Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1551: Long khí
Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:15:53
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tứ Hỷ bỗng sủa "gâu" lên một tiếng, còn nhe răng với Hạ Sơ Kiến, dáng vẻ hung dữ đáng yêu.
Hạ Sơ Kiến nhịn xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.
A Sửu dịch: “Chị ơi, Tứ Hỷ bảo là giống ạ!”
“ nó cũng tại thể thúc đẩy bảo bối ở nhà sinh trưởng, mà chỉ thể thế với bảo bối ở đây.”
Hạ Sơ Kiến cũng nghĩ , chỉ đành phỏng đoán liệu do cây ở nhà con trồng vài năm nên mất linh tính hoang dã ? Vậy những cây Không Tang hoang dã vẫn còn linh tính ? Nếu thế thì d.ư.ợ.c tính ảnh hưởng theo nhỉ? Giả sử dùng Không Tang hoang dã ở đây để chữa thương cho Hoắc Ngự Sân, liệu khỏi nhanh hơn ?
Hạ Sơ Kiến nghĩ ngợi lung tung, chỉ hy vọng khi cấy ghép mang về, Không Tang ở đây vẫn giữ linh tính như thế .
Nghĩ , cô cam chịu vung chiếc chân của Trùng tộc chuyển sang dạng lưỡi liềm lên, bắt đầu hì hục đào, đào và đào.
May mà lượng Không Tang và Huyết Kỳ Lân nhiều, điều chúng cực kỳ mỏng manh nên lúc nhổ hết sức cẩn thận. Cô hì hục suốt mười phút mới đào bật gốc bộ bốn cây Không Tang và mười cây Huyết Kỳ Lân. Sau đó, cô lấy túi bảo quản thực vật , cẩn thận cho tất cả cây cối cùng lớp đất mùn màu đen trong.
Gói ghém xong xuôi, Tứ Hỷ cứ bám riết lấy cô buông, như sợ cô đ.á.n.h rơi mất cái túi bảo quản .
Hạ Sơ Kiến dọn dẹp xong liền quanh một lượt. Vùng đất đen sì và khu rừng thoạt chẳng khác gì so với lúc cô đến đây vài năm .
Thế thì cả đống thực vật kỳ lạ cô thu hoạch ban nãy từ mà ? Chỉ mất vài năm ngắn ngủi là thể mọc ?
Hạ Sơ Kiến kìm hỏi Tứ Hỷ: “Tứ Hỷ, em sống ở đây bao nhiêu năm ?”
Sau đó, cô sang gà con A Sửu, chờ nó "phiên dịch".
Tứ Hỷ sủa "ư ử" vài tiếng.
Gà con A Sửu uể oải đáp: “Tứ Hỷ bảo, nó ở đây bao nhiêu năm . Chỉ mở mắt là sống ở đây.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
là một chú ch.ó nhỏ mù chữ đếm.
Cô đổi chủ đề hỏi tiếp: “Tứ Hỷ, thế những cây kỳ lạ chị đào ban nãy, đây em từng thấy ở quanh đây ?”
Lần tiếng sủa của Tứ Hỷ vẻ dồn dập hơn.
Gà con A Sửu lập tức dịch: “Tứ Hỷ bảo là ! Trước đây nó từng thấy mấy cái cây kỳ lạ đó bao giờ! Nó chỉ thấy mỗi đám cỏ lan sương mù và cây mọng nước thôi!”
Ánh mắt Hạ Sơ Kiến khẽ chớp, thầm nghĩ Tứ Hỷ cũng thông minh phết. Nó thể thẳng tên "Không Tang" và "Huyết Kỳ Lân" , nên mới dùng "cỏ lan sương mù" và "cây mọng nước" mà cô gọi lúc nãy để thế. Thế nên, dù là một chú ch.ó mù chữ đếm, chỉ EQ của nó vẫn khá cao đấy chứ.
Dòng suy nghĩ xoay chuyển, Hạ Sơ Kiến nhanh nhận trọng tâm của vấn đề.
“Hả?! Tứ Hỷ, em từng thấy mấy cái cây chị đào ban nãy ?! Vậy chẳng lẽ chúng mới mọc trong vài năm nay thôi ?!”
Lúc , cô mới nhận thấy gì đó , thời gian khớp với ... Cô định lát nữa rảnh rỗi sẽ hỏi Thất Lộc cho nhẽ.
Hạ Sơ Kiến dẫn cả đám trở chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ để mang thực vật về. Về đến nơi, cô thuận miệng hỏi một câu: “Mấy đứa còn ngoài chơi ?”
A Vật tranh : “Chị ơi! Ở đây long khí! Bọn em tiếp tục tìm long khí ăn chị?!”
“Vừa nãy ăn no , nhưng giờ em đói! Long khí vẫn ăn hết mà!”
Hạ Sơ Kiến giật kinh hãi: “Sao ở đây long khí ?! A Vật, ý em là ?”
A Vật phản ứng của Hạ Sơ Kiến cho hết hồn, lắp bắp mãi nên lời, còn định rúc lưng A Uyên để trốn. dù hình teacup của nó nhỏ đến thì vẫn to hơn một con chim béo nhiều, nên nó căn bản chẳng giấu nổi cái cơ thể cún con tròn vo của .
Hạ Sơ Kiến chỉ cần một tay xách bổng nó lên, thẳng mắt nó gặng hỏi: “A Vật, t.ử tế cho chị ! Chị trách em, chị chỉ tò mò thôi! Lần em bảo ở đây long khí mục nát, thì ?”
Lúc , ch.ó teacup A Vật mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp: “Lần khác với ! Long khí chất lượng thấp lắm! Vừa nhạt mỏng! Lại còn hôi nữa!”
“Ví dụ như của hoàng thất Đạm Đài, long khí họ coi như ! Chỉ vị hoàng đế đăng cơ mới chút long khí mỏng manh, một lớp ít, giống như mặc trộm quần áo của khác , vặn xí cùng cực...”
Hạ Sơ Kiến mà sững sờ: “Long khí của hoàng thất Đạm Đài coi như á?! Thật thế ?! Sao em thấy A Vật?!”
A Vật đáp: “Thì chị từng đưa bọn em đến Đế đô của Bắc Thần mà! Em còn lén rủ A Uyên, đến Đế đô xem hoàng đế ở đó... ờm, xem long khí của ông ngon ... Kết quả phát hiện họ lấy long khí chứ! Chỉ mỗi ông hoàng đế là một chút xíu, mỏng tanh như , em hít một ngụm là chẳng còn mống nào...”
Có vẻ quá tiếc nuối nên A Vật lỡ lời khai tuột hết tiếng lòng ngoài.
Hạ Sơ Kiến trợn trừng mắt, giọng cũng bắt đầu run rẩy: “Cái... cái gì?! Em lẻn hoàng cung hút long khí lúc nào ?! Đi lúc nào?! Và hút long khí của vị hoàng đế nào?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1551-long-khi.html.]
Đôi mắt đen như hạt đậu của ch.ó teacup chớp chớp, là đang định giấu giếm thật. Hạ Sơ Kiến giờ đây để nó lấp l.i.ế.m nữa. Cô túm lấy lớp da gáy nó, lắc mạnh con ch.ó nhỏ trung, dồn dập hỏi: “Mau ! Mau ! Nói ngay!”
Bị lắc cho choáng váng, ch.ó teacup đành ngoan ngoãn khai thật: “...Là lão hoàng đế c.h.ế.t Đạm Đài Hoành Viễn đó... Lần chị đưa bọn em đến Đế đô, buổi tối em và A Uyên lén chuồn ngoài chơi, vốn định hái Thiên Vụ Hạm Đạm... Kết quả lỡ chân dạo tận trong hoàng cung, thế mà cũng chẳng tìm thấy bao nhiêu long khí... Long khí ông , đừng là dính răng, còn kịp mồm tan biến khí mất . Cứ như đồ giả !”
Hạ Sơ Kiến xong, trong đầu chỉ ong ong câu " ngoài hái Thiên Vụ Hạm Đạm, kết quả lỡ chân dạo hoàng cung"... Phải rằng, Thiên Vụ Hạm Đạm ngay sát căn biệt thự nhỏ của nhà cô, cách hoàng cung đến nửa cái Đế đô cơ mà! Vậy thì mà chúng "lỡ chân" từ vách nhà cô một mạch tận hoàng cung ?!
lúc , cô cũng chẳng còn tâm trí để vặn vẹo mấy cái tiểu tiết đó nữa, chỉ vội vàng hỏi: “Thế rốt cuộc em hút ?”
Chó teacup ngoan ngoãn khai: “Hút , nhưng kịp hút miếng nào ạ.”
Hạ Sơ Kiến thở phào một : “Cơ thể của lão hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn vấn đề. Chị sợ nhỡ em hút long khí của ông thì sẽ ô nhiễm lây.”
Cái mũi cún của A Vật chun : “May quá may quá! Ơn trời là hút trúng!”
Hạ Sơ Kiến gật đầu hỏi tiếp: “Vậy còn long khí ở đây thì ?”
A Vật len lén liếc chim béo A Uyên. Chim béo kiêu ngạo hừ một tiếng, ỏn ẻn mắng: “Là mi đòi hút long khí chứ ! Nhìn gì?! Khai thật với chị mau!”
A Vật đành cúi gằm mặt, thành thật thú nhận: “Long khí ở đây vô cùng cuồn cuộn hùng vĩ, dù nhiều, giống như chỉ là chút tàn tích lưu , nhưng mùi vị cực kỳ thơm, cực kỳ trong trẻo và linh thiêng. Hồi em còn trong quả trứng, hình như từng nếm qua loại long khí ...”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô sực nhớ quả trứng khổng lồ từng thấy lúc tìm A Vật Sâm Trạch. Về cô mới , đó chẳng trứng chóc gì, mà là một lồng ấp, một thiết công nghệ cao. Còn A Vật là ấp nở từ gen của dị thú thời viễn cổ. Bên trong lồng ấp đủ loại "chất dinh dưỡng" thích hợp cho quá trình sinh trưởng của nó…
Lại về A Uyên, nó nở từ quả trứng của con Tinh Không Uyên Sồ cuối cùng. So với A Vật, A Uyên rõ ràng xuất danh giá hơn hẳn, là hậu duệ thực thụ của Tinh Không Uyên Sồ, còn A Vật chỉ là một bản nhân bản.
kỳ lạ ở chỗ, dù là bản , A Vật dường như vẫn giữ nhiều đặc tính của bản thể gốc. Chẳng hạn như cái hư ảnh khổng lồ , và cả sở thích ăn rồng của nó nữa. Giờ thì đến cả long khí nó cũng thể cảm nhận .
Hạ Sơ Kiến khỏi buột miệng: “Thế là một con rồng lượn lờ tới rừng dị thú ?”
Mắt A Vật sáng rực lên: “Có rồng á?! Ở ? Ở thế chị?! A Vật thèm rồng lắm !”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô xoa xoa vầng trán nhức, thở dài: “Chị chỉ đang đặt giả thiết và hỏi ngược thôi. Em đừng thấy gió là tưởng mưa chứ.”
Tia sáng trong mắt A Vật lập tức vụt tắt.
Chim béo A Uyên ngứa mắt quá bèn lên tiếng: “Ra ngoài hít chút long khí tàn dư là , dù mi cũng đói thật .”
A Vật lập tức hướng đôi mắt ngập tràn mong chờ về phía Hạ Sơ Kiến.
Cô xoa thái dương, đáp: “Được , , nhưng cẩn thận đừng chọc giận con rồng nào thật đấy...”
Thế nhưng, nhớ cảnh A Vật đại chiến Ngạc Long Sâm Trạch, một phút hút khô vô con, cô tự thấy nên lo cho rồng thì đúng hơn là lo cho A Vật. Cô chán nản xua tay: “Đi , nhưng đừng xa quá đấy!”
A Vật lanh lảnh đáp một tiếng "Vâng", cùng chim béo A Uyên vọt khỏi cửa khoang chiến cơ. Gà con A Sửu líu ríu kêu lên mấy tiếng cũng lạch bạch chạy theo.
Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương thèm thuồng theo, sang năn nỉ: “Chị ơi, bọn em cũng ngoài chơi ? Bọn em xem A Vật ăn rồng!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô đưa mắt hai đứa nhóc tì. Tiểu Cửu Tương thì , cô lo. Ngũ Phúc chỉ là một đứa trẻ loài bình thường mà... À đúng, thằng bé là một đứa trẻ loài sở hữu cơ giáp thế hệ hai cơ mà! Sức mạnh thể sánh ngang với tiến hóa gen cấp S! Hơn nữa bên cạnh còn những tồn tại đáng gờm như A Vật và A Uyên. Vậy thì chẳng gì đáng ngại nữa.
Hạ Sơ Kiến gật đầu đồng ý: “Có thể ngoài, nhưng tuyệt đối khỏi phạm vi mười dặm quanh chiến cơ của chị. Phải giữ liên lạc quang não lượng t.ử thông suốt, tắt định vị, rõ ?”
Ngũ Phúc mừng rỡ nhảy cẫng lên: “Bọn em rõ ! Rõ ạ! Chị ơi bọn em ngoài nhé!”
Nói xong, nhóc kéo Tiểu Cửu Tương cùng lao vọt khỏi cửa khoang.
Chẳng mấy chốc, trong khoang máy bay chỉ còn Hạ Sơ Kiến và chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ.