Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1547: Tấm lòng xích tử

Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:14:34
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Mặc dù Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân chính danh cho những thuộc Liên bang Tây Mã Nội Lợi, nhưng dân của Đế quốc Bắc Thần vẫn thể gỡ bỏ khúc mắc trong lòng.

 

​Có thấy chiều hướng dư luận liền bắt đầu xoa dịu: “Thôi bỏ , chuyện cũng qua . Chắc là Trung tá Hạ mệt nên cần nghỉ ngơi. Dù cũng ở hạm đội tinh tế gần hai năm nhỉ? Được nghỉ phép cũng là chuyện đương nhiên.”

 

​“Bây giờ chúng sự giúp đỡ của Liên bang Tây Mã Nội Lợi, dù ai trận thì cũng sẽ nắm chắc phần thắng thôi!”

 

​“Mọi thử nghĩ xem, vũ khí của Trùng tộc đột nhiên tấn công chính chúng, chuyện đó mới thú vị ?!”

 

cũng bất an lo lắng: “Lỡ như Trùng tộc cũng nhận điều dùng vũ khí của con nữa thì ?”

 

​Bài đăng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai, đúng hơn, dù để ý thì cũng chẳng ai coi đó là chuyện to tát.

 

​Bởi vì vũ khí trang của con tiên tiến! Trùng tộc tuy bản vốn mạnh mẽ, nhưng nếu thể dùng vũ khí của con thì tội gì chúng dùng?! Hơn nữa, ở chiến trường Nam Thập Tự Tinh, Trùng tộc bắt đầu sử dụng vũ khí của con từ lâu !

 

​Đây là sự thật mà ai cũng . Do đó, đều tràn đầy tự tin trận đại chiến sắp nổ với Trùng tộc.

 

​May mắn là đó, những chủ đề liên quan đến Hạ Sơ Kiến mạng đều các ban ngành liên quan gỡ bỏ đồng loạt. Vị chủ soái nên lịch sử cho Đế quốc Bắc Thần với chiến dịch quy mô lớn mang tỷ lệ "thương vong bằng " cứ như mà biến mất khỏi tầm mắt của , giống hệt như từng tồn tại.

 

​…

 

​Lúc , Hạ Sơ Kiến trở về khu Tây 150 Thiếu Phủ của và bắt đầu kỳ "nghỉ phép".

 

​Lúc mới về, tâm trạng cô tệ, cứ buồn bực vui một dáng vẻ hiếm thấy ở Hạ Sơ Kiến.

 

​Tuy nhiên, cần đợi Hạ Viễn Phương nghĩ cách giúp cô vực dậy tinh thần, cô tự bình phục. Không những thế, cô còn liên lạc với Phó hạm trưởng thường trực Trần Vinh Nam bên Hạm đội Tinh tế 5, kiên quyết yêu cầu ông cho cả hai mươi binh của cô nghỉ phép theo.

 

​Đây là đội ngũ mà Hạ Sơ Kiến để tâm nhất, ai nấy đều sở hữu cơ giáp thế hệ hai! Mà những cơ giáp đều do chính cô tự bỏ tiền túi trang .

 

​Trần Vinh Nam chuyện Hạ Sơ Kiến tự trang cho nhóm binh đó, nhưng ông cũng hiểu, với cấp bậc quân hàm như Hạ Sơ Kiến, binh theo chủ tướng là chuyện đương nhiên và hợp quy củ trong quân đội.

 

​Vì , ông quyết định cho phép hai mươi binh của Hạ Sơ Kiến cũng nghỉ nửa năm. Tất nhiên, quân lương vẫn phát đầy đủ, bởi vì họ chỉ nghỉ phép chứ giải ngũ.

 

​Sau khi nhận lệnh, hai mươi binh hành động dứt khoát. Không ai về nhà mà đều liên lạc thẳng với Hạ Sơ Kiến, yêu cầu cô ở thì họ sẽ theo đến đó!

 

​Hạ Sơ Kiến vô cùng vui mừng. Hai mươi gồm mười hai nam và tám nữ vốn dĩ một hy sinh nhưng đó bổ sung kịp thời. Tất cả đều mực trung thành và phục tùng vị chủ tướng là cô.

 

​Cô cũng khách sáo, thẳng: “Nghe , chúng tận nửa năm nghỉ phép cơ mà! Mọi cứ về nhà nghỉ ngơi chỉnh đốn hai tuần , đó liên lạc với , sẽ đến đón!”

 

​Để đảm bảo an , cô tiết lộ tọa độ căn cứ bí mật Thiếu Phủ của cho họ. Cô thể đưa họ nhiệm vụ, nhưng từng nghĩ đến việc cho họ vị trí thực sự của nơi .

 

​Đợi khi họ đến, mạng Tinh Võng ở đây sẽ phát qua trạm thu phát sóng do chính cô lắp đặt. Thông qua trạm , cô thể thiết lập nơi đây thành một tọa độ tinh ảo. Như , dù họ truy cập mạng thì cũng thể rò rỉ vị trí thực sự bên ngoài.

 

​Đương nhiên, điều quan trọng nhất là Hạ Sơ Kiến "Thất Lộc" một quản trị mạng cấp cao, nên cô cực kỳ yên tâm. Cho dù trong hai mươi kẻ "ăn cây táo rào cây sung", chỉ cần một chút động tĩnh là sẽ Thất Lộc tóm gọn ngay.

 

​Sắp xếp thỏa cho xong, Hạ Sơ Kiến bận tâm thêm gì nữa, trực tiếp tận hưởng kỳ nghỉ.

 

​Chẳng là cho cô nghỉ phép ? Vậy thì nghỉ thôi!

 

​Sáng sớm hôm , cô mở cửa phòng thì một chú ch.ó teacup mũm mĩm và một chú chim bạc má béo tròn liền ngã nhào xuống mặt.

 

​Chú gà con lông vàng A Sửu phía lập tức vỗ đôi cánh nhỏ bay lên. Ngũ Phúc đang nắm tay Tiểu Cửu Tương ngoài cửa, hì hì cô. Nấp hai đứa trẻ là chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ đang ló đầu lấm lét.

 

​Rõ ràng là đây Tứ Hỷ còn dỗi Hạ Sơ Kiến, nhưng bẵng một thời gian, nó thấy nhớ cô. Có điều vì ngại dám xấn tới nên đành trốn lưng Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương. Cái sinh vật nhỏ xíu thế mà cũng nũng cơ đấy…

 

​Hạ Sơ Kiến chỉ thấy buồn , trong lòng ngập tràn cảm giác ấm áp. Cô nhịn bèn xổm xuống, xách chú ch.ó teacup A Vật và chú chim béo A Uyên đang lăn lộn đất lên. Hai đứa trông dáng vẻ bé tẹo, nhưng bế tay khá nặng.

 

​Cô liếc chúng: “Một ngày mấy đứa ăn bao nhiêu thế hả? Phải giảm cân thôi...”

 

​ A Vật ngoác cái mõm nhỏ, toe toét cọ tới l.i.ế.m cằm Hạ Sơ Kiến. Chim béo A Uyên cũng chịu thua kém, bay vọt lên vai cô, dùng chiếc mỏ nhỏ xíu chải vuốt tóc mai cho cô.

 

​Mái tóc Hạ Sơ Kiến đang chải chuốt gọn gàng, chớp mắt nó cọ cho rối bù. Chó teacup A Vật thấy , cũng nhảy phốc lên đậu ở bên vai còn của cô.

 

​Hạ Sơ Kiến chuyển ánh sang Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đang vẻ ngoan ngoãn mặt, hỏi: “Gần đây hai đứa nghịch phá đấy? Không dối nhé! Nói dối là đồ ngon ăn .”

 

​Ngũ Phúc há miệng định dẻo mỏ lừa cô liền cứng đờ . Cậu nhóc chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chỉ sợ đồ ăn ngon.

 

​Tiểu Cửu Tương thong thả tố cáo: “Chị ơi, Ngũ Phúc hư lắm... Anh tự trò , mà xúi Tiểu Cửu Tương thôi!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “…”

 

​Ngũ Phúc lập tức quýnh lên, lầm bầm mắng Tiểu Cửu Tương: “Em ngốc thế hả?! Sao ngốc thế cơ chứ?! Mới một câu em bán cả hai em ! Anh dạy em thế nào?! Làm hại khác mà bản cũng chẳng lợi gì!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1547-tam-long-xich-tu.html.]

​Hạ Sơ Kiến: “…”

 

Cái mớ lý luận linh tinh gì thế .

 

​Cô nhịn lớn tiếng gọi: “Lục Thuận? Lục Thuận ?”

 

Chẳng Lục Thuận nâng cấp ? Đã cài đặt cả chương trình robot bảo mẫu cơ mà... Sao dạy dỗ Ngũ Phúc cho đàng hoàng? Hạ Sơ Kiến bắt đầu giận lây.

 

​Nghe tiếng chủ gọi, Lục Thuận lập tức trượt bánh xe chạy tới.

 

“Chủ nhân tìm Lục Thuận việc gì ạ?”

 

Giọng tổng hợp điện t.ử của nó vẫn đều đều theo nguyên tắc, nhưng xen lẫn chút vui vẻ ngây ngô. Người bình thường , chỉ nhà họ Hạ quá quen thuộc với nó mới nhận sự khác biệt . Hạ Sơ Kiến càng rõ mồn một.

 

​Cô giả vờ tức giận: “Bây giờ mi cũng là robot bảo mẫu , giáo d.ụ.c bọn trẻ cho ?” Vừa chỉ đám nhóc tì xung quanh .

 

​Trên chiếc đầu máy hình bán cầu của Lục Thuận, màn hình hiển thị ở phần mắt xuất hiện những đường kẻ xanh đỏ đan xen, vẻ như bộ vi xử lý đang vận hành hết công suất.

 

​Một lúc , giọng điện t.ử của Lục Thuận mang theo chút áy náy cất lên: “Chủ nhân, Ngũ Phúc bình thường ngoan. Dù nghịch ngợm một chút nhưng đều giữ trong giới hạn phạt, vì ...”

 

​Hạ Sơ Kiến trợn tròn mắt. Cô là hiểu ngay vấn đề.

 

​Thằng nhóc Ngũ Phúc , đến cả robot mà nó cũng thao túng ! Rõ ràng là nó nắm bắt chương trình bảo mẫu của Lục Thuận, quậy phá đến mức độ nào để lách luật phạt. Mới mấy tuổi đầu mà tính toán cả với trí tuệ nhân tạo !

 

​Hạ Sơ Kiến liên tục bất ngờ, nén nổi sự vui sướng bèn bế bổng Ngũ Phúc lên : “Ngũ Phúc, chị cứ tưởng em là đứa ngốc nghếch nhất, hóa em mới là IQ cao nhất đấy! Chị vui quá mất!”

 

​Cô tươi, cọ trán cái trán rộng mũm mĩm của nhóc.

 

​Quả nhiên trẻ con đầu to đều thông minh. Bản Hạ Sơ Kiến vốn học hành , tự thấy lanh lợi, nên từ nhỏ đặc biệt ngưỡng mộ những đứa trẻ thông minh. Giờ nhà xuất hiện một tiểu thiên tài nhỏ tuổi mà thao túng cả robot chuẩn xác thế , cô vui mừng khôn xiết.

 

​Ngũ Phúc vốn đang nơm nớp lo sợ phạt, ngờ mạch suy nghĩ của chị gái bẻ lái khét lẹt đến mức cũng đoán nổi! mặc kệ, chỉ cần chị giận, tiếp tục cho ăn ngon là vạn sự cát tường!

 

​Ngũ Phúc cũng khanh khách, cọ trán với cô. Tiểu Cửu Tương bên thấy, sốt ruột c.h.ế.t, nhảy cẫng lên kêu la: “Tiểu Cửu Tương cũng cọ trán! Tiểu Cửu Tương cũng cọ trán!”

 

​Hạ Sơ Kiến bật bế cả nhóc lên, để và Ngũ Phúc cùng cọ trán. Hai đứa lập tức toe toét sung sướng.

 

​ A Vật và A Uyên đậu vai Hạ Sơ Kiến xem mải mê say sưa. Gà con A Sửu trực tiếp bay lên đậu đỉnh đầu A Vật, cũng nghiêng đầu Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương cọ trán .

 

​Lúc , chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ mới rụt rè sủa một tiếng "Gâu" thật khẽ.

 

​Hạ Sơ Kiến cúi đầu, vặn chạm ánh mắt đen láy ươn ướt của Tứ Hỷ. Ánh mắt của nó trong veo một chút tạp niệm, ấm áp và tràn ngập sự ỷ , chính là tấm lòng xích t.ử thuần khiết nhất.

 

​Hạ Sơ Kiến cảm thấy vô cùng với Tứ Hỷ, bởi vì cô nhổ của nó bao nhiêu là lá cây Không Tang... Vừa bây giờ cô đang nghỉ phép, rảnh rỗi nên thể khu rừng dị thú ở thành phố Mộc Lan Quy Viễn, tìm thử xem còn cây Không Tang hoang dã nào !

 

​Hạ Sơ Kiến bỗng chốc hăng hái hẳn lên. Dù đang ôm và bế một đống nhóc tì, cô vẫn thụp xuống, dịu dàng với Tứ Hỷ: “Tứ Hỷ , chị xin em. Bây giờ chị thời gian , chị đưa em về rừng dị thú tìm bảo bối của em ?”

 

​Tứ Hỷ ngước chú gà con A Sửu đang đậu đầu A Vật, sủa "gâu gâu" hai tiếng.

 

​Gà con A Sửu thể chuyện và cũng hiểu tiếng của Tứ Hỷ, nên nó phiên dịch: “Chị ơi, Tứ Hỷ là nó chỉ ở cạnh chị nhiều hơn thôi, cần rừng dị thú tìm bảo bối .”

 

​Tứ Hỷ sủa thêm vài tiếng.

 

Gà con A Sửu tiếp tục dịch: “Tứ Hỷ bảo rừng dị thú nguy hiểm lắm, chị đừng !”

 

​Hạ Sơ Kiến vô cùng cảm động, đáp: “Chị sợ nguy hiểm! Tứ Hỷ ngoan nhé, chị sẽ về nhanh thôi!”

 

​Tứ Hỷ vẻ quýnh lên, gâu gâu sủa liên hồi.

 

Gà con A Sửu nghiêng chiếc đầu chím nhỏ nó một lát mới dịch : “Tứ Hỷ , nếu chị thì nhất định dẫn nó cùng!”

 

​Lúc Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đồng thanh kêu lên: “Cùng ! Cùng ! Bọn em cũng cùng!”

 

​A Vật và A Uyên cũng hùa theo xôn xao: “Bọn em cũng ! Rừng dị thú bao nhiêu là đồ ăn ngon! Lâu lắm !”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...