Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1605: Mã hóa
Cập nhật lúc: 2026-09-05 11:09:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để Hoàng thái hậu mặt ? là một ý kiến .
Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân nét mặt giãn , : “Vậy trẫm sẽ ban cho ngài một đạo ý chỉ.”
…
Tông lệnh Tông Nhân Phủ của hoàng thất - Đạm Đài Khánh - vội mang theo đạo ý chỉ , về phía cung điện nơi Hoàng thái hậu sinh sống.
Nơi vốn dĩ là cung điện dành cho Hoàng hậu. hiện tại Đế quốc Bắc Thần do Nữ đế trị vì, hoàng phu, cho nên vẫn để Hoàng thái hậu ở.
Đạm Đài Khánh là Tông lệnh Tông Nhân Phủ, đương nhiên việc Hoàng thái hậu còn ở đây là hợp quy củ. Thế nhưng, con gái ruột của hoàng đế, đến lượt một kẻ bề như ông lên tiếng phàn nàn? Bởi , ông cũng hề tỏ khó chịu, nửa chữ cũng nhắc tới chuyện .
Bước cung điện của Hoàng thái hậu, ông chờ ở tiền điện tiếp khách.
Chẳng bao lâu, một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi bước tới, tươi : “Là Tông lệnh đại nhân ?”
Đạm Đài Khánh vội lên, đáp: “Kỷ nữ quan, chào bà, đúng là tại hạ. phụng ý chỉ của Bệ hạ, tới cầu xin Hoàng thái hậu giúp Tông Nhân Phủ chúng một việc.”
Vị nữ quan họ Kỷ tên là Kỷ Hoàng Trinh, dáng vẻ vô cùng dịu dàng, hòa nhã, là trợ thủ đắc lực nhất của Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân.
Bà : “Thật khéo, Hoàng thái hậu mới nghỉ trưa, chắc đợi một tiếng nữa mới dậy.”
Đạm Đài Khánh vội : “Không , thể đợi.”
Kỷ Hoàng Trinh xuống chiếc ghế bên cạnh ông , tò mò hỏi: “Ngài việc gì gấp ? Nếu thực sự khẩn cấp, cũng thể gọi Hoàng thái hậu dậy.”
Đạm Đài Khánh thở dài, đáp: “Cũng hẳn là gấp, nhưng chuyện hề nhỏ.”
Ông Kỷ Hoàng Trinh là trợ thủ đắc lực nhất của Hoàng thái hậu. Nếu chuyện thực sự cần nhờ đến thế lực của Hoàng thái hậu, thì trực tiếp tay cuối cùng chắc chắn là vị Kỷ nữ quan . Do đó, ông cũng giấu giếm, đem ngọn nguồn sự việc kể một .
Kỷ Hoàng Trinh xong vô cùng kinh ngạc: “... Khế đất rừng dị thú ? Chuyện còn hỏi ? Chắc chắn là thuộc quyền sở hữu của hoàng thất ! Kẻ đó to gan thật, dám đòi hoàng thất đưa khế đất rừng dị thú?!”
Đạm Đài Khánh khổ gật đầu: “ cũng nghĩ như . Vốn tưởng rằng chuyện đơn giản. Nếu đối phương thấy quan tài đổ lệ, thì cứ đưa khế đất cho xem, để c.h.ế.t tâm. lục tìm khắp nơi, thậm chí còn liên hệ với Vụ Quản lý Tài sản Bất động sản bên Bệ hạ, mà tất cả đều tìm thấy! Lúc đó mới thấy điều chẳng lành, bèn đích đến cầu kiến Bệ hạ để trình bày sự việc. Bà cũng đấy, Bệ hạ hiện giờ đang bận rộn, nên mới ban cho một đạo ý chỉ, nhờ Hoàng thái hậu mặt giúp đỡ.”
Kỷ Hoàng Trinh mỉm : “Bệ hạ hiện đang bận rộn chuyện quân quốc đại sự, chút việc vặt cần phiền đến Bệ hạ. Hoàng thái hậu của chúng chắc chắn thể giúp ngài.”
Đạm Đài Khánh cảm động vô cùng.
Một tiếng , Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân tỉnh giấc. Bà còn mở mắt theo thói quen gọi: “A Kỷ ?”
Một nữ quan trẻ tuổi bước tới bên giường, thấp giọng đáp: “Thưa Hoàng thái hậu, Tông lệnh Tông Nhân Phủ tới thăm, Kỷ nữ quan đang tiếp đón ngài ạ.”
Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân mở choàng mắt, bất mãn : “Tông lệnh Tông Nhân Phủ thì gì đáng gặp chứ? Bảo cô mau đây!”
…
Nữ quan trẻ tuổi bước tiền điện tiếp khách, ngây thơ với Kỷ Hoàng Trinh: “Kỷ cô cô, cô mau ! Hoàng thái hậu thức dậy , tỉnh là đòi cô hầu hạ ngay, quả là nửa khắc cũng rời cô mà!”
Kỷ Hoàng Trinh mắng: “Cái con bé , gấp gáp cái gì... Vị là Tông lệnh đại nhân của Tông Nhân Phủ, cháu còn chào hỏi đấy.”
Nữ quan trẻ tuổi đành cúi chào Đạm Đài Khánh, đó đẩy Kỷ Hoàng Trinh trong.
Đến cửa, Kỷ Hoàng Trinh đầu : “Tông lệnh đại nhân xin chờ một lát, sẽ mời Hoàng thái hậu gặp ngài ngay.”
Đạm Đài Khánh đợi cả tiếng đồng hồ, tất nhiên ngại chờ thêm chút nữa. Ông gật đầu đáp: “Làm phiền bà.”
Đợi thêm nửa tiếng, Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân cuối cùng cũng xuất hiện tại tiền điện sự tháp tùng của một đám nữ quan và thị nữ. Thấy Tông lệnh Đạm Đài Khánh, Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân chào: “Tông lệnh đại nhân, để ngài đợi lâu .”
Đạm Đài Khánh vội đáp: “Không ạ. Thái hậu dạo vẫn khỏe chứ?”
Hai hàn huyên một lúc, Đạm Đài Khánh mới trình bày mục đích chuyến .
Thái độ của Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân chẳng khác gì Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân, cũng tỏ vẻ mảy may bận tâm: “Rừng dị thú chắc chắn thuộc về hoàng thất, khế đất tìm thấy thì gì mà cuống lên? Văn tự đó tồn tại một vạn năm thì cũng mấy ngàn năm , thất lạc là chuyện bình thường. Đi một bản khế đất khác ?”
Đạm Đài Khánh "a" lên một tiếng, vỗ vỗ đầu : “Vẫn là Hoàng thái hậu minh thiên bẩm! Một chủ ý như , nghĩ nhỉ?!”
Thực gì chuyện ông nghĩ tới, chỉ là một khối tài sản lớn như , ông quyền tự quyết. Ban đầu ông định để Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân chủ động mở miệng yêu cầu khế đất. Dù khế đất mất, việc cấp là hợp pháp. Không ngờ Nữ đế kịp thì Hoàng thái hậu tự đề xuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1605-ma-hoa.html.]
Nữ đế là con gái ruột của Hoàng thái hậu, Hoàng thái hậu lên tiếng thì cũng bằng như Nữ đế lệnh, gì khác biệt.
Đạm Đài Khánh vội hùa theo: “Vậy xin Thái hậu ban cho thần một đạo ý chỉ, để thần thể mang thủ tục cấp khế đất.”
Thứ ông chính là đạo ý chỉ từ hoàng thất để hợp thức hóa việc cấp .
Hoàng thái hậu Lợi Phụng Ân sang Kỷ Hoàng Trinh đang bên cạnh, phân phó: “A Kỷ, cô soạn một đạo ý chỉ, đóng ấn tỉ Hoàng thái hậu của ai gia lên đó, cùng Tông lệnh đại nhân tới Vụ Quản lý Tài sản Bất động sản của Nội các một chuyến.”
Kỷ Hoàng Trinh cung kính cúi đáp: “Tuân lệnh Thái hậu.”
…
Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh cùng đến Vụ Quản lý Tài sản Bất động sản thuộc Nội các đế đô. Bởi vì một là Tông lệnh Tông Nhân Phủ của hoàng thất, là nhân vật nòng cốt bên cạnh Hoàng thái hậu, lẽ dĩ nhiên hai nhận sự tiếp đón vô cùng nồng hậu tại Nội các. Thậm chí cả Tổng trưởng Nội các cũng bớt chút thời gian đích chào hỏi.
Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh đều là cao thủ xã giao, trong những dịp thế đương nhiên xử lý khéo léo, thuận buồm xuôi gió. Sau một hồi chào hỏi khách sáo, đám mới tản , để hai họ thủ tục xin cấp khế đất.
Cô nhân viên nhỏ bé bên trong sớm dàn nhân vật tầm cỡ tới thăm cho sợ hãi thu một góc, đầu cũng dám ngẩng. Giờ đám lớn mặt lớn mũi hết , chỉ còn hai đến giải quyết công việc, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Cô hai cũng là nhân vật lớn, nhưng vì từng gặp mặt nên cảm giác áp bức như đám lãnh đạo Nội các - những vốn là sếp của sếp của sếp cô. Chỉ riêng cấp bậc của họ cũng đủ đè nặng khiến cô dám ngẩng đầu lên . là quan xa bằng quản gần, chính là ý .
Cô lễ phép với Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh: “Hai vị đến để thủ tục cấp khế đất đúng ạ?”
Kỷ Hoàng Trinh mỉm đáp: “ , phụng ý chỉ của Hoàng thái hậu, còn ngài Đạm Đài Khánh đây là Tông lệnh Tông Nhân Phủ, phụng ý chỉ của Bệ hạ.”
Đạm Đài Khánh tiếp lời: “Chúng đến xin cấp khế đất của rừng dị thú. Khế đất cũ thất lạc.”
Nữ nhân viên vùi đầu chiếc màn hình khổng lồ, ngón tay gõ thoăn thoắt bàn phím ảo, hỏi: “Hai vị nhớ khế đất của rừng dị thú năm nào ạ?”
Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh đưa mắt . Một lát , Đạm Đài Khánh mới thiếu tự tin đáp: “... Có lẽ là mấy năm đầu khai quốc?”
Khá lắm, ông một đẩy lùi mốc thời gian về tận gần một vạn năm .
Cô nhân viên ngẩng lên ông , : “Vậy sẽ dùng mã địa lý để tìm kiếm hồ sơ lưu trữ gốc. Theo Luật Đăng ký Bất động sản của Đế quốc, cấp khế đất thì bắt buộc tìm hồ sơ đăng ký gốc trong hệ thống trung tâm. Nếu tìm thấy thì thể cấp .”
Đạm Đài Khánh vội : “Không thành vấn đề! Rừng dị thú chắc chắn thuộc quyền sở hữu của hoàng thất Đạm Đài, sai . cũng tờ khế đất thất lạc từ khi nào nữa.”
Nữ nhân viên dùng mã địa lý của rừng dị thú để tra cứu hệ thống trung ương của đế quốc. Thế nhưng, một hồi thao tác, cô kinh ngạc thốt lên: “... Hồ sơ gốc khế đất của rừng dị thú mã hóa. ... đủ quyền hạn nên mở .”
Đạm Đài Khánh thót tim, vội hỏi: “Vậy ai mới quyền hạn?”
Nữ nhân viên liếc khung thông báo hiện lên, đáp: “Hệ thống yêu cầu nhập đủ bốn mật mã bao gồm mật mã của ba vị Đại công tước là Quyền thị, Tố thị, Tông thị, cùng với mật mã của hoàng thất thì mới thể mở tài liệu .”
Kỷ Hoàng Trinh đến đây liền ngắt lời: “Vậy còn Đại công tước Lợi thị thì ? Đại công tước Lợi thị mật mã ?”
Nữ nhân viên màn hình, lắc đầu: “Không ạ, chỉ hiển thị ba vị Đại công tước và hoàng thất, tổng cộng đúng bốn ô nhập mật mã thôi.”
Nghe đến đây, Đạm Đài Khánh đột nhiên sực nhớ , lúc tiếp nhận vị trí Tông lệnh Tông Nhân Phủ, vị Tông lệnh tiền nhiệm từng truyền cho ông một chuỗi mật mã, hiện đang lưu trong quang não lượng t.ử của ông .
Chuỗi mật mã bảo mật bằng một chương trình đặc biệt. Một khi ông còn giữ chức Tông lệnh nữa, bắt buộc truyền chương trình cho kế nhiệm. Nếu , mới sẽ thể chính thức tiếp nhận chức vụ. Đương nhiên, nếu Tông lệnh đời đột ngột qua đời, hệ thống trí tuệ nhân tạo sẽ tự động chuyển giao nó cho kế tiếp khi xác nhận cái c.h.ế.t.
Lúc Tông lệnh đời giao chương trình mật mã cho ông cũng hề rõ dùng để gì. Ông từng hỏi qua một , đó cũng hiểu nguyên do, chỉ là do đời nữa truyền . Xem , nó dùng cho việc .
Đạm Đài Khánh vội lên tiếng: “ mật mã của hoàng thất.”
Tuy nhiên, vẫn cần mật mã lưu trữ chỗ ba đại quý tộc . Ông Kỷ Hoàng Trinh, đề nghị: “ sẽ liên lạc với Đại công tước Quyền thị và Đại công tước Tông thị, bà liên lạc với Đại công tước Tố thị nhé.”
Kỷ Hoàng Trinh gật đầu. Đại công tước Tố thị chính là Tố Yến Hành, đương kim Đại tư tế của đế quốc, bà khá thuộc với .
Hai chia hành động. Phải đến tận ngày hôm , họ mới tập hợp đủ ba vị Đại công tước của Tứ đại quý tộc để cùng tiến hành nhập mật mã từ xa.
Khi cả bốn lớp mật mã đồng thời nhập , chương trình mã hóa của bộ tài liệu mới chính thức phá giải.