Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1521: Mục tiêu nhỏ hôm nay

Cập nhật lúc: 2026-09-01 10:55:15
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Xa Trúc Nhân với vẻ thản nhiên, cứ như thể bà rõ hầm vàng ngầm của ngân hàng lớn đến mức nào .

 

​Hạ Sơ Kiến cũng thuyết phục, mảy may nghi ngờ mà gật gù hiểu ý: “Thì ! Trang viên nhà cháu mới xây đến bốn tầng hầm!”

 

​"Hay là bác qua đó xem thử, xem thể cải tạo thành một hầm chứa vàng ạ?"

 

​Xa Trúc Nhân hài lòng gật đầu: “ ý bác luôn! Việc chậm trễ , chúng ngay bây giờ nhé?”

 

​Hạ Sơ Kiến cũng ý kiến gì, nhưng vẫn sang Hoắc Ngự Sân, hỏi: “...Còn thì ?”

 

​Hoắc Ngự Sân lạnh lùng như băng, khuôn mặt điển trai tựa như bức tượng băng đỉnh núi tuyết cao thể với tới, nhưng giọng điệu vô cùng dịu dàng: “Ừ, theo em cả.”

 

​Anh dứt lời, Xa Trúc Nhân liền buồn thêm nữa…

 

​Có cần mâu thuẫn đến thế ?!

 

Nhìn biểu cảm của nó , rõ ràng là đẩy xa ngàn dặm! giọng điệu , như hận thể ôm lòng mà kề tai dỗ dành! Đứa con trai , đúng là hết t.h.u.ố.c chữa !

 

​Hạ Sơ Kiến thì quen với điều đó, thậm chí còn cảm thấy Hoắc Ngự Sân như bình thường.

 

​Cô : “Vậy , giúp chuyển vàng nhé?”

 

​Xa Trúc Nhân can ngăn: “Không cần , trong nhà bao nhiêu robot gia đình thế , để chúng công nhân khuân vác.”

 

​Hạ Sơ Kiến nghĩ thấy vàng cũng khá nặng, Hoắc Ngự Sân mới khỏi bệnh trọng thương, vẫn là nên những công việc chân tay nặng nhọc , thế nên cô gật đầu đồng ý.

 

​Chẳng bao lâu , bộ robot gia đình của nhà họ Hoắc chuyển đổi thành robot khuân vác, bận rộn ngược xuôi như những đàn kiến. Phải mất hơn một tiếng đồng hồ, chúng mới dọn sạch hầm vàng của Xa Trúc Nhân!

 

​Hạ Sơ Kiến đến mức tê liệt cảm xúc.

 

Rốt cuộc bác gái bao nhiêu vàng ! Thật đáng ghen tị!

 

​Đến lúc cô đưa Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân lên chiếc chiến đấu cơ hình dơi cỡ nhỏ và khởi động bước nhảy gian, cô thậm chí còn cảm thấy tốc độ khởi động của máy móc chậm 0.0001 giây!

 

​Mười lăm phút , chiếc chiến đấu cơ của Hạ Sơ Kiến hạ cánh xuống nhà chứa máy bay trong trang viên nhà họ Hạ ở vùng ngoại ô thành phố Mộc Lan, tinh cầu Quy Viễn.

 

​Từ đây, vàng đó các robot mà Xa Trúc Nhân mang theo liên tục chuyển xuống tầng hầm.

 

​Xa Trúc Nhân xuống xem xét , với Hạ Sơ Kiến: “Bác dùng tầng hầm cùng. Nếu cháu phiền, bây giờ bác sẽ cho robot tiến hành cải tạo tầng hầm đó.”

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, cải tạo xong thì cái hầm vàng chẳng sẽ là của ?! Đợi Xa Trúc Nhân chuyển , cô thể dùng gian trống đó để chứa vàng của chính !

 

​Mục tiêu nhỏ hôm nay: Tích cóp đủ vàng để lấp đầy bộ hầm ngầm ! √.

 

​Cô giao bộ mật mã và chìa khóa cho Xa Trúc Nhân: “Vậy căn nhà sẽ để bác ở.”

 

​"Người nhà cháu đều ở đây. Đồ dùng giường và các món đồ trang trí trong mỗi phòng đều là cháu mới mua, ai dùng qua ạ. Nếu bác chê, bác cứ thoải mái sử dụng. Còn nếu thấy phiền, bác cứ dùng đồ của riêng bác ạ."

 

​Xa Trúc Nhân tủm tỉm đáp: “Bác chê, nhưng bác các cháu ngại. Những đồ dùng đó cứ coi như bác mua , cháu sắm bộ khác nhé.”

 

​Nói , bà chuyển cho Hạ Sơ Kiến một khoản tiền. Hạ Sơ Kiến lướt qua, chà, tiền dư sức để cô mua thêm ba bộ như thế nữa! Cô cũng lười khách sáo, gật đầu : “Vậy tùy bác ạ.”

 

​" , cháu còn hai con robot ở đây, cháu sẽ mang ." Tiểu Phi và Lục Thuận cô đưa từ biệt thự ở thủ đô Bắc Thần đến đây, vẫn kịp chuyển tới căn cứ bí mật.

 

​Xa Trúc Nhân xua xua tay: “Mang , mang ! Nhớ mang cả cùng nữa nhé!”

 

​Bà chỉ tay Hoắc Ngự Sân đang cạnh với khuôn mặt lạnh tanh, dáng vẻ vô cùng tùy ý.

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Vừa cô suýt quên mất, lập tức ngại ngùng : “Bây giờ ạ, vẫn xong phận cho ... Hay là thế , cháu ở thêm một ngày xem lo xong giấy tờ cho .”

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức nhắn tin cho Ninh Táp. Kể từ sự việc của Đạm Đài Hồng Cẩn , Ninh Táp luôn cảm thấy , mãi vẫn ngại dám liên lạc. Công việc bồi thường đó đều do Quyền Quân Hiếu lo liệu. Ninh Táp vốn định đợi cảm giác tội vơi bớt mới đích xin hai . kịp để cô bình tâm, Hạ Viễn Phương đưa cả gia đình rời khỏi Mộc Lan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1521-muc-tieu-nho-hom-nay.html.]

 

​Ninh Táp vô cùng hối hận. Kết quả là cầu nguyện bao lâu, Hạ Sơ Kiến chủ động nhắn tin nhờ giúp một phận hợp pháp cho họ hàng xa. Đây đúng là sở trường của Ninh Táp! Cô gần như trả lời trong tích tắc.

 

​[Ninh Táp]: Không thành vấn đề! Gửi cho chị một tấm ảnh! Năm phút sẽ trọn bộ giấy tờ tùy !

 

​Hạ Sơ Kiến bảo Hoắc Ngự Sân đeo chiếc mặt nạ da mang khuôn mặt của một trai trẻ trung, sạch sẽ, chụp một tấm ảnh gửi qua, đồng thời báo tên là Xa Trú Minh.

 

​Nhân lúc Hạ Sơ Kiến đang trao đổi với Ninh Táp, Xa Trúc Nhân gọi Hoắc Ngự Sân một căn phòng. Nhìn , trong mắt bà đột nhiên dâng lên một luồng sương đen, nhuốm đen bộ tròng trắng.

 

​Hoắc Ngự Sân thản nhiên bà, ngay giây tiếp theo, ngất xỉu mặt đất.

 

​Xa Trúc Nhân nắm lấy cổ tay , cảm khái : “Chưa từng nghĩ sẽ để con trải qua tất cả những điều , đáng tiếc...”

 

​Sau đó, bà rạch lòng bàn tay của và của Hoắc Ngự Sân, nhỏ một giọt m.á.u vàng óng tay . Hoắc Ngự Sân đang hôn mê bỗng tỏa một vầng sáng rực rỡ, tựa như tượng La Hán kim . chỉ chớp mắt, vầng sáng đó chìm da , còn thấy tăm .

 

​Xa Trúc Nhân lẩm bẩm: “Con sắp chiến trường một tiểu binh, hy vọng nó thể bảo vệ con một cách nhất...”

 

​…

 

​Hạ Sơ Kiến đợi mười phút, Ninh Táp dùng máy bay lái gửi bộ giấy tờ mới của Hoắc Ngự Sân tới. lúc , cũng tỉnh .

 

​Xoa xoa gáy và dậy, lạnh lùng hỏi Xa Trúc Nhân: “Mẹ gì con ?”

 

​Xa Trúc Nhân đáp: “Làm gì chứ? Cường hóa cơ thể con một chút thôi, để con đừng lên chiến trường Trùng tộc m.ổ b.ụ.n.g moi ruột.”

 

​Hoắc Ngự Sân nghĩ đến những video từng xem, chiếc vòng tay cơ giáp thế hệ hai cổ tay, điềm nhiên : “Con cơ giáp Đại Tư Mệnh, khả năng chống đạn thuộc hàng xuất sắc.”

 

​Xa Trúc Nhân đáp lời: “...Bây giờ e là con thể sử dụng cơ giáp thế hệ hai của nữa .”

 

​Hoắc Ngự Sân khựng . Anh ấn thử chiếc vòng, phát hiện quả nhiên nó hề nhúc nhích. Cơn đau đầu ập tới, mồ hôi hột rịn trán: “Vậy ?”

 

​Không cơ giáp Đại Tư Mệnh, khả năng chiến đấu của chiến trường Trùng tộc sẽ giảm sút đáng kể! Dùng năng lực tiến hóa gen và xác để chống Trùng tộc thể, nhưng chỉ cần chịu một chút ngoại thương, dễ ô nhiễm gen! Hơn nữa, nếu ở chung một gian với chúng trong thời gian dài mà mũ bảo hiểm bịt kín, khí chứa phân t.ử gen tàn dư cũng đủ để lây nhiễm cho con .

 

​Xa Trúc Nhân bảo: “Con cứ đăng ký nhập ngũ , bảo phân con đội của Hạ Sơ Kiến. Sau đó, nhờ con bé tìm Tố Bất Ngôn giúp con đổi thông tin sinh học để mở khóa cơ giáp.”

 

​Thấy sắp xếp thỏa, Hoắc Ngự Sân cũng gì thêm.

 

​Xa Trúc Nhân mang theo vài thỏi vàng và Hoắc Ngự Sân cùng đến trạm tuyển quân ở thành phố Mộc Lan.

 

​Nơi từng vô cùng tấp nập. Muốn tuyển chọn, còn đút lót. Còn bây giờ thì vắng ngắt như chùa bà Đanh. Lác đác vài đưa đến đều là do của trạm tuyển quân trói mang tới, cảnh tượng chẳng khác nào đang bắt lính.

 

​Những trói lộ rõ vẻ hoảng loạn. Gia đình theo lóc t.h.ả.m thiết như đưa tang. Sự thật là, những đưa từ đây đều là lính thủy đ.á.n.h bộ gian qua tiến hóa gen. Ra chiến trường đối đầu với Trùng tộc, họ chẳng khác nào bia đỡ đạn. Những giọt nước mắt chia ly , quả thực là đang gặp mặt cuối.

 

​Kể từ khi Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân lên ngôi và tuyên bố khai chiến với Trùng tộc, cảnh tượng ngày nào cũng diễn tại các trạm tuyển quân. Các hạm đội cần lượng khổng lồ lính thủy đ.á.n.h bộ gian ở tuyến cùng. Hầu hết ủng hộ Đế quốc tuyên chiến, nhưng chẳng ai tự trận bia đỡ đạn, nhất là khi xem những video chiến đấu t.h.ả.m liệt mạng tinh cầu.

 

​Bản tính con ai cũng sợ c.h.ế.t. Câu tục ngữ "thà sống lay lắt còn hơn c.h.ế.t vinh quang" chính là về điều . nếu dồn chân tường, con cũng sẽ bất chấp tất cả mà lật bàn: Nếu sống nổi, thì ai cũng đừng hòng sống! Hai thái cực tâm lý đang dẫn dắt nhân loại.

 

​Nhìn cảnh tượng ở trạm tuyển quân, biểu cảm của hai phần trái ngược.

 

​Hoắc Ngự Sân thản nhiên, lạnh nhạt buông lời: “...Thảo nào ở đây Trùng tộc đè bẹp.”

 

​Xa Trúc Nhân mang vẻ đồng cảm: “Bởi vì những bề hề chừa đường lui cho dân thường.”

 

​"Họ cho dân rốt cuộc chuyện gì đang xảy , đối phó thế nào, và họ chiến đấu vì điều gì. Hy sinh là vĩ đại, nhưng thể hy sinh một cách vô ích. Dù là bình thường, sinh đời cũng chỉ một mạng sống. Phải để cho họ thấy ý nghĩa của sự hy sinh."

 

​"Nếu , tại họ chỗ c.h.ế.t cùng con?"

 

 

 

 

 

 

 

Loading...