Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1523: Cứ mạnh dạn mà tiến tới
Cập nhật lúc: 2026-09-01 10:55:17
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngũ Phúc tức giận : “Tiểu Cửu Tương hư quá! Em cố tình ngã đấy!”
Chẳng cần vẻ mặt của Tiểu Cửu Tương, bé cũng thừa nhóc con đang ý đồ gì.
A Vật đang đội đầu Ngũ Phúc bỗng nhiên như ngộ điều gì, lập tức nhảy xuống và biến thành một bé trần truồng…
Hạ Sơ Kiến giật nảy , vội vàng bế thốc nhóc lên: “A Vật nhé!”
"Em mặc quần áo! Không tùy tiện biến thành ở bên ngoài!"
A Vật: “...”
Cậu nhóc ôm choàng lấy cổ Hạ Sơ Kiến, nũng nịu đáp: “... A Vật cũng chị bế cơ...”
Hạ Sơ Kiến thơm một cái rõ kêu lên vầng trán tròn vo của nhóc, bế cả và Tiểu Cửu Tương bước trong.
Robot gia đình Lục Thuận: “...”
Robot quản gia Tiểu Phi: “...”
Chúng ngoài cửa, lệnh của Hạ Sơ Kiến thì chẳng dám bước .
Mãi đến khi Hạ Sơ Kiến hẳn trong phòng khách, cô mới sực nhớ , ngoảnh gọi lớn: “Vào ! Cho một bất ngờ !”
Lúc Lục Thuận và Tiểu Phi mới trượt bánh xe tiến .
Bọn trẻ , cả đám lập tức sôi sục. Ngũ Phúc lao lên đầu tiên: “Lục Thuận, Lục Thuận! Mày sống ! Mày trọng sinh hả?!”
Cái đầu bán cầu của Lục Thuận xoay tít một vòng, màn hình hiển thị ở mắt nhấp nháy những dải sáng xanh đỏ, chứng tỏ nó cũng đang vô cùng phấn khích. Nó dùng giọng điện t.ử tổng hợp kêu răng rắc: “Không trọng sinh! Là hồi sinh!”
Tứ Hỷ, A Uyên, Tiểu Cửu Tương và cả A Sửu đều ùa tới.
A Uyên lập tức biến thành con chim béo ú, chui khỏi đống váy vóc, rũ rũ đôi cánh nhỏ bay lên đậu chễm chệ đầu Lục Thuận. A Sửu cũng bay lên đó, nhưng A Uyên chen mất chỗ, đành ngự vai nó.
A Vật chớp mắt biến thành chó, bay lên đậu ở bên vai còn của Lục Thuận. Tứ Hỷ thì chạy quanh nó một vòng, sang vẫy đuôi rối rít với Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến bế Tứ Hỷ lên, lúc mới lên tiếng giải thích với đám nhóc trong phòng: “Lục Thuận trọng sinh, cũng hồi sinh. Nó c.h.ế.t mà gọi là trọng sinh hồi sinh? Nó chỉ thương nặng, và chị chữa khỏi cho nó thôi!”
Ngũ Phúc xụ mặt thất vọng: “Lục Thuận, hóa mày trọng sinh ! Chán thế...”
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, cô đẩy Tiểu Phi lên : “Mọi chú ý, đây là một thành viên mới - Tiểu Phi! Chị tuyên bố, từ nay về , Tiểu Phi sẽ là robot quản gia của nhà chúng ! Lục Thuận và Bắc Giáp Nhất đều sẽ do Tiểu Phi quản lý!”
Lúc , Tiểu Cửu Tương mới ngơ ngác hỏi: “Bắc Giáp Nhất là ai thế ạ?”
Hạ Sơ Kiến kịp trả lời, Ngũ Phúc nhanh nhảu đáp: “Là một robot gia đình khác của nhà , đang ở căn nhà bên thủ đô, đúng chị?”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “ ! Ngũ Phúc nhớ giỏi quá!”
Ngũ Phúc đắc ý mặt, quanh quất. Tuy dáng nhỏ thó, nhưng cũng chẳng cản trở nhóc hếch mũi lên đời.
Phòng khách ồn ào như , bên phía Hạ Viễn Phương cũng nhận thông báo. Bà dẫn theo nhóm Tần Vọng Lam từ phòng việc chạy sang.
Hạ Sơ Kiến vội : “Cô ơi, cháu đưa Lục Thuận và Tiểu Phi về đây. Chúng thể quản lý bộ căn cứ . Đặc biệt là Tiểu Phi, nó đáng tin cậy, trang nhiều module, bao gồm cả module chiến tranh, thể dùng như một robot chiến đấu.”
Lục Thuận lúc cũng hùa theo: “Cô Hạ ơi! Lục Thuận cũng module chiến tranh đấy!”
Thấy Lục Thuận trở về, Hạ Viễn Phương vô cùng mừng rỡ, hốc mắt đỏ lên, nghẹn ngào : “Lục Thuận là ... Lục Thuận là ... Nhà cần Lục Thuận đ.á.n.h , Lục Thuận giúp cô chăm sóc đám nhỏ trong nhà là tài giỏi lắm !”
Cái đầu của Lục Thuận tít thò lò như chong chóng. Nó sướng đến mức chẳng trời trăng gì nữa. Nó kích động chạy quanh Hạ Viễn Phương hai vòng, dõng dạc tuyên bố: “Nhà bẩn quá! Lục Thuận bắt đầu dọn dẹp vệ sinh thôi! Mọi nhường đường chút! Nhường đường nào!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Hạ Viễn Phương dở dở : “Lục Thuận ngày cũng thế, cứ vui lên là đòi quét dọn, việc hăng hái gấp đôi!”
Hạ Sơ Kiến giơ ngón tay cái lên: “Thói quen đấy! Lục Thuận! Nhất định phát huy nhé!”
Hạ Viễn Phương nắm lấy tay cô, lo lắng hỏi: “Cháu về là chuyện gì ? Cô thấy mạng đang đưa tin ầm ĩ, là sắp chính thức khai chiến với Trùng tộc? Vậy hạm đội của cháu...”
Hạ Sơ Kiến cũng giấu giếm, gật đầu xác nhận: “Vâng, sắp chính thức tuyên chiến ạ. Còn bao giờ bắt đầu đ.á.n.h thì chắc nhanh thế . hạm đội của cháu chắc chắn sẽ là một trong những lực lượng đầu tiên chiến trường.”
Hạ Sơ Kiến cũng coi như để chuẩn tâm lý .
Hạ Viễn Phương vội : “Vậy để nhóm Tần Vọng Lam theo giúp cháu! Bọn họ kinh nghiệm mà!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1523-cu-manh-dan-ma-tien-toi.html.]
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô Tần Vọng Lam và đồng đội của đang tỏ vẻ hăng hái thử sức, mỉm lắc đầu: “Tạm thời cần ạ. Nhiệm vụ quan trọng nhất của bây giờ là bảo vệ cô, bảo vệ ngôi nhà . Khi chính thức khai chiến, những vành đai tiểu hành tinh ở khu vực giao giữa hai tinh vực thể sẽ trở thành chiến trường giằng co. Đến lúc đó, còn sợ trận để đ.á.n.h ?”
"Cháu thì chỉ mong nơi trở thành mục tiêu tấn công chính của Trùng tộc, nếu chỉ những toán quân nhỏ đến quấy rối thì đáng lo."
Sĩ khí của nhóm Tần Vọng Lam càng dâng cao ngùn ngụt.
"Thế thì sợ! Chúng đảm bảo sẽ cho chúng mà về!"
“Bây giờ chúng thể bắt đầu đào chiến hào đấy!”
Hạ Sơ Kiến sực nhớ một chuyện, vội dặn dò: “Đến lúc đó nếu thực sự đại quân Trùng tộc kéo đến, hãy liên lạc với . Mấy đứa nhỏ trong nhà, hy vọng các thể bảo vệ chúng. Nếu đến mức vạn bất đắc dĩ, đừng để chúng tay.”
Tần Vọng Lam và đồng đội: “...”
Bọn họ hiểu nổi tư duy của Hạ Sơ Kiến. Vừa bảo bảo vệ đám nhóc tì, dặn đến mức vạn bất đắc dĩ thì đừng để chúng tay. Thế tóm chúng tay thì cái trò trống gì? Dùng sự dễ thương để đám Trùng tộc c.h.ế.t vì u mê chắc?! Thật sự là... gì cho .
Nhóm Tần Vọng Lam Hạ Sơ Kiến bằng ánh mắt cạn lời. Hạ Sơ Kiến thấy biểu cảm của họ thì thừa hiểu bọn họ vẫn nắm vấn đề. , đến lúc đó khắc rõ.
Hạ Sơ Kiến cũng giải thích cặn kẽ, chỉ sang nhấn mạnh với đám nhóc trong phòng khách một nữa: “Không đến mức vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối tay, rõ ? Để chị đứa nào liều mạng xông đ.á.n.h Trùng tộc thì... thì sẽ cắt tiêu chuẩn đồ ăn ngon đấy!”
Đám nhóc vốn đang rục rịch thử sức lập tức cứng đờ cả . Ngũ Phúc gật đầu lia lịa: “...Tuyệt đối tay! Trừ phi chị cho phép!”
Hạ Sơ Kiến xoa đầu nhóc, thầm nghĩ, trong đám , em là đứa vô dụng nhất đấy... Người khen em mà em còn cao!
Tất nhiên cô cũng vạch trần Ngũ Phúc, chỉ dặn: “Tất cả lời Tiểu Phi. Tiểu Phi, chị giao quyền cho em, em sẽ là phán đoán khi nào là tình huống vạn bất đắc dĩ.”
Tiểu Phi lập tức đáp: “Đã rõ thưa chủ nhân, Tiểu Phi sẽ chăm lo cho nhà.”
Sau khi dặn dặn , cuối cùng Hạ Sơ Kiến cũng yên tâm.
Trước khi , cô trổ tài “vặt lông cừu” Tứ Hỷ một vố, vặt sạch sành sanh lá cây Không Tang bảo bối của nó. Bị vặt trụi lá, Tứ Hỷ buồn bã bẹp bên cái ống trụ trồng cây Không Tang cứ ăng ẳng lóc, nhất quyết chịu ngoài. Nó cũng chẳng thèm tiễn cô tận phi thuyền như .
Hạ Sơ Kiến cũng chút áy náy. cô đang trông cậy mớ lá Không Tang để chữa thương cho Hoắc Ngự Sân, đành nhẫn tâm đắc tội với Tứ Hỷ . Cô dự định cơ hội sẽ Rừng Dị Thú dạo một vòng, xem tìm thêm cây Không Tang hoang dã nào nữa .
Mặc dù hiện giờ Tam Tông thể trồng , nhưng tốc độ sinh trưởng của cây Không Tang quả thực quá chậm. Hạ Sơ Kiến chột nghĩ, tần suất vặt lá của ngày càng dày đặc, mấy cây Không Tang của Tứ Hỷ sắp trụ nổi nữa ... Quả hổ danh là loài thực vật quý giá một của Đế quốc Bắc Thần!
Hạ Sơ Kiến trở về Khu Tây 120 của tinh cầu Thiếu Phủ, bắt đầu chờ đợi đợt nhân sự mới chuyển đến . Tung đội lính thủy đ.á.n.h bộ gian của bọn họ ngày nào cũng lính giải ngũ và tân binh bổ sung. Các loại thủ tục đều quy trình thiện, cứ đúng theo đó là .
, Hạ Sơ Kiến đưa một tân binh tên là "Xa Trú Minh" Tung đội 4 trướng thì cần tốn chút công sức. Bởi vì quy trình thiện do trí tuệ nhân tạo kiểm soát đồng nghĩa với việc kẽ hở để con thể giở trò sẽ càng ít .
Đó cũng là lý do tại bên tinh cầu Quy Viễn cố tình dùng, hoặc hạn chế tối đa việc sử dụng hệ thống máy móc quy trình. Toàn bộ Đế quốc Bắc Thần đều sự kiểm soát của hệ thống trí tuệ nhân tạo trung ương. Ngay cả Hoàng gia Đạm Đài, với tư cách là nắm quyền cai trị, dường như cũng tin tưởng nó một trăm phần trăm, nên họ mới hé mở một lối thoát.
Lối thoát đó, chính là tinh cầu Quy Viễn.
Có thể hiệu suất hành chính của Quy Viễn thấp hơn, những chuyện bất công cũng dễ xảy hơn so với các hành tinh định cư khác. bù , điều đó đảm bảo rằng cái ngày trí tuệ nhân tạo phản chủ, nhân loại vẫn còn một mảnh đất thanh tịnh của riêng .
Những toan tính sâu xa đó, hiện tại Hạ Sơ Kiến thấu hiểu và thể đồng cảm. Bởi vì bản cô cũng , cho dù AI cơ giáp Thất Lộc lợi hại đến , cô cũng từng nghĩ sẽ tin tưởng nó một cách tuyệt đối.
Là con , sinh mang trong sự cảnh giác với những thứ đồng loại, đó là chuyện bình thường. Sự cảnh giác là coi đối phương như kẻ thù sống mái, một hai tiêu diệt. Mà là kiểu cảnh giác để duy trì lòng kính sợ, duy trì sự khát khao hiểu , và duy trì sự đề phòng.
Cô thể để Thất Lộc thực sự kiểm soát cuộc sống của . Xã hội loài cũng thôi.
cũng , lúc nào cần dùng đến Thất Lộc thì vẫn dùng…
Nghĩ , Hạ Sơ Kiến bèn gọi Thất Lộc , hỏi: “Thất Lộc , mi cách nào can thiệp hệ thống phân bổ tân binh của quân bộ, điều một tân binh tên là Xa Trú Minh về trướng của ở Tung đội 4 ?”
Vì cô chỉ là phó đội trưởng tung đội, mà tung đội của họ đến bảy tám phó đội trưởng, thế nên cho dù phân Tung đội 4 thì cũng chắc xếp tiểu đội của cô.
Thất Lộc chút thấp thỏm bất an: “...Làm như , vị Hoắc soái liệu phát hiện ?”
Hạ Sơ Kiến híp mắt đáp: “Thất Lộc đừng lo, vị Hoắc soái đó bây giờ hết soái , hiện tại chỉ là một tên lính quèn thôi. Hơn nữa, năng lực của cũng chẳng còn lợi hại như , đoán kỹ thuật AI của đang trong tình trạng hao hụt nghiêm trọng, chẳng đến đời thuở nào mới khôi phục .”
"Mi cứ mạnh dạn mà tiến tới , đừng sợ!"