Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1579: Nuôi con gái phải đủ đầy
Cập nhật lúc: 2026-09-04 07:40:36
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xa Trúc Nhân chợt nhớ tới bát cháo mà Hạ Sơ Kiến nấu cho Hoắc Ngự Sân. Chính là khi đút cháo, Hoắc Ngự Sân mới tỉnh ! Cho nên, , cứu Hoắc Ngự Sân vẫn là Hạ Sơ Kiến.
Xa Trúc Nhân nắm lấy tay Hạ Sơ Kiến, nhẹ nhàng lắc lắc. Hạ Sơ Kiến nháy mắt với bà, hiệu giữ bí mật. Xa Trúc Nhân mỉm . Cảm giác cùng chia sẻ một bí mật với Hạ Sơ Kiến thật sự tuyệt.
Hạ Sơ Kiến khéo léo chuyển chủ đề: “Vậy hôm nay Hoắc Ngự Sân thể khỏi khoang y tế để ăn tối ạ?”
Hạ Viễn Phương đáp: “Được chứ. Liệu trình hôm nay của kết thúc . vì đang là tuần điều trị đầu tiên, nên cô để ở trong khoang y tế lâu hơn một chút. Đợt trị liệu tiếp theo sẽ bắt đầu lúc 10 giờ tối.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Vậy bữa tối nay do cháu nấu, cô nhớ đưa Hoắc Ngự Sân qua ăn cùng nhé.”
Hạ Viễn Phương : “Cô cũng sẽ một món.” Bà sang hỏi Xa Trúc Nhân: “Bình thường Ngự Sân thích ăn món gì nhất?”
Xa Trúc Nhân tủm tỉm : “Thằng bé từng ăn quẩy một và thích, giờ thể món đó .”
Một câu khiến Hạ Viễn Phương ngẩn . Bà nhớ những năm tháng xa xưa, đứa trẻ nhỏ bé chỉ khi ở chỗ bà mới ăn quẩy thỏa thích... Bà cụp mắt xuống, khẽ đáp: “Được, lát nữa sẽ chiên.”
Hạ Sơ Kiến la oai oái: “Á! Cô ơi! Không công bằng! Sao buổi tối ăn quẩy chứ?! Rõ ràng cô chỉ chiên quẩy buổi sáng thôi mà!”
Bị Hạ Sơ Kiến ngắt lời, sự tiếc nuối và xót xa dâng lên trong lòng Hạ Viễn Phương lập tức tan biến dấu vết. Bà lườm Hạ Sơ Kiến một cái, bảo: “Ngự Sân bây giờ là bệnh nhân, nguyện vọng của bệnh nhân đương nhiên đáp ứng vô điều kiện. Lúc con ốm, nửa đêm nằng nặc đòi ăn quẩy cô cũng chiên cho con , giờ nhớ ?”
Hạ Sơ Kiến hì hì , ôm chặt cánh tay Hạ Viễn Phương nũng nịu: “Tất nhiên là cháu quên ! Cháu chỉ nhắc nhở cô một chút, cháu mới là nhất của cô cơ!”
Xa Trúc Nhân mỉm hai cô cháu đối diện. Bà vô cùng ơn Hạ Viễn Phương, hơn nữa hai quen từ , quan hệ cũng , nhưng trong lòng bà vẫn kìm một trận xót xa. Tuy nhiên, bà nhanh chóng kìm nén cảm xúc xuống.
Bà hiểu rõ, suốt 20 năm qua, Hạ Viễn Phương chắc chắn yêu thương Hạ Sơ Kiến thật lòng, nhờ con bé mới sự gắn bó và ỷ thể phá vỡ đối với cô . Tình cảm bồi đắp từ thuở còn ẵm ngửa cho đến tận bây giờ. Trẻ con là nhạy cảm nhất, ai đối xử tệ với chúng, yêu thương chúng thật lòng , trong lòng chúng đều rõ như ban ngày. Thậm chí từ khi chúng chủ động nhận thức , điều đó khắc sâu tiềm thức.
Bà chút ghen tị, nhưng đó cũng là lẽ thường tình. Bởi vì bà cũng yêu thương Hạ Sơ Kiến, một tình yêu sâu đậm đến khắc cốt ghi tâm. Dù thì con bé cũng từng m.a.n.g t.h.a.i trong bụng bà bao lâu, dòng m.á.u tương liên sớm ngấm xương tủy. Đây là mối liên kết thể cắt đứt bởi thời gian cách. Hơn nữa, những ngày sống chung với Hạ Sơ Kiến gần đây, bà phát hiện hai nhiều điểm chung. Điều khiến bà ngạc nhiên, vô cùng vui vẻ và mãn nguyện.
Tâm trạng của bà nhanh chóng lên, bà : “Được , Sơ Kiến còn bảo sẽ nấu món ngon cho nữa. Lát nữa Viễn Phương đừng ghen tị với đấy nhé!”
Hạ Viễn Phương: “…”
Hạ Sơ Kiến xoay sà lòng Xa Trúc Nhân, rạng rỡ: “Bác ơi chúng thôi. Cô nấu đồ ăn ngon cho Hoắc Ngự Sân, cháu nấu đồ ăn ngon cho bác, đến lúc đó xem ai nấu ngon hơn!”
Xa Trúc Nhân sảng khoái, ôm lấy vai Hạ Sơ Kiến: “Bác chắc chắn sẽ chấm điểm Sơ Kiến nấu ngon nhất! Dù dở tệ bác cũng khen ngon!”
Hạ Sơ Kiến hờn dỗi: “Sao thể dở chứ?! Bác đừng , thiên vị mà bất chấp thực tế là ! Mặc dù cháu cũng là như … ha ha ha ha!”
Cô kéo tay Xa Trúc Nhân, dẫn bà cùng hướng về phía nhà bếp. Hạ Viễn Phương phía hai con họ, trong lòng bỗng dâng lên một chút chua xót và hụt hẫng. Cảm giác như bảo bối luôn nâng niu trong lòng bàn tay sắp khác nẫng mất…
Bà mang theo vẻ mặt thẫn thờ phòng y tế, qua màn hình khoang y tế thấy Hoắc Ngự Sân đang yên tĩnh bên trong, trong lòng cũng chẳng thấy vui vẻ gì mấy. Rõ ràng Hoắc Ngự Sân mới là chung huyết thống gần gũi nhất với bà, thế nhưng, vẫn thể so sánh với Hạ Sơ Kiến.
Thế nên, Hạ Sơ Kiến vẫn luôn là bảo bối ưu tiên một trong lòng bà! Hạ Viễn Phương trấn tĩnh , nhủ thầm quan tâm Hạ Sơ Kiến nhiều hơn, kẻo khác đối xử với con bé một chút là “câu dẫn” con bé mất.
Nuôi con gái là cho hưởng sự đủ đầy, chỉ về mặt vật chất, mà quan trọng hơn là về tinh thần.
…
Cùng lúc đó, nhóm Tần Vọng Lam và Hạ Miêu đang tập trung tại phòng giải trí, chăm chú lướt Tinh Võng. Tất nhiên họ đều xem các video đang leo top tìm kiếm. Chỉ là hiểu , họ cứ thấy chiếc tuần dương hạm cấp Ảnh Điêu trong video quen mắt đến thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1579-nuoi-con-gai-phai-du-day.html.]
Trên mũ bảo hiểm cơ giáp thế hệ thứ hai của họ cũng camera giám sát. Hạ Hùng vốn tính tình nóng nảy, lập tức kéo một màn hình ảo, phóng to bức ảnh đầu tiên chụp , hắng giọng : “Mọi xem! Có chính là chiếc tuần dương hạm ?! Nó xuất hiện cùng lúc với mấy chục chiếc chiến đấu cơ của bọn tinh tặc đỉnh đầu chúng kìa!”
Hạ Miêu trầm ngâm lên tiếng: “Đâu chỉ thế… Chẳng đây chính là chiếc tàu mà Quân đoàn trưởng Hạ một lao ngoài để tự tay giải quyết ?!”
Mọi đều giật kinh hãi, đưa mắt trong phòng giải trí. Ban đầu, họ còn tưởng Hạ Sơ Kiến đuổi theo chiếc tuần dương hạm cấp Ảnh Điêu là để bám theo xem nó hạ cánh ở , nhằm thăm dò sào huyệt của bọn tinh tặc chuẩn cho đợt tấn công . Kết quả là…
Tần Vọng Lam hít sâu một , cố gắng dùng giọng điệu khách quan nhất thể: “… Xét từ ngoại hình của tuần dương hạm thì quả thực giống. mà, chắc chắn đó là cùng một con tàu ?! Một chiếc tuần dương hạm lớn đến , một thể khống chế ? Hơn nữa, chiếc tuần dương hạm trong video nát bét , chứng tỏ đó trải qua một trận chiến cực kỳ khốc liệt. Quân đoàn trưởng Hạ chỉ một một , chúng thuyết phục bản thế nào để tin rằng những hư hại và sự tàn phá diện rộng như do một gây ?”
“ , chúng đều ngưỡng mộ Quân đoàn trưởng Hạ. Dù tuổi còn trẻ nhưng ngài tạo nhiều kỳ tích chiến trường. Tuy nhiên, chúng cũng cần giữ một cái đầu tỉnh táo, phân biệt là kỳ tích, là viễn tưởng.”
Lập luận của nhận sự đồng tình từ bảy thành viên trong đội. Họ trải qua nhiều chuyện, những chuyện thậm chí thể gọi là kỳ ảo, và cũng vô cùng ơn Hạ Sơ Kiến vì cứu mạng họ. , họ vẫn ưu tiên tôn trọng sự thật khách quan. Hơn nữa, mà họ thực sự trung thành là Hạ Sơ Kiến, mà là Hạ Viễn Phương. Vì thế, họ thể đ.á.n.h giá bộ sự việc bằng thái độ khách quan hơn.
Thế nhưng, mười nhóm Hạ Miêu thì khác. Bản họ đều là những tiến hóa gen cấp bậc cao, bộ đều đạt cấp 3S. Họ cũng từng Hạ Sơ Kiến cứu mạng, hơn nữa cứu trong tình cảnh mà chính họ đều tin chắc rằng nắm chắc phần c.h.ế.t, mười phần thì c.h.ế.t cả mười. Bởi , họ một sự tin tưởng mù quáng dành cho Hạ Sơ Kiến. Về cơ bản, họ tin rằng chỉ cần Hạ Sơ Kiến tay, thì chuyện gì mà ngài !
Hạ Miêu lúc cũng hào hứng hẳn lên. Cô cũng kéo một màn hình ảo độ nét cao, đặt ảnh chụp màn hình từ video song song với bức ảnh mà Tần Vọng Lam chiếu. Cô bình tĩnh : “Hai chiếc tuần dương hạm rốt cuộc là một , chỉ bằng mắt thường thì thể đưa kết luận . Bởi vì thị lực con giới hạn, hơn nữa chúng cũng mặt ở hiện trường mà chỉ xem qua dữ liệu cũ, sai sót là điều khó tránh khỏi. Chúng hãy để liệu lên tiếng.”
Nói , cô sử dụng trí tuệ nhân tạo để nhận dạng hai bức ảnh, khoanh tròn hơn một trăm điểm mấu chốt. Sau đó, trí tuệ nhân tạo của quang não lượng t.ử đưa phán định: Hai chiếc tuần dương hạm chính xác là cùng một chiếc!
Đám bên Hạ Miêu phấn khích. Ai nấy đều mặt mày hớn hở, rôm rả:
“ ngay mà! Quân đoàn trưởng Hạ chính là gì !”
“Ha ha ha ha! Có thể lao thẳng khu vực trung tâm của Trùng tộc để cứu những kẻ gần như c.h.ế.t là chúng ngoài, nếu bảo Quân đoàn trưởng Hạ tài cán gì, là đầu tiên phục!”
“ đúng ! Người khác chắc chắn , nhưng nếu là Quân đoàn trưởng Hạ, trừ khi tận mắt chứng kiến, bằng tuyệt đối thể là ngài !”
“Hoàn tán thành! Chiếc tuần dương hạm tuy lớn, nhưng cũng chỉ là to xác thôi, rốt cuộc cũng là một vật c.h.ế.t! So với hệ thống phòng ngự của Trùng tộc ở khu trung tâm thì bên nào nghiêm ngặt hơn?!”
“Mọi , chúng từng tầng lớp cao tầng của Trùng tộc thiết lập cạm bẫy bắt giữ, suýt chút nữa thì mất mạng! Chính Quân đoàn trưởng Hạ và Hoắc Soái hợp sức cứu chúng ! Hoắc Soái từng với chúng , Quân đoàn trưởng Hạ mới là chủ lực cứ giá! Hoắc Soái bao giờ báo cáo sai lệch về quân công, chúng tin ngài ! Và chúng cũng tin tưởng thực lực tuyệt đối của Quân đoàn trưởng Hạ! Thế nên, chuyện chắc chắn là do Quân đoàn trưởng Hạ !”
Nhóm Tần Vọng Lam xong thì đưa mắt . Một bực dọc hỏi: “Mấy thế là sùng bái mù quáng … Quân đoàn trưởng Hạ chuyện ?!”
Một khác lắc đầu, ngán ngẩm: “Không thể lý với mấy . Cứ hễ đầu óc nóng lên là từng một mất sạch khả năng tư duy lý trí. Quân đoàn trưởng Hạ đúng là mạnh, nhưng mấy cũng thể thần thánh hóa ngài lên như .”
Hạ Miêu nhạt giọng đáp: “Chúng hề thần thánh hóa ngài . Điểm đáng sợ của Quân đoàn trưởng Hạ chính là ở việc ngài thể vượt qua nhận thức thông thường, những điều mà bình thường ngay cả nghĩ cũng dám nghĩ tới.”
Một thủ hạ của Tần Vọng Lam khó tin cô: “… Cô thực sự nghĩ ?! Cô là tiến hóa gen cấp 3S ư? Vậy mà cô cũng nghĩ như thế?!”
Hạ Miêu thẳng thắn: “Chính vì chúng là tiến hóa gen cấp 3S, nên chúng mới càng tin rằng, thế giới , những đủ khả năng để những việc mà tất cả cộng cũng thể .”
Tần Vọng Lam tò mò: “… Nếu chuyện liên quan đến Hoắc Soái, chúng còn tin ba phần. Rốt cuộc thì cấp độ gen tiến hóa của ngài cao tới mức thể tưởng tượng nổi. đằng là Quân đoàn trưởng Hạ… Các tin ? Ngài chỉ là một bình thường, tiến hóa gen.”