Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 158: DNA trồng trọt trỗi dậy
Cập nhật lúc: 2026-07-16 09:28:32
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cái là thành công ?!" Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên xen lẫn vui mừng khôn xiết, cô vuốt ve chiếc hộp tròn bằng kim loại một cách vô cùng nâng niu, yêu thích buông tay.
Tam Tông gật đầu thật mạnh: “Lần chắc chắn là thành công ạ, bởi vì nó khác biệt so với trồng trọt đây của Tam Tông. Tam Tông thể ngửi thấy mùi hương của nó, vô cùng khỏe mạnh.”
Nói , Tam Tông nhắm mắt , cái mũi heo nhỏ hít hà một hồi trong khí : “Tam Tông thể ngửi thấy, cây huyết kỳ lân... tụi nó đang vui vẻ!”
Hắn mở mắt , gương mặt heo nhỏ hiện lên thần sắc kinh ngạc: “... Tụi nó... vui mừng khi thấy nữ đại gia!”
Hạ Sơ Kiến vươn ngón tay gõ nhẹ lên trán Tam Tông một cái: “Hơi quá đấy nhé Tam Tông, kiểu nịnh hót của giả trân quá mất.”
Cô mới thèm tin thực vật mà còn thể biểu đạt cảm xúc gì .
Nếu như thực sự thể, thì cô đúng là chột thật …
Bởi vì cô chính là kẻ vắt kiệt bộ nước cốt của chín cây huyết kỳ lân để bôi lên môi cho cô ruột, đó tự nhai nuốt chửng bộ phần rễ còn trong bụng!
Bây giờ nghĩ , cô quả thực cũng chút tàn nhẫn và mất nhân tính thật…
Tam Tông gãi gãi đầu, lẩm bẩm : “Tam Tông nịnh hót mà... Tụi nó thực sự vui vẻ!”
"Được , vui vẻ là ." Hạ Sơ Kiến mấy bận tâm xua xua tay, hỏi tiếp: “Còn tang thì ? Cũng thể trồng ?”
Vào thời điểm đó, cô chỉ ngắt vài cánh hoa và lá của tang, phần gốc rễ còn đều đem trồng cẩn thận ở chỗ .
Khi Hạ Sơ Kiến nhắc tới tang, chú ch.ó nhỏ Tứ Hỷ dường như hiểu .
Nó cuống cuồng nhảy dựng lên mặt đất, ngó báu vật của một cái.
Hạ Sơ Kiến liền bế bổng nó lên.
Chú ch.ó nhỏ lập tức nhào về phía cây tang, tiếp tục cọ cọ quấn quýt đầy thiết.
Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi hai tiếng, : “Tứ Hỷ nhỏ bé đúng là một vườn cừ khôi, tao từng thấy chú ch.ó nhỏ nào chăm hoa cỏ như mày đấy...”
Chú ch.ó nhỏ thấy tên của , ghé sát gần cọ cọ mũi mũi Hạ Sơ Kiến.
Mũi ch.ó của nó đó mới cọ cây tang nên dính một chút phấn hoa, giờ đây đều quẹt hết lên mũi của Hạ Sơ Kiến.
"Hắt xì!" Hạ Sơ Kiến nhịn nổi, liền hắt một cái thật lớn.
"Chú ch.ó nhỏ , mày tắm rửa sạch sẽ thế?" Hạ Sơ Kiến đặt nó xuống đất, “Nhìn xem, lông ch.ó của mày sắp tao dị ứng đến nơi .”
Tam Tông lo lắng cuống cuồng : “Thím Trần đều tắm rửa cho Tứ Hỷ mà, cứ hai ngày là tắm một ... Sau Tam Tông nhất định sẽ mỗi ngày tắm cho Tứ Hỷ một !”
Hạ Sơ Kiến bộ lông sạch sẽ đến mức như phát ánh sáng của chú ch.ó nhỏ, ngay cả những miếng đệm thịt nhỏ chân nó cũng vô cùng sạch sẽ, hề dính một hạt bụi nào, là cô ngay Tam Tông và thím Trần quả thực chăm sóc cho chú ch.ó nhỏ vô cùng chu đáo.
Cô vội vàng : “ , tin tưởng Tam Tông và thím Trần mà, chỉ đang đùa một chút thôi. Có khi là do dị ứng lông ch.ó thật đấy.”
Nói , Hạ Sơ Kiến hắt thêm một cái nữa.
Khả năng cách âm của căn phòng vô cùng , thế nên tiếng hắt của Hạ Sơ Kiến ở bên trong thì ở bên ngoài thấy gì.
Tam Tông ngoài lấy một tờ khăn giấy ướt mang đưa cho Hạ Sơ Kiến lau mũi, : “Nữ đại gia, cô dùng thử cái xem.”
Hạ Sơ Kiến bịt mũi một lát mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
…
Lúc ở căn phòng bên cạnh, Hạ Viễn Phương khi cho Chúc Oanh Oanh vài bài tập toán liền bảo cô ngoài khoang chính để bài.
Thím Trần vô cùng cảm kích, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống mặt Hạ Viễn Phương, nghẹn ngào : “Nghiên cứu Hạ, nếu như cô giúp đỡ thì Oanh Oanh nhà coi như thực sự tàn phế ... Chờ đến khi thời kỳ phát d.ụ.c của con bé qua thì cũng chẳng thể nên trò trống gì nữa.”
Hạ Viễn Phương mỉm : “Thím Trần khách sáo quá , chúng đều là hàng xóm láng giềng của cả, giúp đỡ lẫn là chuyện nên mà.”
Thím Trần là một á nhân ơn và báo đáp tấm lòng của khác.
Bà suy nghĩ một chút hạ thấp giọng xuống : “Nghiên cứu Hạ, một chuyện cho cô .”
"Chị cứ ."
"... Cái á nhân đầu heo Tam Tông , cảm thấy là một á nhân bình thường ."
"Ồ? Sao chị ?"
"Cô đấy, bản con chúng cũng là những á nhân bình thường, chúng là thần thú Phỉ Phỉ, hơn nữa còn là vương tộc trong loài Phỉ Phỉ."
"Khí tức của chúng nếu như giải phóng ngoài thì đối với những á nhân bình thường sẽ một tác dụng áp chế vô cùng mạnh mẽ."
"Thế nhưng kể từ khi chúng chuyển đến đây sinh sống, Tam Tông hề cảm nhận một chút tác dụng áp chế nào từ chúng cả."
" thậm chí còn cố tình thử nghiệm vài , thực sự cảm giác gì."
Hạ Viễn Phương nhíu mày suy tư: “Ý của chị là, Tam Tông khả năng cũng là một á nhân bình thường ?”
"Không là khả năng, mà tuyệt đối là một á nhân bình thường. Nếu đoán lầm thì chắc chắn cũng thuộc về một tộc thần thú nào đó, hơn nữa còn là vương tộc trong tộc thần thú của nữa cơ..."
…
Trong phòng của Tam Tông, Hạ Sơ Kiến quan sát tình hình phát triển của huyết kỳ lân và tang, cùng thảo luận về kinh nghiệm trồng trọt với .
Lát tiếng gõ cửa vang lên.
Tam Tông chạy tới bên cửa, áp tai cánh cửa ngóng, nhận đó là giọng của cô ruột Hạ Sơ Kiến.
Hắn đầu Hạ Sơ Kiến : “Là cô của nữ đại gia ạ.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
"Mở cửa , cũng với cô về những thứ trồng ở chỗ ."
Tam Tông vội vàng mở cửa .
Bên ngoài quả nhiên chỉ một Hạ Viễn Phương đó.
Cô cũng ý định bước trong phòng, chỉ mỉm hỏi: “Tam Tông, Sơ Kiến ở trong cháu?”
"Nữ đại gia đang ở trong ạ!" Tam Tông đon đả mở rộng cửa mời Hạ Viễn Phương bước trong.
Hạ Sơ Kiến cũng ở trong phòng vẫy vẫy tay gọi Hạ Viễn Phương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-158-dna-trong-trot-troi-day.html.]
Hạ Viễn Phương do dự một chút cuối cùng cũng bước .
Ngay khi cô bước , Tam Tông liền đóng chặt cửa .
Hạ Viễn Phương lập tức đầu , bất động thanh sắc hỏi: “Tam Tông, tại cháu đóng cửa?”
Tam Tông gãi gãi đầu, đưa mắt về phía Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến khẽ : “Cô ơi, con cho cô xem cái .”
Nói , cô nghiêng tránh sang một bên.
Hạ Viễn Phương lúc mới thấy chiếc hộp tròn bằng kim loại ở phía lưng Hạ Sơ Kiến.
Cô tiến lên vài bước, tới bên cạnh chiếc hộp tròn kim loại, bỗng chốc đưa tay lên bịt chặt miệng kinh ngạc.
"Đây đây đây... Đây là tang ?!" Cô chằm chằm cây non trông giống như cây hoa lan , tức khắc cuốn hút đến ngây .
Hạ Sơ Kiến kiêu hãnh gật đầu : “Vòng lá non mọc xung quanh màu xanh mập mạp mọng nước chính là huyết kỳ lân đấy ạ!”
"Tam Tông trồng thành công huyết kỳ lân !"
Hạ Viễn Phương càng thêm phần kinh ngạc tột độ.
Cô đầu á nhân đầu heo Tam Tông đang ưỡn chiếc n.g.ự.c nhỏ đầy kiêu hãnh , những cây tang và huyết kỳ lân đang tràn đầy sức sống sinh trưởng mạnh mẽ trong chiếc hộp tròn kim loại, lẩm bẩm : “... Cái nan đề từng ai giải quyết suốt hàng triệu năm qua, mà giải quyết một cách dễ dàng tay một á nhân thế ...”
Tam Tông hiểu lời của Hạ Viễn Phương, ngượng ngùng gãi đầu: “Thực Tam Tông cũng gì nhiều ạ, chủ yếu là do lớp đất là đất mùn mang về từ khu rừng dị thú. Huyết kỳ lân nguyên bản vốn dĩ sinh trưởng lớp đất mùn đó mà.”
Sau khi cơn kinh ngạc qua , Hạ Viễn Phương cũng dần lấy sự bình tĩnh.
Cô chắp tay lưng, tỉ mỉ quan sát những cây non , trong lòng bỗng ngứa ngáy khó tả, đột nhiên sang hỏi Tam Tông: “Tam Tông, cháu thể chia cho cô một ít đất mùn và cây non ? Cô mang về nhà tự trồng thử xem .”
Tam Tông theo bản năng sang Hạ Sơ Kiến.
Trong mắt thì tất cả những thứ đều thuộc sở hữu của Hạ Sơ Kiến, chỉ là một thuê, thể tự đưa quyết định .
Hạ Sơ Kiến vội vàng : “Được chứ, Tam Tông, hộp đựng ? Chia cho cô một ít .”
Tam Tông vội vàng gật đầu lia lịa : “Có chứ chứ! Ngoài trồng những thứ , Tam Tông còn trồng thêm nhiều thứ khác nữa ở trong nhà màng ấm bên ngoài kìa.”
Hạ Sơ Kiến vô cùng ngạc nhiên: “Anh còn dựng cả nhà màng cơ ?”
Tam Tông nở nụ thật thà chất phác: “Trước đây lúc còn ở đồn điền trồng trọt Tam Tông dựng nhà màng , chỉ là Tam Tông thể trong thành mua sắm vật liệu , đều là nhờ thím Trần mua giúp cho cả đấy ạ.”
Hạ Sơ Kiến lập tức : “Lát nữa sẽ chuyển cho một ít tiền, mua đồ đạc gì thì đưa tiền cho thím Trần sòng phẳng nhé.”
Tam Tông đau khổ : “Tam Tông cũng đưa tiền lắm chứ, thế nhưng thím Trần nếu mua chút đồ cỏn con mà cũng đưa tiền thì thím sẽ thấy ngại khi sống ở đây...”
Ừm, cái cũng lý.
Hạ Viễn Phương liền : “Vậy thì cần đưa tiền nữa , nếu thím Trần sống ở đây đúng là sẽ tự nhiên thoải mái.”
Hạ Sơ Kiến đành gật đầu, theo Tam Tông ngoài xem nhà màng ấm áp .
Hóa ngay tại bãi đất trống phía đuôi phi hành khí, Tam Tông và thím Trần cùng dựng lên một cái sân vườn diện tích rộng một mẫu đất.
Bước từ cánh cửa cabin phía đuôi, một cảnh tượng vô cùng hoành tráng đập ngay mắt Hạ Sơ Kiến.
Nơi đó qua thực sự là một vùng đất đai phì nhiêu màu mỡ.
Toàn bộ khu đất chia thành bốn khu vực bằng phẳng, ngăn cách bởi những bờ ruộng ngang dọc vô cùng thẳng lối.
Nhìn lướt qua một lượt, tất cả đều là một màu đất đen bóng loáng.
Tam Tông giới thiệu: “Khu vực trồng gạo Đạm Đài Ngự Điền, Tam Tông dùng một chút xíu đất mùn của huyết kỳ lân để ủ một loại phân bón mới. Sau khi bón phân, chu kỳ sinh trưởng của lúa thể rút ngắn từ một năm xuống còn ba tháng. Hy vọng đến lúc thu hoạch hương vị ăn vẫn sẽ ngon như cũ.”
"Khu vực trồng lúa mì Tố Nữ, cũng dùng loại phân bón chuyên dụng do chính tay Tam Tông tự phối trộn, chu kỳ sinh trưởng từ nửa năm thể rút ngắn xuống còn một tháng. Chỗ sắp đến kỳ thu hoạch đấy ạ."
Tam Tông mảnh ruộng lúa mì bằng ánh mắt vô cùng hiền từ trìu mến, giống như đang ngắm những đứa con ưu tú nhất của !
"Khu vực áp dụng phương pháp trồng trọt đa tầng, trồng đủ các loại rau xanh. Lúc nữ đại gia trở về thể mang tất cả những thứ , chúng ở đây ăn xuể ạ!"
"Khu vực cuối cùng Tam Tông ươm đủ các loại cây giống, cả cây ăn quả lẫn cây lấy hạt. Đáng tiếc là chu kỳ sinh trưởng của bọn chúng quá dài, nhanh nhất cũng chỉ thể rút ngắn xuống còn một năm thôi."
"Nơi diện tích nhỏ nên chỉ thể dùng để ươm mầm, hy vọng đợi đến khi thời tiết ấm áp lên là thể đem trồng trực tiếp ngoài cánh rừng bên ngoài ."
"Còn gạo Đạm Đài Ngự Điền ở đằng nữa, nếu phát triển thì cũng thể đem trồng ngoài đất tự nhiên ! Cánh rừng dị thú bên chỉ cần sáu tháng thời tiết ấm áp là Tam Tông thể thu hoạch hai vụ gạo Đạm Đài Ngự Điền !"
Tam Tông say sưa kể về những kế hoạch trong tương lai của với vẻ mặt vô cùng tham vọng và đầy hoài bão lớn lao.
Hạ Sơ Kiến mảnh đất màu mỡ trù phú khai khẩn một cách ngoạn mục ngay nền đất đóng băng lạnh giá , đột nhiên cảm thấy bản thật sự với Tam Tông.
Tam Tông quả thực là một nhân tài xuất chúng mà!
Chỉ cần đưa cho một mảnh đất đóng băng cằn cỗi một ngọn cỏ mọc nổi, cũng thể trả cho bạn một đồn điền trồng trọt xanh tươi vô cùng trù phú!
Hạ Viễn Phương loanh quanh giữa các bờ ruộng, quan sát vô cùng tỉ mỉ giống như một chuyên gia trong ngành, tỏ vô cùng hứng thú với kỹ thuật trồng trọt của Tam Tông.
Thỉnh thoảng cô cúi xuống, vuốt ve những cây non và cây giống , hỏi Tam Tông vài câu hỏi chuyên môn, khiến cho ánh mắt Tam Tông Hạ Viễn Phương ngày càng trở nên sùng bái và kính trọng hơn.
Đó chính là sự kính ngưỡng và tôn sùng của một nông dân lành nghề khi gặp gỡ một kỹ sư nông nghiệp thực thụ!
Hạ Sơ Kiến hiểu bọn họ đang cái gì, nhưng thấy cô ruột và Tam Tông trò chuyện vô cùng vui vẻ ăn ý thì trong lòng cô cũng cảm thấy vui.
Hạ Viễn Phương hết một vòng, bước trở với Tam Tông: “Thứ nhất, chúng nên đổi tên cho những loại cây trồng một chút. Ví dụ như gạo Đạm Đài Ngự Điền, cái tên thuộc quyền sở hữu của hoàng gia, chúng thể tùy tiện sử dụng . Hay là gọi nó là gạo Đương Khang Chúc Dư . Lúa mì Tố Nữ cũng đừng gọi là lúa mì Tố Nữ nữa, cây mỳ non màu đỏ hồng thế , gọi là lúa mỳ Xích Hoa Gia Vinh .”
Tam Tông: “...”
Càng thêm sùng bái cô !
Hắn vô cùng vui sướng reo lên: “Cái tên quá mất! Quyết định gọi là gạo Đương Khang Chúc Dư! Và lúa mỳ Xích Hoa Gia Vinh!”
Hết chương 158.