa Tông Nhược An một cái. Trong lòng cô thầm nghĩ, vị Tông Ty rút cuộc vẫn là sai một nước cờ.

 

​Thực chất bọn họ đều chỉ là những quân cờ bàn cờ mà thôi, còn Phàn gia thậm chí đến tư cách quân cờ cũng , bọn họ chỉ coi là cái bàn cờ để bày binh bố trận mà thôi.

 

​Người thực sự điều khiển ván cờ tính toán vô cùng chuẩn xác phản ứng của Quyền thị, Nội các, quân đội, các thế lực quý tộc lớn và thậm chí là cả phản ứng của Hoàng đế.

 

​Ai mới là kẻ chủ đạo thực sự, lẽ nào trong lòng tự định liệu ?

 

​……

 

​Tông Nhược An bước khỏi chiếc chiến cơ dạng chim cú của Khương Nguyên Thù. Anh lặng bóng một cây cổ thụ lớn bãi cỏ căn biệt thự nhỏ, ngước chiếc phi hành khí cỡ lớn của Quyền gia vút thẳng lên trời cao, chuẩn rời khỏi hành tinh Quy Viễn.

 

​Tàu vũ trụ tư nhân của Quyền gia lặng lẽ neo đậu tại cảng vũ trụ của hành tinh Quy Viễn, sẵn sàng đón chiếc phi hành khí cỡ lớn để cùng tiến hành trình vượt tinh hệ.

 

​Hạ Sơ Kiến thản nhiên lướt qua bên cạnh , trở chiếc phi hành khí của tiểu đội .

 

​Cả nhóm vui vẻ tiễn Quyền Thải Vy rời .

 

​Đây mà là quý nữ gì chứ?

 

​Đây rõ ràng là một đồng tiền Bắc Thần bằng hai chân thì !

 

​Ấn tượng của Hạ Sơ Kiến về Quyền Thải Vy lúc đến mức thể hơn nữa.

 

​Cô hớn hở với các đồng đội của : “... Thải Vy hứa , nếu việc cần g.i.ế.c cứ tìm đến chúng , cô sẽ trả gấp đôi giá thị trường!”

 

​Các đồng đội: “...”

 

​Nghe qua thì thấy gì đó sai sai, nhưng đến việc trả gấp đôi giá cả, bọn họ cũng cảm thấy vô cùng phấn chấn.

 

​Khóe miệng Diệp Thế Kiệt khẽ giật giật, lên tiếng: “Được , chúng về thành phố Mộc Lan thôi. Hôm nay vặn là đêm giao thừa, vẫn còn kịp về nhà đón tết.”

 

​Tống Minh Tiền lập tức hào hứng: “Chúng nên ghé qua khu rừng dị thú ngoài thành phố Mộc Lan ? Tiện tay lấy ít thịt lợn tê giác hoang dã nấm Truffle đen với cả ít thịt bò một sừng nhé? Chẳng hẹn là sẽ tới nhà cô Hạ đón giao thừa ?”

 

​Anh thực sự tơ tưởng đến món bánh bao nhân thịt lợn tê giác hoang dã từ lâu .

 

​Bình Quỳnh đầy lưu luyến thu hồi tầm mắt khỏi chiếc phi hành khí cỡ lớn của Quyền gia, nhắc tới lợn tê giác nấm Truffle đen liền suýt chút nữa thèm chảy nước miếng.

 

​" , đúng ! Em thậm chí còn chẳng cần giải thích gì với gia đình cả! Trước đó bảo với họ là công tác, ngày mai mới về nhà !"

 

​Diệp Thế Kiệt cũng gật đầu đồng ý: “Vừa chiếc phi hành khí bay nhanh, chạy qua khu rừng dị thú một chuyến cũng tốn bao nhiêu thời gian.”

 

​Nói , ánh mắt của bốn đồng loạt đổ dồn về phía Lý Phược.

 

​Lý Phược rụt cổ, gân cổ lên cãi: “Nhìn gì? bảo là chứ?”

 

​"... cũng bảo là sẽ ..." Tống Minh Tiền nể nang gì liền vạch trần ngay lập tức.

 

​Lý Phược ngượng ngùng : “Bây giờ xế chiều , gì còn thời gian chạy nơi khác nữa chứ? Đương nhiên là cùng !”

 

​Hạ Sơ Kiến híp mắt : “Phược gia, ngày tết ngày nhất chúng coi trọng nhất là sự tự nguyện. Anh nếu bận việc thì cứ giải quyết ... Chúng ngại ăn giùm vài cái bánh bao thịt lợn tê giác hoang dã !”

 

​Lý Phược lập tức phản bác: “Không cần các vị nhọc lòng ăn hộ, tự giải quyết !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-151-dong-tien-bac-than-biet-di.html.]

 

​Một nhóm vui vẻ, nhanh chóng rời khỏi phủ đại quận Quy Viễn Tinh.

 

​Sau khi phi hành khí cất cánh liền lập tức kích hoạt chế độ tàng hình một nữa. Hạ Sơ Kiến cúi đầu xuống vùng lãnh địa ngập tràn sắc xanh của cỏ cây, ngàn hoa đua nở, các căn biệt thự biệt lập rải rác của Phàn gia, thầm nghĩ, nơi nhanh thôi sẽ còn mang họ Phàn nữa

 

​Tất nhiên, đây là chuyện mà cô cần bận tâm suy nghĩ.

 

​Điều cô cần nghĩ đến lúc để thím Trần và Chúc Oanh Oanh tạm thời lánh .

 

​Hạ Sơ Kiến ở vị trí của , chơi game chiếc quang não lượng tử, tiện tay gửi một tin nhắn đến chiếc vòng tay thông minh của Tam Tông.

 

​【Nữ Đại Gia】: Khoảng năm tiếng nữa chúng sẽ tới khu rừng dị thú để lấy ít đồ, bảo thím Trần và Oanh Oanh tạm thời lánh nhé.

 

​Tam Tông trả lời gần như ngay lập tức.

 

​【Tam Tông】: Nữ đại gia cứ yên tâm! Tam Tông ngay đây ạ! Thím Trần và Oanh Oanh đang ở trong bếp chuẩn bữa tối giao thừa hôm nay đấy ạ!

 

​Hạ Sơ Kiến đột nhiên cảm thấy vô cùng áy náy.

 

​Người đang vui vẻ chuẩn đón đêm giao thừa, cô bảo trốn, thế thì vô lý quá.

 

cô cũng để các đồng đội của chuyện của thím Trần và Oanh Oanh.

 

​Dù cô tin tưởng các đồng đội sẽ bán bọn họ, nhưng cô tuyệt đối dùng loại chuyện để thử thách lòng .

 

​Hơn nữa, nhiều khi cố ý bán , chỉ là vô tình lỡ lời mà thôi…

 

càng khiến thím Trần và Oanh Oanh chịu tủi khó xử…

 

​Hạ Sơ Kiến đảo mắt một vòng, lập tức đổi ý định.

 

​Cô tiếp tục gửi tin nhắn cho Tam Tông.

 

​【Nữ Đại Gia】: Tam Tông, đổi ý , đừng với thím Trần và Oanh Oanh chuyện bảo họ trốn nữa. Như thế , chuẩn cho một túi mười cân thịt lợn tê giác đen, một túi mười cân thịt bò một sừng, thêm một túi mười cân gạo Đạm Đài Ngự Điền, cùng với mười cân bột mì Tố Nữ. Nhờ thím Trần giúp đỡ, lập tức mang qua nhà luôn nhé. sẽ qua khu rừng dị thú nữa.

 

​Tam Tông tin nhắn , ngẫm nghĩ một hồi lâu, dường như hiểu điều gì đó.

 

​Cậu cẩn thận từng li từng tí nhắn .

 

​【Tam Tông】: Vâng ạ! Tam Tông vẫn gì với thím Trần ạ! Tam Tông chuẩn đồ ngay đây, nhờ thím Trần mang qua cho nữ đại gia nhé!

 

​Một lát , gửi qua một chiếc nhãn dán biểu cảm.

 

​Đó là hình một cái đầu heo tròn trịa màu hồng dễ thương, đội đầu một chú ch.ó con vô cùng đáng yêu.

 

​Cả đầu heo và chú ch.ó con cùng đồng thanh mở miệng, màn hình lập tức xuất hiện hiệu ứng "Chúc mừng năm mới" rực rỡ.

 

​Hạ Sơ Kiến đến mức khép miệng.

 

​Cô chờ đợi thêm một lát.

 

​Nửa giờ , Chúc Oanh Oanh gửi tin nhắn đến cho cô.

 

​【Chúc Oanh Oanh】: Sơ Kiến, chúc mừng năm mới nhé! Mẹ mang đồ tết qua chỗ cô Hạ giúp đó!

 

​【Hạ Sơ Kiến】: Cảm ơn Oanh Oanh nhé! Cảm ơn thím Trần nhiều lắm! Chúc hai năm mới vui vẻ! , ngày mai bảo thím Trần qua đón với cô cùng thăm nhé?

 

​【Chúc Oanh Oanh】: Được chứ, chứ! Mẹ còn bảo là cảm ơn thật nhiều nữa đó!

 

​Hai nhắn tin trò chuyện riêng một lát, cho đến khi thím Trần gọi Chúc Oanh Oanh bếp phụ giúp để dạy cô một vài món ăn đặc sản ngày tết.

 

​Hạ Sơ Kiến bấy giờ mới kết thúc cuộc trò chuyện riêng, thản nhiên sang với các đồng đội: “Chúng cần ghé qua khu rừng dị thú ngoài thành phố Mộc Lan nữa , em hỏi cô , mấy hôm nhờ qua chỗ Tam Tông lấy một ít đồ tết về , chúng trực tiếp qua nhà em luôn thôi.”

 

​Bốn đồng đội đưa mắt , trong lòng thầm nghĩ, của Sơ Kiến quả thực vô cùng bản lĩnh.

 

​Vào thời điểm mà vẫn thể nhờ khu rừng dị thú lấy đồ tết về, đây là năng lực tầm thường .

 

​Nguồn thực phẩm sẵn ở nhà thì bọn họ cũng đỡ chạy thêm một chuyến đường vòng.

 

​Nói thật, ngoại trừ Hạ Sơ Kiến thì những đồng đội khác đối với nơi đó cũng quá nhiều tình cảm gắn bó.

 

​Hơn nữa họ đều mặc định nơi đó là địa bàn riêng của Hạ Sơ Kiến, bản cũng tùy tiện quấy rầy.

 

​Trước đó vì miếng ăn ngon nên mới ngại chạy thêm một chuyến.

 

​Bây giờ đồ ăn ngon về tới nhà , đương nhiên là cả nhà cùng vui.

 

​Thế là năm rôm rả trò chuyện, lái phi hành khí trở về căn cứ phân bộ tại thành phố Mộc Lan .

 

​Tại đây, họ tiến hành nhận phần thưởng nhiệm vụ, bàn giao chiếc phi hành khí mượn của hiệp hội, đó tự lái chiếc phi hành khí chuyên dụng của tiểu đội hướng thẳng về phía nhà của Hạ Sơ Kiến mà bay .

 

​Khu chung cư nơi Hạ Sơ Kiến sinh sống là một khu vô cùng cũ kỹ, cách giữa các tòa nhà hẹp, những con ngõ nhỏ hẹp đến mức ngay cả một qua cũng thấy khó khăn.

 

​Càng khỏi đến việc đỗ một chiếc phi hành khí lớn như thế .

 

​Thế nhưng thật may mắn, nhà của Hạ Sơ Kiến ở tầng cao nhất, bọn họ thể đỗ phi hành khí ngay sân thượng, đó bộ theo lối cầu thang từ sân thượng xuống nhà.

 

​Chỉ là khi phi hành khí lượn một vòng sân thượng chuẩn hạ cánh, Hạ Sơ Kiến kinh ngạc phát hiện sân thượng trống trải đây vốn dĩ dùng để phơi quần áo, giờ đây ít nhất một nửa diện tích bao quanh và dựng lên một mái vòm bằng kính trong suốt!

 

​Phía mái vòm bằng kính đó, thể thấy rõ ràng cách bài trí bên trong, trông hệt như một khu vườn tọa lạc ngay sân thượng .

 

​Bên trong những hàng cây xanh cao lớn, những khóm hoa rực rỡ đủ sắc màu, cùng với dòng nước xanh biếc chảy róc rách qua những hòn non bộ màu xám dựng vô cùng khéo léo!

 

​Nằm xen kẽ giữa t.h.ả.m cây xanh, ngàn hoa, dòng nước chảy và non bộ là hai chiếc ghế màu trắng kiểu dáng vô cùng sang trọng, thoải mái và mới mẻ…

 

​Tống Minh Tiền khẽ tặc lưỡi, giọng điệu chút ghen tị : “Kẻ nào mà tay hào phóng thế chứ? Trên trần nhà mà lắp thêm một mặt trời nhân tạo nữa thì chẳng khác nào bãi biển Lang Nha giữa trời đông lạnh giá cả...”

 

​Lý Phược lắc đầu liên tục nhận xét: “Vẫn còn thiếu chút phong vị, rải thêm ít cát mịn màu vàng nữa là chuẩn bài luôn!”

 

​Bình Quỳnh cũng trợn tròn hai mắt đầy ngạc nhiên, lên tiếng: “Sơ Kiến ơi, sân thượng nhà em cất thêm một tầng nữa để cho thuê đấy ?”

 

​Hết chương 151.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...