Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1586: Người đàn ông trong gương
Cập nhật lúc: 2026-09-04 10:09:36
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu trời chỉ tối đen, mà còn đen kịt.
Bất kể họ cố gắng bật đèn điện, thắp nến đốt lửa, tất cả đều vô dụng. Bọn họ như rơi một hố đen thể nuốt chửng ánh sáng. vấn đề là, nếu thực sự là hố đen khả năng hấp thu ánh sáng, thì tại và vật bầu trời cả? Bao gồm cả cỏ cây và động vật. Dường như thứ nuốt chửng, chỉ ánh sáng mà thôi.
Hạ Viễn Phương bóng tối xung quanh, khẽ nhíu mày.
Nhóm Hạ Miêu lập tức vô cùng cảnh giác, tựa lưng quây một chỗ.
Nhóm Tần Vọng Lam lúc đang ở sân huấn luyện, thấy thế cũng lập tức rạp xuống đất, phòng hờ kẻ thừa cơ b.ắ.n lén.
Tam Tông đang việc ngoài đồng thì theo bản năng bịt chặt hai tai, ngã nhào xuống đất, giấu đầu thật sâu ngực.
Robot quản gia Lục Thuận xoay chiếc đầu máy móc hình bán cầu của trong bóng tối, với một robot khác là Tiểu Phi: “Tiểu Phi, thấy gì ?”
Robot thủ lĩnh nhà họ Hạ - Tiểu Phi bình tĩnh đáp: “Không thấy gì cả, ánh sáng.”
Nó "Trời tối", mà là "Không ánh sáng".
Lục Thuận vẻ để ý đến điểm , ngay cả giọng điện t.ử tổng hợp cũng trở nên nhẹ nhõm: “Vậy thì , còn tưởng chỉ như chứ... Nếu chỉ thấy, thì chắc chắn là hệ thống cảm quang hoặc chương trình điều khiển của hỏng . Giờ thì , hóa cũng thấy!”
Tiểu Phi trầm mặc một lát : “Chúng hỏng, vẻ như bộ môi trường xung quanh hỏng .”
Lục Thuận: “...”
“Tiểu Phi, tuy là thủ lĩnh của chúng , nhưng nếu hiểu chuyện thì đừng bậy. Chúng sẽ vì hiểu chuyện mà lời .”
Tiểu Phi: “...”
Ở phòng đồ chơi bên , từ ầm ĩ bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng. Sau đó, từ tĩnh lặng trở nên ầm ĩ.
Ngũ Phúc dẫn đầu chạy ngoài, tay cầm chiếc trống nhỏ gõ la lớn: “Thiên cẩu ăn mặt trời! Thiên cẩu ăn mặt trời! Thiên cẩu ăn mặt trời!”
Tiểu Cửu Tương tìm thấy trống, tùy tay cầm một cái bát và một cái thìa, cũng gõ chạy . Bé học theo Ngũ Phúc, dùng giọng non nớt kêu lên: “Cún con ăn mặt trời! Tứ Hỉ ăn mặt trời!”
Cún con Tứ Hỉ vốn đang thu run rẩy trong góc tường, đột nhiên thấy câu , lập tức kêu lên một tiếng "Gâu", dũng cảm lao bóng tối, chạy theo hướng âm thanh của Tiểu Cửu Tương.
Gà con lông vàng A Sửu chạy theo cún con Tứ Hỉ, đôi cánh nhỏ vỗ phành phạch, lớn tiếng : “Tiểu Cửu Tương! Tứ Hỉ bảo mặt trời do nó ăn! Em mà còn thế, nó sẽ... nó sẽ mách a tỷ đấy!”
Tiếng la của Tiểu Cửu Tương lập tức đổi : “Thiên cẩu ăn mặt trời! Tứ Hỉ ăn!”
Cún con Tứ Hỉ: “... Gâu gâu.”
Nó ngừng đuổi theo, xổm ngay ngắn ở bậc thềm cửa lớn.
A Vật và A Uyên đều nhúc nhích. Vốn dĩ hai nhóc đang cuộn tròn gật gù cây nhà mèo của , chuẩn ngủ nướng. bóng tối đột ngột ập xuống chúng lập tức tỉnh táo. Chúng chạy ngoài theo Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương, Tứ Hỉ và A Sửu, mà vẫn im bất động ở chỗ cũ.
A Vật cất giọng trầm thấp: “A Uyên, xem bóng tối , chút quen thuộc ?”
Vào lúc mà đều thấy gì, phía lưng A Vật hiện hư ảnh Thần Hống khổng lồ. Phía A Uyên, cùng với sự buông xuống của bóng tối , cũng sớm ngưng tụ thành hư ảnh Tinh Không Uyên Sồ khổng lồ.
Nó đăm chiêu về phía ngoài cửa sổ, đáp: “... Rất quen thuộc. Cậu nhớ gì ?”
A Vật tiếc nuối lắc đầu, : “Đáng tiếc, trong ký ức truyền thừa của , ghi chép về vùng tối quá ít. Chỉ lời nhắc nhở rằng, nếu gặp bóng tối như thế , biện pháp nhất là im tại chỗ, chờ nó tự rút lui.”
A Uyên gật đầu: “ , trong ký ức truyền thừa của cũng thế. Hơn nữa còn nhắc nhở rằng ý đồ đối kháng với bóng tối , sẽ chọc giận chủ nhân của nó. Chủ nhân của nó sẽ dung thứ cho bất kỳ sự khiêu khích và đối kháng nào.”
A Vật rùng một cái, đột nhiên nhớ điều gì đó, hốt hoảng kêu lên: “Tiêu ! Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương chạy ngoài ! Miệng chúng nó còn đang lung tung nữa! Vạn nhất chọc giận chủ nhân của bóng tối ...”
A Uyên cũng đ.â.m bực bội. Nó bay lên từ nóc cây nhà mèo của , lầu bầu: “Trẻ con thật phiền phức! Chỉ nghịch ngợm gây rắc rối! Chờ a tỷ về, nhất định bảo chị nhốt Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương !”
A Vật cũng bay lên theo, cố gắng đ.á.n.h giá khách quan: “Ngũ Phúc là đầu sỏ, thể nhốt nhiều thêm vài ngày. Tiểu Cửu Tương, Tứ Hỉ và A Sửu đều Ngũ Phúc hư, thể nhốt ít hơn vài ngày.”
Hai nhóc tì chuyện bay về phía cửa sổ. Kết quả, chúng quên mất rằng cửa sổ đang đóng…
Rầm! Rầm!
Xoảng! Xoảng!
Sau hai tiếng va đập là tiếng kính vỡ nát.
A Vật kêu t.h.ả.m thiết: “Tiêu ! đ.â.m vỡ cửa sổ trong nhà ! A tỷ sẽ tha cho !”
A Uyên cũng chút hoảng sợ: “Khả năng dò sóng âm và dò ý thức của đều mất tác dụng ! Bóng tối thực sự giống như hố đen ?!”
Nếu đúng là , hẳn là chúng sẽ tìm thấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương ở phía .
A Uyên lập tức phản ứng : “Không đúng, chúng đều thấy tiếng của Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương, còn cả tiếng của Tứ Hỉ và A Sửu nữa. cũng thể thấy tiếng . Tại âm thanh thể truyền , còn sóng điện từ thì thể?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1586-nguoi-dan-ong-trong-guong.html.]
A Vật bối rối đáp: “Bây giờ lúc tìm hiểu nguyên nhân . Vẫn cứ dùng âm thanh !”
Nói xong, nó hét lớn bằng chất giọng the thé: “Ngũ Phúc! Tiểu Cửu Tương! Tứ Hỉ! A Sửu! Các em đang ở thế?!”
A Uyên cũng lớn tiếng dặn dò: “Các em đừng lung tung nữa! Tìm chỗ nào đó trốn ! Đợi bóng tối rút lui !”
Ngũ Phúc đang cắm đầu chạy phía đột nhiên dừng bước, đầu . Quả thực, chẳng thấy gì cả, giống như một con cự thú vực sâu đang há cái miệng khổng lồ, nuốt chửng vạn vật, bao gồm cả ánh sáng và sóng điện từ.
Thế nhưng, tại chỉ sóng âm là truyền ?
nhanh, nhóc còn tâm trí để cân nhắc vấn đề nữa, vội vàng kéo tay Tiểu Cửu Tương, tùy tiện tìm một chỗ trốn .
…
Bóng tối vô tận bao trùm cả đất trời, thứ bóng tối tựa như hấp thu năng lượng và ánh sáng , thực kéo dài lâu, chỉ năm phút. đối với những trải qua, năm phút đó thật sự khó quên trong suốt cuộc đời.
với Hạ Sơ Kiến thì đó chỉ là một giấc ngủ gật.
Khi cô giụi mắt dậy, Xa Trúc Nhân liền đưa cho cô một cốc nước: “Uống nước con.”
Hạ Sơ Kiến nhận lấy cốc nước, thuận miệng : “Vừa nãy hình như con ngủ ? Trời tối ạ?”
Xa Trúc Nhân bật : “Con buồn ngủ thôi, chứ trời tối. Đang là buổi sáng, mà trời tối ?”
Hạ Sơ Kiến liếc thời gian, hóa mới trôi qua năm phút. Cô chớp chớp mắt: “Xem đêm qua con ngủ muộn quá nên buồn ngủ . Giờ chúng xuất phát đến Nam Thập Nhị Tinh thôi!”
Xa Trúc Nhân gật đầu: “Đi thôi, nhanh về nhanh.”
Hạ Sơ Kiến tắt chế độ "Tạm dừng". Rất nhanh, động cơ của chiếc chiến cơ cánh dơi khởi động trở , bước nhảy gian tiếp tục. Lần là do AI của chiến cơ chủ việc điều khiển tự động, Hạ Sơ Kiến cần thao tác gì cả.
Xa Trúc Nhân : “Bác một quyển sách thú vị về Trùng tộc, con ?”
Hạ Sơ Kiến vui vẻ đáp: “Dạ ạ! Hành trình dài hơn một tiếng, sách chắc con lăn ngủ mất.”
Xa Trúc Nhân bảo: “Thực ngủ cũng .”
Hạ Sơ Kiến lắc đầu: “Thế thì , tận dụng thời gian cho chứ.”
Xa Trúc Nhân liền gửi qua quang não lượng t.ử cho cô một quyển sách. Rất nhanh, Hạ Sơ Kiến bắt đầu sách, Xa Trúc Nhân cũng .
Thực tế thì Xa Trúc Nhân chẳng thể tập trung cuốn sách. Bà đang mải suy tính, nếu Hạ Sơ Kiến cách nào tiêu diệt một con Trùng tộc cao đẳng, bà sẽ đốt cháy chút căn nguyên cuối cùng, kéo cả ba con Trùng tộc cao đẳng c·hết theo... Như , dù cho bà còn đời, cũng sẽ chẳng thứ gì thực sự uy h.i.ế.p Hạ Sơ Kiến nữa.
Hạ Sơ Kiến hề điều . Cô đặc biệt hứng thú với cuốn sách về Trùng tộc, ngấu nghiến như ch·ết đói.
…
Cùng lúc đó, trong tinh vực Đông Thiên Nguyên Thần Quốc, Văn Nhân Chiêu đang Đại Tàng Tinh đột nhiên mở choàng mắt.
Trong tích tắc , nhận thức về bản của cô chút mơ hồ. Cô nhớ rõ là ai, cũng chẳng nhớ đến từ .
Ngồi dậy từ giường, cô uống một ngụm nước, tựa bệ cửa sổ bên ngoài.
Nơi chẳng còn là Đông Thiên Nguyên Thần Quốc nữa.
Trước , nơi đây khí lưu xanh thẳm, ánh nắng chan hòa. Giữa những ngọn núi là sương mù trắng lơ lửng như khói nhẹ, thung lũng hoa nở rực rỡ gấm hoa. Không khí mát lành, thi thoảng còn chim Loan Đuôi Phượng đột nhiên bay .
Hiện tại, bầu khí luôn ngập ngụa lớp sương mù màu xanh lục nhạt, là dấu hiệu của việc Trùng tộc ô nhiễm nghiêm trọng. Trong khí nồng nặc mùi hôi thối thể tả nổi, đó là mùi phân hủy của sinh vật carbon thối rữa. Từ trời thỉnh thoảng trút xuống những cơn mưa axit. Dường như cả môi trường cũng chán ghét sự dơ bẩn tột cùng của bọn Trùng tộc, nên đôi khi dùng những trận mưa axit mang tính ăn mòn mạnh nhất để ăn mòn tất thảy thứ.
Xung quanh vô cùng tĩnh lặng. Bởi vì bộ Đại Tàng Tinh , ngoại trừ cô , còn một bóng .
À , chuẩn xác mà là chẳng còn một "con " nào, bao gồm cả chính bản cô . Bởi vì cô còn là con nữa, mà là thần.
Cô tự luyến liếc tấm gương treo tường. Một phút bất cẩn, cô thấy bộ mặt thật của . Đằng chiếc đầu xinh , là một khuôn mặt khổng lồ sưng vù, to lớn đến mức gần như choán hết cả căn phòng.
Cô lập tức dời mắt với vẻ vô cùng ghét bỏ.
Ngay khoảnh khắc cô đầu , tấm gương liền vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ.
Và ngay trong vô vàn mảnh vỡ , bỗng xuất hiện bóng dáng của một đàn ông. Mỗi một mảnh gương đều phản chiếu cùng một đàn ông đó.
Khi tất cả những mảnh kính rơi xuống mặt đất, đàn ông liền từ trong những mảnh vỡ sàn chậm rãi bước . Anh khuôn mặt vô cùng tuấn mỹ, đội một chiếc mũ lưỡi trai kéo sụp xuống, che khuất cả đôi mắt.
Nhìn bóng lưng của phụ nữ phía , thản nhiên lên tiếng: “Blood, tại đập vỡ gương?”