Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1554: Ký ức truyền thừa
Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:15:56
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Cửu Tương xong, ủ rũ dang hai tay , : “ mà, long khí màu vàng kim biến mất từ , , lâu đây .”
“Không long khí màu vàng kim ở đây từ mà .”
Hạ Sơ Kiến mà ngẩn , : “Tiểu Cửu Tương, kiến thức lý thuyết của em phong phú thật đấy...”
Tiểu Cửu Tương híp mắt đáp: “Bình thường, bình thường thôi ạ... Chị ơi, chị long khí màu vàng kim ?”
Mặc dù Hạ Sơ Kiến cũng khá , nhưng dáng vẻ hưng phấn nuốt chửng của A Vật, A Uyên và A Sửu, cô vẫn : “Cứ để A Vật, A Uyên và A Sửu ăn cho no , chị thể... cần cũng .”
Tiểu Cửu Tương : “Không ạ, thực bọn chúng ăn no , bây giờ đang chơi đùa thôi...”
Hạ Sơ Kiến kỹ , hình như Tiểu Cửu Tương cũng sai.
Bởi vì lúc A Vật và A Uyên đang thiết huých , đó cùng bắt lấy những làn sương mù màu vàng kim . Một khi bắt , chúng cũng nuốt nữa, mà chỉ tò mò nắn bóp trong móng vuốt.
Chỉ chú gà con lông vàng A Sửu là vẫn đang vỗ đôi cánh nhỏ, cố gắng đuổi theo từng luồng sương mù màu vàng kim bay lơ lửng giữa thung lũng tuyết trắng.
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô nhịn : “Vậy nếu chị một luồng thì ?”
Long khí quan trọng, chủ yếu là màu vàng kim đó quá chói mắt, hệt như màu sắc thuần túy nhất của hoàng kim.
Tiểu Cửu Tương híp mắt ngẩng đầu lên, những dải sương mù màu vàng kim giữa trung, đột nhiên há miệng hít một .
Những dải sương mù màu vàng kim trong khí lập tức d.a.o động, đó từng dải từ bốn phương tám hướng bay tới, quấn quanh mặt Tiểu Cửu Tương. Cuối cùng, chúng cuộn thành một cái kén màu vàng kim, cũng giống như một quả trứng vàng, lơ lửng dừng mặt bé.
Cậu bé vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy quả trứng kén màu vàng kim đó, dùng sức bóp chặt. Quả trứng kén từ những dải sương mù màu vàng kim vốn dĩ nhẹ như khí, cứ như bé bóp thành dạng đặc…
Bây giờ trông nó giống kén nữa, mà giống một quả trứng vàng hơn. Kích thước to bằng nắm tay của trẻ con.
Tiểu Cửu Tương nắm lấy nó, lấp đầy đôi bàn tay mũm mĩm núm đồng tiền nhỏ của . Cậu bé với Hạ Sơ Kiến: “Chị ơi, cho chị !”
Hạ Sơ Kiến như đang mơ, nhận lấy quả trứng vàng từ tay Tiểu Cửu Tương. Phải công nhận là nó khá nặng. Cầm thử trọng lượng, ít nhất cũng cỡ nửa ký.
Cô ngạc nhiên hỏi: “Cái ... biến thành vàng thật ?”
Tiểu Cửu Tương lắc đầu: “Không chị, nó biến thành vàng, bản chất vẫn là long khí.”
“ em dùng vàng một lớp vỏ bên ngoài, bọc bộ long khí ở bên trong .”
Hạ Sơ Kiến mừng rỡ: “Thật sự là vàng ! Vẫn là Tiểu Cửu Tương nhất! Biết chị thích cái gì!”
Tiểu Cửu Tương tít cả mắt. Đáng tiếc là bé đang đội chiếc mũ bảo hiểm kín mít của cơ giáp thế hệ hai, nên Hạ Sơ Kiến thấy dáng vẻ lúc đó.
giọng vui vẻ bộc lộ rõ tâm trạng của bé: “Em mà! Chị thích vàng!”
“Chị thêm nhiều vàng nữa ?! Em thể...”
Hạ Sơ Kiến vội vàng ngắt lời: “Không cần , Tiểu Cửu Tương, em đừng lấy thêm vàng cho chị nữa. Chị thích vàng, nhưng nghĩa là chiếm hữu tất cả vàng, em ?”
Tiểu Cửu Tương gật đầu, hiểu mà như .
Ngũ Phúc ở bên cạnh khinh thường : “Chị ơi, thích tại nhận chứ? Nếu em mà thích vàng, em sẽ bảo Tiểu Cửu Tương đưa hết bộ vàng trong tinh hệ cho em!”
Tiểu Cửu Tương , căng thẳng hỏi: “Vậy Ngũ Phúc, thích vàng ?”
Ngũ Phúc lắc đầu: “Không thích, những thứ ăn , thường đều thích.”
Tiểu Cửu Tương lập tức vui mừng, : “May mà Ngũ Phúc thích vàng! Nếu em chia vàng thế nào nữa...”
Bởi vì Hạ Sơ Kiến thích, bé cảm thấy tất cả vàng đều nên đưa cho chị, thiếu một miligram thôi cũng là tôn trọng chị.
nếu Ngũ Phúc cũng thích, bé sẽ khó xử. Bởi vì bé và Ngũ Phúc cũng thiết, bình thường Ngũ Phúc đặc biệt chăm lo cho bé, nên nếu đồ bé cũng sẵn lòng chia sẻ.
bé thể chia sẻ thứ chị gái thích với Ngũ Phúc .
May mắn , Ngũ Phúc thích vàng! Tiểu Cửu Tương lập tức cảm thấy tâm trạng trở nên rực rỡ tươi sáng.
Niềm vui của trẻ con, thật sự đơn giản như đấy.
Hạ Sơ Kiến buồn lắng hai đứa nhỏ chuyện, đó lên tiếng: “Ngũ Phúc, em thích xem phim hoạt hình ? Không thích đồ chơi ? Không thích mua quần áo mới để ăn diện cho ?”
“Những thứ đều ăn nhé!”
Thực đây đều là những thứ mà Ngũ Phúc thích.
Ngũ Phúc xong, mặt mày xanh mét, một lúc mới hậm hực : “...Ngoại trừ những thứ đó !”
Hạ Sơ Kiến ha hả.
Lúc , chân do A Vật, A Uyên và A Sửu biến thành đều tan biến, trở hình dạng chú ch.ó teacup, chim sẻ béo và con gà lông vàng.
Ba đứa thất vọng khí giữa thung lũng, : “Sao long khí còn nữa?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Bọn chúng lẽ nào thấy những gì Tiểu Cửu Tương ?!
Cô quả trứng vàng trong tay, ba con vật nhỏ đang ủ rũ, định gì đó thì thấy tiếng Ngũ Phúc vang lên trong chiếc mũ bảo hiểm kín mít của .
“Chị ơi, em là Ngũ Phúc đây. Em đang dùng kênh liên lạc nội bộ để chuyện với chị, A Vật và mấy đứa thấy !”
“Chị mau cất quả trứng vàng long khí ! Đừng để A Vật và thấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1554-ky-uc-truyen-thua.html.]
Hạ Sơ Kiến thắc mắc: “Vừa nãy Tiểu Cửu Tương thu long khí, bọn chúng thấy ?”
Ngũ Phúc : “Chắc là . Tiểu Cửu Tương bé xíu như , ba tên thì to đùng, mắt đều để trời, thấy mấy đứa nhỏ bé mặt đất như tụi em chứ?”
Lúc lời , giọng bé chút hờn dỗi.
Hạ Sơ Kiến cảm thấy vô cùng đáng yêu. Trẻ con nhỏ bé mà cũng dỗi cơ đấy.
Cô xoa xoa mũ bảo hiểm cơ giáp của bé, cất quả trứng vàng long khí trong cơ giáp của . Sau đó, cô sang với chú ch.ó teacup A Vật, chim béo A Uyên và gà con A Sửu đang cụp đuôi bay về: “A Vật, A Uyên, A Sửu, ăn no ?”
Cái đuôi nhỏ của A Vật vểnh lên vểnh xuống, lầm bầm: “Long khí ngon như , ăn bao nhiêu cũng thấy no...”
A Uyên bay lên bờ vai cơ giáp của Hạ Sơ Kiến, lôi đài hoa Bỉ Ngạn xuống, : “Chị ơi, tuy thức ăn chính của em là rồng, nhưng loại long khí màu vàng kim thật sự ngon!”
“Trong ký ức truyền thừa của em, từng long khí màu vàng kim bao giờ!”
A Vật vội vàng cất cánh, bay tới bờ vai bên của Hạ Sơ Kiến, cũng kéo đài hoa Bỉ Ngạn xuống. Nó ních cho gọn, : “Trong ký ức truyền thừa của em thì vẫn long khí màu vàng kim đấy.”
“ đó là thuộc về một tồn tại vô cùng, vô cùng, vô cùng vĩ đại.”
“Trong ký ức truyền thừa mà bố để cho em dặn, nếu gặp con rồng thể tỏa long khí màu vàng kim, thì tuyệt đối ăn thịt, chỉ hút long khí của ngài , đó giữ mối quan hệ với .”
Hạ Sơ Kiến càng tò mò hơn: “Tại ăn? Thức ăn chính của em chẳng là rồng ?”
A Vật thành thật đáp: “...Bởi vì đ.á.n.h .”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thế nên, một là ăn thịt, hai là ăn thịt. Vì đ.á.n.h nên sẽ ăn thịt, do đó đương nhiên sẽ chủ động ăn . Rất logic, gì sai cả.
Hạ Sơ Kiến xoa xoa đầu nó, : “Vậy thì ăn. Con rồng thể tỏa long khí màu vàng kim chắc chắn là bá chủ của loài rồng, là vua của loài rồng, em lẽ ăn nổi .”
A Vật vẫn cam lòng, : “Kiểu gì cũng thử một chứ, nếu gặp mà thử một thì .”
Câu nhắc nhở Hạ Sơ Kiến. Cô ngó xung quanh, : “Mấy đứa xem, con rồng thể tỏa long khí màu vàng kim liệu còn ở đây ?”
“Hơn nữa, thứ thể tỏa long khí màu vàng kim nhất định là rồng ?”
“Những sinh vật khác liệu thể tỏa long khí màu vàng kim ?”
Chuyên gia ăn rồng A Vật giải thích với giọng điệu cực kỳ chuyên nghiệp: “Thứ thể tỏa long khí chắc là rồng.”
“ thứ thể tỏa long khí màu vàng kim, thì chắc chắn là rồng.”
Hạ Sơ Kiến hỏi với tinh thần ham học hỏi: “Tại ?”
A Vật nghiêm túc trả lời: “Bởi vì long khí màu vàng kim là loại long khí thuần túy nhất.”
“Chỉ cần lẫn một chút tạp chất, long khí sẽ màu vàng kim nữa, mà sẽ màu sắc khác, như màu trắng, đen, xanh hoặc đỏ, còn cả t.ử long khí của bậc đế vương loài .”
Hạ Sơ Kiến “ồ” lên một tiếng, vẫn hiểu long khí thuần túy nhất rốt cuộc là gì.
cô cũng hỏi thêm, chỉ nghiêm túc cân nhắc xem con rồng thể tỏa long khí màu vàng kim liệu còn ở đây ?
Nếu còn ở đây, bọn họ nên nhanh chóng chuồn lẹ …
Lỡ như thứ đó vô cùng hung tàn thì ? Đến cả "trần nhà sức mạnh" là A Vật ở phe họ mà còn đ.á.n.h , thì những khác càng cửa.
Hạ Sơ Kiến vội : “Trời cũng còn sớm nữa, chúng về thôi.”
“A Vật, về nhà chị sẽ đồ ăn ngon cho em!”
Tinh thần của chú ch.ó teacup A Vật cuối cùng cũng phấn chấn lên, vung vẩy đôi vuốt nhỏ lên trung : “Em ăn quẩy rán!”
“Với cả bánh bao súp nhân thịt lợn tê giác rừng nữa!”
“Còn bánh trôi nước cỡ bự bằng gạo nếp vàng kim loại mới nhất do Tam Tông nhân giống!”
Hạ Sơ Kiến mà cũng thấy thèm, : “Tam Tông dạo lai tạo gạo nếp vàng kim mới ? Từ lúc nào thế? Sao chị ?”
A Vật : “Hồi ở thành phố Mộc Lan, Tam Tông bắt đầu nhân giống . Sau chuyển đến khu Tây 150 thì cuối cùng cũng thành công.”
Hạ Sơ Kiến gật gù: “Hóa đất đai ở khu Tây 150 thật sự thích hợp để trồng trọt!”
Cô khởi động cơ giáp, gọi Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương cùng bay lên. Gà con A Sửu vội vàng bay tới đài hoa Bỉ Ngạn mà ch.ó teacup A Vật đang , móng vuốt nhỏ của A Vật giữ chặt, cùng Hạ Sơ Kiến bay vút lên cao.
Bọn họ nhanh chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ. Tứ Hỷ vẫn đang sấp mặt đất, ngẩn chiếc túi bảo quản thực vật đựng Không Tang và Huyết Kỳ Lân. Thấy bọn Hạ Sơ Kiến bước , nó cũng chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ vẫy vẫy cái đuôi coi như chào hỏi.
Hạ Sơ Kiến : “Trời còn sớm nữa, chúng về nhà thôi!”
Nói xong, cô khởi động chiếc chiến cơ hình dơi.
Chiến cơ trong nháy mắt tàng hình, bay vút lên bầu trời, lao ngoài tầng khí quyển. Đợi đến khi tiến tinh bên ngoài bầu khí quyển, nó mới tiến hành bước nhảy gian.
Mười lăm phút , bọn họ vùng trời phía khu Tây 150 của Thiếu Phủ. Hiện tại, bộ hành tinh nhỏ đều là lãnh địa của Hạ Sơ Kiến.
Cô đợi từ trường của bước nhảy gian tan , mới điều khiển chiếc chiến cơ hình dơi lúc chuyển sang dạng phi thuyền thông thường hạ cánh xuống nhà chứa phi cơ trong nhà ở bên .