Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1556: Trân châu cảm xúc

Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:15:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến vươn tay, thu hồi cơ giáp Huyền Nữ, dùng lòng bàn tay trần nhẹ nhàng vuốt ve những đóa hoa nhỏ xíu. Đóa Phong Phách Hoa như cảm nhận , thậm chí còn tự rụng một bông hoa nguyên vẹn xuống lòng bàn tay cô.

 

​Dọc đường , Hạ Sơ Kiến đưa tay lướt qua những mầm cây, cảm nhận trạng thái của chúng, đón nhận những món quà mà chúng ban tặng.

 

​Cuối cùng, tay cô một bông Phong Phách Hoa, một nhánh Xích Diễm Lộ, và vài chiếc lá Phá Hiểu Quyết. Đây là tất cả những món quà cô nhận trong ngày hôm nay.

 

​Mọi việc ở đây tất, Hạ Sơ Kiến dẫn Tam Tông, Tứ Hỷ và Tiểu Cửu Tương trở về nhà.

 

​Về đến nơi, cô đưa Tiểu Cửu Tương thẳng đến phòng của Tam Tông. Đầu tiên, Tam Tông cẩn thận chuyển Không Tang và Huyết Kỳ Lân từ túi bảo quản thực vật một chiếc bình hình trụ.

 

​Tiểu Cửu Tương bước tới, kiễng chân một chiếc ghế đẩu nhỏ, vươn tay chạm những mầm Không Tang và Huyết Kỳ Lân bên trong.

 

​Dưới ánh mắt chăm chú của Hạ Sơ Kiến, Tam Tông và Tứ Hỷ, cây Không Tang tay Tiểu Cửu Tương từ từ đổi hình dáng. Nó còn mang màu xanh ngọc mờ ảo như sương mù, cũng còn vẻ mỏng manh tựa như một cơn gió thể thổi bay. Ngược , rễ của nó to một vòng, những chiếc lá từ màu xanh ngọc chuyển hẳn sang màu vàng kim rực rỡ!

 

​Hơn nữa, hình dáng của lá cũng còn thon dài như lá cỏ lan, mà cuộn thành hình thỏi vàng!

 

​Những thỏi vàng Không Tang lấp lánh!

 

​Tiểu Cửu Tương hỏi: “Chị ơi, Tứ Hỷ, hình dáng thích ?”

 

​Hai mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực, liên tục gật đầu: “Đẹp quá! Đẹp quá! Chị thích lắm! Chị sẽ đặt cho nó một cái tên mới, gọi là Hoa Khai Phú Quý!”

 

​Chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ cũng sủa "gâu gâu" mấy tiếng hùa theo, dáng vẻ vô cùng phấn khích.

 

​Tiểu Cửu Tương hài lòng rút tay , tiếp tục chạm loài cây mọng nước bên cạnh – Huyết Kỳ Lân.

 

​Lá của loài cây mọng nước vốn giống như những con kỳ lân mập mạp màu đỏ, nên mới gọi là Huyết Kỳ Lân. Thế nhưng , ngay mắt , những chiếc lá hình kỳ lân mập mạp bỗng biến đổi thành hình những chú cún con ục ịch... Đặc biệt hơn, chúng còn mang màu vàng đất, chỉ thần thái mà hình dáng cũng giống hệt Tứ Hỷ.

 

​Cậu bé híp mắt : “Cái chúng gọi là Tứ Hỷ Lâm Môn nhé? Được ạ?”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu lia lịa.

 

​Tứ Hỷ dùng sức vùng vẫy, nhảy phốc khỏi vòng tay Hạ Sơ Kiến, chạy đến bên chiếc bình, dùng đầu cọ cọ đám "Tứ Hỷ mọng nước", rõ ràng là cực kỳ ưng ý.

 

​Hạ Sơ Kiến hài lòng : “Được , từ nay trở , đây chính là bảo bối của Tứ Hỷ: Hoa Khai Phú Quý và Tứ Hỷ Lâm Môn.”

 

Làm thì sợ mấy đứa nhỏ lỡ miệng hớ nữa.

 

​Sau khi giúp Không Tang và Huyết Kỳ Lân " da đổi thịt" thành công trong phòng Tam Tông, Hạ Sơ Kiến mới dẫn Tiểu Cửu Tương rời . Trời cũng còn sớm, cô định tự tay bếp chuẩn bữa tối.

 

​Tuy nhiên, khi cô chuẩn chiên quẩy thì lời mời gọi video của Hoắc Ngự Sân gửi tới. Tất nhiên, tài khoản thực danh của lúc là Xa Trú Minh.

 

​Hạ Sơ Kiến mấy chuyện nên từ chối cuộc gọi, chỉ gửi một tin nhắn.

 

​[Hạ Sơ Kiến]: Có chuyện gì ? đang nấu ăn, tiện gọi video.

 

[Xa Trú Minh]: binh của em, kết thúc kỳ nghỉ phép và yêu cầu trở về bên cạnh Quân đoàn trưởng Hạ để bảo vệ em.

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

Cô bật khẩy. Từ khi nào cô cần bảo vệ chứ? Cô dư sức tự bảo vệ chính .

 

​[Hạ Sơ Kiến]: Không cần, các thể tự bảo vệ bản thấy an ủi lắm . Thôi, quẩy của sắp cháy , nhắn với nữa.

 

​Hạ Sơ Kiến mặc kệ tin nhắn của Hoắc Ngự Sân, tâm ý chiên một rổ quẩy thật lớn. Vì nhà đông , dù mỗi ăn một chiếc cũng tốn hơn hai mươi chiếc. Cô chiên hẳn năm mươi chiếc, tính mỗi tiêu chuẩn hai chiếc. Ai đặc biệt thích ăn thể đổi với thích.

 

​Cô cũng thêm món bánh bao nhân súp thịt heo tê giác rừng đông. Phần nhân do cô Hạ Viễn Phương trộn giúp, hương vị thanh đạm hơn cô tự , ăn kèm với món quẩy đậm vị thì vô cùng hảo.

 

​Cô gói đúng một trăm chiếc bánh bao nhân súp. Vì kích cỡ bánh nhỏ, lớn ăn một miếng một chiếc khi còn thấy thòm thèm, nhưng với trẻ con thì khẩu phần vô cùng vặn.

 

​Tứ Hỷ mặn mà với quẩy lắm, nhưng đặc biệt khoái bánh bao nhân súp. Vì , phần quẩy của nó Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương chia . Hai đứa nhóc thì món gì cũng ăn . Mỗi đứa xơi gọn ba chiếc quẩy to dài, ăn thêm năm chiếc bánh bao nhân súp nữa.

 

​Bản Hạ Sơ Kiến chỉ ăn hai chiếc quẩy và ba chiếc bánh bao. Cảm thấy no bụng, cô liền dùng phần nhân thịt heo tê giác rừng còn thừa để nấu món cháo thịt nạc lá dương xỉ rắc hoa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1556-tran-chau-cam-xuc.html.]

​Phần dương xỉ và cánh hoa chính là quà tặng từ Phá Hiểu Quyết và Phong Phách Hoa cô mang về.

 

​Phá Hiểu Quyết tuy chỉ cho vài chiếc lá, nhưng kích thước to bằng lá chuối tây trưởng thành, cô chỉ cần cắt một góc nhỏ xíu cũng đủ nấu một nồi cháo thịt nạc to cho hơn hai mươi ăn! Cánh hoa Phong Phách Hoa tuy nhỏ nhắn, cô đem nghiền nát để gia vị, rắc lên khi cháo chín tới.

 

​Trong nồi cháo những hạt gạo Đương Khang Chúc Dư trắng ngần, những vụn lá Phá Hiểu Quyết xanh nhạt, điểm xuyết vụn hoa đỏ rực cùng thịt băm màu hồng phớt, tất cả ninh nhừ và hòa quyện .

 

​Hạ Sơ Kiến nếm thử một ngụm, ngay lập tức, chính cô cũng hương vị tuyệt hảo đó chinh phục. Cô từng nấu cháo thịt nạc rau xanh ít , nhưng nào hương vị tươi ngon đến mức !

 

​Cứ như thể Phá Hiểu Quyết trở thành một cỗ máy khuếch đại hương vị, kích thích bộ sự thơm ngon ẩn sâu trong thịt băm, nhân lên gấp bội! Ăn một ngụm cháo, cảm giác như đang trải qua một chuyến du lịch ẩm thực diệu kỳ.

 

​Cô thể cảm nhận vị thanh ngọt trong màn sương khói mờ ảo của phương Nam, vị đậm đà êm ái ánh nắng gắt gao của phương Bắc, vị béo ngậy mềm dẻo của mỡ đuôi cừu giữa biển cát mênh m.ô.n.g Tây Vực, và cả vị mằn mặn tươi mới của những cơn sóng dâng trào từ Đông Hải.

 

​Vị giác như đang dạo bước giữa các vì , mỗi chạm thức ăn đều như để linh hồn trải qua một cuộc thanh tẩy.

 

​Hạ Sơ Kiến luôn rằng, món ăn ngon thể xoa dịu tinh thần và tâm hồn con . , hương vị thơm ngon chỉ đơn thuần là xoa dịu, nó trực tiếp bùng nổ, trung hòa từng chút một cảm xúc tiêu cực, đó chắt lọc thành những viên "trân châu cảm xúc" và cất giữ sâu thẳm trong biển lòng.

 

​Cô thậm chí cảm giác, nếu tâm trí sinh sự bất mãn, tủi , trầm cảm phẫn nộ, những viên trân châu cảm xúc sẽ nhẹ nhàng nổi lên, lượt hóa giải bộ.

 

​Dù những viên trân châu cũng ngày cạn kiệt, nhưng Hạ Sơ Kiến vẫn thấy quá hời. Ít thì gặp bác sĩ tâm lý, dù là bác sĩ trí tuệ nhân tạo, cũng tốn ít tiền. Từ nhỏ quen với cái nghèo, nên dù bây giờ rủng rỉnh hơn, cô cũng cho rằng cần vung tiền để điều trị các vấn đề cảm xúc.

 

​Lông của thím Trần và Oanh Oanh cũng thể điều tiết cảm xúc, nhưng cô nỡ để hai họ cứ nhổ lông mãi... Bởi phần lông tác dụng chỉ là vài cọng cổ mà thôi. Đâu thể giống như vặt lá Không Tang của Tứ Hỷ, ngộ nhỡ vặt trụi lủi thì

 

​Vì , những viên trân châu cảm xúc tựa như " trời rơi xuống" cực kỳ hữu dụng, chiếm vị trí lớn trong lòng cô.

 

​Hạ Sơ Kiến mãn nguyện ăn hết một bát cháo. Khi đặt đũa bát xuống, cô chợt nhận nhà ăn hôm nay yên tĩnh lạ thường.

 

​Vì đều sống ở đây, tuy cùng một tòa nhà nhưng cũng chẳng cách bao xa. Do đó, cô Hạ Viễn Phương ưu ái cải tạo một sảnh lớn trong nơi ở của hai cô cháu thành nhà ăn chung. Bên trong kê sáu chiếc bàn ăn dài. Một bên bàn đặt ghế băng bọc nệm, bên là ghế đơn. Mỗi bàn thể hai mươi .

 

​Nếu kín sáu bàn thì sức chứa lên tới một trăm hai mươi , chèn ép một chút thì một trăm tám mươi cũng thể lọt. Mặc dù tổng cộng nhà họ chỉ hơn hai mươi nhân khẩu.

 

​Bình thường mỗi khi ăn uống ở đây, khí đều ồn ào, náo nhiệt và đậm chất sinh hoạt gia đình. Hạ Sơ Kiến thích sự ấm cúng đó. hiện tại, là một sự im lặng tĩnh mịch.

 

​Cô ngẩng đầu lên, thấy hầu như ai nấy trong nhà ăn cũng đang bưng bát cháo, ăn một cách say sưa và tập trung cao độ. Khuôn mặt mỗi đều giãn , những nét nhíu mày vô thức do căng thẳng hàng ngày đều biến mất.

 

​Cô khẽ mỉm , chắc chắn đều chung cảm nhận như . Đáng tiếc là nồi cháo cô nấu ít, mỗi chỉ chia đúng một bát. Tuy nhiên, cũng ai cất tiếng đòi giành phần của khác.

 

​Ăn xong, hẹn mà cùng thốt lên một tiếng thở dài thỏa mãn. Hạ Miêu thậm chí còn tấm tắc: “Đây là cháo do Trung tá Hạ nấu ? Ngon tuyệt vời luôn! Tài nghệ nấu nướng của Trung tá Hạ đúng là xuất thần nhập hóa !”

 

​Những tiến hóa gen cấp cao như họ thậm chí còn cảm nhận tinh thần lực dường như thêm một tầng bảo hộ. Giống như khoác lên một lớp áo giáp vững chắc!

 

​Đối với những như họ, thực việc dùng dung dịch dinh dưỡng cao cấp mới là phương thức ăn uống phù hợp nhất. khi ở nhà họ Hạ, họ thà ăn những bữa cơm bình thường mang nhiều lợi ích cho việc tiến hóa gen và tinh thần lực, chứ nuốt dung dịch dinh dưỡng cao cấp nữa.

 

​Chỉ là , họ ngỡ ngàng phát hiện món cháo công hiệu mà ngay cả dung dịch dinh dưỡng cao cấp cũng thể với tới!

 

​Hạ Hùng hai mắt sáng rực Hạ Sơ Kiến, hỏi dò: “Trung tá Hạ, cô món cháo thế nào ? Có nguyên liệu gì đặc biệt ? Lúc ăn quẩy và bánh bao hề cảm giác kỳ diệu , tất nhiên là mùi vị vẫn ngon.”

 

​Hạ Sơ Kiến híp mắt đáp: “Không nguyên liệu gì đặc biệt , chỉ là cho thêm chút rau dương xỉ thôi. nghĩ bình thường ăn ít rau xanh, nên cơ thể thiếu hụt một nguyên tố vi lượng nào đó ?”

 

​Nghe , nhóm Hạ Miêu, Hạ Hùng và cả nhóm Tần Vọng Lam đưa mắt , chút bối rối. Bình thường, đúng là họ ăn thịt nhiều hơn hẳn. Thịt heo tê giác rừng và gà đuôi phượng ăn thường xuyên, nhưng thịt bò độc sừng, các loại thịt lợn, thịt bò thông thường và thủy hải sản thì bữa nào cũng ngập tràn.

 

​Còn rau xanh, chỉ Hạ Viễn Phương và Tam Tông là chăm chỉ ăn, đồng thời nghiêm khắc giám sát mấy đứa trẻ và động vật nhỏ ăn cùng.

 

​Bây giờ Hạ Sơ Kiến nhắc nhở, họ cũng tự cảm nhận sức hấp dẫn và công hiệu kỳ lạ của món cháo rau. Lẽ nào... bọn họ thực sự nên ăn nhiều rau xanh hơn?

 

​Trong lúc đang trầm tư, Tam Tông bồn chồn cựa quậy ghế. Anh rõ, món cháo hương vị và công hiệu thần kỳ như , thực chất đều là nhờ hồng phúc của Thiếu quân đại nhân…

 

​Hoàn chẳng liên quan gì đến mớ rau bình thường mà trồng.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...