Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1568: Kim ngọc mãn đường
Cập nhật lúc: 2026-09-03 11:44:54
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến thuận đà ghé mặt sát tầm tay của Xa Trúc Nhân, : “ mà, cho dù khế đất trong tay hoàng thất Đạm Đài, nếu bác xây nhà trong ranh giới Rừng Dị Thú, thành phố Mộc Lan phê duyệt ạ?”
Xa Trúc Nhân híp mắt đáp: “Nói là xây nhà ở Rừng Dị Thú, thì liên quan gì đến thành phố Mộc Lan? Rừng Dị Thú thuộc thẩm quyền quản lý của thành phố Mộc Lan. Còn hoàng thất Đạm Đài nếu mắt, bác sẽ tính sổ với bọn họ một trận trò, xem rốt cuộc ai mới là quyền lên mặt dạy đời địa bàn của bác!”
Hạ Sơ Kiến nhịn giơ ngón tay cái về phía Xa Trúc Nhân: “Bác gái ngầu quá! Bác là nhất! Cháu phục ai cả, chỉ phục mỗi bác thôi!”
Câu dỗ cho Xa Trúc Nhân vô cùng vui vẻ.
…
Đến giờ ăn tối, Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương cùng bếp, chuẩn một bữa tối vô cùng phong phú. Nhóm mười của Hạ Miêu, tám của Tần Vọng Lam, cùng với Xa Trúc Nhân, Hoắc Ngự Sân và nhà họ Hạ tụ tập cùng dùng bữa trong phòng ăn lớn.
Đích Hạ Viễn Phương hầm bốn nồi lớn nấm bụng dê nấu thịt lợn rừng Dã Tê kho tàu, dùng trọn vẹn phần thịt ba chỉ của cả một con lợn rừng. Mùi thơm nức mũi khiến nhóm Hạ Miêu và Tần Vọng Lam suýt ngất ngây.
Xa Trúc Nhân thiên vị món bò viên sừng đơn nấu nấm bào ngư canh thanh đạm do chính tay Hạ Sơ Kiến . Một bà ăn liền ba bát to, còn tính đến cơm.
Hoắc Ngự Sân thì chuyên tâm xử lý món quẩy chiên của Hạ Sơ Kiến. Đây là món khoái khẩu của Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương, Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên và A Sửu. Đó cũng là món Hạ Sơ Kiến thích nhất. Hiện tại, Hoắc Ngự Sân vẻ như cũng mê mẩn hương vị . Dù là bữa tối nhưng Hạ Sơ Kiến vẫn chiên quẩy, coi như một món ăn chính.
Món chính giàu dầu mỡ và carbohydrate cũng nhận sự yêu thích nồng nhiệt của nhóm Tần Vọng Lam và Hạ Miêu. Hạ Sơ Kiến chiên ròng rã một trăm chiếc quẩy dài cả thước mới đủ cho đám ăn no nê.
Tất nhiên, hậu quả của một bữa tối quá mức thịnh soạn là ăn xong liền mệt rã rời. Từng tự về ngủ, cần kể thêm.
…
Từ khi Xa Trúc Nhân dọn đến khu 150 phía Tây tinh cầu Thiếu Phủ, bà cảm thấy cuộc sống gì là . Bà trông nom Hoắc Ngự Sân tiếp nhận quá trình trị liệu của Hạ Viễn Phương, lúc rảnh rỗi trò chuyện cùng Hạ Sơ Kiến. Bà còn cùng cô bố trí phòng gia công chế tác vàng, dạy cô cách đ.á.n.h vàng và đồ trang sức.
Hạ Sơ Kiến ngoài việc chơi s.ú.n.g thì hứng thú nhất với việc đ.á.n.h vàng. Cô vô cùng hào hứng, sự dốc lòng truyền thụ của Xa Trúc Nhân, cô nhanh chóng học các loại kỹ xảo chế tác. Chỉ mới học ba ngày, cô tự tay một sợi dây chuyền vàng cho Hạ Viễn Phương. Đương nhiên, cô dùng vàng của Xa Trúc Nhân mà dùng vàng của chính .
Sợi dây chuyền tạo thành từ những mắt xích nhỏ xíu họa tiết cá chép vô cùng tinh xảo, kèm là một mặt dây chuyền hình khóa bình an. Mặt dây chuyền nặng trĩu, nặng đến mười lượng, khảm một khối ngọc trắng. Nó sử dụng thiết kế chạm khắc rỗng đòi hỏi kỹ thuật cao, bên trong là một chiếc hộp nhỏ thể cất giữ vài món đồ bé xíu, ví dụ như một tấm ảnh nhỏ, một chiếc chìa khóa, vài viên ngọc vàng. Khi chạy bộ, còn thể thấy tiếng những viên ngọc vàng lăn lóc bên trong. Hạ Sơ Kiến thích âm thanh "kim ngọc mãn đường" (vàng ngọc đầy nhà) .
Hạ Viễn Phương cũng thích sợi dây chuyền vàng , nhịn trêu: “Sơ Kiến học mà chẳng nhập môn nhanh như lúc học trang sức bằng vàng thế .”
Hạ Sơ Kiến đắc ý đáp: “Cái gọi là 'đam mê là thầy nhất' đó cô ha ha ha ha...”
Xa Trúc Nhân cũng hùa theo khen ngợi: “Sơ Kiến thiên phú về mảng lắm, cái gì cũng chỉ cần dạy một là ngay, đúng là hiếm .”
Hạ Viễn Phương : “Chị bớt bớt , khen cho lắm cái đuôi của con bé vểnh lên tận trời mất.”
Xa Trúc Nhân bênh vực: “Đứa nhỏ Sơ Kiến ngoan lắm, đứa trẻ ngoan thì dù khen thế nào cũng kiêu ngạo .”
Hạ Sơ Kiến liên tục gật đầu: “Bác gái quá chuẩn!”
Nói xong, cô còn vẻ đắc ý liếc xéo Hạ Viễn Phương, như thể : Nhìn xem, cô khen cháu thì tự khác khen! Chút tính trẻ con thỉnh thoảng bộc lộ của cô Xa Trúc Nhân nâng niu coi như bảo bối.
Hoắc Ngự Sân mấy ngày nay đều tiếp nhận trị liệu trong khoang y tế nên rõ tình hình bên ngoài. Phác đồ điều trị mà Hạ Viễn Phương thiết kế cho là tiến hành một liệu trình . Một liệu trình kéo dài hai tuần. Trong vòng hai tuần , mỗi ngày Hoắc Ngự Sân ở liên tục mười hai tiếng đồng hồ trong khoang y tế. Sau đó sẽ xem xét hiệu quả trị liệu . Các đợt điều trị tiếp theo sẽ căn cứ hiệu quả của để xây dựng phác đồ mới.
Do tiến hành liệu pháp phục hồi tế bào ở mức độ gen, nên yêu cầu bệnh trong khoang y tế một thời gian dài, đồng thời căn cứ tình trạng hồi phục để từng bước điều chỉnh phương án điều trị mới mong thấy ánh sáng hy vọng. Vì thế, Hạ Viễn Phương dành trọn bộ thời gian để chuyên tâm chữa trị vết thương cho Hoắc Ngự Sân.
…
Hạ Sơ Kiến thì bắt đầu thời gian nghỉ phép của riêng .
Sáng sớm 6 giờ cô thức dậy, dẫn theo Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương, c Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên cùng A Sửu ngoài chạy bộ buổi sáng.
Từ khi trở về, cô tự đưa khuôn khổ, vạch một kế hoạch rèn luyện cơ thể cho bản . Nhân tiện lôi kéo đám nhóc tì trong nhà vận động cùng luôn. Những nhóc khác đều thích hoạt động , ngoại trừ Ngũ Phúc. Cậu nhóc thích ngủ nướng nhất, nhưng sự đốc thúc của Hạ Sơ Kiến, thể rời giường lúc 6 giờ sáng mỗi ngày để ngoài chạy bộ. Đó là vì Hạ Sơ Kiến hứa với rằng nếu mỗi ngày đều dậy chạy bộ, cô sẽ cho một món khoái khẩu mỗi ngày. Dưới sự cám dỗ của đồ ăn ngon, mới kiên trì chạy bộ sáng vài ngày.
Ngày hôm đó, lúc 6 giờ sáng, bầu trời khu 150 phía Tây tinh cầu Thiếu Phủ mới hé lộ chút ánh sáng trắng mờ ảo của buổi bình minh. khi Hạ Sơ Kiến bước khỏi cổng lớn của trang viên, cô liền cảm thấy bầu trời chút kỳ lạ. Không là màu trắng mờ ảo như đây, mà giống như bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt.
Cô híp mắt bầu trời, lẩm bẩm: “Hôm nay trời sẽ mưa ? Trông như mây đen .”
Âm thanh của Thất Lộc truyền tới từ chiếc tai Bluetooth: “Chủ nhân, thời tiết hôm nay khả năng mưa ạ... Tối qua vẫn còn ráng chiều. Tục ngữ câu 'Ánh bình minh khỏi cửa, ánh ráng chiều vạn dặm' (Sáng ráng thì mưa, tối ráng thì nắng) mà.”
Hạ Sơ Kiến chậc lưỡi: “Thế là ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1568-kim-ngoc-man-duong.html.]
Ngũ Phúc ngẩng đầu bầu trời, : “Chị ơi, hôm nay là dùng cơ giáp bay lên trời chạy bộ ?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Tuy rằng đề nghị chút phá cách, nhưng Hạ Sơ Kiến cảm thấy khá hứng thú. Cô gật đầu hỏi: “Cơ giáp của chị lúc nào cũng mặc , còn của mấy đứa ?”
Ngũ Phúc đáp: “Ở trong phòng ạ! Em về lấy ngay đây!”
Nói , kéo tay Tiểu Cửu Tương, lỉnh nhanh như chớp.
Hạ Sơ Kiến dẫn theo Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên và A Sửu đợi bên ngoài suốt mười phút mà vẫn thấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương . Cô nhịn , bảo A Vật xem tình hình thế nào.
Chó Teacup A Vật lập tức hớn hở bay , lâu hớn hở bay về. Nó báo cáo: “Chị ơi, Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương ngủ mất ...”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Bảo chúng về lấy cơ giáp, thế mà dám mượn cớ để ngủ nướng! Lòng Hạ Sơ Kiến mềm nhũn, hừ một tiếng : “Bỏ ! Coi như hời cho hai đứa nó! Bọn nó diễm phúc, thì hôm nay chúng cùng lên trời chạy bộ thôi!”
Nói xong, cô khởi động cơ giáp, bao bọc lấy bộ cơ thể.
A Vật vốn lơ lửng trung, A Uyên cũng nhanh chóng đập cánh bay lên theo. Gà con A Sửu đậu đầu chú cún Tứ Hỉ, ý định bay.
Hạ Sơ Kiến nhớ Tứ Hỉ bay, lập tức : “A Sửu, em và Tứ Hỉ cũng về , sẵn tiện ngủ nướng thêm một lúc, đợi bọn chị về!”
Gà con A Sửu dõng dạc đáp: “Rõ thưa chị!”
Đuổi Tứ Hỉ và A Sửu về, Hạ Sơ Kiến mới khởi động cơ giáp Huyền Nữ của , mang theo A Vật và A Uyên cùng bay vút lên bầu trời. Để hù dọa khác, cô cùng A Vật và A Uyên đều sử dụng chế độ bay tàng hình. Cô dựa khả năng của cơ giáp, còn A Vật và A Uyên thì vận dụng năng lực bẩm sinh của chính .
Khi bay đến rìa ngoài tầng khí quyển, A Vật và A Uyên dứt khoát thèm tự bay nữa, trực tiếp đáp xuống bông hoa bỉ ngạn hai vai của Hạ Sơ Kiến chễm chệ ở đó, còn cẩn thận thắt luôn cả dây an , rõ ràng là "quá giang" lên gian.
Hạ Sơ Kiến bực buồn , dứt khoát mặc kệ chúng. Coi như cho chúng nghỉ ngơi một ngày. Cô tăng tốc, trong nháy mắt vút khỏi bầu khí quyển, tiến gian vũ trụ.
Tuy nhiên, đến vũ trụ, màn hình kính lọc quang của chiếc mũ bảo hiểm bịt kín mít bỗng xuất hiện một hàng chữ mang phong cách nghịch ngợm.
【Thất Lộc】: Chủ nhân! Có nhiều chiến hạm và chiến cơ tinh đang tiếp cận tinh vực khu 150 phía Tây tinh cầu Thiếu Phủ!
Ngay đó, một bản đồ gian hiện màn hình của cô.
Giữa vũ trụ đen kịt, một chiếc chiến hạm tinh khổng lồ đang thả neo phía tinh vực , bao quanh là hàng chục chiếc chiến cơ tinh . Vì chiếc chiến hạm tinh quá lớn, nên dù hạ xuống tinh vực, nó đổ một bóng mờ khổng lồ từ vũ trụ xuống, thậm chí còn che khuất cả bầu trời tiểu hành tinh của bọn họ!
Thảo nào lúc nãy lên trời, thấy bình minh đáng lẽ ngập tràn ánh nắng rực rỡ biến thành xám xịt…
Trong lòng Hạ Sơ Kiến chợt chùng xuống, cô kiểm tra hệ thống liên lạc đối ngoại của mũ bảo hiểm, khi xác nhận tắt, mới cất tiếng: “Thất Lộc, nhận diện hạm đội tinh đó là của thế lực nào ?”
Thất Lộc đáp: “Chủ nhân, những chiếc chiến cơ tinh biểu tượng đầu lâu, hẳn là tinh tặc. Còn chiếc chiến hạm khổng lồ lẽ là tàu tuần dương tinh , đó biểu tượng đầu lâu. thiết kế thì chắc chắn là sản phẩm của Liên bang Tây Mã Nội Lợi.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Chẳng hiểu , cô thở phào nhẹ nhõm một . Thảo nào một hạm đội mà chỉ mỗi một chiếc chiến hạm tinh đến từ Liên bang Tây Mã Nội Lợi và vài chục chiếc chiến cơ. Hóa là tinh tặc.
Dường như nhận sự nhẹ nhõm của Hạ Sơ Kiến, giọng thiếu niên của Thất Lộc chút sốt sắng: “Chủ nhân! Chiếc chiến hạm tinh đó trang Pháo chùm ion vũ trụ (Ion Beam Cannon)!”
Hạ Sơ Kiến giật , nhưng ngay đó mừng rỡ kêu lên: “Thật ? Thật thế ?! Chiếc chiến hạm tinh đó thực sự trang pháo chùm ion vũ trụ ?!”
là đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh! Từ lâu cô ao ước một khẩu pháo chùm ion vũ trụ ! Gắn nó bầu trời trang viên nhà vũ khí phòng , kẻ nào léo hánh tới liền nện cho tan xác!
Thất Lộc đáp: “... Vâng thưa chủ nhân, quả thực là . Tuy nhiên, đó là một chiếc tàu tuần dương tinh cấp Ảnh Điêu! Chỉ riêng một chiếc lớn gấp đôi so với tàu tuần dương tinh cấp Tinh Thứu ! Trên đó trang tận mười bệ pháo chùm ion vũ trụ lận!”