Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1562: Sự an bài tốt nhất
Cập nhật lúc: 2026-09-03 11:44:47
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa Trúc Nhân gật gù thấu hiểu, : “Suy nghĩ của em quả thực khả thi. Bọn chúng cũng giống như chị, nhận diện một hề dựa vẻ bề ngoài.”
" mà, dùng liệu pháp gen để đổi cả khí tức của một , chắc chỉ em mới nhỉ? Chị nhớ cũng từng gặp tiếp nhận liệu pháp gen, nhưng hề thấy khí tức của họ đổi. Nếu trùng hợp em nhận chị, thì dù chị tận mắt thấy ảnh chụp thậm chí gọi video với em, chị cũng chẳng thể nào nhận ."
Bởi vì cuộc phẫu thuật gen mà Hạ Viễn Phương tự cho là sự lột xác từ trong ngoài. Đương nhiên, dù rút m.á.u để xét nghiệm gen thì kết quả cũng khác biệt. Nếu , hai họ lẽ thực sự bỏ lỡ .
Nói đến đây, Xa Trúc Nhân vội hỏi: “Vậy còn Sơ Kiến thì ? Em cũng phẫu thuật gen diện cho con bé ?”
Nếu thì tại bà chẳng cảm nhận chút khí tức nào của con bé?
Không ngờ Hạ Viễn Phương lộ vẻ vô cùng chán nản, u buồn đáp: “... Em thử , nhưng vô dụng. Hôm nay em tiến hành chỉnh sửa gen cho con bé, ngay ngày hôm gen của nó tự động khôi phục như cũ, chị tin nổi ?”
Xa Trúc Nhân biến sắc kinh hãi: “... Sao như ?!”
Hạ Viễn Phương khổ: “Chính em cũng . Em từng tự phụ cho rằng trong lĩnh vực gen, ai thể hiểu nhiều hơn . từ trường hợp của Sơ Kiến, em mới hiểu thế nào là 'núi cao còn núi cao hơn'... Chị là ruột của con bé, chị cho em , rốt cuộc chuyện là ? Em tò mò suốt 20 năm qua .”
Xa Trúc Nhân cũng khổ bảo: “Đến em còn thì chị ? Nếu chị , chị chẳng... để phí 20 năm mà vẫn tìm con bé...”
Hạ Viễn Phương nhíu mày: “Không thể nào? Gen của con bé hề đổi mà... Về mặt lý thuyết, khí tức của nó cũng đổi. Chị đáng lẽ cảm nhận chứ?”
Xa Trúc Nhân lắc đầu: “Nếu chị thể cảm nhận khí tức của nó, chị nhận nó từ lâu . Đâu đến tận bây giờ chị mới mặt con bé. Nếu em đổi gen của con bé, lẽ nào nó thể tự che giấu khí tức thật của ?”
Hạ Viễn Phương đáp: “Con bé cách che giấu khí tức , nó thậm chí còn chẳng là tiến hóa gen.”
Xa Trúc Nhân cũng nghĩ đến điểm , khỏi cau mày: “Vậy ? thế thì thể chứ?”
Hạ Viễn Phương thấy Xa Trúc Nhân cũng rõ nguyên nhân thì trong lòng càng thấy kỳ lạ. Bất chợt, bà nhớ một chuyện bèn : “... À, chuyện là lúc nhỏ Sơ Kiến sức khỏe yếu. Chị từng , thứ đó vô cùng bổ dưỡng, thể tẩm bổ cho thứ, ngay cả khi khiếm khuyết gen. Cho nên, em đem thứ đó , mài nhỏ từng chút một đút cho con bé ăn.”
Xa Trúc Nhân nhíu mày: “... Thứ gì cơ?”
Hạ Viễn Phương lặng lẽ mở quang não lượng t.ử của , trích xuất hai bức ảnh đưa : “... Thứ đây.”
Nhìn thấy sắc đỏ như m.á.u , Xa Trúc Nhân hoảng hốt biến sắc: “Em dám đem thứ cho Sơ Kiến ăn ?!”
Hạ Viễn Phương gật đầu: “Em nếm thử , hề độc, hơn nữa quả thật đại bổ. Dù em phẫu thuật gen cho , thực chất cũng là một liệu pháp gen, nhưng trải qua chừng chuyện, cơ thể em vẫn suy nhược. Mãi đến khi em nếm thử thứ vài , sức khỏe mới thực sự hồi phục . Điểm , ngay cả một dành cả đời nghiên cứu về gen như em cũng chẳng thể nào phân tích nguyên nhân.”
"Em chỉ với Sơ Kiến rằng đây là gạo nếp huyết, thứ gạo nếp tác dụng tẩm bổ thể mà em tình cờ tìm trong khu rừng dị thú."
Xa Trúc Nhân hít sâu một ngụm khí lạnh, cảm thán: “Hèn chi gen của con bé đổi, mà chị cũng chẳng cảm nhận khí tức của nó! Thứ đó... thứ 'gạo nếp huyết' , khóa chặt con bé . Bổ dưỡng quá mức! Huyết mạch, năng lực, thậm chí cả tiềm lực tiến hóa gen của con bé, thảy đều khóa chặt còn kẽ hở.”
Hạ Viễn Phương chấn động: “Là khóa gen ?! Tại thứ đó thể tác động trực tiếp lên phương diện gen chứ?!”
Xa Trúc Nhân đáp: "Cụ thể là thế nào, chị cũng rõ lắm." Nói đoạn, bà bỗng trở nên kích động: “ nếu là thứ đó, thì quả thật ngay cả chị cũng chẳng thể nào thấu khí tức của con bé. Lũ khốn kiếp chắc chắn cũng tìm nó. Dịch Hân, em đúng là thiên tài! Nếu Sơ Kiến theo chị, chừng giờ chúng đang trốn chui trốn nhủi ...”
Hạ Viễn Phương ngượng ngùng : “Chỉ là trùng hợp thôi... May mà chị đổi dung mạo, nếu em cũng chẳng nhận chị.”
Xa Trúc Nhân cố kìm nén sự kích động, cảm khái : “Thực Xa Trúc Nhân mới là tên thật của chị. Hạ Trung Sam là tên giả chị dùng năm đó. Chị đến nơi , hề đổi dung mạo, chỉ để phòng khi các cơ hội thấy chị thì sẽ lập tức đến tìm chị. Đáng tiếc, đợi ròng rã 20 năm, các đều xuất hiện.”
Hạ Viễn Phương bất đắc dĩ : “Em nào chị cũng đến đây cơ chứ... Bao nhiêu năm qua, em vẫn luôn đinh ninh rằng em và Sơ Kiến là hai duy nhất sống sót. Nếu chị rải ảnh chụp của khắp thế giới, thì lẽ em sớm tìm chị . Giờ chị còn sống, em cũng yên tâm. Chị... em trả Sơ Kiến cho chị ?”
Xa Trúc Nhân lắc đầu, khẽ giọng : “Chị chỉ cần con bé đang ở , đó cứ mãi ở bên cạnh nó, thế là đủ .”
Hạ Viễn Phương ngạc nhiên: “Chị nhận con bé ? Không nó gọi chị một tiếng '' ư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1562-su-an-bai-tot-nhat.html.]
Xa Trúc Nhân mỉm đáp: “... Có gọi cũng chẳng quan trọng. Thật , nhận con bé, so với việc nhận , sẽ cho nó hơn.”
Hạ Viễn Phương nhíu mày suy nghĩ một lát, thì thầm: “... Có vì những thực thể đó vẫn đang truy sát chị ? Dù năm đó, chị cũng chọc hang ổ của bọn chúng.”
Xa Trúc Nhân gật đầu: “Vì nên vết thương của chị đến giờ vẫn lành. Lỡ như bọn chúng đuổi tới đây, một chị cũng . nếu để bọn chúng nhược điểm của chị là gì, chị sẽ vạn kiếp bất phục. Bởi vì ngay cả chính chị cũng sẽ chuyện gì. Thế nên, hiện tại chính là sự an bài nhất. Em nuôi nấng con bé suốt 20 năm qua, lẽ nào nỡ giao nó cho khác?”
Hạ Viễn Phương quả thực nỡ. Hạ Sơ Kiến do một tay bà nuôi lớn, tuy cùng m.á.u mủ nhưng tình cảm còn hơn cả ruột thịt. Chẳng qua vì Xa Trúc Nhân là đẻ của con bé, bà mới thể buông tay. Bởi ai quyền cướp một đứa trẻ khỏi vòng tay ruột của nó, trừ khi vạn bất đắc dĩ.
Trầm mặc một hồi lâu, Hạ Viễn Phương lên tiếng: “Vậy còn chuyện của Hoắc Ngự Sân là thế nào? Em nhớ năm đó chị gì một con trai lớn như .”
Nếu nhỏ tuổi hơn Hạ Sơ Kiến, Hạ Viễn Phương còn thể tự thuyết phục rằng đó là con do Xa Trúc Nhân sinh . hiện tại, Hoắc Ngự Sân lớn hơn Hạ Sơ Kiến tận mười tuổi, thì chỉ thể sinh Hạ Sơ Kiến.
Xa Trúc Nhân thở dài : “Em còn nhớ con trai của chị họ em ?”
Hạ Viễn Phương nghĩ tới đứa bé đó. Bà trừng lớn hai mắt: “... Hả?! Chẳng lẽ?! Là... là thằng bé?!”
"Trước em chị bản lĩnh lớn đến thế, còn tưởng chị chỉ là bảo mẫu chị họ em thuê về... Em chị là nuôi thằng bé lớn lên... thể là thằng bé ?! Đứa trẻ đó, chẳng lúc mười tuổi ... c.h.ế.t !"
Nói đến đây, Hạ Viễn Phương cũng nhận rơi nước mắt đầy mặt từ lúc nào. Chị họ của bà thật còn thông minh hơn cả bà, nhưng đam mê của chị đặt ở lĩnh vực nghiên cứu khoa học, mà là ở phương diện ứng dụng vũ khí và trang . Kết hợp với chồng – đàn ông xuất từ nhà họ Hoắc, từng giữ chức Đại nguyên soái trong quân đội – họ như hổ mọc thêm cánh, xứng danh một đôi thần tiên quyến lữ. Chỉ tiếc rằng họ sinh gặp thời... và còn liên lụy đến đứa con độc nhất của .
Nước mắt Hạ Viễn Phương rơi như mưa.
Xa Trúc Nhân rút khăn giấy đưa cho bà, cảm khái : “Năm đó thằng bé quả thực sống dở c.h.ế.t dở. chị họ và rể em ân cứu mạng đối với chị. Chị nợ vợ chồng họ một ân tình, vì thế, chị những cứu sống thằng bé mà còn luôn mang theo nó bên , đích nuôi dạy nó khôn lớn.”
Hạ Viễn Phương ngẩn một hồi lâu mới thốt lên: “... Thật sự là đứa bé đó ? em nhớ rõ, dung mạo của nó thế ! Bộ dáng lúc đó của nó chẳng hề giống chị chút nào. Thế nhưng Hoắc Ngự Sân hiện tại, vài phần tương tự chị... Mặc cho ai cũng sẽ tưởng đó là con ruột của chị...”
Xa Trúc Nhân: “...”
Bà lắc đầu, mỉm : “Thằng bé do chị sinh , nó chính là đứa bé của chị họ em, quan hệ huyết thống với em cơ đấy... chứ với chị thì chẳng chút ruột thịt nào. Tuy nhiên, lẽ do chị một tay nuôi lớn, nên gương mặt của thằng bé cũng mang vài nét giống chị.”
Dung mạo quả thật tính đồng hóa. Cái gọi là "tướng phu thê", một khả năng chính là hai chung sống lâu ngày, ngũ quan của cả hai sẽ âm thầm ảnh hưởng lẫn , cuối cùng khiến diện mạo ngày càng xu hướng giống .
Hạ Viễn Phương chuyện đơn giản như . dù trong bụng chứa đầy hoài nghi, bà vẫn tạm thời chấp nhận lời giải thích , gặng hỏi thêm.
Xa Trúc Nhân hỏi sang chuyện khác: “Còn em thì ? Sơ Kiến phát hiện điểm nào bất thường ?”
Hạ Viễn Phương gật đầu, thở dài sườn sượt: "Sơ Kiến cứ đinh ninh rằng em là một 'linh hồn xuyên ' nhập cơ thể cô ruột nó. Em chẳng giải thích thế nào, đành nương theo chủ đề của nó, bịa một câu chuyện. Em kể rằng lúc nó sắp sinh thì tập kích, đó dùng chính xác của để cứu cả nó và em. Lại còn rằng trai nó cũng theo cha . Em cứ tưởng sẽ chẳng bao giờ gặp nữa, cho nên..." Bà liền tự do phát huy một chút.
Thực , những gì bà kể với Hạ Sơ Kiến là bịa đặt. Bởi vì những trận huyết chiến đó, những loài dị chủng quái thú ngoài vực sâu đó, cả cuộc đấu tranh kiên cường bất khuất của nhân loại cho đến khi diệt vong, thậm chí sự xuất hiện của Xa Trúc Nhân và việc bà "đồng quy vu tận" với đám quái thú ... tất cả đều là sự thật.
trong đó vẫn còn một uẩn khúc mà ngay cả bà cũng nghĩ thông suốt. Bà đành chôn giấu tất cả đáy lòng, mong Hạ Sơ Kiến sẽ vĩnh viễn bao giờ .
Xa Trúc Nhân ngậm ngùi hồi lâu, : “Ừm, đó cũng là lý do vì chị nhận con bé. Chị cách nào trả lời những thắc mắc của nó. Câu chuyện em kể hợp lý, cứ thuận theo lời em ...”
Hạ Viễn Phương gật đầu: “ , đây chính là 'chân tướng'. Mong chị ghi nhớ kỹ, đừng lỡ miệng mặt Sơ Kiến nhé. Chị hãy nhớ, Sơ Kiến một cặp cha dũng hy sinh, cùng một trai mất cùng cha ... Chỉ là em ngờ, nó thực sự một ' trai'...”