Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1608: Vị Cách

Cập nhật lúc: 2026-09-05 11:09:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Trong một vạn năm qua, liệu hoàng quyền từng âm mưu xâm chiếm lợi ích của giới quý tộc ?

 

​Chắc chắn là , nhưng khẳng định là nhiều, hơn nữa sự việc chỉ giới hạn ở phạm vi nhỏ, nhắm những quý tộc ở tầng lớp thấp. Đối với giới thượng lưu của bộ đế quốc, đây chẳng hề coi là chuyện to tát. Cũng chính vì mà sự thống trị của hoàng thất Đạm Đài đối với bộ đế quốc mới thể duy trì cho đến tận ngày nay. Ngay cả khi vương triều vẻ đang bờ vực lung lay, nhưng thực tế nó vẫn hề sụp đổ.

 

​Sau khi giải thích khái quát về đạo luật cơ bản, Quyền Dữ Huấn kết luận: “Quyền sở hữu bất động sản đối với khu rừng dị thú phù hợp với đạo luật . Ngoại lệ duy nhất là cá nhân tên Thất Sa thuộc hàng ngũ quý tộc.”

 

​"Theo nguyên gốc, đạo luật cơ bản thiết lập là để áp dụng cho quý tộc và hoàng quyền, bao gồm bình dân. Do đó, ngoài những đạo luật cơ bản liên quan đến quyền sở hữu tài sản của hoàng thất và quý tộc, đế quốc bổ sung riêng một đạo luật cơ bản dành riêng cho rừng dị thú và Thất Sa. Việc một khu rừng và chủ sở hữu của nó áp dụng riêng một đạo luật cơ bản chứng tỏ vị thế của cá nhân tên Thất Sa là vô cùng cao."

 

​Nghe Quyền Dữ Huấn xong, Đạm Đài Khánh im lặng một lúc hỏi: “Vậy nếu hoàng thất Đạm Đài khiếu nại đạo luật cơ bản , phần thắng ?”

 

​Quyền Dữ Huấn hỏi vặn : “Vì khiếu nại? Mục đích ngài đạt là gì?”

 

​Đạm Đài Khánh đáp: “Cả đế quốc ai cũng , khu rừng dị thú vốn thuộc về hoàng thất Đạm Đài.”

 

​Quyền Dữ Huấn ngắt lời ông : “Chuyện mà 'ai cũng ' nghĩa là pháp luật công nhận. Có vô chuyện 'ai cũng ', chẳng hạn như những lời đồn thổi vô căn cứ. Lẽ nào Tông lệnh đại nhân cũng định coi lời đồn là chân lý ?”

 

​Đạm Đài Khánh á khẩu. Luận về tài ăn , ông chắc chắn thể nào qua mặt một thiên tài pháp lý xuất chúng như Quyền Dữ Huấn. ông vẫn từ bỏ. Sau một lúc suy nghĩ, ông : “Giả sử, là giả sử nhé, Thất Sa và bộ hậu duệ của đều qua đời, và họ cũng chuyển nhượng khu rừng cho bất kỳ ai. Vậy khu rừng dị thú thu hồi tài sản quốc gia ? Quyền sở hữu tài sản khi đó sửa đổi ?”

 

​Quyền Dữ Huấn chút bất ngờ liếc ông , gật đầu : “Chuyện là tất nhiên. nhắc nhở Tông lệnh đại nhân, căn cứ theo đạo luật cơ bản, cho dù khu rừng thu hồi tài sản quốc gia và chuyển nhượng , thì hoàng thất Đạm Đài vẫn phép tiếp nhận.”

 

​Đạm Đài Khánh gật gù: “ hiểu . Bây giờ, chỉ cần chứng minh khu rừng dị thú thu hồi tài sản quốc gia là đủ.”

 

​Dù khu rừng thuộc về hoàng thất Đạm Đài, nhưng chỉ cần nó thu hồi tài sản quốc gia, thì Cục Kiến thiết thành phố Mộc Lan sẽ thẩm quyền quản lý khu rừng . Kẻ tự xưng là "chủ nhân" việc xây dựng trang viên sẽ coi là vi phạm pháp luật và nộp một khoản tiền phạt khổng lồ!

 

​Đến nước , Đạm Đài Khánh đ.â.m lao thì theo lao. Nếu lột một lớp da của tên "chủ nhân" , ông thấy cái chức Tông lệnh của cũng cần nữa!

 

​Ông với Quyền Dữ Huấn: “ thể mời Quyền đại thủ tịch cùng đến thành phố Mộc Lan tinh cầu Quy Viễn một chuyến, để xác minh quyền sở hữu của khu rừng ?”

 

​Quyền Dữ Huấn đáp: “Hiện tại quyền sở hữu khu rừng vấn đề gì. Tuy nhiên, hiện đang ở thành phố Mộc Lan tinh cầu Quy Viễn, nên vẫn thể gặp mặt Tông lệnh đại nhân.”

 

​Đạm Đài Khánh mừng rỡ, vội : “ đặt vé tàu ngay đây. Chắc ngày mai là thể đến thành phố Mộc Lan !”

 

​Đạm Đài Khánh việc với tác phong dứt khoát. Cho dù cuối cùng sự việc thể như ý , nhưng chí ít ông cũng cố gắng hết sức. Vì , ông vẫn quyết tâm đến thành phố Mộc Lan, tinh cầu Quy Viễn.

 

​Quyền Dữ Huấn cử đón ông , đồng thời sai trợ thủ đắc lực liên lạc với Vương Trường Cung, bảo thông báo cho chủ nhân của rằng Tông lệnh Tông Nhân Phủ của hoàng thất Đạm Đài đến, mục đích là để xác minh quyền sở hữu đối với mảnh đất đang xây dựng .

 

​Nhận tin nhắn, Vương Trường Cung chỉ thở dài. Anh cảm thấy vị chủ nhân của đúng là thích màu. Hoàng thất đòi xem khế đất, nếu thì cứ lấy cho xong! Hà cớ gì cứ úp úp mở mở, hành hạ mấy ngày trời như !

 

​ Quy Hiên Chí nhận tin báo thì đối phương định thật. Lão vội liên lạc với Xa Trúc Nhân: “Gia chủ, ngài cần lộ diện .”

 

​Xa Trúc Nhân thản nhiên : “ lộ diện, ông cứ quyền đại diện . Khi nào họ đến?”

 

​Lúc Quy Hiên Chí nhắn tin cho bà, ở thành phố Mộc Lan là buổi tối. Lão đáp: “Dự kiến là sáng mai theo giờ thành phố Mộc Lan, ngài xem sắp xếp thế nào ạ.”

 

​Lão Xa Trúc Nhân đang ở , cũng rõ cách tính chênh lệch múi giờ, nên chỉ báo thời gian theo bên để Xa Trúc Nhân tự tính toán. Việc xây nhà , Xa Trúc Nhân giao quyền cho Quy Hiên Chí xử lý, bà chỉ việc chi tiền là xong. Nếu thực sự kẻ điều, khó dễ về chuyện thủ tục pháp lý, bà cũng thể cho đối phương mở mang tầm mắt.

 

​Xa Trúc Nhân : “ . Chín giờ sáng mai theo giờ thành phố Mộc Lan, sẽ đợi ông ở trang viên nhà họ Hạ.”

 

​Vệ Cao Thấp vội đáp: “Tuân lệnh gia chủ!”

 

​Xa Trúc Nhân bảo: “Quy lão, ông cần khách sáo với như .”

 

​Vệ Cao Thấp vẫn cố chấp: “Gia chủ thể khoan dung độ lượng, nhưng cấp như chúng thể bất kính với gia chủ !”

 

​Xa Trúc Nhân lắc đầu : "Được , quản ông nữa. Hẹn mai gặp!" Nói xong, bà ngắt kết nối video.

 

​Thời gian ở khu Tây 150 tinh cầu Thiếu Phủ chênh lệch nhiều so với thành phố Mộc Lan. Dù cách cả cách năm ánh sáng, nhưng buổi sáng vẫn là buổi sáng, buổi tối vẫn là buổi tối, hiện tượng ngày đêm đảo lộn như giữa tinh cầu Quy Viễn và tinh cầu Bắc Thần.

 

​Quyết định xong, Xa Trúc Nhân tìm Hoắc Ngự Sân. Lúc vẫn đến mười giờ tối, nhưng Hoắc Ngự Sân chuẩn khoang điều trị. Anh trong đó mười ngày, chỉ còn bốn ngày nữa là kết thúc đợt trị liệu đầu tiên. Dù cửa phòng y tế đang mở, Xa Trúc Nhân vẫn gõ cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1608-vi-cach.html.]

 

​Hoắc Ngự Sân đầu , hỏi: "Mẹ, muộn thế tìm con việc gì ?" Dù đến mười giờ, nhưng cũng chỉ còn vài phút nữa.

 

​Xa Trúc Nhân hỏi: “Thương tích của con thế nào ? Có tiến triển gì ?”

 

​Hoắc Ngự Sân bất giác đưa tay sờ đầu, đáp: “Chắc là ạ. Mấy đêm nay trong khoang điều trị, con mơ thấy vài chuyện mà bản hề ấn tượng. hiện tại con cũng đó là giấc mơ, là ký ức của nữa.”

 

​Xa Trúc Nhân mừng rỡ: “Vậy là hiệu quả ! Con cố gắng phối hợp điều trị, hy vọng con sẽ sớm bình phục!”

 

​Hoắc Ngự Sân mặt lạnh tanh gật đầu: “... Vâng.”

 

​Hạ Viễn Phương bước , cũng để kiểm tra tình trạng của Hoắc Ngự Sân. Xa Trúc Nhân nhường chỗ, để chuyên môn công việc chuyên môn. Chờ Hoắc Ngự Sân khoang điều trị và bắt đầu chìm giấc ngủ, Xa Trúc Nhân mới nhỏ với Hạ Viễn Phương: “Ngày mai đưa Sơ Kiến về thành phố Mộc Lan một chuyến, cô cần mua đồ gì ?”

 

​Thực đồ đạc của Hạ Viễn Phương ở thành phố Mộc Lan đều chuyển đến đây, bởi trang viên nhà họ Hạ hồi đó phá hủy gần hết. Tuy nhiên, việc mua hàng trực tuyến ở bên mấy thuận tiện. May mà hiện tại họ tự cung tự cấp là chính. Nếu cần mua gì mạng, họ thường đặt giao đến biệt thự ở thành phố Mộc Lan, Hạ Sơ Kiến sẽ chọn thời điểm thích hợp dùng chiếc chiến cơ dạng dơi mini khả năng nhảy gian để lấy. Để tránh phiền cô, ở đây cũng ít khi mua hàng qua mạng.

 

​Hạ Viễn Phương bỗng nhớ đến mấy đứa trẻ, khẽ : “Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương cao lên , mua thêm quần áo lớn hơn cho chúng thôi.”

 

​Cả ba Hạ Viễn Phương, Xa Trúc Nhân và Hạ Sơ Kiến đều kiểu khéo tay . Quần áo thủng một lỗ họ còn chẳng vá nổi, gì đến chuyện may vá quần áo cho trẻ con. Trước đó họ mua nhiều quần áo, nhưng ngờ lũ trẻ lớn nhanh đến thế... Mới mấy tháng mà quần áo cũ ngắn tũn. Hơn nữa mấy đứa nhỏ vô cùng nghịch ngợm. Quần áo kịp mặc chật thì rách bươm cả . May mà Hạ Sơ Kiến và Hạ Viễn Phương mua nhiều đồ dự trữ, nếu bây giờ chắc chúng mặc quần áo vá chằng vá đụp, mà vết vá thì vô cùng xí.

 

​Xa Trúc Nhân gợi ý: “ Hạ Miêu và Hạ Hoa tay nghề may vá khéo. Hay là chúng mua nhiều vải vóc một chút, nhờ họ may quần áo cho luôn?”

 

​Hạ Viễn Phương cũng từng nghĩ đến chuyện , : “Họ cũng từng ngỏ ý . cứ thấy phiền thế nào . Cô cũng họ đều là tiến hóa gen cấp cao mà? Nhờ họ may quần áo, cứ thấy ngại ngại, quá là đại tài tiểu dụng...”

 

​Xa Trúc Nhân khuyên nhủ: “Người tiến hóa gen cấp cao thì cũng cần ăn cơm để sống, thể may quần áo ? Hơn nữa, thấy hai cô gái chỉ may mà còn hứng thú nữa. Biết họ vui khi công việc thì ?”

 

​Hạ Viễn Phương nghĩ ngợi: “Cũng đúng. Vậy mua luôn quần áo, vải vóc, kim chỉ và cả máy may . Nhỡ tự lực cánh sinh, thì cũng thể cứ may tay mãi .”

 

​Xa Trúc Nhân hài lòng gật đầu: “ cũng nghĩ , nên đặt hàng xong xuôi cả .”

 

​Hạ Viễn Phương: “...”

 

​Bà , : “Chị vẫn . Tự quyết định, thậm chí xong xuôi hết mới thuyết phục khác. là kiểu 'tiền trảm hậu tấu'.”

 

​"... Sơ Kiến cũng thế..."

 

​Xa Trúc Nhân mỉm đáp. Bà khỏi phòng y tế, đến gõ cửa phòng ngủ của Hạ Sơ Kiến.

 

​Hạ Sơ Kiến đ.á.n.h răng rửa mặt xong, đang định lên giường sách một lát ngủ. Nghe thấy tiếng chuông cửa, cô vội màn hình thông báo và thấy Xa Trúc Nhân đang bên ngoài. Cô liền mở cửa mời bà .

 

​Xa Trúc Nhân : “Bác . Bác chỉ báo cho cháu một tiếng, tám giờ sáng mai hai bác cháu về thành phố Mộc Lan một chuyến ?”

 

​Hạ Sơ Kiến theo phản xạ gật đầu, hỏi: “Dạ ạ, nhưng về đó gì thế bác?”

 

​Xa Trúc Nhân vuốt tóc mái, nhẹ nhàng : “Bác đặt mua ít vải vóc, len sợi, lông thú, và cả máy may nữa, ngày mai về chở sang đây. À đúng , cháu cũng xem đặt cho Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương vài bộ quần áo lớn hơn , hai đứa nó mặc quần áo hiện tại nữa .”

 

​Hạ Sơ Kiến "a" lên một tiếng, vỗ trán cái bộp: “Cháu quên béng mất! Thảo nào mấy hôm nay Ngũ Phúc với Tiểu Cửu Tương cứ thấy là lạ! Thì là quần áo ngắn tũn!”

 

​Xa Trúc Nhân bật : “Tụi nhỏ lượn lờ mặt cháu suốt ngày mà cháu thấy ?”

 

​Hạ Sơ Kiến hì hì: “Cháu thấy chứ, nên mới bảo là chướng cả mắt, a ha ha ha...”

 

​Xa Trúc Nhân cô đầy vẻ yêu thương, : “ là chuyện gì cháu cũng thể cho qua .”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...