Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1550: Đào này đào này đào

Cập nhật lúc: 2026-09-03 03:14:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Trời đất ơi!

 

​Cô mới sực nhớ , Tiểu Cửu Tương thực chất là một bé bình thường. Em là Tức Nhưỡng, là Tức Nhưỡng đấy! Đó là của các nguyên tố đất! Vạn vật sinh trưởng đều nhờ đất. Có Tiểu Cửu Tương ở đây, cô trồng thế nào thì trồng, thu hoạch thì thu hoạch cơ mà! Tại nghĩ quẩn đến mức tự hì hục đào đất cả nửa ngày trời cơ chứ!!!

 

​Hạ Sơ Kiến thực sự tự hét mặt vài tiếng cho bõ tức.

 

khi bình tĩnh , đám nhóc đang thành một hàng ngang ngó , cô liền nghiêm mặt : “Có mấy đứa nghĩ từ sớm ?!”

 

“Sao nhắc chị hả?!”

 

​Ngũ Phúc hì hì đáp: “Chị ơi, em cũng nhắc chị lắm chứ! thấy chị nông vui vẻ như , em nên ngắt quãng niềm vui của chị nữa.”

 

​Tiểu Cửu Tương khanh khách: “Chị ơi! Cửu Tương thể mang những thứ về cho chị!”

 

“Chị ơi! Có cần Tiểu Cửu Tương giúp ?!”

 

​Hạ Sơ Kiến vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, lớn tiếng đáp: “Tất nhiên là cần ! Nhanh lên!”

 

​Tiểu Cửu Tương phấn khích gật đầu. Sau đó, bé vươn cánh tay cơ khí nhỏ xíu , chỉ đống thực vật mà Hạ Sơ Kiến cất công đào đang chất bên rìa mảnh đất đen.

 

​Những gốc cây đó lập tức hóa thành những điểm sáng lấp lánh, bay về phía Tiểu Cửu Tương. Cậu bé tháo mũ bảo hiểm, há miệng, những điểm sáng cứ thế nối đuôi chui tọt miệng . Thu thập xong, bé mỉm với Hạ Sơ Kiến ngoan ngoãn đội mũ bảo hiểm lên.

 

​Hạ Sơ Kiến ngẩn mảnh đất đen sạch bong, vô cùng bối rối. cô vẫn cố cứng miệng : “Vậy cảm ơn Tiểu Cửu Tương nhé. chúng đến đây để đào ba cái hoa cỏ , chúng đến để tìm cây bảo bối cho Tứ Hỷ cơ mà!”

 

​"Tiểu Cửu Tương, nếu em giỏi thế, cho chị , chúng thể tìm thấy loại cây bảo bối của ch.ó nhỏ Tứ Hỷ ở ?"

 

​Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, Tiểu Cửu Tương tài giỏi đến cũng thể đột nhiên "trồng" Không Tang cho cô !

 

​Ai ngờ Tiểu Cửu Tương chỉ ngón tay nhỏ xíu, : “Chị ơi, bên kìa!”

 

​Hạ Sơ Kiến đầu, theo hướng tay của bé. Ngay tại trung tâm của mảnh đất đen, cũng chính là nơi đó bao quanh bởi một mảng lớn thực vật kỳ diệu, đang mọc vài gốc cây mong manh nhưng thon dài tựa như cỏ lan.

 

​Cây đang nở hoa, những cánh hoa như phủ một lớp sương mờ, màu trắng ánh trăng pha chút hồng nhạt. Lá cây màu xanh sương mù mờ ảo, hệt như vài nét chấm phá tùy ý trong một bức tranh thủy mặc, nhạt nhòa nhưng mang một sự tồn tại kỳ lạ, thu hút ánh .

 

​Quả nhiên là Không Tang! Hơn nữa, những cây vẻ còn cao hơn vài tấc so với những gốc Không Tang mà họ cấy ghép mang về nhà.

 

​Hạ Sơ Kiến lướt qua, còn phát hiện xung quanh Không Tang vài cây thực vật mọng nước màu xanh biếc, hình dáng kỳ lạ, hệt như thần thú Kỳ Lân trong truyền thuyết.

 

​Đây là Huyết Kỳ Lân!

 

​Hạ Sơ Kiến rõ, thứ tuy bên ngoài màu xanh biếc, nhưng nếu cắt phần mọng nước của nó , chất lỏng chảy màu đỏ tươi như máu, nên mới gọi là Huyết Kỳ Lân.

 

​Không Tang là thực vật cộng sinh của Huyết Kỳ Lân. Nghe một triệu cây Huyết Kỳ Lân thì mới thể sinh một cây Không Tang. Bây giờ Không Tang , Huyết Kỳ Lân cũng đang mọc ngay bên cạnh.

 

​Hạ Sơ Kiến những cây Huyết Kỳ Lân bên cạnh bốn gốc Không Tang, đếm thử thì thấy chỉ vỏn vẹn mười cây.

 

​Như tỷ lệ đúng ?

 

​Hạ Sơ Kiến nghi hoặc tự lẩm bẩm: “Chẳng một triệu cây thực vật mọng nước mới một cây... cỏ lan sương mù cộng sinh ?”

 

​Cô nhắc đến hai cái tên "Huyết Kỳ Lân" và "Không Tang", sợ đám nhóc sẽ vô tình hớ, để khác thấy. Vì , cô cố ý dùng từ "thực vật mọng nước" để cho Huyết Kỳ Lân, và "cỏ lan màu xanh sương mù" để thế Không Tang.

 

​"Bây giờ đang bốn gốc cỏ lan sương mù, thế thì đáng lẽ đến bốn triệu cây mọng nước chứ nhỉ?"

 

​Lúc chuyện, cô vẫn đang bật hệ thống giao tiếp bên ngoài của cơ giáp, nên đám nhỏ đều thấy.

 

​Tiểu Cửu Tương là đầu tiên kìm , định giơ cánh tay nhỏ xíu lên gì đó. Ngũ Phúc nhanh tay lẹ mắt, lập tức ấn tay em xuống, còn bóp nhẹ một cái cảnh báo. Tiểu Cửu Tương hiểu ý, cựa quậy nữa.

 

​Về phần ch.ó nhỏ Tứ Hỷ, thấy bảo bối của liền nhịn nữa, lạch bạch chạy ào tới.

 

​Khi thấy cây Không Tang ánh , nó vui sướng đến phát điên, cái đuôi ngoáy tít như chong chóng. Nó chạy vòng quanh đám Huyết Kỳ Lân và Không Tang, chạy sủa "gâu gâu" khe khẽ. Cứ như thể nó đang vui vẻ chào hỏi, nhưng sợ tiếng sủa của quá to sẽ kinh động đến những nhành cây tĩnh lặng và kiêu kỳ , nên tiếng sủa cực kỳ dịu dàng và nhỏ nhẹ.

 

​Hạ Sơ Kiến bao giờ thấy tiếng sủa nào nũng nịu đến thế, nhất thời cũng ngẩn .

 

​Sau khi chạy mấy chục vòng, Tứ Hỷ cuối cùng cũng thấm mệt. Nó thở hổn hển xổm xuống, gác đầu lên hai chân , nhích từng chút một về phía . Cho đến khi sát cạnh gốc Không Tang mảnh mai như cỏ lan, nó mới cẩn thận dùng chiếc mũi ươn ướt của nhẹ nhàng chạm cây.

 

​Sau đó, ngay khoảnh khắc khẽ chạm , gốc Không Tang bắt đầu lớn lên từng chút một ngay sự chứng kiến của .

 

​Chẳng bao lâu, nó từ độ cao hai mươi centimet mọc lên bốn mươi centimet, cao gấp đôi!

 

​Hai mắt Hạ Sơ Kiến trợn tròn suýt lọt cả ngoài. Nhìn đến đây, cô vội vàng : “Tứ Hỷ! Đủ , đủ ! Không cần lớn thêm nữa !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1550-dao-nay-dao-nay-dao.html.]

​Lớn thêm nữa thì mang về sẽ giấu nổi mất... Cái hộp kim loại hình trụ mà Tam Tông dùng dụng cụ ươm trồng sẽ chứa !

 

​Tứ Hỷ ngẩng đầu Hạ Sơ Kiến, đó hít một thật sâu, cây Không Tang lập tức ngừng sinh trưởng. Tuy nhiên, dù ở đây hề gió, nhành cây mảnh mai vẫn khẽ uốn cong, nhẹ nhàng cọ chóp mũi của Tứ Hỷ.

 

​Trong đôi mắt đen lay láy như hạt đậu của Tứ Hỷ gần như ánh lên vẻ si mê.

 

​Hạ Sơ Kiến buồn áy náy. Có vẻ cô vẫn đ.á.n.h giá thấp tầm quan trọng của Không Tang đối với Tứ Hỷ. Đồng thời cũng đ.á.n.h giá thấp sự gắn kết của Tứ Hỷ đối với Không Tang.

 

​Hai đứa đúng là một đôi " em cùng chung hoạn nạn", kề vai sát cánh bổ trợ cho nhỉ?

 

​Hạ Sơ Kiến lẩm bẩm trong lòng, đó sang Tiểu Cửu Tương: “Cửu Tương, em thể cất cả mấy cây mọng nước và cỏ lan ? Chúng mang về cho Tam Tông trồng, chắc chắn sẽ vui điên lên mất.”

 

​Không ngờ Tiểu Cửu Tương vô cùng nghiêm túc đáp: “Chị ơi, cây mọng nước và cỏ lan của Cửu Tương, là của Tứ Hỷ. Tiểu Cửu Tương thể tùy tiện thu .”

 

​Hạ Sơ Kiến ngẩn : “Vậy thì mang về?”

 

​Tiểu Cửu Tương tít mắt nghiêng đầu: “Thì chị đào chúng lên ạ!”

 

Cậu bé còn động tác y như bài hát mẫu giáo, hát vang: “Chị ở trong khu vườn nhỏ của Tứ Hỷ đào đào đào, gieo hạt giống nhỏ xinh sẽ nở đóa hoa thật to!”

 

​Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, cô : “Sau để Lục Thuận trông chừng mấy đứa, còn nhỏ tuổi lướt Tinh Võng quá nhiều!”

 

​Đây rõ ràng là trend đang hot mạng, Hạ Sơ Kiến thở dài bất lực. Cô hỏi: “Nhất định tự đào lên mới mang ?”

 

​Cánh tay cô mỏi nhừ , thực sự đào thêm nhát nào nữa. Chuyện nông , mộng tưởng thì , chứ bắt tay thật thì đúng là thường thể chịu đựng nổi. Hạ Sơ Kiến cảm thấy công việc chỉ nên giao cho những tiến hóa gen. Vì năng lực càng lớn, việc càng khỏe mà.

 

​Tiểu Cửu Tương chỉ ch.ó nhỏ Tứ Hỷ, : “Chị thể hỏi nó mà. Đây là đồ của Tứ Hỷ, Tứ Hỷ mới quyền quyết định!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô đầu Tứ Hỷ, thầm nghĩ, hỏi kiểu gì đây? Tứ Hỷ tiếng ... cô sực nhớ gà con A Sửu thể phiên dịch.

 

​Cô vươn cánh tay cơ khí , xòe lòng bàn tay gọi: “A Sửu.”

 

​Chú gà con vốn đang đậu đầu ch.ó teacup A Vật vèo một cái bay lên, đáp xuống lòng bàn tay Hạ Sơ Kiến. Cô đỡ lấy nó, đến bên cạnh Tứ Hỷ đang dài đất, : “A Sửu, em hỏi Tứ Hỷ xem mang những bảo bối về nhà ?”

 

​Gà con A Sửu Tứ Hỷ. Tứ Hỷ chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ "ư ử" vài tiếng.

 

​A Sửu dịch : “Chị ơi, Tứ Hỷ bảo mang về, nhưng nó ở cạnh canh giữ, và chị ... vặt lá bảo bối của nó nữa.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Vô cùng bối rối xoa xoa hai tay , Hạ Sơ Kiến ngượng ngùng đáp: “Không vặt... Không vặt nữa...”

 

nếu lấy lá, vết thương của Hoắc Ngự Sân đây? Chấn thương ở vùng hải mã trong não dường như chỉ Không Tang mới tác dụng hồi phục.

 

​Dù Hạ Sơ Kiến khá tận hưởng việc Hoắc Ngự Sân "cái đuôi" theo lúc , nhưng cô thừa hiểu đó là do thương, mất trí nhớ, trạng thái bình thường. Cô cứ "bịt tai trộm chuông" thế thì vui vẻ nhất thời, chứ lâu dần cũng chẳng ý nghĩa gì.

 

​Cô áp đảo Hoắc Ngự Sân, nhưng là đường đường chính chính áp đảo, chứ kiểu thắng mà chẳng gì vẻ vang như hiện tại.

 

​Hạ Sơ Kiến hít sâu một , vội vàng thương lượng : “Tứ Hỷ , chị thấy em thể thúc đẩy cỏ lan sinh trưởng, thế nhé, em cho chị , bao lâu em thể thúc nó mọc một chiếc lá mới?”

 

“Chị thực sự cần lá cây để cứu ...”

 

​Gà con A Sửu Tứ Hỷ, chờ đợi câu trả lời.

 

​Lần Tứ Hỷ phát âm thanh, cũng chẳng hành động gì. Hạ Sơ Kiến nín thở, cẩn thận quan sát thái độ của nó, ánh mắt thậm chí mang theo chút ý vị lấy lòng.

 

​Không bao lâu , Tứ Hỷ ngẩng đầu Hạ Sơ Kiến, sủa "gâu gâu" vài tiếng.

 

​A Sửu vội vàng dịch: “Chị ơi! Tứ Hỷ bảo ! mỗi ngày chỉ vặt một chiếc lá thôi! Nếu nhiều hơn thì nó sẽ... sẽ đấy!”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Chó nhỏ Tứ Hỷ đáng yêu quá mất! Đến cả cách đe dọa khác cũng dễ thương cưng xỉu thế !

 

​Hạ Sơ Kiến cúi , nhẹ nhàng vuốt ve lưng nó. Tứ Hỷ thoải mái híp mắt .

 

​Dỗ dành nó thêm một lát, Hạ Sơ Kiến bỗng sực nhớ một chuyện liền hỏi: “Ủa? Tứ Hỷ, nếu em thể thúc cho cỏ lan mọc nhanh, mấy cây ở nhà em tự chúng mọc ?”

 

​Cô nhớ mấy gốc Không Tang ở nhà, từ cô vặt sạch lá đến giờ vẫn trơ trọi. Hoàn giống như lúc nãy, Tứ Hỷ mọc là mọc ngay, thần kỳ y như phép thuật.

 

​Tại cây ở nhà thì , mà cây ở đây ? Chẳng đều là Không Tang ?

 

​Hạ Sơ Kiến hồ nghi những gốc cây mong manh , nhịn hỏi: “Tứ Hỷ, mấy gốc cỏ lan ... thật sự cùng loại với mấy cây ở nhà ? Có khi nào nhầm lẫn giống ?”

Loading...