Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1601: Cứu vãn thể diện
Cập nhật lúc: 2026-09-05 11:09:33
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyền Dữ Huấn rốt cuộc nhịn , gửi lời mời gọi video cho Hạ Sơ Kiến.
Lúc , Hạ Sơ Kiến đang ở cùng Xa Trúc Nhân, học cách trang sức bằng vàng. Thấy quang não lượng t.ử hiện thông báo, cô với Xa Trúc Nhân: “Bác, cháu cuộc gọi một lát, sẽ ngay ạ.”
Xa Trúc Nhân tủm tỉm đáp: “Đi , bác cũng mệt , đang định nghỉ ngơi một lát.”
Hạ Sơ Kiến : “Dạ , vài ngày nữa chúng cùng trang sức tiếp nhé. Thứ cho thật sự tốn tâm sức và hại mắt.”
Hạ Sơ Kiến xoa xoa đôi mắt hằn đầy tia m.á.u đỏ, bước khỏi phòng gia công kim loại của Xa Trúc Nhân. Trở về phòng sinh hoạt của , Hạ Sơ Kiến cửa sổ sát đất ngập tràn ánh nắng, nhận cuộc gọi video của Quyền Dữ Huấn.
Lần , Quyền Dữ Huấn sử dụng phông nền ảo. Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến phát hiện đây cũng là phòng ngủ của Quyền Dữ Huấn mà cô từng thấy . Trông giống như đang ở trong một căn phòng gác mái nhỏ mang đậm phong cách dị quốc.
Cô hỏi: “Quyền đại thủ tịch chuyện gì ? Anh đang nghỉ mát ở thế? Cách bài trí kiểu hiếm thấy lắm nha!”
Quyền Dữ Huấn thèm đầu phòng , chỉ bực dọc hỏi: “Nguyên Bảo, em chuyển nhà ?”
Hạ Sơ Kiến giả ngốc: “Chuyển nhà? Đâu ! Nơi nào cô ruột và nhà thì đó chính là nhà! Sao thể là chuyển nhà ? Đừng bừa!”
Quyền Dữ Huấn: “...”
“Nói chuyện t.ử tế , đừng giở giọng âm dương quái khí. Vậy em xem hiện tại em đang ở ?”
Hạ Sơ Kiến đáp: “Tất nhiên là ở nhà !”
Quyền Dữ Huấn: “... Nếu cô đang ở nhà, em bước đây, chỗ bức tường vây phía Tây vẫy tay với xem. Hiện tại đang ở căn gác mái phía Tây bức tường nhà em. Phía Đông chính là trang viên nhà em đấy.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Quả nhiên là đang ở gác mái.
Cô , tiếp tục giả vờ hồ đồ: “Ngài đang ở gác mái tại tinh cầu Tàng Qua ? Hay là gác mái ở đế đô tinh cầu Bắc Thần?”
Quyền Dữ Huấn đáp: “ đang ở gác mái nhà hàng xóm sát vách nhà em tại thành phố Mộc Lan, tinh cầu Quy Viễn.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Quyền Dữ Huấn tiếp tục: “ quan sát nhà em ba ngày nay, nhà em căn bản , chỉ máy.”
Hạ Sơ Kiến mím môi, một lát mới chút chột : “Ngài đang cái gì ? Rình coi nhà ? Đường đường là Cố vấn Pháp luật trưởng của Nguyên Lão Viện, thế mà luật phạm luật ?”
Quyền Dữ Huấn nhướng mày, : “Xét về mặt pháp luật, rình coi là hành vi âm thầm trộm chuyện riêng tư của đối phương khi cho phép. đường đường chính chính sân nhà em , gọi là rình coi ? Sân nhà em là gian lộ thiên, thuộc khu vực bán công cộng. Sân nhà em tính riêng tư ?”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thôi bỏ , đấu võ mồm với luật sư, chẳng lẽ cô điên .
Hạ Sơ Kiến bật : “Kỳ Lân , đừng cố vớt vát thể diện nữa, ở đến ? Muốn gì? Không định tố cáo đấy chứ? xin nghỉ theo đúng quy trình đàng hoàng, loại lính đào ngũ bỏ chạy trận chiến nha!”
Quyền Dữ Huấn : “Em nghĩ nhiều , tố cáo em gì? cũng chẳng em đang ở , chỉ là ngạc nhiên khi thấy cả nhà em đều vắng. Thôi , nếu em thì cũng ép. Chỉ là sự quan tâm giữa bạn bè với thôi.”
Quyền Dữ Huấn bình thản . Thường thì khi những lời , ai thể kháng cự mà sẽ hết tình hình của cho .
Kết quả, Hạ Sơ Kiến giống bình thường. Cô : “Thế thì quá, hy vọng ai cũng dễ chuyện như Quyền đại thủ tịch. đúng là tiết lộ đang ở .”
Quyền Dữ Huấn: “...”
Giờ phút , bắt đầu nghi ngờ là luật sư Hạ Sơ Kiến mới là luật sư nữa. Cái miệng chỉ lanh lợi mà da mặt còn dày hiếm thấy! Hoàn chẳng màng đến bất kỳ đạo lý đối nhân xử thế nào. Thẳng thắn, thản nhiên như , nếu khen ngợi thì tối nay chắc hối hận mất ngủ mất.
Quyền Dữ Huấn hít sâu một , : “Dạo đang nghỉ phép dài hạn nên sẽ ở thành phố Mộc Lan, tinh cầu Quy Viễn. Nếu lúc nào em rảnh, tròn đạo lý chủ nhà thì luôn chờ.”
Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, việc gì về đó tròn đạo lý chủ nhà chứ? Cô học kém thật, nhưng ngốc.
Cô ha hả lấp liếm: “Quyền đại thủ tịch thật lòng. Thực hiện tại ngài cũng tính là chính thức của thành phố Mộc Lan . Thành phố Mộc Lan lớn, ngài ở đó nghỉ ngơi ba ngày, khi còn rành rẽ hơn cả dân bản địa chúng chứ! Đến lúc đó, chắc còn xin ngài chút kinh nghiệm, hỏi xem chỗ nào chỗ chơi vui !”
Hai lấp lửng qua loa vài câu mới ngắt kết nối video. Hạ Sơ Kiến thì thấy chẳng gì to tát, nhưng trong lòng Quyền Dữ Huấn cảm thấy bứt rứt, khó chịu.
Dù cũng đang rảnh rỗi, đưa mắt về phía đại công trường xây dựng khổng lồ ở phía Bắc. Anh luôn cảm giác, khả năng và dám cả gan xây nhà ở chỗ , chắc chắn bối cảnh tầm thường. Hơn nữa, công trình đó sát vách nhà và nhà Hạ Sơ Kiến. Vì lý do an , nhất định điều tra rõ lai lịch của đang xây nhà . Nếu đối phương đàng hoàng t.ử tế, sẽ tìm cách khiến công trình đó thể tiếp tục thi công nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1601-cuu-van-the-dien.html.]
Suy cho cùng, nếu nghỉ dưỡng mà vướng một hàng xóm tồi tệ thì thật sự quá mất vui.
Quyền Dữ Huấn gọi một trợ thủ đắc lực của tới, lệnh: “Cho thời gian một tuần, điều tra xem ai đang xây nhà ở phía Bắc cho .”
Người trợ thủ đắc lực kịp bắt tay điều tra thì nhận tin báo, vội vã chạy về với Quyền Dữ Huấn: “Quyền đại thiếu, Cục Kiến thiết thành phố Mộc Lan sắp tới gây phiền phức cho bên phía Bắc .”
Quyền Dữ Huấn ngẩng đầu lên khỏi bàn việc, ánh mắt dò hỏi: “... Rồi nữa?”
Người nọ tiếp: " quen một bạn việc bên đó, cũng chút chức vụ. Cậu với rằng, phân cục Đặc An đóng tại thành phố Mộc Lan thông báo cho Cục Kiến thiết. Bọn họ hệ thống giám sát của Cục Đặc An tại khu rừng dị thú phát hiện đang tiến hành xây dựng rầm rộ ở đó, nên hỏi xem phía Cục Kiến thiết cấp phép đăng ký bình thường cho dự án .
Người bên Cục Kiến thiết đáp rằng khu rừng dị thú thuộc thẩm quyền quản lý của thành phố Mộc Lan. Bọn họ là quan chức của Cục Kiến thiết, quyền can thiệp quản lý hành chính đối với khu rừng dị thú ở phía Bắc thành phố. vì khu rừng dị thú đó thuộc sở hữu của hoàng thất nên họ vẫn phái đến kiểm tra tình hình một chút. Phòng trường hợp đây là công trình do hoàng thất ủy quyền xây dựng, bọn họ cũng dám tùy tiện phiền đối phương."
Quyền Dữ Huấn gật đầu: “Được, bám theo , ngóng cho xem rốt cuộc ai đang xây nhà ở đó.”
Nếu thực sự là hoàng thất thì cũng nhanh chóng cuốn gói rời .
Người trợ thủ đắc lực mang theo một chiếc camera giám sát dạng cúc áo, giúp Quyền Dữ Huấn thể theo dõi trực tiếp diễn biến đường. Quyền Dữ Huấn trong thư phòng, mở một màn hình ảo mặt. Trên đó đang phát sóng trực tiếp những gì trợ thủ của và thấy.
Anh thấy một nhóm bước xuống từ phi hành cơ của Cục Kiến thiết, tiến thẳng khu đại công trường phía . Người dẫn đầu mặc bộ đồng phục dày dặn của Cục Kiến thiết, lịch sự hỏi thăm nhóm công nhân xây dựng: “Xin hỏi ông chủ của các vị đang ở ? là Phó cục trưởng Cục Kiến thiết thành phố Mộc Lan, đến đây để kiểm tra tình hình một chút.”
Trên công trường , lực lượng lao động chủ yếu thực chất là máy. vẫn một công nhân là con , chịu trách nhiệm quản lý, bảo trì máy, cũng như thực hiện các công việc kỹ thuật mang tính cá nhân hóa cao.
Một giới thiệu là Phó cục trưởng Cục Kiến thiết thành phố Mộc Lan thì lập tức đáp: “Để gọi đốc công.”
Chẳng bao lâu , một đàn ông cao lớn đội mũ bảo hộ, lấm lem bụi đất bước từ một túp lều tạm bợ. Anh tươi vươn tay về phía vị Phó cục trưởng, cất lời: “Chào ngài, chào ngài, xin hỏi thể giúp gì cho ngài?”
Bọn họ trong ngành xây dựng, việc tạo dựng mối quan hệ với Cục Kiến thiết các nơi vốn là yêu cầu bắt buộc của công việc.
Vị Phó cục trưởng cũng khách sáo, đáp: “Chỉ là xem xét một chút thôi. Công trình kiến trúc của các vị lập hồ sơ tại thành phố Mộc Lan ?”
Đốc công liền : “Đây là đất tư nhân, chắc cần lập hồ sơ ở Cục Kiến thiết nhỉ? Hơn nữa, nơi cũng khu dân cư đông đúc nên cần giấy phép xây dựng.”
Vị Phó cục trưởng trong lòng khẽ giật , thầm nghĩ, khu rừng dị thú vốn thuộc về hoàng thất. Nếu là đất tư nhân, chắc chắn là do hoàng thất đang tiến hành xây dựng rầm rộ ở đây ... Cho nên, chuyện ông thật sự quản nổi.
Ông lập tức xòa: “Không cần! Không cần ! Có điều, khi xây nhà xong, bên cần đến Cục Kiến thiết để đăng ký địa chỉ, cập nhật lên bản đồ. Như chuyển phát nhanh, gọi đồ ăn mua hàng online gì đó mới địa chỉ giao hàng cụ thể .”
Đốc công gật đầu : “Việc đó là của chủ nhà, chúng chỉ chịu trách nhiệm xây nhà cho họ thôi.”
Phó cục trưởng vội vàng tiếp lời: “ thế, đúng thế. Chờ khi nhà xây xong, các vị cứ gọi cho một tiếng, chúng sẽ đến phục vụ tận nơi. Sẽ giúp chủ nhà các vị đăng ký địa chỉ, đo đạc đất đai, cấp chứng nhận bất động sản, đảm bảo phục vụ trọn gói từ A đến Z!”
Đốc công đáp: “Thế thì ngại quá. Hay là ngài cứ việc trực tiếp với chủ nhà của chúng nhé...”
Vị Phó cục trưởng cố gắng nhét danh của tay đốc công, nồng nhiệt : “Sau việc gì cứ liên hệ trực tiếp với . Chỗ em quen cả, đừng khách sáo!”
Tên đốc công cũng là cao thủ giao tiếp, liền tỏ vẻ mừng rỡ, nắm chặt lấy tấm danh : “Vậy cung kính bằng tuân mệnh! Đợi chỗ công, sẽ báo ngay cho ngài!”
Phó cục trưởng vô cùng vui vẻ, vội đáp: “Nhất định , nhất định ! đợi tin của nhé!”
Nói xong, ông liền dẫn của trở phi hành cơ, cất cánh bay về.
Trước tới năm phút, hơn nữa hề cái thói nhũng nhiễu, vòi vĩnh thường thấy của các cơ quan . Nhìn bề ngoài thì quả thật là một vị quan thanh liêm, mẫn cán với công việc!
Ngay cả Quyền Dữ Huấn, vẫn luôn theo dõi sóng trực tiếp, cũng cảm thấy vị Phó cục trưởng thật sự quá hiểu chuyện. Hơn nữa, vì quá hiểu chuyện nên hiệu suất việc cũng đặc biệt cao. Cao đến mức trợ thủ đắc lực của Quyền Dữ Huấn còn kịp mượn cớ bắt chuyện, thăm dò xem vị "chủ nhân" lưng là ai thì nhóm rời mất.
Không vị Phó cục trưởng Cục Kiến thiết bình phong, trợ thủ của cũng thể phía đục nước béo cò nữa. Cho nên, chuyện đành kết thúc mà chẳng thu hoạch gì.
Quyền Dữ Huấn đương nhiên sẽ để của chim đầu đàn, mạo hiểm điều tra vị "chủ nhân" . Anh gửi một tin nhắn cho trợ thủ: “Về , cần điều tra nữa.”
Vốn dĩ cũng chỉ nổi hứng nhất thời mà thôi. Hiện tại thì cần thiết nữa. Kẻ phía chuyện , tám chín phần mười là hoàng thất Đạm Đài.
Nghĩ đến phong cách hành sự của nữ đế Đạm Đài T.ử Quân và cô - Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân, Quyền Dữ Huấn bỗng dưng tiếp tục ở thành phố Mộc Lan, tinh cầu Quy Viễn nữa. Anh hề chạm trán trực diện với bọn họ.