Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1606: Ai Có Thể Xem
Cập nhật lúc: 2026-09-05 11:09:38
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nữ nhân viên liếc thông tin tài liệu giải mã, đang định dựa đó để thủ tục cấp khế đất rừng dị thú cho Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh thì đột nhiên sửng sốt.
Cô như tin mắt , dụi dụi mắt xem xem mấy . Nhìn những giấy tờ chứng minh phận do Đạm Đài Khánh đưa tới, cô cất giọng đầy tiếc nuối: “Tông lệnh đại nhân, xin thứ , thể cấp khế đất cho ngài .”
Đạm Đài Khánh vui, : “Chẳng giải mã ? Dữ liệu gốc về quyền sở hữu tài sản đều , tại cô chịu ?”
Nữ nhân viên bối rối đáp: “...Bởi vì, hệ thống ghi nhận sở hữu khu rừng dị thú ... là hoàng thất Đạm Đài.”
"Cái gì?!" Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh đồng thanh thốt lên.
Ngay cả ba vị Đại công tước đang tham gia qua video call cũng khẽ giật . Họ bao giờ nghĩ tới việc khu rừng dị thú thuộc quyền sở hữu của hoàng thất Đạm Đài!
Tin tức chấn động khiến ba vị Đại công tước vội ngắt kết nối. Ai nấy đều tỏ hứng thú, theo dõi sát tình hình tại Vụ Quản lý Bất động sản của Nội các ở đế đô.
Lúc , sắc mặt Tông lệnh Tông Nhân Phủ Đạm Đài Khánh và nữ quan tâm phúc của Hoàng thái hậu Kỷ Hoàng Trinh đều tái mét, lộ rõ vẻ khó tin.
Đạm Đài Khánh hít sâu một , hỏi: “Vậy cô thể cho xem, tên sở hữu là ai ?”
Nữ nhân viên lắc đầu: “Theo luật pháp quy định, các ngài phép xem, chỉ mới quyền xem.”
Cô gái quả thực quá cứng nhắc... xét cho cùng cô cũng chỉ là một nhân viên nhỏ bé. Bọn họ phận cao quý, thể nào khó dễ một cô gái ngay mặt ba vị Đại công tước .
Mặc dù vô cùng tức giận, nhưng Đạm Đài Khánh và Kỷ Hoàng Trinh vẫn cố gắng kiềm chế, bộc lộ mặt. Kỷ Hoàng Trinh nhẹ nhàng lên tiếng: “Không đến mức đó chứ? Chúng đều nhập mật mã , ít nhất thì ba vị Đại công tước và Tông lệnh đại nhân cũng quyền xem chứ nhỉ?”
Nữ nhân viên tra cứu quy định một lúc, đó mới gật đầu: “Vâng, ba vị Đại công tước và Tông lệnh đại nhân phép xem.”
Kỷ Hoàng Trinh hiểu ý, vội vàng lui sang một bên, nhường chỗ cho Đạm Đài Khánh tiến đến xem.
Lúc , qua màn hình video call, Quyền lão gia t.ử bất ngờ lên tiếng: “Hay là Kỷ nữ quan cứ ngoài . Những trong phòng , ngoại trừ Kỷ nữ quan, đều quyền xem xét.”
Sắc mặt Kỷ Hoàng Trinh thoáng tái , bà mím môi gì, chỉ cung kính cúi chào Quyền lão gia t.ử lặng lẽ rời khỏi phòng, canh ở cửa.
Trong phòng giờ chỉ còn ba màn hình ảo hiển thị cuộc gọi từ xa, cùng với Đạm Đài Khánh và nữ nhân viên nọ.
Theo yêu cầu của ba vị Đại công tước, nữ nhân viên mở một màn hình ảo khổng lồ, hiển thị rõ nét thông tin về quyền sở hữu rừng dị thú.
Khi những dòng chữ đó, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh. Bởi vì, thời gian ghi nhận đó chính là năm thứ hai khi Đế quốc Bắc Thần thành lập! Và chủ sở hữu khu rừng dị thú là một tên Thất Sa!
Một cái tên mà họ từng qua. Dù là trong lịch sử hiện tại, từng ai đến . Đáng chú ý hơn là phần ghi chú phía :
"Toàn bộ khu vực rừng dị thú vĩnh viễn thuộc sở hữu của Thất Sa và hậu duệ. Chỉ khi hậu duệ chủ động chuyển nhượng hoặc bán thì khác mới quyền sở hữu. Tuy nhiên, hậu duệ của Thất Sa tuyệt đối chuyển nhượng hoặc bán cho hoàng thất Đạm Đài. Nếu kẻ nào vi phạm, quyền thừa kế của kẻ đó sẽ hủy bỏ, giao dịch chuyển nhượng cũng tự động mất hiệu lực."
Đoạn ghi chú khiến tất cả sởn gai ốc. Dù chỉ vỏn vẹn vài chục chữ nhưng ẩn chứa một lượng thông tin khổng lồ.
Đạm Đài Khánh há hốc mồm kinh ngạc. Trái , ba vị Đại công tước qua màn hình video lộ vẻ trầm tư, dường như đang nhớ một câu chuyện cũ xưa nào đó.
Chỉ Đạm Đài Khánh là hiểu chuyện gì, lẩm bẩm: “Thất Sa? Thất Sa là ai? Tại từng nhắc đến? Cô tài đức gì mà sở hữu một khối bất động sản lớn đến ?! Có khi nào hệ thống ?”
Lời thốt , nữ nhân viên lập tức phản bác: “Tông lệnh đại nhân xin hãy cẩn trọng lời . Hệ thống quản lý quyền sở hữu bất động sản của chúng vận hành bởi trí tuệ nhân tạo của hệ thống điều khiển trung tâm đế quốc. Từ khi lập quốc, hệ thống phối hợp cùng hoàng thất Đạm Đài để quản lý bộ dữ liệu của đế quốc. Mọi dữ liệu của chúng đều dựa dữ liệu gốc từ hệ thống điều khiển trung tâm với độ chính xác cao nhất. Bất kỳ thông tin nào nhập và qua quá trình thẩm định của ba bên đều thể tùy ý chỉnh sửa. Đây là cơ sở dữ liệu tính uy tín tuyệt đối!”
Khóe miệng Đạm Đài Khánh giật giật, ông chậm rãi : “ mà, ai cũng khu rừng dị thú rõ ràng thuộc sở hữu của hoàng thất. Hơn một vạn năm qua, nó cũng luôn do hoàng thất quản lý. Cái tên Thất Sa từng xuất hiện. Người tồn tại còn , cô dám khẳng định cả khu rừng dị thú rộng lớn như là của khác?”
Nữ nhân viên đáp lời: “Chỉ cần tên hệ thống, tức là đó từng tồn tại. Việc đăng ký quyền sở hữu của đế quốc vốn yêu cầu lưu trữ hồ sơ sinh trắc học. Thông tin dùng để xác minh huyết thống của hậu duệ. Trong trường hợp di chúc, những thông tin sinh trắc học vô cùng quan trọng. Đương nhiên, Thất Sa cũng hồ sơ sinh trắc học. Đã hồ sơ sinh trắc học thì chắc chắn từng tồn tại. Còn về việc vì một vạn năm qua cô và hậu duệ hề xuất hiện, đó là một chuyện khác, liên quan đến hồ sơ sở hữu tài sản.”
Lời giải thích hợp lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1606-ai-co-the-xem.html.]
Lúc , Đại công tước Tố thị, đồng thời cũng là Đại tư tế đương nhiệm - Tố Yến Hành, trầm giọng : “Không ngờ một vạn năm, cái tên Thất Sa xuất hiện.”
Đạm Đài Khánh ngạc nhiên Tố Yến Hành qua màn hình: “Chẳng lẽ Đại tư tế Thất Sa là ai ?”
Tố Yến Hành đáp: “Trong bốn vị Đại công tước, ngoại trừ Lợi thị , những còn hẳn đều Thất Sa là ai.”
Quyền lão gia t.ử và Tông lão gia t.ử đưa mắt , đồng loạt gật đầu. Ban nãy khi thấy cái tên , họ bất ngờ nên nhất thời nhớ . giờ thì họ nhớ . Mặc dù chuyện xảy từ lâu, nhưng trong những ghi chép lưu truyền của gia tộc họ vẫn nhắc đến cái tên . Tuy nhiên, họ cũng nắm rõ những chi tiết khác. Dù , họ vẫn nhiều hơn Đạm Đài Khánh.
Sắc mặt Đạm Đài Khánh bỗng chốc trở nên khó coi. Bởi ông chợt nhớ rằng, trong bốn vị Đại công tước, Lợi thị là gia tộc sắc phong muộn nhất. Về mặt luật pháp, những vị Đại công tước thực sự cùng chung hưởng thiên hạ với đế quốc chỉ ba gia tộc: Quyền thị, Tông thị và Tố thị. Họ cùng khai quốc hoàng đế Đạm Đài Lâm sinh t.ử lập nên Đế quốc Bắc Thần. Bọn họ mới mang đúng ý nghĩa là cùng chia sẻ thiên hạ với gia tộc Đạm Đài.
Còn Lợi thị, hơn một ngàn năm khi Đạm Đài Lâm qua đời, vị hoàng đế mới lên ngôi lấy con gái nhà Lợi thị Hoàng hậu thì gia tộc mới sắc phong Đại công tước. Suốt một vạn năm qua, chỉ Lợi thị là gia tộc duy nhất phong Đại công tước . Ba vị Đại công tước còn đều sắc phong từ thuở khai quốc, vị thế khác với kẻ "nhờ quan" như Lợi thị.
Chính vì , ba gia tộc quá thiết với Lợi thị. Hơn nữa, trong bốn gia tộc, chỉ Lợi thị là liên tục gả con gái hoàng thất. Cuối cùng, đến năm nay, một vị hoàng đế mang huyết thống Lợi thị đăng cơ, khoản đầu tư chính trị của họ mang lợi nhuận khổng lồ.
Tuy , ba vị Đại công tước vẫn xem Lợi thị gì.
Đạm Đài Khánh ba vị Đại công tước, cau mày hỏi: “Các vị bí mật gì ? Có thể chia sẻ cho tại hạ ?”
Quyền lão gia t.ử hà hà: “Đã là bí mật thì thể chia sẻ . Nhiều năm qua chúng đều quên bẵng mất, hóa khu rừng dị thú thuộc về hoàng thất Đạm Đài. suốt ngần năm, những sản vật từ khu rừng hình như đều do hoàng thất thu giữ ?”
Tố Yến Hành nhịn lên tiếng: “...Chỉ tính riêng một vạn năm qua, hoàng thất thu thập bao nhiêu Huyết Kỳ Lân .”
Do đây ai cũng đinh ninh rừng dị thú thuộc về hoàng thất, bản hoàng thất cũng tuyên truyền như , nên tất cả linh thảo, linh thú săn trong rừng đều hoàng thất thu giữ.
Tông lão gia t.ử : “Xem chúng tìm hậu nhân của Thất Sa ... Sau đó đòi hoàng thất trả lợi nhuận suốt một vạn năm qua. Có lẽ đế quốc sắp xuất hiện một giàu nhất mới !”
Quyền lão gia t.ử trêu đùa: “Thế thì . Chẳng lẽ vì tạo một giàu nhất mới mà cho hoàng thất phá sản ? Theo thấy, đòi một nửa là , dẫu một vạn năm qua hoàng thất Đạm Đài công lao thì cũng khổ lao. Phải chừa cho một chút đường sống chứ, đúng ?”
Tông lão gia t.ử mắng: “ là ông nhiều tâm nhãn thật! Đứa cháu Kỳ Lân của ông y chang ông!”
Quyền lão gia t.ử đắc ý: “Ông khen đấy ! Ta thèm so đo với ông!”
Bọn họ dám công khai đùa mặt Đạm Đài Khánh. Khuôn mặt Đạm Đài Khánh nhăn nhúm , vội : “Các vị Đại công tước, chuyện thể bỏ qua dễ dàng như . nghi ngờ quyền sở hữu khu rừng dị thú vấn đề, chúng khiếu nại.”
Nữ nhân viên dè dặt lên tiếng: “Trên ghi rõ, hồ sơ quyền sở hữu vĩnh viễn khiếu nại. Nó là một trong những... đạo luật cơ bản của đế quốc.”
Đạm Đài Khánh tức giận quát: “Một cái hồ sơ sở hữu cỏn con, thể là đạo luật cơ bản ?! Có cô cố ý đối đầu với ?!”
Ông kìm chế nữa, cuối cùng cũng nổi trận lôi đình với cô nhân viên.
Nữ nhân viên sợ đến mức suýt , nhưng vẫn kiên quyết: “Trên ghi như . Nếu ngài tin thì cứ khiếu nại.”
Quyền lão gia t.ử thong thả : “A Huấn nhà đang là Cố vấn Pháp luật trưởng của Nguyên Lão Viện, là để thằng bé trọng tài nhé?”
Sắc mặt Đạm Đài Khánh xanh mét, miễn cưỡng đáp: “Vậy phiền Quyền đại thủ tịch.”
Quyền lão gia t.ử gật đầu, gửi một tin nhắn cho Quyền Dữ Huấn.
Lúc , Quyền Dữ Huấn đang sách trong phòng ngủ. Thấy tin nhắn của ông nội, ngạc nhiên, nhưng vẫn kết nối video call, tham gia cuộc họp trực tuyến tại Vụ Quản lý Bất động sản của Nội các đế đô.