Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1607: Đạo luật cơ bản
Cập nhật lúc: 2026-09-05 11:09:39
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quyền Dữ Huấn nhanh chóng lướt qua.
Những tham gia cuộc họp video gồm ba vị Đại công tước của Tứ đại quý tộc, ngoại trừ Đại công tước Lợi thị mặt, những khác đều tề tựu đông đủ. Còn Tông lệnh Tông Nhân Phủ, cùng với một cô nhân viên nhỏ.
Anh kinh ngạc nhướng mày.
"Chào các vị Công tước đại nhân, Tông lệnh đại nhân, Hình nữ sĩ."
Quyền Dữ Huấn là giỏi xã giao, mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, ngoài mặt luôn đối xử với vô cùng nho nhã lễ độ, hành xử chê . Hình nữ sĩ chính là cô nhân viên của Vụ Quản lý Bất động sản Nội các. Hôm nay, những bước văn phòng nhỏ bé của cô đều là những nhân vật quyền thế ngập trời. Từ cảm giác kinh ngạc, sợ hãi ban đầu, đến c.h.ế.t lặng và bình thản lúc , thậm chí còn thể tranh luận trực diện với Tông lệnh Tông Nhân Phủ, cô cảm thấy cuộc đời như bước lên một nấc thang mới.
Mãi đến khi Quyền Dữ Huấn xuất hiện, một "nụ chuẩn Quyền Dữ Huấn", một tiếng gọi "Hình nữ sĩ" dịu dàng lịch sự, khiến cô lập tức luống cuống, mặt đỏ bừng, chân tay thừa thãi... Cuối cùng, cô chỉ đành cúi đầu thật thấp, lí nhí đáp "Vâng" một tiếng từ trong cổ họng xem như đáp lễ.
Những khác mặt ở đó đều đang mang tâm sự riêng, căn bản ai chú ý đến vẻ khác thường của cô, lúc cô mới nhẹ nhàng thở phào một . Tuyệt đối thể mất mặt Quyền đại thủ tịch !
Mà Quyền Dữ Huấn cũng hề để ý đến thái độ của cô. Thực , từ nhỏ Quyền Dữ Huấn là một cực kỳ kiêu ngạo. Anh từng để tâm đến thần sắc tâm tư của phụ nữ, ngoại trừ Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến, ngay từ ban đầu trong mắt cũng chỉ là một hưởng đãi ngộ của thợ săn tiền thưởng mà thôi. , chính cũng lún sâu vũng bùn từ khi nào... Anh chọn ở thành phố Mộc Lan xa xôi tinh cầu Quy Viễn để tu tâm dưỡng tính, hy vọng bản thể thoát khỏi "vũng lầy" mang tên Hạ Sơ Kiến, còn vì cô mà trăn trở nữa.
Hiện tại, khi với bối cảnh quen thuộc của , lập tức xốc tinh thần.
"Các vị tìm Quyền mỗ chuyện gì ?"
Quyền lão gia t.ử lập tức kể chuyện một cách ngắn gọn súc tích.
Thật trùng hợp, Quyền Dữ Huấn cũng luôn chú ý đến quyền sở hữu của trang viên đó! Khi khu rừng dị thú thực chất thuộc về hoàng thất Đạm Đài, mà thuộc về một vô danh mang tên "Thất Sa" cùng hậu duệ, trong đầu cũng dấy lên sóng to gió lớn.
Sao thể như ?!
Cả một khu rừng dị thú rộng lớn như , chiếm tới một phần mười diện tích tinh cầu Quy Viễn! Đây là một khối bất động sản khủng khiếp cỡ nào chứ?! Nếu Hạ Sơ Kiến mà , hiểu cô sẽ kinh ngạc đến mức nào…
Quyền Dữ Huấn bỗng dưng nhớ tới Hạ Sơ Kiến, thậm chí còn bất giác phỏng đoán tâm trạng của cô trong lòng. Vừa nghĩ tới đó, trong lòng chợt nảy sinh một ý niệm buồn , cân nhắc : “... Bản khế đất , quy định thuế đất đóng như thế nào ? Chủ nhân của khu rừng , bao nhiêu năm qua, cần nộp thuế đất ? Nếu , thì họ nộp ?”
Đây quả thực là một vấn đề vô cùng mấu chốt!
Bởi vì tin chắc chắn rằng, nếu Hạ Sơ Kiến rừng dị thú thuộc về hoàng thất Đạm Đài mà thuộc về một bình thường, phản xạ đầu tiên của cô chắc chắn sẽ là hỏi: "Thuế đất của khu rừng là bao nhiêu?". Đối với bình thường mà , điều cốt lõi nhất khi sở hữu bất động sản là thể nộp thuế đúng hạn . Nếu thể nộp thuế, đế quốc quyền mang bất động sản của bạn bán đấu giá. Cho dù chỉ thiếu một đồng, đế quốc cũng thể lấy lý do thiếu một đồng đó để đem tài sản của bạn đấu giá!
Đây chính là dự luật bất động sản của Đế quốc Bắc Thần.
Quyền Dữ Huấn thế, Tông lệnh Tông Nhân Phủ Đạm Đài Khánh lập tức kích động lên tiếng: “Không sai! Một vạn năm ! Thuế đất sớm trở thành một con thiên văn! Nếu họ nộp, khu rừng dị thú sớm thuộc quyền sở hữu của đế quốc. Căn cứ theo dự luật của đế quốc, hoàng thất Đạm Đài quyền ưu tiên mua những bất động sản vô chủ bên trong đế quốc! Cho nên khu rừng dị thú , đáng lẽ vẫn thuộc về hoàng thất Đạm Đài chúng sở hữu!”
Quyền lão gia t.ử nhẹ nhàng bâng quơ : “ lúc nãy chúng cũng . Khu rừng dị thú , thuộc quyền sở hữu của Thất Sa và hậu duệ. Vậy lợi nhuận sản xuất trong suốt một vạn năm nay, cũng thuộc về họ. thực tế, hoàng thất Đạm Đài lấy lợi nhuận của cả một vạn năm. Bao gồm cả Huyết Kỳ Lân hằng năm, cộng là một khoản tiền vượt xa thuế đất của một vạn năm. Nên nếu cấn trừ hai khoản cho , hoàng thất Đạm Đài những nộp bù phần thuế quá hạn cho Thất Sa và hậu duệ, mà còn bồi thường phần chênh lệch giữa hai bên.”
Đạm Đài Khánh bất giác về phía Quyền Dữ Huấn: “Quyền đại thủ tịch, đúng là như ?”
Quyền Dữ Huấn kiêu ngạo gật đầu, : "Dự luật bất động sản của đế quốc tuân theo nguyên tắc pháp luật là quyền lợi đôi với nghĩa vụ. Khu rừng dị thú nộp thuế, đó là nghĩa vụ. Quyền lợi tương ứng là sản vật kinh tế của rừng dị thú sẽ thuộc về chủ sở hữu. Nếu một vùng đất mang bất kỳ giá trị kinh tế nào, tức là quyền lợi tương ứng, thì thuế đất sẽ cực kỳ thấp, thấp đến mức chỉ mang ý nghĩa tượng trưng.
Rừng dị thú tất nhiên là một nơi như thế. Cho nên, nếu hoàng thất Đạm Đài lấy sản vật trong suốt ngần năm, đương nhiên bồi thường lợi ích kinh tế tương đương cho sở hữu hợp pháp của nó. Hơn nữa, còn tính toán lợi ích kinh tế dựa mức lạm phát trong suốt một vạn năm qua."
Quyền Dữ Huấn năng đĩnh đạc, giải thích cặn kẽ một lượt các vấn đề pháp lý liên quan đến khu rừng dị thú.
Đạm Đài Khánh vẫn cố vớt vát: “ mà, họ còn quyền sở hữu khu rừng dị thú là một trong những đạo luật cơ bản của đế quốc... từng đến đạo luật cơ bản nào như thế, Quyền đại thủ tịch qua bao giờ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1607-dao-luat-co-ban.html.]
Quyền Dữ Huấn ngẫm nghĩ một chút áy náy đáp: “ quả thực từng qua.”
Đạm Đài Khánh đang định mừng như điên thì Quyền Dữ Huấn tiếp: " từng qua, nghĩa là đế quốc đạo luật cơ bản như . Bởi vì những học luật như chúng , quan trọng nhất là học tinh thần pháp luật và nguyên tắc lập pháp. Chỉ cần nắm vững tinh thần pháp luật và nguyên tắc lập pháp, hiểu một luật thì sẽ hiểu luật, cần học thuộc từng điều khoản cụ thể.
Hơn nữa, ngay từ thời còn ở học viện luật, chúng học rằng thời kỳ đầu lập quốc, đế quốc thực sự thông qua một đạo luật cơ bản nền tảng cho quốc gia. Những đạo luật cơ bản vì từ quá lâu, liên quan gì đến đời sống thường ngày của dân nên các giáo sư ở học viện luật chỉ nhắc lướt qua chứ giảng dạy chi tiết. Bây giờ, nếu vụ án nào liên quan đến những đạo luật cơ bản thời sơ khai , chúng thể đơn xin Thượng viện Nguyên Lão Viện mở khóa để lấy thảo luận."
Đạm Đài Khánh sửng sốt: “... Có thật ?!”
Quyền Dữ Huấn gật đầu.
Tông lão gia t.ử mất kiên nhẫn giục: “Vậy mau xin ! Lập tức điều xuất tư liệu đây cho cùng xem. Ba ông già chúng bình thường cũng bận, hiếm khi mới tụ tập . Hôm nay nhân tiện đều ở đây thì giải quyết dứt điểm chuyện luôn .”
Quyền Dữ Huấn cũng chối từ, lập tức gửi tin nhắn cho Lợi Hanh Xương - Chủ tịch Thượng viện của Nguyên Lão Viện. Lợi Hanh Xương tin nhắn, khi kiểm tra xong các loại thủ tục bèn cấp quyền truy cập cho . Nhờ đó, Quyền Dữ Huấn thể dùng quyền hạn để cơ sở dữ liệu của Nguyên Lão Viện tra cứu đạo luật cơ bản liên quan đến quyền sở hữu rừng dị thú thời kỳ đầu.
Rất nhanh, tìm thấy đạo luật đó, gửi về tài khoản quang não lượng t.ử của , đó mở màn hình ảo, chia sẻ cho cùng xem thông qua cuộc họp video.
Quyền lão gia t.ử lướt qua, tò mò thốt lên: “Ồ? Thật sự đạo luật cơ bản liên quan đến rừng dị thú !”
Nữ nhân viên Hình nữ sĩ cũng kìm mà lén một cái.
Quyền Dữ Huấn đang chia sẻ trực tiếp qua màn hình ảo của , vì trừ phi ai đó màn hình , nếu thì sẽ thể lưu trữ thông tin .
Tông lão gia tử, Tố Yến Hành và Đạm Đài Khánh đều trầm mặc gì.
Quyền Dữ Huấn giải thích ở bên cạnh: "Căn cứ theo đạo luật cơ bản , bộ khu rừng dị thú tinh cầu Quy Viễn, bao gồm cả tọa độ kinh độ và vĩ độ chi tiết, đều thuộc sở hữu của Thất Sa và hậu duệ. Mọi sản vật của rừng dị thú đều thuộc về Thất Sa và hậu duệ.
Đế quốc vĩnh viễn đ.á.n.h thuế bất kỳ hình thức nào đối với rừng dị thú, bao gồm nhưng giới hạn ở thuế bất động sản, thuế tài sản và thuế tài nguyên thiên nhiên. Việc chuyển nhượng quyền sở hữu rừng dị thú tuân theo nguyên tắc tự nguyện, bất kỳ hành vi lừa gạt, ép buộc nào. Một khi phát hiện vi phạm, việc chuyển nhượng sẽ lập tức mất hiệu lực.
Dù trong bất kỳ tình huống nào, tuyệt đối chuyển nhượng rừng dị thú cho bất kỳ ai thuộc hoàng thất Đạm Đài. Hoàng thất Đạm Đài cũng dùng bất cứ thủ đoạn nào hòng nhòm ngó, chiếm đoạt rừng dị thú."
"Người bảo lãnh: Đại công tước Quyền thị - Quyền Trung Hưng và những thừa kế ; Đại công tước Tông thị - Tông Túc Thừa và những thừa kế ; Đại công tước Tố thị - Tố Bá Cốc và những thừa kế ; Tông lệnh Tông Nhân Phủ - Đạm Đài Triết và những thừa kế ."
Quyền Dữ Huấn nén nổi kinh ngạc, trợn tròn mắt. Ba vị Đại công tước bảo lãnh ghi đó, trùng hợp chính là Đại công tước đời thứ nhất của ba gia tộc bọn họ! Ví dụ như Quyền Trung Hưng, Quyền Dữ Huấn rõ đây chính là tên lão tổ tông nhà ! Cái tên đến nay vẫn đang thờ phụng trong từ đường ở tổ trạch. Những còn như Tông Túc Thừa và Tố Bá Cốc cũng chính là Đại công tước đời thứ nhất của Tông thị và Tố thị. Họ là những Đại công tước sắc phong ngay từ những ngày đầu lập quốc.
Người duy nhất quen thuộc, chính là vị Tông lệnh Tông Nhân Phủ . đây là nhân vật từ một vạn năm , hẳn là lão tổ tông của hoàng thất.
Anh càng xem càng cảm thấy thú vị. Những năm xưa rốt cuộc nghĩ thế nào? Tại phân chia một mảnh đất bộ tinh hệ Bắc Thần, cấm hoàng thất Đạm Đài nhòm ngó đến? Phải rằng, bộ tinh hệ Bắc Thần, phàm là nơi nào Đế quốc Bắc Thần chiếm lĩnh thì về mặt lý thuyết, đều thuộc quyền sở hữu của hoàng thất Đạm Đài.
Thế nhưng, thời điểm lập quốc, Đạm Đài Lâm thỏa thuận với giới quý tộc thượng lưu của đế quốc rằng: hoàng thất quyền ưu tiên quyền sở hữu đối với bất động sản của các đại quý tộc, mà chỉ quyền ưu tiên đối với những vùng đất vô chủ. Nói cách khác, với vùng đất chủ, hoàng thất Đế quốc Bắc Thần vô cớ chiếm đoạt mà bắt buộc ký kết hợp đồng chuyển nhượng khế đất hiệu lực pháp lý.
Hợp đồng chuyển nhượng kiểu bắt buộc dựa sự tự nguyện , và trình tự thực hiện vô cùng rườm rà. Cho nên, nếu thực sự tự nguyện thì ít thể tất bộ quy trình. Điều cũng đảm bảo tối đa lợi ích cho các đại quý tộc, khiến hoàng quyền thể tùy tiện xâm phạm tài sản của họ.