Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1613: Dụng tâm

Cập nhật lúc: 2026-09-05 12:37:25
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Viễn Phương thấy ánh mắt né tránh của Hạ Sơ Kiến bèn cố tình trêu: “Vậy ? Tiếc quá, định bụng trưa nay chiên bánh quẩy...”

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức nhảy tới, ôm chầm lấy vai bà, nũng nịu: “Cô ơi, cháu vẫn là Hạ Sơ Kiến của ngày xưa mà, chẳng đổi chút nào ! ...Cháu ăn bánh quẩy chiên!”

 

​Hạ Viễn Phương bật ha hả, ôm lấy cô, : “Cô thích cháu vẫn là Hạ Sơ Kiến của ngày xưa! Được , trưa nay sẽ chiên bánh quẩy cho cháu!”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu, nhắc thêm đến chuyện ăn uống nữa mà khéo léo chuyển sang chủ đề cô đang quan tâm: “Cô ơi, tình trạng của Hoắc Ngự Sân thế nào ạ? Đã năm ngày cô?”

 

​Hạ Viễn Phương gật đầu: “Năm ngày , tính cả hôm nay nữa là sáu ngày.”

 

​Hạ Sơ Kiến hỏi dồn: “Tiến triển ạ? Cô nghĩ trí nhớ của thể phục hồi ?”

 

​Hạ Viễn Phương đáp: “Phục hồi thì chắc chắn là thể, vấn đề bây giờ chỉ là mất bao lâu thôi. Theo phác đồ điều trị của cô, lẽ mất hai năm mới thể khỏi hẳn.”

 

​Hạ Sơ Kiến nhíu mày: “Cần đến hai năm mới khỏi hẳn ạ?”

 

​Hạ Viễn Phương : “ , cháu thấy vấn đề gì ?”

 

​Hạ Sơ Kiến ngập ngừng: “... Cháu thì vấn đề gì, chỉ là thấy thời gian dài.”

 

​Hạ Viễn Phương giải thích: “Không dài . Với vết thương của , hai năm để bình phục để di chứng cho não bộ là tốc độ siêu tốc đấy.”

 

​Hạ Sơ Kiến chớp mắt, dò hỏi: “Nếu nhanh hơn nữa thì ạ? Cô cách nào ?”

 

​Hạ Viễn Phương trầm giọng: “Nếu cháu chỉ quan tâm đến việc khôi phục trí nhớ mà bất chấp sức khỏe và tình trạng não bộ của , thì cô cũng cách cho trí nhớ của phục hồi nhanh hơn. sự phục hồi đó đ.á.n.h đổi bằng chính sức khỏe của , cháu chắc chắn như ?”

 

​Hạ Sơ Kiến nghẹn họng, vội vã thanh minh: “Cô ơi, chuyện thì liên quan gì đến cháu? Cháu bảo cô đ.á.n.h đổi sức khỏe của , d.ụ.c tốc bất đạt mà!”

 

​Hạ Viễn Phương thở phào nhẹ nhõm, mỉm : “Vậy thì ... Cô còn tưởng cháu bất chấp giá để mau chóng nhớ chứ...”

 

​Hạ Sơ Kiến nhịn bèn : “Cô ơi, đúng là cháu bất chấp giá để Hoắc Ngự Sân khôi phục trí nhớ. cháu từng nghĩ đến việc bắt trở thành cái 'giá' đó.”

 

​Hạ Viễn Phương gật đầu: “Cô hiểu . Thực cháu cần quá lo lắng, phần ký ức thiếu hụt đó ảnh hưởng đến chỉ thông minh, cũng ảnh hưởng đến cấp độ tiến hóa gen của .”

 

​Hạ Sơ Kiến thầm thở dài trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn bộc lộ . Cô giữ nụ tươi tắn, bước đến khoang điều trị để xem xét tiến triển vết thương của Hoắc Ngự Sân.

 

​Chẳng bao lâu , khoang điều trị phát một tiếng bíp, báo hiệu hết thời gian. Cửa khoang mở , Hoắc Ngự Sân đưa ngoài.

 

​Anh mở mắt, và đầu tiên thấy chính là Hạ Sơ Kiến. Mấy ngày nay, bước từ khoang điều trị, đầu tiên thấy luôn là Hạ Viễn Phương. Không ngờ hôm nay là cô.

 

​Vẻ mặt chút biểu cảm, nhưng giọng điệu ôn hòa: “Sơ Kiến, em đến .”

 

​Hạ Sơ Kiến , vẫy tay với : “Vâng, em đến . Hoắc Ngự Sân, hôm nay thấy thế nào? Có nhớ thêm chút ký ức nào ?”

 

​Hoắc Ngự Sân chậm rãi dậy từ giường trượt, xoa xoa huyệt thái dương, đáp: “Anh mới tỉnh, trong đầu còn lộn xộn. Đợi đ.á.n.h răng rửa mặt xong sẽ cho em nhớ thêm nhé.”

 

​Mắt Hạ Sơ Kiến sáng rực lên. Câu nghĩa là bắt đầu nhớ một phần ký ức ?!

 

​Cô vui sướng gật đầu lia lịa: “Dạ ! Dạ ! Anh đói ? Muốn ăn sáng món gì? Em cho nhé!”

 

​Đây quả là sự đãi ngộ từng . Hạ Sơ Kiến chủ động đề nghị bữa sáng cho !

 

​Hoắc Ngự Sân niềm vui sướng trong lòng từ dâng trào, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh: “Không cần phiền phức . cũng đói, bít tết chiên nhé?”

 

​Hạ Sơ Kiến lanh lẹ đáp: “Không thành vấn đề!”

 

​Nói xong, cô rời khỏi phòng y tế, hào hứng bếp chuẩn trổ tài.

 

​Hoắc Ngự Sân theo bóng lưng cô, đăm chiêu suy nghĩ: “Hạ cầu cạnh, ắt hẳn việc nhờ vả. Hạ cô cô, Sơ Kiến hôm nay đến đây là để thăm cháu, là tìm cô ạ?”

 

​Hạ Viễn Phương đáp: “Chắc là đến tìm cháu đấy. Cháu điều trị ở chỗ cô mười ngày mà con bé hầu như đến nào. Hôm nay đến hỏi han tình trạng của cháu, hỏi bao giờ cháu mới khôi phục trí nhớ.”

 

​Hoắc Ngự Sân buột miệng hỏi theo: “... Vậy bao giờ cháu mới khôi phục ạ?”

 

​Hạ Viễn Phương đáp: “Nhanh nhất cũng hai năm... Hai năm khôi phục, cô thể đảm bảo não bộ của cháu chịu bất kỳ ảnh hưởng nào, cơ thể cũng sẽ khỏe mạnh hơn.”

 

​Hoắc Ngự Sân im lặng một lát, hỏi: “Cần đến hai năm ? Hơi lâu...”

 

​Hạ Viễn Phương : “Sơ Kiến cũng .”

 

​Hoắc Ngự Sân ngạc nhiên: “Em thấy hai năm là quá lâu ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1613-dung-tam.html.]

 

​Hạ Viễn Phương gật đầu: “ , nhưng cô hỏi con bé, bất chấp giá để cháu nhanh chóng khôi phục trí nhớ, thậm chí đ.á.n.h đổi bằng cả sức khỏe của cháu . Con bé phủ nhận. Sơ Kiến hy vọng thể bất chấp giá để cháu khôi phục trí nhớ, nhưng cháu trở thành cái 'giá' đó.”

 

​Đôi mắt Hoắc Ngự Sân từ từ nheo . Anh ngẫm nghĩ hỏi: “Vậy nếu màng đến vấn đề sức khỏe, nhanh nhất bao lâu cô thể cháu khôi phục trí nhớ?”

 

​Hạ Viễn Phương đáp: “Nếu thực sự màng đến tình trạng não bộ của cháu, thì chỉ cần hai tuần, tức là một liệu trình, cô thể cháu khôi phục bộ ký ức.”

 

​Hoắc Ngự Sân hít sâu một : “Vậy não của cháu sẽ ? Nếu chỉ hai tuần hồi phục.”

 

​Hạ Viễn Phương nghiêm túc giải thích: "Điều khó . Bởi vì tình trạng mỗi mỗi khác. Có thể một phần tế bào não của cháu sẽ vì thế mà chịu tổn thương thể phục hồi, hoặc sẽ ảnh hưởng đến khả năng vận động, hoặc ảnh hưởng đến tốc độ phản xạ của hệ thần kinh, thậm chí là ảnh hưởng đến chỉ thông minh.

 

​Tế bào não là thứ phức tạp nhất. Cho dù là cô cũng thể hiểu rõ phạm vi kiểm soát của từng vùng tế bào não."

 

​Hoắc Ngự Sân đăm chiêu: “... Hậu quả cũng khá nghiêm trọng.”

 

​Hạ Viễn Phương tiếp lời: " thế, cháu thử nghĩ xem, nếu hậu quả nghiêm trọng như , cớ dùng hai tuần để cháu khôi phục trí nhớ, mà dùng đến hai năm? Cháu cứ yên tâm, cô nhất định sẽ cố gắng hết sức để cháu khỏe mạnh, chỉ khôi phục trí nhớ mà chức năng cơ thể còn nâng lên một tầm cao mới.

 

​À đúng , thời tiết nóng bức, dạo cháu ăn uống thế nào? Muốn ăn món gì, cô sẽ cho cháu."

 

​Hoắc Ngự Sân bà: “Cảm ơn Hạ cô cô. Sơ Kiến bảo em sẽ cho cháu ạ.”

 

​Anh cảm thấy của Hạ Sơ Kiến quan tâm chăm sóc vô cùng chu đáo, đặc biệt là chuyện ăn uống, cứ như chăm sóc một đứa trẻ . Thảo nào Hạ Sơ Kiến lớn lên sự nuôi dưỡng của tài nấu nướng tuyệt đỉnh đến thế.

 

​Có lẽ, cũng nên học hỏi tài nấu nướng từ Hạ cô cô chăng? Trong lòng dâng lên cảm giác nóng lòng thử. ý nghĩ lóe lên, nhớ đến nồi "cháo nhựa" từng nấu sự chỉ đạo của Hạ Sơ Kiến, thế là đành cất gọn ý định đó góc khuất.

 

​Hạ Viễn Phương tít mắt, : “Vậy cũng , cứ để con bé , tài nấu nướng của nó giờ vượt xa cô .”

 

​Hoắc Ngự Sân lịch sự đáp: “Cô quá khen , vẫn là cô nấu ăn ngon hơn, Sơ Kiến còn học hỏi cô nhiều.”

 

​Hạ Viễn Phương: “...”

 

​Câu của Hoắc Ngự Sân đúng mực. Chỉ là, nó hợp lý đến mức... cứ như thể trở thành phát ngôn của Hạ Sơ Kiến !

 

​Hạ Viễn Phương dở dở , xua xua tay với : “Cháu cần lời khách sáo với cô, cháu gái cô, cô là rõ nhất.”

 

​Hoắc Ngự Sân gật đầu, gì thêm, bước phòng tắm riêng của phòng y tế để vệ sinh cá nhân.

 

​Khi đến phòng ăn, là 10 giờ rưỡi sáng. Phòng ăn thông với nhà bếp. Bước đến cửa bếp, thấy Hạ Sơ Kiến đang bày những miếng bít tết chiên thơm phức đĩa. Trong chiếc nồi nhỏ bên cạnh, một phần mì ống vàng óng luộc chín, dùng món chính ăn kèm với bít tết thì quả là hết ý. Tiếp đó còn một ly nước ép nho. chuẩn thì bít tết ăn cùng rượu vang, nhưng Hạ Sơ Kiến nghĩ Hoắc Ngự Sân đang trong thời gian điều trị, uống rượu lẽ , nên chỉ chuẩn nước nho.

 

​Cô gắp bốn miếng bít tết màu vàng nâu óng ả đặt lên chiếc đĩa sứ hình chữ nhật màu trắng viền vàng, bày thêm một bát mì ống nền đĩa trắng viền xanh, cùng một ly nước nho đựng trong chiếc ly pha lê, tất cả xếp gọn gàng một chiếc khay.

 

​Vừa bê khay thức ăn , cô thấy Hoắc Ngự Sân đang ở cửa bếp . Vẻ mặt còn lạnh lùng như , mà mang theo một tia ấm áp và chăm chú kịp thu .

 

​Hạ Sơ Kiến : “Đợi kịp ?! Vừa đúng lúc thịt lò, bít tết chiên thơm lừng nóng hổi đây! Anh nếm thử xem miệng nhé!”

 

​Cô đặt khay thức ăn lên bàn ăn, lượt dọn các món ăn và đồ uống .

 

​Hoắc Ngự Sân xuống bàn, : “Cảm ơn em, em ăn ?”

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Em đói, cứ ăn , em lấy chút quả hoàng kim.”

 

​Hoắc Ngự Sân gật đầu, lặng lẽ bắt đầu thưởng thức bữa ăn sáng kiêm bữa trưa của .

 

​Bít tết chiên quả nhiên ngon. Không rõ Hạ Sơ Kiến nêm nếm những loại gia vị gì, mà hương vị của thịt bò một sừng hề mùi khói dầu mất . Ăn miệng, thịt mềm như tan , hơn nữa giống như một loại thịt bò khác, mang tiếng là mềm nhưng thực chất ngập ngụa dầu mỡ.

 

​Đặc trưng của thịt bò một sừng là những thớ gân rõ ràng, nhưng nếu quá dai sẽ mỏi răng và ảnh hưởng đến hương vị món ăn. Còn miếng thịt độ dai , cho miệng đứt đoạn ngay. Những đặc biệt thích ăn bít tết chiên thực tận hưởng nhất chính là cảm giác .

 

​Thế nhưng, các đầu bếp ở những nhà hàng cao cấp tại Đế quốc Bắc Thần khi bít tết chiên, để giữ độ mềm và dai, chỉ hận thể bắt khách ăn tươi nuốt sống. Họ dọn lên những miếng thịt sống nhăn và dùng mỹ từ gọi là "chín một phần". Mới chín một phần, thế thì khác gì ăn sống chứ... Chỉ rừng mới ăn thịt sống, còn con thông minh chúng chỉ ăn thịt nấu chín.

 

​Làm thế nào để miếng thịt chín tới, giữ nguyên hương vị tươi ngon đặc trưng, đồng thời dùng các loại gia vị để tôn vinh tối đa phần tinh túy nhất của nguyên liệu? Đây chính là tiêu chuẩn quan trọng để đ.á.n.h giá tay nghề của một đầu bếp.

 

​Món ăn của Hạ Sơ Kiến chắc chắn đạt đến cảnh giới thượng thừa, tinh tế và hảo tì vết. So với những món Hạ Viễn Phương , lẽ cô còn đặt đó nhiều tâm huyết hơn.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...