Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1548: Tiểu tổ tông

Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:14:35
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô suýt thì quên mất, trong nhà còn hai vị "tiểu tổ tông" luôn coi rừng dị thú như cửa hàng ăn vặt! Cũng đúng, nhân lúc rảnh rỗi, dẫn mấy đứa nhỏ đến rừng dị thú rèn luyện một chút, xem như chuẩn cho cuộc đại chiến với Trùng tộc sắp tới. Ít nhất cũng để bọn nhóc khả năng tự bảo vệ bản .

 

​Tiểu Cửu Tương nhảy cẫng lên hỏi: “Chị ơi, chị ơi! Chị đến rừng dị thú tìm bảo bối gì ? Chó nhỏ Tứ Hỷ để quên bảo bối gì ở rừng dị thú thế ạ?”

 

​Hạ Sơ Kiến nhắc đến cái tên “Không Tang” ở nhà, sợ mấy đứa nhỏ nặng nhẹ ngoài lung tung. Lỡ như ngoài hai chữ “Không Tang”, cả “Huyết Kỳ Lân”, thì đó đều là tai họa thể gánh nổi đối với nhà họ Hạ. Vì , cô cẩn trọng trong việc dùng từ.

 

​Cô cố gắng miêu tả: “Đó là một nhành... cỏ màu xanh sương mù mà Tứ Hỷ thích nhất, trông giống cỏ lan, , cũng mỏng manh. thể sinh trưởng trong môi trường âm hơn một trăm độ ở rừng dị thú, cực kỳ quý giá đấy! Là món đồ yêu thích nhất của Tứ Hỷ!”

 

​Hạ Sơ Kiến sức miêu tả hình dáng của nhánh Không Tang đó.

 

​Ngũ Phúc bên cạnh nửa ngày, chớp chớp mắt, đột nhiên kéo một màn hình ảo, lấy một bức ảnh từ chiếc vòng tay thông minh của : “Tiểu Cửu Tương, là thứ .”

 

​Hạ Sơ Kiến: “…”

 

​Cô quả nhiên là học sinh dốt mà! Biết đưa thẳng bức ảnh là xong, uổng công tốn bao nhiêu là nước bọt…

 

​Trong lúc bực , Hạ Sơ Kiến cũng liếc bức ảnh mà Ngũ Phúc mở lên. Sau đó, cô khẽ híp mắt .

 

​Xem , đây là ảnh chụp cái ống ươm trồng Không Tang và Huyết Kỳ Lân mà Ngũ Phúc lén phòng Tam Tông để chụp trộm. Mà lúc , Không Tang biến thành những cọng cỏ trơ trọi, những chiếc lá xinh như lá cỏ lan đều thấy nữa…

 

​Hạ Sơ Kiến chột . Đây chẳng là mấy gốc Không Tang cô vặt cho trụi thỉ lủi đó !

 

​Điều khiến cô chột hơn nữa là, chủ thể của bức ảnh thực Không Tang Huyết Kỳ Lân, mà là chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ đang dài bên cạnh chiếc ống ươm với khuôn mặt sầu não! Vậy , đây là ảnh chụp dáng vẻ buồn bã của Tứ Hỷ khi cô vặt sạch bộ lá Không Tang của nó…

 

​Hạ Sơ Kiến bất giác càng cảm thấy hơn.

 

​Tiểu Cửu Tương ngậm ngón trỏ tay trong miệng, lúng búng : “Đây là bảo bối của Tứ Hỷ ạ? Xấu xí quá...”

 

​Tứ Hỷ vốn đang nghiêng đầu bức ảnh, liền ngoắt sang Tiểu Cửu Tương, đó nhe răng với nhóc, bày vẻ mặt hung dữ nhưng cực kỳ buồn và đáng yêu.

 

​Tiểu Cửu Tương híp mắt vỗ vỗ đầu nó, : “Tứ Hỷ đừng giận nữa, xem chị gái đối xử với mi nhường nào kìa! Còn chủ động phòng lấy đồ của mi cơ mà! Đồ của , nhét tận tay thì chị mới chịu lấy đấy!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “!!!”

 

​Đứa nhỏ chuyện ! Thế nào gọi là trộm đồ chứ! Đồ mà Tứ Hỷ chủ động đồng ý cho cô, thể gọi là trộm ! Cô chẳng qua chỉ lấy phần của mà thôi!

 

​Hạ Sơ Kiến cố gắng công tác tư tưởng trấn an bản .

 

Tứ Hỷ dường như hiểu lời của Tiểu Cửu Tương. Nó ngừng nhe răng, Tiểu Cửu Tương, Hạ Sơ Kiến, đó dụi cái đầu nhỏ tay cô để cô vuốt ve.

 

​Hạ Sơ Kiến nhịn bèn xoa xoa đầu nó. Đầu Tứ Hỷ mềm mại, tỏa mùi sữa thơm tho. Hạ Sơ Kiến hôn lên đỉnh đầu nó một cái. Tứ Hỷ vui vẻ đến mức hai chân cứ đạp đạp liên hồi.

 

​…

 

​Hạ Sơ Kiến , ngày hôm cô báo với Hạ Viễn Phương một tiếng dẫn đám nhóc tì trong nhà lên chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ của , khởi động bước nhảy gian, tiến thẳng đến thành phố Mộc Lan Quy Viễn.

 

​Hiện giờ, Hạ Viễn Phương thực sự coi cô như một trưởng thành thể gánh vác việc, nên cũng ngăn cản, chỉ dặn dò cô cẩn thận một chút, đồng thời hỏi xem cô dẫn nhóm Hạ Miêu cùng . Nhóm Hạ Miêu đều là những tiến hóa gen cấp 2S hoặc 3S, dẫn họ ngoài thì sức mạnh ngang ngửa cả một sư đoàn!

 

Hạ Sơ Kiến dẫn đám nhỏ ở nhà cùng, cô mù mờ gì về bản lĩnh thực sự của mấy đứa nhóc ! Hạ Viễn Phương cảm thấy quản nổi chúng nên bà cũng đành nhắm mắt ngơ. Tuy nhiên, bà rằng đám nhỏ ở nhà tuy nghịch ngợm, nhưng mặt Hạ Sơ Kiến ngoan ngoãn một.

 

​Hạ Sơ Kiến đến rừng dị thú tìm Không Tang, dĩ nhiên thể dẫn nhóm Hạ Miêu theo. Vì thế, cô mang c A Vật và A Uyên bia đỡ đạn: “Cô ơi, cô hai đứa nhỏ lợi hại nhường nào... Cháu mang chúng theo thì còn cần vệ sĩ nào khác nữa chứ? Thế thì đúng là nể mặt A Vật và A Uyên nhà chúng , haha...”

 

​Lúc Hạ Viễn Phương vẫn còn văng vẳng tiếng của Hạ Sơ Kiến bên tai thì thực bước lên chiếc chiến cơ của và khởi động gian nhảy vọt.

 

​Mười lăm phút , chiến cơ hình dơi của Hạ Sơ Kiến bay đến phận rừng dị thú. Cô bay thẳng tới đây mà hề ghé qua trang viên nhà họ Hạ ở ngoại ô thành phố Mộc Lan. Hiện tại, ngôi nhà đó đang cho Xa Trúc Âm và Hoắc Ngự Sân thuê, cô tới đó để tránh thuê nhà thấy thoải mái.

 

​Ngày khi cô thuê nhà, cô ghét nhất kiểu chủ nhà việc gì cũng chạy tới ngó nghiêng, như thể nếu thế thì thể chứng minh họ là chủ nhà, rằng ngôi nhà là của họ ! Thật sự phản cảm!

 

​Hạ Sơ Kiến suy bụng bụng , tự thấy nên trở thành một đáng ghét như . Thế nên cô trực tiếp đặt tọa độ ở nơi cách thành phố Mộc Lan mười vạn km về phía Bắc.

 

​Đây chính là nơi năm xưa cô từng gặp Tam Tông và ch.ó nhỏ Tứ Hỷ. Cũng là nơi cô tìm thấy Huyết Kỳ Lân và Không Tang.

 

​…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1548-tieu-to-tong.html.]

 

​Chiếc chiến cơ hình dơi chầm chậm hạ cánh từ , đáp xuống bên cạnh một ngọn núi băng sáng bóng như pha lê. Dưới ngọn núi băng chôn giấu thứ gì, Hạ Sơ Kiến là hiểu rõ hơn ai hết. Cô khẽ nhếch khóe môi, dùng radar trong cơ giáp quét một lượt, khi xác nhận nguy hiểm gì mới hiệu về phía .

 

​Hạ Sơ Kiến mặc bộ cơ giáp Huyền Nữ của , bước từ cửa khoang mở. Theo sát phía là Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương trong hai bộ cơ giáp tạo hình vô cùng dễ thương. Trên mũ bảo hiểm của hai đứa nhỏ còn thêm hai cái sừng nhỏ nhô lên như hai búi tóc, khiến ai thấy cũng đưa tay xoa một cái.

 

​ A Vật, A Uyên cùng gà con A Sửu thì cứ thế trực tiếp bay thẳng ngoài, coi khí lạnh đến cực điểm bên ngoài như tồn tại.

 

​Tứ Hỷ là đứa ngoài cuối cùng. Nó dường như chút rụt rè khi về chốn cũ, dám ngó bên ngoài. Nó chỉ cẩn thận thò chiếc đầu nhỏ , quanh cảnh tuyết trắng ngập trời một hồi mới chậm rãi nhảy khỏi cửa khoang.

 

​Vài bông tuyết bay lả tả đậu chiếc lưng đầy lông xù của nó. Tứ Hỷ rùng giũ giũ bộ lông, bước những bước nhỏ xíu, lạch bạch chạy về phía Hạ Sơ Kiến ở phía .

 

​Hạ Sơ Kiến bật chế độ tàng hình mà chỉ tò mò quan sát xung quanh. Đồng thời, trong chiếc mũ bảo hiểm kín bưng, cô lệnh cho Thất Lộc quét phạm vi mười dặm quanh khu vực để xem tìm thấy dấu vết của Không Tang .

 

​Phía , A Vật và A Uyên chạy biến mất hút. Tiểu Cửu Tương cũng theo Ngũ Phúc rẽ qua một góc, chạy tọt một lùm cây trong rừng.

 

​Nơi đó chính là nhà cũ của Tứ Hỷ. Xung quanh tuy là tuyết trắng bao phủ, nhiệt độ thấp tới âm hơn một trăm độ, nhưng khu vực hề lạnh giá đến thế. Trên mặt đất thậm chí lớp băng tuyết đóng cứng. Vùng đất đen màu mỡ lộ ở nơi trông cực kỳ lạc lõng. Cũng chính tại môi trường , Tứ Hỷ mới thể sống sót nổi…

 

​Hạ Sơ Kiến nghĩ , theo những dấu chân nhỏ mà Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương để tuyết mà lao tới. Lúc , gà con A Sửu rớt phía cô. Nó vỗ đôi cánh, dường như mệt lử, đợi Tứ Hỷ chạy tới mới đậu phịch lên đầu chú ch.ó nhỏ, bám theo nó cùng tiến về phía .

 

​Hạ Sơ Kiến ngoảnh một cái, xác nhận hai đứa vẫn liền dặn dò: “Theo sát chị nhé, đừng để lạc.”

 

​Nói xong cô tự thấy buồn . Đây là nhà của Tứ Hỷ cơ mà! Có khi cô lạc ở đây, con ch.ó nhỏ cũng chẳng lạc !

 

​Hạ Sơ Kiến yên tâm bước tiếp, nhanh chóng tiến bên trong khu rừng nọ. Cô nhớ , chính tại đây cô tìm thấy nhánh Không Tang hoang dã đó. Lần đến thử vận may xem .

 

​Phía , Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đều đang mặc những bộ cơ giáp thế hệ hai kín mít vặn, nửa chạy nửa bay khu rừng.

 

​Hai đứa bước , gian bên trong đột nhiên d.a.o động một cái, hệt như mặt nước gợn sóng. Ngũ Phúc cảnh giác dừng bước, theo bản năng túm lấy Tiểu Cửu Tương. Tiểu Cửu Tương chẳng hề nhận điều gì bất thường, cứ thế bước hẳn trong. Ngũ Phúc hết cách, dậm chân một cái cũng đành chạy theo .

 

​Tuy nhiên, hai đứa bao lâu, những chuyển động lạ trong gian khu rừng dừng .

 

​Khi Hạ Sơ Kiến dẫn Tứ Hỷ và A Sửu chạy tới, Tiểu Cửu Tương đang lăn lộn ầm ĩ mặt đất.

 

​Ngũ Phúc đầu thấy Hạ Sơ Kiến, vội vã chạy đến kéo tay cô mách: “Chị ơi, chị xem Tiểu Cửu Tương nghịch ngợm kìa!”

 

​Hạ Sơ Kiến cũng cạn lời, thông qua hệ thống liên lạc của cơ giáp lên tiếng: “Tiểu Cửu Tương, em cái trò gì đấy? Tuy cơ giáp thế hệ hai sợ bẩn, nhưng...”

 

​Cô kịp hết câu, cảm thấy gì đó khác thường.

 

​Trong khu rừng tối tăm bỗng chốc sáng lên những đốm sáng li ti như ánh . Những đốm sáng xuất hiện từ hư , chiếu từ ngoài , cũng chẳng hắt từ đất lên, mà chúng thình lình hiện ngay giữa trung, chiếu sáng rực rỡ cả rừng.

 

​Tiếp đó, Hạ Sơ Kiến thấy vùng đất đen , dọc theo những vệt lăn lộn của Tiểu Cửu Tương, lượt mọc lên những mầm cây mà cô chẳng hề quen . Tiểu Cửu Tương cứ cuộn tròn lăn từng vòng đất, giống như đang vẽ từng đường vòng cung, cuối cùng lăn đến ngay tâm điểm của đất đen đó.

 

​Lúc , đám thực vật mọc nền đất vươn cao, che lấp kín bộ hình bé xíu của nhóc.

 

​Hạ Sơ Kiến ngơ ngác cảnh tượng mắt tựa như đang mơ, lẩm bẩm: “Đây là... Tiểu Cửu Tương tạo ? Hay là ở đây vốn sẵn?”

 

​Ngũ Phúc cũng tò mò hỏi: “Đó đều là cây gì ? Chị ?”

 

​Hạ Sơ Kiến lướt qua một lượt: “Chị .”

 

​Ngũ Phúc tiếc rẻ : “Tiếc quá mất, ở đây Tinh Võng, nếu thì thể chụp ảnh tra cứu thử xem.”

 

​Hạ Sơ Kiến vội vàng gạt : “Không , tuyệt đối chụp ảnh thực vật ở đây đăng lên Tinh Võng, thế là tự rước họa đấy.”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...