Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1561: Gen và khí tức

Cập nhật lúc: 2026-09-03 11:44:46
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vẻ mặt " gặp như quen cũ" của Hạ Viễn Phương hề giả tạo. Thực tế, bà vốn giỏi che giấu cảm xúc của .

 

​Xa Trúc Nhân càng thêm tin tưởng, tuy vẫn còn chút hoài nghi nhưng bà bỏ lỡ cơ hội , bèn bình tĩnh : “Vậy ? Người dung mạo giống thật nhiều, ngay cả chính cũng từng gặp ai trông giống .”

 

​Bà trải qua bao nhiêu sóng gió, nhưng giờ phút , trong lòng thấp thỏm yên. Bà vô cùng hy vọng họ chính là những đang tìm kiếm, nhưng ngặt nỗi ngay cả khí tức cũng khớp, khiến bà nghi ngờ, dám vội vàng kết luận.

 

​Hạ Viễn Phương mỉm đáp: “Vậy ? cũng từng thấy ai dung mạo giống cô , phu nhân là đầu tiên.”

 

​Xa Trúc Nhân đáp lời: “Thế thì thật trùng hợp, với cô cũng xem như gặp . Nếu thời gian, chúng thể dành chút thời gian trò chuyện riêng với .”

 

​Trước mặt Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân, nhiều chuyện bà tiện .

 

​Hạ Viễn Phương như gãi đúng chỗ ngứa, vội vàng hiểu ý gật đầu. Bà cũng , mặt hai đứa nhỏ, một chuyện thực sự khó . Bà nhanh chóng liếc vẻ mặt ngây thơ của Hạ Sơ Kiến, và cả Hoắc Ngự Sân đang khẽ nhíu mày.

 

​Xa Trúc Nhân chớp mắt, lên tiếng: “Sơ Kiến , vẫn ăn sáng, nếm thử đồ ăn cháu . Cháu thể giúp một bữa sáng ? Ta chút chuyện riêng trò chuyện thêm với cô của cháu.”

 

​Hạ Sơ Kiến vội đáp: “Không thành vấn đề ạ, để cháu . Thế nguyên liệu nấu ăn thì ạ? Trong bếp sẵn ?”

 

​Xa Trúc Nhân : “Có đủ cả, cứ để máy phụ bếp giúp cháu, cháu cũng thể lệnh cho chúng.”

 

​Đó đều là máy gia đình mang từ Bắc Thần tới. Xa Trúc Nhân thêm Hạ Sơ Kiến quyền điều khiển hệ thống, nên cô thể trực tiếp lệnh cho chúng.

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Vậy thì quá, hai cứ tự nhiên nhé, cháu bếp đây.”

 

​Hoắc Ngự Sân vội tiếp lời: “Anh giúp em.”

 

​Lúc Xa Trúc Nhân kéo Hạ Viễn Phương xoay bước , bà chợt ngoảnh : “Ngự Sân ăn sáng đấy.”

 

​Hoắc Ngự Sân theo bản năng đáp ngay: “Con mới uống một tuýp dung dịch dinh dưỡng cao cấp thôi, no.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Xa Trúc Nhân khẽ nhếch khóe môi.

 

​Hạ Viễn Phương: “...”

 

​Bà Hoắc Ngự Sân, Hạ Sơ Kiến, tự dưng cảm thấy chút bất an. Xa Trúc Nhân kéo bà khuất.

 

​Cảm xúc của cả hai lúc đều vô cùng kích động, trong lòng sớm cuộn trào sóng to gió lớn, nhưng mặt vãn bối, họ vẫn cố tỏ bình tĩnh.

 

​Dù Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân thấy khác lạ, nhưng cũng quá nghi ngờ lo lắng. Bởi lẽ họ an tâm về trưởng bối của , rằng hai tuyệt đối sẽ chuyện gì thiếu cẩn trọng.

 

​Hạ Sơ Kiến bước căn bếp nhà , ngó nghiêng khắp nơi : “Đây là đầu tiên dùng căn bếp đấy. Sao trông cứ như mới nguyên thế, hai hầu như dùng tới ?”

 

​Hoắc Ngự Sân thản nhiên đáp: “Dù cũng chỉ dùng dung dịch dinh dưỡng cao cấp. Đồ ăn do máy nuốt trôi.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Cô thèm đầu , mát: “Thế thì tự học nấu ăn . Tự nấu thì sẽ chê khác nấu dở nữa.”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​Anh mím môi, lầm bầm: “...Chỉ thích đồ ăn em nấu thôi.”

 

​Hạ Sơ Kiến ngoảnh liếc một cái, đắc ý bảo: “Còn cần ? Không bao nhiêu thích đồ ăn nấu đấy nhé!”

 

​" mà..." Cô nhướng mày, vẻ oai phong: “ đầu bếp nhà , đừng hòng bắt ngày nào cũng nấu cơm cho !”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​Anh định giải thích rằng ý đó, nhưng ngẫm thì... ý cũng suýt soát thế. Anh đúng là thể coi chuyện đó là đương nhiên .

 

​Trầm mặc một lát, Hoắc Ngự Sân hạ giọng: “ tưởng, em nấu cơm cho ăn thì mới giúp bình phục vết thương .”

 

​Xa Trúc Nhân từng kể, khi từ hoàng cung trở về và rơi hôn mê, Hạ Sơ Kiến tới nhà nấu cho một bữa, đó còn đích "đút" ăn. Dù kể chi tiết cách Hạ Sơ Kiến cho ăn cháo lúc hôn mê thế nào, nhưng Hoắc Ngự Sân vẫn cố chấp cho rằng đó là cô "đút" ăn.

 

​Hạ Sơ Kiến ngượng ngùng mím môi, lúng túng đáp: “...Chuyện , vết thương của , thực chỉ dựa việc ăn đồ nấu thì khỏi . Vẫn nhờ cô khám cho mới .”

 

​Cô dám tiếp tục vặt lá Không Tang của Tứ hỉ nữa. Cô cực kỳ nghi ngờ nếu vặt thêm nữa, thằng nhóc Tứ Hỉ sẽ bù lu bù loa cho cô xem!

 

​Hoắc Ngự Sân thoáng thất vọng, nhưng vẫn gật đầu: “Xin . Vậy... em thể dạy nấu ăn ?”

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức mặt mày hớn hở: “Cái thì ! Lại đây, từ giờ trở sẽ dạy nấu ăn!”

 

​"Làm bữa sáng dễ lắm, nếu bánh bao thịt thì càng đơn giản. Trước tiên là nấu cháo, món là dễ nhất. Tất nhiên, nếu nấu ngon xuất sắc thì sẽ cầu kỳ một chút. Anh mới học, cần phức tạp, cứ nấu món cháo trắng đơn giản nhất là . Rồi rán trứng, hoặc luộc trứng, ốp la gì cũng hết. À, thế buổi sáng món chính thích ăn gì?"

 

​Hoắc Ngự Sân: “...Bít tết bò Một Sừng.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “!!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1561-gen-va-khi-tuc.html.]

 

​"Mới sáng sớm ăn bít tết, thấy ngấy ?!"

 

​Hoắc Ngự Sân: “...Cũng bình thường. Nếu thì sẽ đủ no, uống dung dịch dinh dưỡng bổ sung.”

 

​Hạ Sơ Kiến đ.á.n.h giá từ xuống hình săn chắc của Hoắc Ngự Sân, tặc lưỡi: “Sức ăn của tiến hóa gen cấp độ Đường là thế ? Thế thì cả đời cũng chạy theo kịp!”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​Có gì chạy theo chứ? Nhiều lúc Hoắc Ngự Sân cảm thấy theo kịp mạch suy nghĩ của Hạ Sơ Kiến. Những thứ cho là quan trọng, cô xem nhẹ như . Còn những thứ thấy chẳng gì to tát, cô đặc biệt chú ý.

 

​Giờ phút , Hoắc Ngự Sân vô cùng hy vọng thể khôi phục ký ức mười tuổi, liệu lúc đó sẽ còn cảm giác bối rối nữa chăng?

 

​Anh gì thêm, ngoan ngoãn theo sự chỉ huy của Hạ Sơ Kiến để chuẩn bữa sáng.

 

​Hạ Sơ Kiến dạy nghiêm túc, tự thấy còn tận tâm hơn cả lúc Hạ Viễn Phương dạy cô. À đúng, thực Hạ Viễn Phương tận tay dạy cô nấu ăn, mà do cô bên cạnh tự học lỏm. Nên Hạ Sơ Kiến cảm thấy đối với Hoắc Ngự Sân kiên nhẫn lắm . Chuyện đơn giản thế , thôi cũng , huống hồ cô còn cầm tay chỉ việc dạy nấu!

 

​Vả , chỉ là nấu cháo thôi, thể khó đến mức nào chứ?

 

​Thế nhưng, khi Hoắc Ngự Sân nấu xong nồi cháo, Hạ Sơ Kiến mới nếm thử một ngụm phán luôn: “Chưa đủ lửa, từ đầu.”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​…

 

​Cùng lúc đó, Xa Trúc Nhân dẫn Hạ Viễn Phương đến phòng khách nhỏ mà bà thường dùng để tiếp khách.

 

​Nơi cũng một ô cửa kính sát đất, khung cảnh sắc xuân tươi ở sân . Hai đối diện hai chiếc ghế sofa êm ái cạnh cửa sổ.

 

​Hạ Viễn Phương ngừng đ.á.n.h giá Xa Trúc Nhân. Khuôn mặt mang cho bà cảm giác vô cùng thuộc và tin cậy. Người phụ nữ , rốt cuộc mà bà từng quen ? Nếu , liệu bà giống như bà, từng vượt qua vụ đại nổ suýt chút nữa hủy diệt cả hành tinh đó ?!

 

​Hạ Viễn Phương cân nhắc từ ngữ, đầy ẩn ý : “May là bạn của dùng cái tên , nếu thì dung mạo giống mà tên cũng giống nốt, sự trùng hợp quả thật bình thường...”

 

​Xa Trúc Nhân mỉm hỏi: “Vậy ? Thế bạn của cô tên là gì?”

 

​Hạ Viễn Phương lấy bình tĩnh, đáp: “Bạn của tên là Trung Sơn, chữ 'Trung' trong trung thành, chữ 'Sơn' trong núi rừng.”

 

​Xa Trúc Nhân cuối cùng thể khẳng định. Tuy cảm nhận khí tức quen thuộc, nhưng để nhận gương mặt của bà, còn cả tên cũ, thì ở cả Đế quốc Bắc Thần e rằng chỉ mỗi mặt.

 

​Xa Trúc Nhân bảo: “Vậy bạn của cô, cũng mang họ Hạ, và tên cô thực là chữ 'Trung' trong trung thành, chữ 'Sam' trong cây sam mới đúng chứ?”

 

​Hạ Viễn Phương trừng lớn mắt, kích động thôi: “Thật sự là chị ?! A Sam, đúng là chị ?! Sao chị đổi tên? Mà đổi mặt thế ?”

 

​Xa Trúc Nhân kìm nén nổi, hỏi : “Còn em thì ? Sao em cũng đổi tên? Tên của em, là Hoa Dịch Hân ?”

 

​Hạ Viễn Phương hít sâu một , nghẹn ngào: “Chị vẫn còn nhớ cái tên Hoa Dịch Hân, em ngay là em nhận lầm mà!”

 

​Xa Trúc Nhân khó hiểu hỏi: “ khuôn mặt em, biến thành bộ dạng hả Dịch Hân?”

 

​Bà vẫn còn nhớ rõ vị nữ nhà khoa học thiên tài ngày , ba chữ "phong độ trí thức" phảng phất như sinh để dành riêng cho cô. Còn dung mạo hiện tại, chỉ thể đ.á.n.h giá là quá đỗi bình thường.

 

​Nước mắt Hạ Viễn Phương chực trào. Bà đưa tay sờ mặt , xót xa cất tiếng: “Giữ cái mạng chạy thoát là may mắn lắm , mà để ý tới dung mạo nữa chứ?”

 

​Xa Trúc Nhân khẽ thở dài, vươn tay nắm lấy cổ tay Hạ Viễn Phương, bắt mạch một lát gật đầu: “Cũng may, thể em khỏe mạnh. Chị cứ lo lực dịch chuyển lúc đó quá mạnh, e rằng cơ thể em sẽ chịu đựng nổi.”

 

​Hạ Viễn Phương khổ: “Làm thể ảnh hưởng chứ? chị quên chuyên môn của em là gì ... Thậm chí cả khuôn mặt ...”

 

​Bà xoa xoa má , trầm giọng kể: “Lúc mới đến đây, cơ thể em thương nặng, mặt cũng rạch nát, cần trị liệu. Lại nơm nớp lo sợ những thực thể đó truy đuổi, nên em hạ quyết tâm, tự phẫu thuật chỉnh hình cho luôn.”

 

​Xa Trúc Nhân hoang mang: “...Chỉ là phẫu thuật thẩm mỹ thôi ? Tại đến cả khí tức mà chị cảm nhận cũng đổi ?”

 

​Hạ Viễn Phương ngẫm nghĩ một chút giải thích: “Khả năng là vì em dùng phương pháp thẩm mỹ đổi gen. Gen của em đổi, khí tức chắc chắn cũng sẽ đổi theo.”

 

​Xa Trúc Nhân chợt hiểu : “Hóa là thế. Khí tức vốn dĩ là những mảnh gen vỡ vụn do sinh vật phát tán ... Nếu gen đổi thì khí tức nhất định sẽ khác. Chiêu của em quả thật quá cao tay!”

 

​Xa Trúc Nhân giơ ngón tay cái lên tán thưởng. Sự ngụy trang thực sự quá hảo, đến mức ngay cả bà cũng thể cảm nhận chút hướng nào!

 

​Vậy thì Hạ Sơ Kiến, liệu cũng Hạ Viễn Phương dùng cách để đổi gen ? Vì thế mà bà mới cảm nhận chút khí tức nào của cô bé?

 

​Hạ Viễn Phương buồn bã: “Em cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi. Chị đấy, những thế lực đó quá đáng sợ, em rõ chúng thể theo tới tận bên . Để chúng thể tìm , em nghĩ nghĩ , chỉ cách dùng liệu pháp gen, đổi cả bề ngoài lẫn bên trong, thì mới mong triệt để cắt đứt manh mối.”

 

​Cuộc phẫu thuật gen của bà triệt để đến mức, chỉ đổi bộ gen và ngoại hình, mà ngay cả giọng cũng khác biệt.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...