Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1566: Bảo mật

Cập nhật lúc: 2026-09-03 11:44:52
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Xa Trúc Nhân kịp trả lời, Hạ Sơ Kiến lập tức lên tiếng: “Chuyện nên hỏi Hoắc Ngự Sân ạ? Anh trưởng thành , thể tự đưa quyết định.”

 

​Xa Trúc Nhân gật gật đầu: “Sơ Kiến đúng, quả thực nên để chính Ngự Sân tự quyết định. Về phần bác, bất kể nó đưa lựa chọn gì, bác đều sẽ ủng hộ nó vô điều kiện.”

 

​Hạ Sơ Kiến giơ ngón tay cái về phía Xa Trúc Nhân: “Bác gái, bác đúng là kiểu mà vô đứa con yêu thích nhất đấy ạ.”

 

​Xa Trúc Nhân mừng rỡ, cô hỏi: “Vậy ?! Cháu cũng thích kiểu như bác ?”

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Đương nhiên ạ! Bác chỉ khoan dung, tôn trọng con cái, hào phóng rộng rãi, mà mấu chốt là bác còn nhiều vàng nữa!”

 

​Xa Trúc Nhân: “...”

 

​Hạ Viễn Phương nhịn cong khóe môi, thầm nghĩ, sự hiểu của Xa Trúc Nhân về cô cháu gái vẫn còn hời hợt quá.

 

, tương lai còn dài, chị sẽ ngày càng hiểu rõ Hạ Sơ Kiến hơn. Hơn nữa Hạ Viễn Phương tin tưởng rằng, Xa Trúc Nhân càng hiểu Hạ Sơ Kiến thì sẽ càng quý mến con bé.

 

​…

 

​Hoắc Ngự Sân đ.á.n.h thức và đẩy khỏi khoang điều trị.

 

​Sau khi quần áo và bước căn phòng cách vách, Hạ Viễn Phương đưa cho hai lựa chọn. Một là giữ ký ức , tiến hành quá trình trị liệu phục hồi tế bào gian khổ nhất; hai là bận tâm đến ký ức cũ, trực tiếp kích thích hồi hải mã sản sinh tế bào mới để thế cho những tế bào suy kiệt nghiêm trọng.

 

​Liệu pháp thứ hai đơn giản và nhanh chóng hơn, hơn nữa còn là phương pháp trị tận gốc, về sẽ tái phát. Liệu pháp thứ nhất khả năng nhất định khiến tế bào một nữa rơi tình trạng suy kiệt, đồng thời thể đảm bảo chữa khỏi một trăm phần trăm.

 

​Kết quả, Hoắc Ngự Sân chút do dự đáp: “Đương nhiên là loại thứ nhất, cháu khôi phục ký ức của .”

 

​Anh cảm thấy vô cùng bức bối và bực dọc với cái cảm giác thường xuyên nắm rõ tình trạng hiện tại của bản . Vậy nên, cho dù hiệu quả trị liệu của loại thứ nhất bằng loại thứ hai, vẫn quyết định chọn nó.

 

​Hạ Viễn Phương hít sâu một , : “Được, nếu chọn liệu pháp thứ nhất, tiến hành điều trị sự giám hộ đích của . Bởi vì phương pháp điều trị tiềm ẩn đầy rẫy nguy hiểm và những yếu tố xác định. Cả liệu trình cần theo dõi nghiêm ngặt.”

 

​Nói , bà về phía Hạ Sơ Kiến, tiếp lời: “Cô thể ở chỗ trong thời gian dài . Sơ Kiến , thể để Hoắc Ngự Sân đến ở chỗ chúng ?”

 

​Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ một chút hỏi: “Liệu trình kéo dài bao lâu ạ?”

 

​Hoắc Ngự Sân: "..." Tự dưng cảm giác hắt hủi.

 

​Xa Trúc Nhân vội đưa mắt hiệu cho Hạ Viễn Phương.

 

​Hạ Viễn Phương nghiêm túc : “Ít nhất cũng hai năm. Nếu lâu thì đến năm năm.”

 

​Hạ Sơ Kiến hít ngược một ngụm khí lạnh: “Lâu như ?! Thật sự nghiêm trọng đến mức đó ạ?!”

 

​Hạ Viễn Phương nghiêm trang gật đầu: “Quả thực nghiêm trọng, còn nghiêm trọng hơn cả dự đoán đó của cô. Nếu nhờ độ dẻo dai của tế bào quá mạnh, thì với tình trạng suy kiệt như thế , chỉ thông minh của đáng lẽ bằng , biến thành một kẻ ngốc .”

 

​Hạ Sơ Kiến giận kìm , đập mạnh một cái xuống tay vịn sofa: “Thế mà nghiêm trọng như ?! Nữ đế thật sự quá đáng! Đây là dồn chỗ c.h.ế.t ?!”

 

​Hạ Viễn Phương lặng thinh lên tiếng.

 

​Xa Trúc Nhân Hoắc Ngự Sân, vốn định gì đó nhưng khẽ lắc đầu ngăn .

 

​Hoắc Ngự Sân bình tĩnh lên tiếng: “ , cô đừng vội. Cứ coi như đây là dấu chấm hết cho ân oán sâu xa giữa và hoàng thất Đạm Đài. Từ nay về , sẽ bán mạng cho hoàng thất Đạm Đài nữa.”

 

​Anh dứt lời, Hạ Sơ Kiến bất giác liếc Xa Trúc Nhân một cái.

 

​Vừa nãy, cô cũng những lời gần y như , hơn nữa Xa Trúc Nhân cũng tỏ ý tán đồng. Đây đúng là tư tưởng lớn gặp

 

​Trong lòng Hạ Sơ Kiến vui vẻ đắc ý. Cô thầm nghĩ, cuối cùng thì về mặt tư tưởng, cô cũng cùng một chiến tuyến với Hoắc Ngự Sân .

 

cơn đắc ý, nhớ câu ban nãy của Hoắc Ngự Sân, khóe miệng cô giật giật, đáp: “ vội. Chỉ là nếu như , sẽ dọn đến nhà mới của ở, vì cô của thể cứ ở mãi đây để trị liệu cho .”

 

​Nơi là thành phố Mộc Lan tinh cầu Quy Viễn, vẫn thuộc khu vực trực thuộc của đế quốc Bắc Thần. Cô chút lo lắng nữ đế Đạm Đài T.ử Quân giở trò gì xa với nhà .

 

​Hiện tại cả nhà dọn đến khu 150 phía Tây của Thiếu Phủ Tinh, tuy nơi đó hẻo lánh chỗ dựa, nhưng tự do thiết lập phòng ngự. Kẻ nào dám đến đó đối phó nhà cô, cô sẽ tay phản sát mà chịu bất kỳ gánh nặng tư tưởng nào, cũng chẳng hậu quả pháp lý gì ráo.

 

​Hoắc Ngự Sân còn kịp lên tiếng, Xa Trúc Nhân lập tức : “Bác cũng ! Là một , bác ở bên cạnh con .”

 

​Bà sang Hoắc Ngự Sân, Hạ Sơ Kiến, đáy mắt tràn ngập sự hiền từ ấm áp.

 

​Hạ Viễn Phương mím chặt môi, một lời.

 

​Hoắc Ngự Sân cất lời: “Mẹ, một con ...”

 

​Xa Trúc Nhân ngắt lời , quả quyết : “Không ! Mẹ thể ở đây một trong cảnh nơm nớp lo sợ ! Mẹ nhất định cùng con. Sơ Kiến , cháu đồng ý chấp nhận thỉnh cầu của một già ? Bác thể lấy bộ vàng trong nhà chi phí khám chữa bệnh.”

 

​Hạ Sơ Kiến vội xua tay: “Không cần cần ạ! Đâu cần đến nhiều tiền khám bệnh như , đúng cô?”

 

​Hạ Viễn Phương đáp: “Không cần nhiều như , nhưng cũng rẻ .”

 

​Xa Trúc Nhân liền lập tức bày tỏ: “Vậy trả tiền đặt cọc nhé, ứng vàng trị giá một trăm triệu đồng Bắc Thần, như ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1566-bao-mat.html.]

​Hạ Viễn Phương hiểu ý, bảo: “Vậy khéo, đưa cho Sơ Kiến . dùng tiền của con bé để mua nhiều thiết y tế cỡ lớn, nhân cơ hội dùng khoản phí khám bệnh để trả tiền cho nó luôn.”

 

​Hạ Sơ Kiến vui như nở hoa, ngoài miệng thì : "Thế thì ngại quá mất", nhưng trong lòng bắt đầu tính toán xem mở rộng quy mô của cái hầm vàng lòng đất ở khu 150 phía Tây Thiếu Phủ Tinh như thế nào…

 

​Xa Trúc Nhân thấy Hạ Sơ Kiến đồng ý, liền lập tức đề nghị: “Vậy bây giờ chúng cùng hai qua đó luôn nhé.”

 

​Trông bộ dạng cứ như đang nóng lòng chờ đợi nổi.

 

​Ánh mắt Hoắc Ngự Sân khẽ lóe lên, nhưng cũng lên tiếng phản đối. Thực cũng luôn đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến, gần đây vẫn luôn mài giũa tìm cách cho chuyện . Hạ Sơ Kiến đồng ý, một mực bắt ở nhà tiếp tục nghỉ phép, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đủ hai tuần, mà hiện tại thì vẫn tới hạn.

 

​Giờ thì , thời cơ đến, cần tiếp tục nghỉ phép nữa.

 

​Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến vẫn chút do dự. Bởi vì trong nhà cô quá nhiều bí mật... Mấy đứa nhóc tì, mấy con vật nhỏ giờ đây càng lúc càng buông lỏng cảnh giác, đối với Tần Vọng Lam Hạ Miêu, chúng đều chẳng buồn che giấu gì nữa.

 

nghĩ đến bản lĩnh của Xa Trúc Nhân, hơn nữa bà luôn giấu tài lộ ngoài, chắc hẳn sẽ chẳng đến mức ngạc nhiên hốt hoảng nhỉ?

 

​Nghĩ nghĩ , cô cảm thấy thể xây dựng yêu cầu bảo mật dựa lòng của đối phương . Cô cần một chút bảo đảm. Cô về phía Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân, lấy hết can đảm : “Nhà cháu một thứ thể công khai ngoài. Nếu hai tới nhà mới của cháu để tiếp nhận trị liệu, hai ký hiệp nghị bảo mật với cháu. Một khi lộ bí mật, cháu sẽ yêu cầu bồi thường với cái giá trời đấy.”

 

​Hạ Viễn Phương vạn ngờ tới, Hạ Sơ Kiến còn ký kết hiệp nghị bảo mật! Bà vội vã khuyên can: “Sơ Kiến, cháu yên tâm, dì Xa của cháu tuyệt đối sẽ bất kỳ chuyện gì tổn hại đến nhà chúng ...”

 

​Hạ Sơ Kiến mím chặt môi.

 

​Hoắc Ngự Sân lập tức lên tiếng: "Không thành vấn đề, chúng thể ký. ?" Anh đầu , đưa mắt hiệu cho Xa Trúc Nhân.

 

​Xa Trúc Nhân híp mắt đáp: “Đương nhiên đương nhiên ! Chắc chắn là sẽ ký! Đống vàng của bác coi như là tiền ký quỹ. Nếu chúng lộ bí mật, bộ vàng đó sẽ thuộc về cháu.”

 

​Hai mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực lên: "Như thế thì cháu tin là bác sẽ để lộ bí mật ." Rốt cuộc thì một đam mê vàng mãnh liệt như , chắc chắn sẽ chẳng mang vàng để đùa.

 

​Hạ Viễn Phương thở phào nhẹ nhõm một , sang hỏi Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân: “Chẳng lẽ hai cần dọn dẹp hành lý ?”

 

​Xa Trúc Nhân đáp: “Không cần phiền phức thế , tới đó mua cũng .”

 

​Hạ Sơ Kiến : “Thế thì khó đấy ạ... Chỗ nhà cháu thể mua hàng online .”

 

​Thực Xa Trúc Nhân rõ là ở , nhưng vẫn vẻ kinh ngạc: “Đế quốc Bắc Thần còn chỗ thể mua hàng online ?! Ngay cả địa chỉ ở sâu trong Rừng Dị Thú cũng mua hàng online cơ mà!”

 

​Hạ Sơ Kiến mỉm : “Vâng, ở đế quốc Bắc Thần thì thể mua hàng online, nhưng mà...”

 

​Xa Trúc Nhân tỏ vẻ chợt hiểu , reo lên: “A! Bác hiểu ! Nhà mới của cháu, hóa trong đế quốc Bắc Thần!”

 

​Thực tế thì đêm qua, bà dùng tinh thần lực để lượn lờ dạo quanh nơi đó một vòng

 

​Hạ Viễn Phương gật đầu, : “Thế thì hai vẫn nên thu dọn đồ đạc , vội , chúng đợi .”

 

​Xa Trúc Nhân ngẫm nghĩ một chút, vàng của chi bằng mang một luôn, dứt khoát giao hết cho Hạ Sơ Kiến coi như xong. Dù thì gì cũng cho con bé.

 

​Do đó, bà sai bảo máy trong nhà, một mặt đóng gói hành lý thường ngày cho bà và Hoắc Ngự Sân, mặt khác phái một đám máy xuống hầm vàng ngầm, đem bộ vàng đóng gói cẩn thận trực tiếp chất lên chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ của Hạ Sơ Kiến.

 

​Gọi chiếc chiến cơ đó là "cỡ nhỏ", nhưng thực đó là khi đem so sánh với hai chiếc chiến cơ hình dơi cỡ lớn che rợp cả bầu trời, to ngang ngửa một thành phố quy mô tầm trung mà thôi. Khi bản mở rộng hết cỡ, kích thước cũng tương đương với một thị trấn nhỏ, dư sức để chứa bộ vàng đó.

 

​Chẳng mấy chốc, đồ đạc của Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân thu dọn xong xuôi, bao gồm cả vàng của Xa Trúc Nhân và các loại trang thiết , máy móc trong xưởng gia công kim loại. Còn Hoắc Ngự Sân thì mang theo bộ tư trang của , bao gồm cả một kho vũ khí cỡ nhỏ của cá nhân

 

​Khi Hạ Sơ Kiến thấy cái kho vũ khí cỡ nhỏ của Hoắc Ngự Sân, kinh ngạc đến mức hai mắt suýt thì lòi cả ngoài: “Sao nhiều s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c thế ?!”

 

​Hoắc Ngự Sân đáp bằng giọng thanh lãnh: “... Không nhớ rõ.”

 

​Hạ Sơ Kiến: "..." Thôi , mất trí nhớ đặc quyền mà. Đợi đến khi khôi phục ký ức, cô sẽ truy hỏi ngọn ngành .

 

​Đồ đạc của Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân đều chuyển lên chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ. Hạ Sơ Kiến liền hỏi: “Hai mang theo mấy máy cùng ạ?”

 

​Xa Trúc Nhân đáp: “Cứ để đám máy đây trông nhà cho cháu . Bọn chúng đều thiết lập trình tự tác chiến và bảo vệ an ninh nên an .”

 

​Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ một chút, đó gật đầu: “Vậy đành phiền chúng nó .”

 

​…

 

​Hai tiếng , Hạ Sơ Kiến khởi động chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ, kích hoạt bước nhảy gian. Mười lăm phút , bọn họ xuất hiện bầu trời khu 150 phía Tây của Thiếu Phủ Tinh.

 

​Vì mang theo quá nhiều đồ đạc, nên Hạ Sơ Kiến vẫn quyết định đỗ chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ bãi đỗ sân bay gần đó. Đó là một nhà chứa máy bay trong nhà chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn, điều phần mái nhà thể tự động mở .

 

​Những lúc thời tiết , nhà chứa sẽ mở bung mái nhà để các loại thiết bay và phi thuyền bên trong đón nắng. Còn phần lớn thời gian thì đều đóng kín, mang hiệu quả ẩn nấp vô cùng . Nhà chứa máy bay đường hầm ngầm kết nối trực tiếp với công trình chính.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...