Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1552: Thần thông
Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:15:54
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến lấy chiếc túi bảo quản thực vật đựng Không Tang và Huyết Kỳ Lân , giao cho Tứ Hỷ canh giữ, còn thì tìm Thất Lộc để chuyện.
Cô bước phòng riêng, đóng cửa , đội chiếc mũ bảo hiểm kín mít lên, tắt chức năng liên lạc bên ngoài gọi: “Thất Lộc! Ra đây!”
Một lát , giọng trẻ con của Thất Lộc mới vang lên trong mũ bảo hiểm. Nó còn cố tình tỏ ngái ngủ, ngáp một cái : “Chủ nhân, Thất Lộc mới ngủ quên mất. Chủ nhân tìm Thất Lộc chuyện gì thế ạ?”
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, thầm nghĩ, cần giả trân đến thế ?
Cái tên thật sự ngày càng thành tinh ... Không những giả ngốc mà còn giả vờ ngủ nữa chứ! mi là trí tuệ nhân tạo cơ mà! Ngủ nghê cái gì?! Dậy quẩy chứ!
Hạ Sơ Kiến thầm phàn nàn trong lòng, nhưng ngoài mặt ho khan một tiếng, hỏi: “Thất Lộc, em những gốc cây kỳ lạ sinh trưởng bao nhiêu năm ?”
Giọng trẻ con của Thất Lộc vang lên đầy vẻ vô tội: “Chủ nhân, Thất Lộc quét qua nên chúng sinh trưởng bao nhiêu năm ạ.”
Hạ Sơ Kiến điềm nhiên : “Không thể nào? Chính tay chị đào những gốc cây đó lên mà.”
“Cơ giáp của chị tiếp xúc với chúng, thế mà em dám là quét qua ?”
Thất Lộc: “...”
Mặc dù nó lên tiếng, nhưng Hạ Sơ Kiến thể cảm nhận tên đang hoảng…
Xong , những giả ngốc, giả vờ ngủ, giờ đến cả giả ngu nó cũng luôn .
Hạ Sơ Kiến buồn nâng cao cảnh giác, để xem Thất Lộc định bịa trò trống gì. Cô lên giọng, thúc giục: “...Hửm?”
Thất Lộc quýnh lên, đến cả giọng trẻ con tổng hợp điện t.ử cũng bay mất, đó là một giọng thiếu niên trong trẻo: “Chủ nhân! Quét ! Quét ạ!”
“Vừa nãy Thất Lộc đang dữ liệu nên thấy... Bây giờ xong ạ!”
Hạ Sơ Kiến: “...Ừm, chúng mọc bao nhiêu năm ?”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc đáp lanh lảnh lưu loát:
“Diệt Yểm Đằng, 13 vạn năm.”
“Huyền Tùng Thảo, 17 vạn năm.”
“Phong Phách Hoa, 20 vạn năm.”
“Phá Hiểu Quyết, 23 vạn năm.”
“Long Ngâm Ba Đằng Quyết, 33 vạn năm.”
“Thanh U Thảo, 41 vạn năm.”
“Lạc Mộng Hoa, 56 vạn năm.”
“Xích Diễm Lộ, 62 vạn năm.”
“Trầm Hương Đoạn Mộc, năm sinh trưởng cụ thể khó xác định, chỉ là ít nhất 70 vạn năm.”
“Nấm xanh lam u tối, ít nhất 80 vạn năm.”
“Phá Chướng Quyết, ít nhất 90 vạn năm.”
“Tuyệt Mệnh Hoa, ít nhất một triệu năm.”
Hạ Sơ Kiến càng càng thấy hoang đường, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, hỏi: “Bốn loại cuối cùng, em chỉ thể quét năm sinh trưởng tối thiểu thôi chứ con chính xác ?”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc xen lẫn chút hổ: “Thưa chủ nhân, ạ. Phẩm cấp của bốn loại cuối quá cao, thiết quét của Thất Lộc nâng cấp thì mới thể thử quét nữa.”
Hạ Sơ Kiến nhạt một tiếng, giọng chậm rãi nhưng mang theo áp lực vồ vập: “Thất Lộc, chị cho em ba phút để sắp xếp từ ngữ và dữ liệu của .”
“Nếu ba phút đủ thì cho em thêm hai phút nữa cho tròn năm phút, kiểm tra và tính toán .”
“Gợi ý cho em , chúng đến đây, ngoài Không Tang và Huyết Kỳ Lân thì chẳng loài cây nào khác cả.”
“Mà từ đến nay, cùng lắm cũng chỉ mới hai năm rưỡi.”
“Bây giờ em bảo với chị là trong vòng hai năm rưỡi, ở đây mọc những loài cây tuổi thọ vài chục vạn, thậm chí là cả triệu năm?!”
“Là hệ thống tính toán của em lạm phát, em coi chị là đứa ngốc ?”
Thất Lộc: “...”
Giọng thiếu niên của nó lộ rõ vẻ căng thẳng và hoảng hốt: “Chủ nhân! Thất Lộc những dữ liệu đúng là khó tin, nhưng đó thực sự là kết quả mà Thất Lộc quét mà!”
“Đợi Tiểu Cửu Tương về, ngài thể bảo em lấy mấy cái cây đó để quét nữa!”
“Ngài thậm chí thể mang chúng về, dùng máy đo tuổi thực vật của Đế quốc Bắc Thần để kiểm tra !”
“Thất Lộc thật sự lạm phát! Cũng hề dối lừa gạt chủ nhân ạ!”
Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “Thật ? chỉ suông thế , em bảo chị tin em kiểu gì?”
Thất Lộc im lặng một lát mới lên tiếng. Lần , trong chất giọng thiếu niên tổng hợp điện t.ử của nó mang theo sự bối rối và khó hiểu rõ rệt: “Thực , hôm nay đúng là vài điểm kỳ lạ, Thất Lộc đến giờ vẫn tìm nguyên nhân.”
Hạ Sơ Kiến "ồ" lên một tiếng: “Nói chị thử xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1552-than-thong.html.]
Thất Lộc liền hiển thị một bản đồ tần điện từ lên màn hình ở kính chắn gió của cô. Bản đồ vẽ mô phỏng theo khu vực địa lý.
Hạ Sơ Kiến thể thấy rõ mức tần điện từ ở các khu vực khác trong rừng dị thú. Đương nhiên, đây đều là những nơi ở gần cô. Từ trường trong rừng dị thú vốn hỗn loạn, chỉ cần xa một chút là hệ thống radar sẽ mất tác dụng. Ở đây cũng thể kết nối với Tinh Võng. Tất cả chỉ thể dựa hệ thống liên lạc nội bộ tầm ngắn của chiến cơ hình dơi và cơ giáp.
Thất Lộc giải thích, khoanh tròn khu đất đen trong khu rừng mà họ tới. Đó chính là nơi họ từng gặp Tứ Hỷ, cũng là nơi tìm thấy Không Tang và Huyết Kỳ Lân. Thế nhưng, tần điện từ ở ngay tại khu vực đó vô cùng kỳ lạ.
Thất Lộc : “Xét theo thời gian, lúc chúng bước xuống từ chiến cơ và đến gần khu rừng đó, tần điện từ bên trong vẫn bình thường, giống với môi trường xung quanh.”
“ chỉ một phút đó, tần điện từ ở đó đột ngột đổi.”
Bản đồ tần điện từ kết hợp thêm biến thời gian, biến thành một biểu đồ động. Chẳng mấy chốc, dải tần điện từ vốn đang nhấp nhô quy luật bỗng chốc biến thành một khối đen kịt. Nó giống hệt như một hố đen dường như thể nuốt chửng thứ, kể cả ánh sáng.
Hạ Sơ Kiến kinh ngạc hỏi: “Chuyện là ?! Tần điện từ biến thành thế thì chứng tỏ điều gì?”
Thất Lộc đáp: “Sự đổi ở mức độ , Thất Lộc chỉ thể dùng một phép ẩn dụ: giống như tại nơi đó, trong gian nội bộ của Quy Viễn bỗng nhiên xuất hiện một lỗ sâu (wormhole).”
“Tần điện từ của lỗ sâu khi hiển thị bản đồ sẽ tồn tại dạng một hố đen như .”
“Bởi vì dải tần điện từ mà thiết thể hiển thị còn đủ để đo lường nữa.”
Hạ Sơ Kiến tiếp nhận chuyện khá dễ dàng. Bởi vì đây cô từng chứng kiến cảnh những lỗ sâu siêu nhỏ xuất hiện trong khu rừng dị thú . Dù lúc đó xem biểu đồ tần điện từ, nhưng nhờ suy luận logic, Hạ Sơ Kiến vẫn thể hình dung sự biến hóa .
Cô hỏi: “Vậy ý của em là, lâu khi chúng tới, bãi đất đen đó xuất hiện một lỗ sâu siêu nhỏ?”
“Lẽ nào những gốc cây kỳ lạ dịch chuyển tới đây thông qua lỗ sâu đó?”
“ mà đúng! Lúc chị đào, rễ của chúng bám trong đất sâu và cực kỳ nguyên vẹn.”
“Nếu là truyền tống tới, thì trồng hẳn xuống đất gì? Cứ đặt luôn ở đó cho chị lấy hơn ? — Lại còn báo hại chị hì hục đào cả nửa ngày!”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc bỗng cất lên: “Chủ nhân, đây là đoạn video giám sát mà Thất Lộc trích xuất từ cơ giáp thế hệ hai của Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương, chủ nhân xem ạ?”
Cơ giáp thế hệ hai mà Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đang mặc đều do Tố Bất Ngôn tặng cho cô. Vì là đồ dành cho trẻ con nên bắt buộc lớn giám sát, do đó cơ giáp của hai đứa trẻ đều tích hợp camera và kết nối thẳng với cơ giáp của Hạ Sơ Kiến. Chỉ là Hạ Sơ Kiến quanh năm lính xa nhà nên từng dùng đến chức năng . Bây giờ Thất Lộc nhắc, cô mới sực nhớ cơ giáp của quyền quản lý đối với cơ giáp của hai đứa nhỏ. Tất nhiên quyền bao gồm cả việc kiểm tra hệ thống camera giám sát cơ giáp của chúng.
Hạ Sơ Kiến lệnh: “Phát .”
Thất Lộc liền bật video từ cơ giáp của Ngũ Phúc .
Trên màn hình ở kính chắn gió của Hạ Sơ Kiến hiện lên bóng lưng của một đứa trẻ đang cắm mặt chạy. Đó là Tiểu Cửu Tương. Vì đây là video từ cơ giáp của Ngũ Phúc, ghi quang cảnh xung quanh nhóc, nên mới hình bóng của Tiểu Cửu Tương lọt .
Hạ Sơ Kiến thấy Tiểu Cửu Tương đang chạy thẳng về phía lối khu rừng nọ. Bãi đất đen mọc Huyết Kỳ Lân và Không Tang chính là bên trong khu rừng .
Kết quả là, khi Tiểu Cửu Tương chạy đến cửa rừng, quang cảnh của khu rừng bỗng nhiên gợn sóng lăn tăn. Giống như trong tích tắc, nơi đó còn đất liền nữa, mà đang chìm sâu mặt nước.
Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc: “Đây là nguyên nhân khiến tần điện từ đổi ?”
Thất Lộc đáp: “ , đây chính là dải tần điện từ mới, chứng tỏ bên trong khu rừng xuất hiện một tình trạng dị thường.”
Hạ Sơ Kiến phần sốt ruột: “Tua nhanh một chút ? Chị xem rốt cuộc đoạn xảy chuyện gì.”
Thất Lộc : “Sắp hết ạ.”
Bởi vì màn hình hiển thị, hình ảnh tiếp theo là cảnh Ngũ Phúc chạy tới bên cạnh Tiểu Cửu Tương, đó cả hai cùng bước qua lối khu rừng. Kế tiếp, đoạn video đột ngột kết thúc, màn hình chỉ còn một màu đen kịt.
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô cam lòng bảo: “Mở video cơ giáp của Tiểu Cửu Tương xem nào.”
Chuyển sang video của Tiểu Cửu Tương, thể thấy bé ngẩng đầu Ngũ Phúc một cái mới chạy tiếp. Cậu nhóc chạy nhanh, như thể rõ . Sau đó, bé dừng ở lối khu rừng. Vì Tiểu Cửu Tương là đến cửa rừng đầu tiên, nên video của bé dài hơn video của Ngũ Phúc một giây, độ sắc nét cũng cao hơn một chút.
Đoạn video ghi từ camera cơ giáp của Tiểu Cửu Tương cho thấy, những gợn sóng lăn tăn ban nãy nếu gần thì sóng nước, mà giống như một mặt gương!
Cảm giác dập dềnh gợn sóng đó thực chất là do ánh sáng bên trong tấm gương tạo thành! Ánh sáng trong gương xoáy tròn, kéo theo những quầng sáng màu trắng.
Sau đó, Tiểu Cửu Tương bước , giống hệt như đang bước xuyên qua một tấm gương.
Và ... đó nữa. Đoạn video cũng kết thúc trong bóng tối đen thẳm y hệt.
Hạ Sơ Kiến thất vọng hỏi: “Đoạn thực sự còn gì nữa ?”
Thất Lộc đáp: “Đoạn chính là cảnh tượng lúc chúng bước thấy đó ạ.”
“Tiểu Cửu Tương lăn lộn mảnh đất đen mọc đầy cây cối ...”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cái đứa nhóc tì nghịch ngợm , thần thông quảng đại thế chịu bộc lộ sớm một chút!
Hạ Sơ Kiến thầm oán thán trong lòng, nhưng nhịn mỉm . Tiểu Cửu Tương trải nghiệm kiếp vui vẻ, khiến đôi khi chính cô cũng quên mất rằng, nhóc vốn là một đứa trẻ nhân loại.