Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1563: Điểm này, giống tôi

Cập nhật lúc: 2026-09-03 11:44:48
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Xa Trúc Nhân cạn lời, khóe miệng giật giật, : “... Câu chuyện em bịa , thực chất là sự tích về cha ruột của Ngự Sân đúng ...”

 

​Hạ Viễn Phương mỉm đáp: “Chị cũng thôi. Nếu nhờ chị, đám dị chủng ngoài tinh vực khi bây giờ tàn phá khắp vũ trụ . Ngay cả tinh hệ Bắc Thần cũng thể may mắn thoát khỏi.”

 

​Xa Trúc Nhân tiếp tục chủ đề , vội : “... Được , đều em . về phận của Ngự Sân, chị vẫn cho Sơ Kiến ...”

 

​Hạ Viễn Phương bỗng trở nên căng thẳng: “Tại với Sơ Kiến? Chị định tiết lộ phận thực sự của , tại kể chuyện với con bé? Hơn nữa, nếu Sơ Kiến cứ hỏi cho đến cùng, chị định trả lời thế nào? Chị xem, đằng một lời dối sẽ cần đến vô lời dối khác để lấp liếm. Cho nên, cứ dùng lời dối của em , như chỉ cần lấp l.i.ế.m một là xong.”

 

​Xa Trúc Nhân: “...”

 

​Hạ Viễn Phương nắm lấy tay Xa Trúc Nhân, gật đầu thật mạnh: “Dù thế nào nữa, cảm ơn chị, thực sự cảm ơn chị vì giữ giọt m.á.u cuối cùng cho chị họ và rể em .”

 

​Xa Trúc Nhân nhẹ giọng: “Chị , là chị nợ vợ chồng họ một ân tình nên mới đưa đứa trẻ về đây.”

 

​Hạ Viễn Phương gật gật đầu, hỏi: “ còn Ngự Sân của chúng thì ? Chẳng lẽ chị sợ những kẻ đang truy sát chị sẽ rằng Ngự Sân cũng là điểm yếu của chị? Ngự Sân quả thực là điểm yếu của chị, đúng ?”

 

​Mối quan hệ con giữa bà và Hoắc Ngự Sân vốn công khai. Những kẻ tâm tư chỉ cần điều tra một chút là thể manh mối.

 

​Xa Trúc Nhân mỉm , vô cùng tự tin : “Ngự Sân tất nhiên cũng là điểm yếu của chị , thằng bé do một tay nuôi lớn, chính là con trai . chị trao cho Ngự Sân đủ năng lực để tự bảo vệ bản . Chỉ Sơ Kiến là khả năng tự vệ. Nói thật cho em , cấp bậc tiến hóa gen của Ngự Sân hiện tại hề thua kém những tồn tại đó... Bọn chúng sẽ mù quáng đến mức tay với thằng bé .”

 

​Hạ Viễn Phương nhớ chuyện vốn định với Xa Trúc Nhân, bèn cất lời: “Những kẻ đó mù quáng, nhưng kẻ khác mù quáng. Chị cứ trơ mắt vị nữ đế tổn thương của ?”

 

​Xa Trúc Nhân dịu dàng: “Sao thể chứ... Chẳng qua chị vội, món nợ sớm muộn gì cũng tính sổ thôi.”

 

​Hạ Viễn Phương : “Không lập tức tính sổ, chuyện giống phong cách của chị chút nào. Nói , cơ thể chị trọng thương trong đó? Đến giờ vẫn bình phục ? Có cần em giúp một tay ?”

 

​Xa Trúc Nhân bật : “Quả thật giấu cô. , chị từng trọng thương, nhưng hiện tại đỡ hơn nhiều . Chị em là chuyên gia trong lĩnh vực liệu pháp gen, nhưng bệnh của em dùng liệu pháp gen là chữa khỏi .”

 

​Hạ Viễn Phương nhướng mày: “Không thể nào? Liệu pháp gen của em mà chị cũng tin ?”

 

​Xa Trúc Nhân nhẹ: “Em quên gen của Sơ Kiến là tình trạng thế nào ? Chị tuy nghiêm trọng bằng con bé, nhưng cũng xấp xỉ...”

 

​Hạ Viễn Phương: “...”

 

​Ra là .

 

​Bà chút hậm hực : “Được , thật hai con chị gặp tình huống gì nữa... mà, chị vẫn nên để em kiểm tra thử xem, ngộ nhỡ em nghĩ cách thì ? , A Sam... A Nhân, chuyện gen của Sơ Kiến liên quan đến cha nó ? Cha con bé rốt cuộc là ai? Chị bao giờ nhắc tới.”

 

​Xa Trúc Nhân chậm rãi : “Nói thể cô tin, nhưng Sơ Kiến cha.”

 

​Hạ Viễn Phương đồng tình: “Em tin. Con thể cha ? Dù là thụ tinh nhân tạo thì cũng cha về mặt sinh học chứ. Cha ruột của Sơ Kiến rốt cuộc là ai? Chị thể tiết lộ một chút ? Nếu em tình trạng phía họ nội của con bé, lẽ em sẽ nghĩ cách để giúp nó trở thành tiến hóa gen.”

 

​Xa Trúc Nhân lúc mới chút đau đầu, thở dài: “Điểm , chị nghĩ thế nào cũng thông, con bé thể tiến hóa gen cơ chứ?”

 

​Hạ Viễn Phương : “Thì nó ly kỳ như đấy. Con bé quả thực tiến hóa gen, hơn nữa, bất cứ loại t.h.u.ố.c thúc đẩy tiến hóa gen nào cũng vô tác dụng với nó. Gen của Sơ Kiến định đến mức đáng sợ. Liệu nguyên nhân xuất phát từ phía cha con bé ?”

 

​Xa Trúc Nhân cố tình phớt lờ câu hỏi cuối cùng của Hạ Viễn Phương, chỉ khổ: “... Vậy hy vọng sự định gen đó chính là dị năng của con bé ...”

 

​Hạ Viễn Phương nhớ vẻ mặt tối sầm của Hạ Sơ Kiến khi thấy những lời , nhịn bật : “Được , đây là 'vảy ngược' của con bé đấy, nếu cần thiết thì chị đừng nhắc tới. Con bé sẽ trở mặt thật đấy.”

 

​Xa Trúc Nhân nghĩ tới việc Hạ Sơ Kiến kiêng kỵ buồn thì cũng vui vẻ : “Chuyện cỏn con thế mà cũng đáng để con bé tức giận một phen .”

 

​Hạ Viễn Phương đáp: “ đối với con bé thì đó là chuyện lớn bằng trời.”

 

​Hai dứt lời, Xa Trúc Nhân bắt đầu hỏi thăm Hạ Viễn Phương xem hai mươi năm qua cô sống thế nào.

 

​Hạ Viễn Phương đối với Xa Trúc Nhân đương nhiên là nấy, giấu giếm nửa lời. Lắng những lời tâm sự , một từng trải, thấu sự đổi dời của năm tháng, núi sông như Xa Trúc Nhân cũng kìm mà đỏ hoe khóe mắt.

 

​"... Không ngờ, cô cháu hai sống khổ sở như ..." Xa Trúc Nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Viễn Phương, “Giá như thể tìm thấy hai sớm hơn thì mấy. Thứ thiếu nhất đời , chính là tiền.”

 

​Hạ Viễn Phương hít sâu một , trêu chọc: “Cái điệu bộ lúc chị câu , thật sự đáng đòn. Chị em kiếm chút tiền vất vả thế nào .”

 

​Xa Trúc Nhân mỉm đáp: “Bản lĩnh của em vốn dĩ ở việc kinh doanh. Em thể nuôi Sơ Kiến khôn lớn t.ử tế, để con bé đói rét, chị vô cùng cảm kích . sẽ chuyển một nửa cổ phần của Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ tên sang cho cô, coi như thù lao cô nuôi dưỡng Sơ Kiến ngần năm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1563-diem-nay-giong-toi.html.]

 

​Hạ Viễn Phương xị mặt xuống, : “Chị là quá khách sáo . Em nuôi lớn Sơ Kiến chẳng lẽ là vì tiền? Chị đang coi thường ai đấy?! Em còn cảm ơn chị nuôi khôn lớn Ngự Sân ... Chẳng lẽ em cũng đưa tiền cho chị ? Em giàu như chị!”

 

​Xa Trúc Nhân bật : “Tuy là em nuôi Sơ Kiến khôn lớn, nhưng tính cách con bé chẳng giống em chút nào... Nếu chị mà cho con bé tiền, chắc chắn nó sẽ mấy câu như 'đang coi thường ai', mà sẽ hớn hở nhận lấy ngay. Bởi vì nó sẽ cảm thấy, đó là thứ nó đáng hưởng. Về điểm , nó đặc biệt giống em .”

 

​Lúc câu cuối cùng, dáng vẻ của bà toát lên sự tự hào vô cùng, hệt như một đang hãnh diện.

 

​Tảng đá trong lòng Hạ Viễn Phương rốt cuộc cũng buông xuống, bà thư thái: “Cái đó thì đúng , hơn nữa nhé, con bé đặc biệt thích vàng, cũng giống chị ?”

 

​Xa Trúc Nhân mặt mày hớn hở: “Điều vui nhất đấy! Một đống vàng của sẽ cho con bé hết!”

 

​Hạ Viễn Phương liền hỏi: “Thế còn Ngự Sân thì ? Thằng bé cũng là con trai chị, dù cùng huyết thống thì về mặt pháp luật vẫn là . Chị thể giữ cho nó chút di sản nào chứ?”

 

​Xa Trúc Nhân lườm bà một cái: “Chị thể sống thiên thu vạn đại, tự nhiên nhắc tới hai chữ di sản xui xẻo thế hả!”

 

​Khóe miệng Hạ Viễn Phương giật giật: “Được , chị giỏi. , vết thương của con trai chị - Hoắc Ngự Sân, cần em khám giúp một chút ?”

 

​Xa Trúc Nhân gật đầu liên tục: “Đương nhiên là cần! Không những cần, mà em là vết thương của thằng bé yêu cầu cô túc trực theo dõi bất cứ lúc nào. Cho nên, yêu cầu chị và thằng bé đều dọn đến ở cùng chỗ với hai . Chị cần Ngự Sân , nhưng chị nhất định . Chị chờ đợi 20 năm , thể rời xa con bé thêm một bước nào nữa.”

 

​Hạ Viễn Phương ngập ngừng: “... Nơi đó là nhà của Sơ Kiến, con bé đồng ý thì mới .”

 

​Bà rốt cuộc còn tự ý quyết định chuyện của Hạ Sơ Kiến nữa, mà thực sự tôn trọng ý kiến và lựa chọn của cô.

 

​Xa Trúc Nhân gật gù: “Đó là lẽ đương nhiên, chắc chắn chị sẽ đích với con bé. mà, em giải thích rằng tất cả những chuyện đều là vì chữa trị vết thương cho Ngự Sân. Con bé hẳn là sẽ từ chối .”

 

​Hạ Viễn Phương suy nghĩ một lúc lâu, vẫn quyết định : “Cứ xem tình hình , em dối Sơ Kiến. Nếu vết thương của Hoắc Ngự Sân thực sự cần đích theo dõi, sẽ . Nếu cần, cứ giữ im lặng, ?”

 

​Xa Trúc Nhân bèn bật : “Cô hiền hậu gì cả, bắt dối lấp l.i.ế.m giúp cô, nhưng cô chịu lấp l.i.ế.m giúp ...”

 

​Hạ Viễn Phương đáp.

 

​Hai họ trò chuyện trong thư phòng nhỏ của Xa Trúc Nhân ngót nghét hai tiếng đồng hồ. Đến khi hai bước ngoài, Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân đều ăn sáng xong.

 

​Lúc bàn ăn đang bày một nồi cháo trắng nấu với thịt nạc, một lồng bánh bao súp, còn hai đĩa trứng ốp la chiên vàng ruộm, cùng với hai phần bò bít tết áp chảo.

 

​Hạ Viễn Phương trừng lớn mắt, thốt lên: “Ai ăn bò bít tết bữa sáng thế?!”

 

​Xa Trúc Nhân ngay đó là món mà con trai ăn... Bà xòa: “Không , cũng sắp trưa , đây coi như bữa trưa . Bữa trưa ăn bò bít tết thì hề gì.”

 

​Hạ Sơ Kiến lên tiếng: “Không hai chuyện lâu đến . Cháo và bánh bao mới hâm nóng , chắc vị còn ngon lắm ạ. Còn trứng ốp la và bít tết thì mới cách đây lâu, mới bưng lên bàn đấy. Những món lúc nãy đều Hoắc Ngự Sân ăn sạch .”

 

​Trong giọng điệu của cô mang theo chút oán thán.

 

​Vốn dĩ định dạy Hoắc Ngự Sân nấu ăn, để lúc nào cũng là xuống bếp. Ai ngờ Hoắc Ngự Sân đến nấu nồi cháo mà cũng thể biến thành một mớ dẻo quánh như nhựa! Thật sự là nuốt trôi…

 

​Hết cách, cô đành tự tay, dùng nguyên liệu của nhà họ Hoắc tiện tay vài món. Hoắc Ngự Sân thế mà ủng hộ, ăn sạch sành sanh, ngay cả phần của Xa Trúc Nhân cũng chẳng chừa .

 

​Hạ Sơ Kiến đành lụi cụi một bữa sáng khác. Chỉ là đợi mãi mà Xa Trúc Nhân và Hạ Viễn Phương vẫn ngoài, thấy thời gian cũng gần trưa, cô bèn chiên thêm trứng và áp chảo bò bít tết. Chắp vá qua loa, như cũng thể coi là một đốn cơm trưa .

 

​Xa Trúc Nhân và Hạ Viễn Phương xa cách lâu ngày mới gặp , tâm sự suốt hai tiếng đồng hồ, lúc bụng cũng đói meo. Hai xuống bàn ăn, bắt đầu thưởng thức ngon lành.

 

​Xa Trúc Nhân ăn một lát tấm tắc khen: “Đồ ăn Sơ Kiến nấu quả thật ngon. Thật hy vọng ngày nào cũng ăn đồ ăn con bé nấu.”

 

​Hạ Sơ Kiến vội đáp: “Bác gái , cho dù bác dọn đến sống ở nhà cháu, cháu cũng thể nấu cơm mỗi ngày . Người nhà cháu ngày thường để máy giúp việc nấu ăn thôi. Cháu và cô chỉ khi nào lễ tết, sinh nhật trong nhà, hoặc tin vui cần chúc mừng thì mới đích xuống bếp một bữa thật ngon.”

 

​Đương nhiên, nếu mấy nhóc tỳ trong nhà thèm ăn và cô tình cờ ở nhà thì cô cũng sẽ bếp vài món. Đáng tiếc, thời gian cô ở nhà cũng chẳng nhiều nhặn gì. Tuy nhiên trong nửa năm trở đây, Hạ Sơ Kiến khá nhiều thời gian rảnh rỗi ở nhà nấu nướng.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...