Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1581: Người nhà
Cập nhật lúc: 2026-09-04 10:09:31
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Ngự Sân: “!!!”
"Ai là Tức Nhưỡng cơ?! Còn cả Thần Hống, Tinh Không Uyên Sồ nữa?! Huyết Kỳ Lân chẳng là một loại thực vật ?! Trọng Minh Điểu là chuyện gì thế ?!"
Trong đầu Hoắc Ngự Sân lúc là dấu chấm hỏi.
Xa Trúc Nhân đáp: "Bé Tiểu Cửu Tương đó chính là Tức Nhưỡng.
Chú ch.ó tách A Vật là thể truyền thừa của Thần Hống, chắc hẳn phục chế bằng công nghệ gen, nhưng so với Thần Hống thời viễn cổ thì chẳng khác chút nào.
Bé chim mập A Uyên là hậu duệ của Tinh Không Uyên Sồ, lẽ là con Tinh Không Uyên Sồ cuối cùng của vũ trụ .
Con gà con lông vàng A Sửu chính là ấu tể của Trọng Minh Điểu. Nói thật, cũng ngờ trong dải ngân hà vẫn còn Trọng Minh Điểu tồn tại.
Còn về Huyết Kỳ Lân, ai với con Huyết Kỳ Lân là một loại thực vật?"
Hoắc Ngự Sân: “... Trên tạp chí học thuật của Viện Khoa học Hoàng gia Đế quốc đều ghi rằng Huyết Kỳ Lân là một loại thực vật, chỉ ở Rừng rậm Dị thú mới .”
Xa Trúc Nhân: “Đó là do các nhà khoa học của Đế quốc Bắc Thần các con nhầm đồn bậy thôi. Huyết Kỳ Lân, hết nó là một loài động vật. Loại thực vật mọng nước đặt tên là 'Huyết Kỳ Lân' , thực chất chỉ là một loại thức ăn của chúng mà thôi. Xem ở đây còn Không Tang... Thương tích của con, chắc hẳn là nhờ Không Tang chữa khỏi.”
Hoắc Ngự Sân: “... Từ Huyết Kỳ Lân sang Không Tang, tư duy của nhảy vọt nhanh thế?”
Xa Trúc Nhân: “Bởi vì Không Tang là thực vật cộng sinh của Huyết Kỳ Lân. Nơi nào Huyết Kỳ Lân, nơi đó nhất định Không Tang. Và Không Tang cũng chỉ thể sinh trưởng ở những nơi Huyết Kỳ Lân tồn tại. Bé Tứ Hỉ , thảo nào là một chú cún con thích ăn chay.”
Hoắc Ngự Sân sững sờ: “... Chú cún Tứ Hỉ chính là Huyết Kỳ Lân?!”
Xa Trúc Nhân cảm thán: “Trong cái nhà , chỉ Ngũ Phúc là một đứa trẻ bình thường. Dù , việc thằng bé thể sống chung hòa thuận với bao nhiêu sinh vật bất bình thường như thế, cảm thấy thằng bé thực cũng chẳng bình thường chút nào.”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Chuyện hôm nay đúng là thể nào tiếp nữa.
Hoắc Ngự Sân: “... Mẹ, thương tích của khỏi hẳn ? Nếu thể cảm nhận nhiều giống loài khác biệt đến ?”
Xa Trúc Nhân: "... Nói cũng lạ, kể từ khi đến đây, thương tích của quả thực đang từng bước hồi phục. Bỏ , những chuyện nữa. Mấu chốt là hiểu vì Sơ Kiến chúng ký hiệp nghị bảo mật ! Trong nhà nhiều bảo bối như , đổi là , cũng sẽ cho ngoài bước !
Có thể thấy Sơ Kiến thực sự coi chúng là nhà... Đối xử với chúng khác biệt so với ngoài. Nếu con bé coi chúng là nhà, chúng cũng coi con bé là nhà. Không chỉ Sơ Kiến, mà tất cả trong nhà, cùng bộ đám động vật nhỏ , đều là nhà của chúng . Ngự Sân, con nhất định nhớ kỹ điểm ."
Hoắc Ngự Sân: “... Con vẫn cảm thấy phản ứng thái quá. Những sinh vật nhỏ đó thể mang chút dị năng, nhưng thần kỳ đến mức độ như thì con .”
Xa Trúc Nhân: “Nếu con mà thì con là Hoắc Ngự Sân nữa , con là Xa Trúc Nhân .”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Được , thể phản bác.
Anh trầm mặc , một nữa tiếc nuối vì đ.á.n.h mất ký ức của 20 năm qua, nếu , thể phát hiện chút manh mối từ trong những ký ức .
Xa Trúc Nhân tiếp tục dùng tinh thần lực truyền âm cho : “Sau nếu việc gì thì đừng dùng tinh thần lực bừa bãi. Nơi ngọa hổ tàng long, chừng lúc nào đó con sẽ ăn đòn đấy. Đừng thấy những sinh vật nhỏ đó vẫn còn là ấu tể, chúng bảo vệ 'a tỷ' của chúng kỹ lắm. Một khi chúng bất mãn với con, con cứ chờ chúng xử ! Cho dù chúng chỉ mới là ấu tể, thì một Kẻ tiến hóa gen cấp Đường như con cũng thể đối kháng .”
Lúc Hoắc Ngự Sân mới thực sự chấn động: “... Chỉ ở hình thái ấu tể mà lợi hại hơn Kẻ tiến hóa gen cấp Đường ?! Mẹ, chắc chắn chứ?!”
Xa Trúc Nhân: “Con tin thì cứ thử xem. À đúng , dù chuyện gì xảy , tuyệt đối dùng tinh thần lực của con để tra xét phòng ngủ của Sơ Kiến. Mẹ dùng tinh thần lực của để phong ấn phòng ngủ của con bé , bất cứ kẻ nào dám vượt rào dù chỉ một bước, sẽ ấn ký của phản kích đến mức trở thành kẻ ngốc. Một kẻ ngốc đúng nghĩa, hết t.h.u.ố.c chữa, ngay cả... dì Hạ Viễn Phương của con cũng trị khỏi !”
Hoắc Ngự Sân: “...”
“Mẹ, con phẩm hạnh thấp kém như , dùng tinh thần lực dòm ngó phòng ngủ của con gái nhà chứ? Kẻ nào dám đối xử với Sơ Kiến như thế, con sẽ là đầu tiên tha cho !”
Xa Trúc Nhân: “... Được , con rút lui mau . Mẹ luôn cảm giác trong những ấu tể , một đứa sở hữu khả năng cảm nhận tinh thần lực vượt xa bình thường, mà thể tìm đó là đứa nào.”
Tinh thần lực của Hoắc Ngự Sân lặng lẽ rút khỏi phòng đồ chơi. Sau đó, tiếp tục thử nghiệm các thiết theo dõi trong phòng điều khiển. Anh phát hiện các khu vực khác đều vấn đề gì, chỉ riêng mấy camera theo dõi ở phòng đồ chơi là hiện tại theo sự điều khiển của hệ thống. Tình huống xác suất cao là camera bên đó gặp trục trặc vật lý nên mới nhận lệnh từ phần mềm. Trọng trường hợp thì đành chịu. Chỉ thể chờ đến khi phòng đồ chơi trống , mới tự qua đó kiểm tra .
Thời gian trị liệu mỗi ngày của hiện tại là từ 10 giờ tối đến 10 giờ sáng hôm . Vì , phần lớn thời gian ban ngày vẫn thể tự do hoạt động. Buổi tối phần lớn thời gian là để ngủ, vì việc trị liệu gen sẽ đạt hiệu quả hơn trong lúc ngủ. Bởi , thích ứng và cũng phối hợp với phương thức trị liệu của Hạ Viễn Phương.
Hơn nữa, Hạ Viễn Phương còn chăm sóc hết sức chu đáo. Hôm đó, thích ăn bít tết bữa sáng, bà đích xuống bếp cho mấy phần bít tết thịt bò một sừng áp chảo thơm lừng. Hương vị , ăn xong quả thực lưu luyến suốt ba ngày, khiến dư vị mãi thôi. Thật sự quá ngon!
Không so sánh thì , miếng bít tết mà Hạ Sơ Kiến cho , thật sự quá mức lệ.
, cho rằng tay nghề nấu nướng của Hạ Sơ Kiến thua kém Hạ Viễn Phương, mà chỉ là... cô dụng tâm nhiều đến thế... Có lẽ, vị trí của trong lòng cô quả thực quan trọng đến .
Ý thức điều , Hoắc Ngự Sân hề ủ rũ chán nản, ngược còn cảm thấy bản vẫn còn gian để phấn đấu. Chờ đến khi trở thành quan trọng nhất trong lòng cô, thái độ của cô chắc chắn sẽ còn cho lệ như nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1581-nguoi-nha.html.]
…
Tinh thần lực của Xa Trúc Nhân lưu trong căn phòng đồ chơi rộng rãi thêm một lát, thấy Hạ Sơ Kiến mệt đến mức ườn , bà mới lặng lẽ rời .
Còn bên , khi Hạ Sơ Kiến xuống, đám sinh vật nhỏ vốn đang cãi vã ầm ĩ mới chịu yên tĩnh . Tiểu Cửu Tương nhích đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến, thút thít ngừng. Đồ ăn vặt bí truyền ngon như , bé mới ăn vài miếng Ngũ Phúc cướp mất .
Ngũ Phúc thì ăn đến mức mãn nguyện, bò đến cạnh Hạ Sơ Kiến : “A tỷ, ngày mai chị món đồ ăn vặt bí truyền nữa nha... Ngon quá mất!”
Tiểu Cửu Tương giận dữ, sụt sùi đáp: “... Không... Không cho Ngũ Phúc ăn! A tỷ chỉ cho Tiểu Cửu Tương thôi!”
A Vật và A Uyên đồng thanh lên tiếng: “Còn cả tụi em nữa! Tụi em cũng ăn!”
Gà con lông vàng A Sửu hùa theo gật đầu: “Em cũng ăn!”
Tứ Hỉ cũng kêu "Gâu gâu" vài tiếng hùa theo, còn l.i.ế.m liếm tóc Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến nhắm mắt , yếu ớt : “Các em ngoan một chút thì chị mới sức đồ ăn ngon cho chứ. Cứ ầm ĩ như hôm nay, chị chỉ lo chăm sóc các em thôi kiệt sức , còn bò dậy nấu đồ ăn ngon cho các em nữa?”
Hạ Sơ Kiến lúc là mệt mỏi tinh thần, còn hiện tại là kiệt quệ thể xác.
Mấy nhóc tì cũng ý thức hôm nay quá đáng, từng đứa xếp hàng ngay ngắn mặt Hạ Sơ Kiến giống như lúc nãy, vỗ vỗ bộ n.g.ự.c nhỏ nhắn cam đoan.
Ngũ Phúc: “A tỷ! Sau Ngũ Phúc nhất định giành đồ ăn của Tiểu Cửu Tương nữa! mà a tỷ cho em nhiều một chút, Ngũ Phúc lớn hơn Tiểu Cửu Tương mà! Ăn nhiều hơn là lẽ đương nhiên!”
Tiểu Cửu Tương: “A tỷ! Sau Tiểu Cửu Tương nhất định sẽ đ.á.n.h với Ngũ Phúc nữa! Cho dù đánh, cũng sẽ đ.á.n.h ở chỗ a tỷ thấy! Tiểu Cửu Tương nhỏ hơn Ngũ Phúc chẳng đáng là bao, em ăn phần nhiều bằng !”
A Vật: “A tỷ! A Vật ngoan! Em hề đ.á.n.h với ai cả!”
A Uyên: “A tỷ! A Uyên sẽ trông chừng A Vật, cho đ.á.n.h với khác!”
A Sửu: “A tỷ! A Sửu ăn sâu!”
Tứ Hỉ: “Gâu gâu! Gâu gâu!”
A Sửu dịch : “A tỷ, Tứ Hỉ , nó sẽ ngoan ngoãn trồng 'Hoa khai phú quý' và 'Tứ Hỉ lâm môn' cho a tỷ!”
Hạ Sơ Kiến: “!!!”
Nghe , vẫn là Tứ Hỉ ngoan nhất. Hạ Sơ Kiến nhịn bèn ôm lấy cún con Tứ Hỉ xoa nắn một trận, trêu cho nó kêu gâu gâu ngừng, còn liên tục l.i.ế.m cằm cô. Đầu lưỡi nhỏ mềm mại khiến cô cảm thấy vô cùng thoải mái.
Hạ Sơ Kiến cụng trán với nó, cất giọng nhỏ nhẹ: “Em cho chị một chiếc lá 'Hoa khai phú quý' nữa ?”
"Hoa khai phú quý" chính là tên gọi mới của Không Tang. Tứ Hỉ ngoan ngoãn gật gật đầu.
Hạ Sơ Kiến mừng rỡ, ôm nó âu yếm một lúc lâu, khiến đám nhóc tì xung quanh mà đỏ mắt ghen tị. bọn chúng cũng , việc Tứ Hỉ chuyện thực là lợi thế lớn, bởi vì nó sẽ chọc tức a tỷ.
Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương liếc , cùng "Hừ" một tiếng, mỗi đứa hậm hực một hướng. A Vật và A Uyên cũng khách sáo, bay thẳng lên vai Hạ Sơ Kiến đậu ở đó.
Gà con lông vàng A Sửu thì chút nơm nớp lo sợ. Đây là đầu tiên nó thấy Hạ Sơ Kiến nổi giận, hiểu tính tình cô nên sợ sẽ đắc tội với cô.
Hạ Sơ Kiến liếc nó, trầm ngâm : “A Sửu, một thời gian nữa chị sẽ dẫn em ăn sâu. , hành tinh của chúng em cũng thể thường xuyên dạo. Vạn nhất phát hiện tung tích của sâu, nhất định báo cho chị sớm một chút.”
Sâu mà cô nhắc tới là loại sâu bọ bình thường, mà là Trùng tộc. Tiểu hành tinh từng Trùng tộc chiếm lĩnh. Tuy nhiên, quân Trùng tộc đóng quân ở đây ít, sự ô nhiễm môi trường do chúng gây cũng sớm thanh lọc nhờ khả năng tự điều tiết của môi trường. Còn ô nhiễm trong nhà, nhờ Tứ Hỉ và A Sửu ở đây, cũng giải quyết từ lâu.
Gà con lông vàng A Sửu chíp chíp đáp: “Em dạo qua nhiều , con sâu nào cả.”
Hạ Sơ Kiến vỗ về: “Vậy đợi mấy hôm nữa, chị dẫn em ngoài tìm.”
Thực cô vẫn tính toán A Sửu thể ăn con sâu lớn cỡ nào. Trước đây thứ nó ăn chỉ là trứng trùng, vẫn ấp hóa thành thực thể Trùng tộc.
Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đồng loạt bịt cái mũi nhỏ xíu , lộ vẻ mặt vô cùng ghét bỏ. Rõ ràng bọn chúng đều chán ghét sâu... nhầm, Trùng tộc.
Hạ Sơ Kiến những sinh vật nhỏ bé đáng yêu đang quây quần bên . Cô thể chấp nhận viễn cảnh một ngày, bọn chúng sẽ Trùng tộc bắt giữ g.i.ế.c hại. Tuyệt đối thể chấp nhận!
Bởi , vẫn mau chóng tự trang vũ trang cho bản thôi!
mà, cũng cần quá sốt ruột lúc . Hạ Sơ Kiến dự tính sẽ nghỉ ngơi một chút . Dù thì cũng mới kết thúc một chiến dịch lớn, cô xứng đáng tự thưởng cho một kỳ nghỉ.