Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1617: Tầm Tiên Ký
Cập nhật lúc: 2026-09-05 12:37:29
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến bao giờ kể cho bất kỳ ai về quá trình phá đảo trò chơi của . Nhất là những dò hỏi các bạn cùng lớp, cô phát hiện rằng ai trong họ từng trải qua phó bản "Nộ Hải Kinh Biến". Điều càng khiến cô quyết tâm giữ kín bí mật.
Hiện tại, cô thể khẳng định chắc chắn rằng nhiều tình tiết trong trò chơi đó là "đo ni đóng giày" dành riêng cho cô, những khác bắt gặp những tình tiết .
Điều khiến cô cảm thấy rùng hơn cả là lúc đó, cô đổi tên nhân vật từ "Hạ Sơ Kiến" thành "Thất Sát" rõ ràng chỉ vì trót nổi hứng "trẻ trâu", nhưng thể đồng âm dữ dội với cái tên "Thất Sa" đến thế?! Nếu chỉ âm mà mặt chữ thì gần như là giống hệt !
Cái tên cô nổi hứng đặt lúc đó thực sự chỉ là sự bốc đồng thôi ? Điểm khiến cô cảm thấy vô cùng bất an.
Cuối cùng, Hạ Sơ Kiến quyết định tiết lộ một chút bí mật của cho Hoắc Ngự Sân. Cô hy vọng xứng đáng với sự tin tưởng . Đương nhiên, lý do quan trọng nhất là nhân vật của Hoắc Ngự Sân trong trò chơi mang tên Phá Quân. Mối quan hệ giữa Phá Quân và Thất Sa thì cần cô thêm nữa.
Nếu trong lịch sử thực sự tồn tại một tên Phá Quân, thì nguồn gốc của trò chơi chắc chắn vấn đề.
Hạ Sơ Kiến lên tiếng: “Anh còn nhớ năm ải trong trò chơi của môn học đó ?”
Hoắc Ngự Sân gật đầu: “Anh nhớ chứ.”
“Ải thứ nhất — Bình minh Đế quốc.”
“Ải thứ hai — Khai phá bờ cõi.”
“Ải thứ ba — Họa từ trong nhà.”
“Ải thứ tư — Bắc Thần canh gác.”
“Ải thứ năm — Mùa đông buông xuống.”
"Nói chung, trò chơi xây dựng dựa những sự kiện và nhân vật thật trong lịch sử Đế quốc Bắc Thần, với mục đích giúp sự đồng cảm sâu sắc với lịch sử, từ đó học tập hơn."
Hạ Sơ Kiến nheo mắt hỏi: “Vậy nghĩa là đáng lẽ đều trải qua năm ải giống hệt , đúng ?”
Hoắc Ngự Sân đáp: “Đương nhiên , đây là chương trình học của nhà trường mà. Trò chơi cũng giống như sách giáo khoa . Em nghĩ cùng một trường, thậm chí cùng một lớp, liệu sách giáo khoa của khác ?”
Hạ Sơ Kiến nghiêng đầu : “Vậy nếu em bảo sách giáo khoa của em khác với thì ?”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Trái tim thót lên một nhịp, ánh mắt lộ vẻ tò mò: “Anh đang vểnh tai lên đây.”
Hạ Sơ Kiến hít sâu một , kể: “Thật ải đầu tiên em vượt qua là 'Bình minh Đế quốc', mà là — 'Nộ Hải Kinh Biến'.”
Ánh mắt Hoắc Ngự Sân chợt trở nên sắc bén: “... 'Nộ Hải Kinh Biến'? Nó liên quan gì đến 'Bình minh Đế quốc' ?”
Hạ Sơ Kiến rành rọt đáp: “Nếu nhất định về mối quan hệ giữa hai ải , thì 'Nộ Hải Kinh Biến' lẽ là phần tiền truyện của 'Bình minh Đế quốc'. Bởi vì ải thứ hai em vượt qua mới là 'Bình minh Đế quốc', và theo dòng thời gian trong trò chơi của em, đó là thời điểm khi 'Nộ Hải Kinh Biến' diễn .”
"Tiếp đó là ải thứ ba: Khai phá bờ cõi. Ải thứ tư: Họa từ trong nhà. Ải thứ năm: Bắc Thần canh gác. Và ải thứ sáu: Mùa đông buông xuống. Thế nên, tổng cộng em vượt qua sáu ải, chứ năm ải."
"Chỉ điều, khi em vượt qua ải đầu tiên là 'Nộ Hải Kinh Biến', hệ thống trò chơi đ.á.n.h giá là em vượt qua một phó bản. Em từng chơi trò chơi nào mà phó bản ở ngay ải đầu tiên cả."
Trên khuôn mặt luôn giữ vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh của Hoắc Ngự Sân rốt cuộc cũng xuất hiện một tia xao động: “... Ải đầu tiên 'Nộ Hải Kinh Biến' thực chất là một phó bản? Em thế nào để kích hoạt nó ?”
Hạ Sơ Kiến chột rụt cổ , đáp: “Chuyện là thế ... Lần đầu tiên game, em cứ mải nghĩ cách tìm Đạm Đài Lâm, cùng chinh phạt thiên hạ để phá đảo. Đó chẳng là cách chơi thông thường của ... Ai dè game, hệ thống tống cổ em lên một con thuyền rách nát lênh đênh giữa biển khơi mù mịt.”
"Kiểu dáng của con thuyền đó mô phỏng loại thuyền buồm mà con cổ đại từng dùng. Thân thuyền dài, màu đen, ba cánh buồm trắng rách bươm, nhưng hình dáng các ô cửa sổ thì thiết kế tinh xảo. Lúc đó em hứng thú nên ngắm nghía kỹ lắm. Em nhớ những ô cửa sổ khắc hình các loại quái thú, hai bên mạn thuyền còn khắc hình ác ma một sừng, đầu lâu dữ tợn và cả những con bạch tuộc khổng lồ đang vung vẩy xúc tu."
"... Sau đó trời đổ mưa to, em chạy loăng quăng thuyền tìm chỗ trú mưa. Thế em lọt một khoang thuyền, trong đó một đàn ông mặc áo lông thú. Anh bảo c.h.ế.t, biển là để tự sát. Em hỏi tại tự sát? Anh mắc bệnh nan y, vị pháp sư trong tộc bảo biển để tìm kiếm một tia hy vọng sống."
" tìm mãi tìm mãi mà chẳng thấy , nên nghĩ pháp sư lừa , định bụng c.h.ế.t quách cho xong. Tiếp theo, hỏi lai lịch của em. Em cứ nghĩ là NPC trong game, chắc đối thoại kiểu gì đó mới kích hoạt manh mối mới, nên em bèn em đến từ một nơi mà bao giờ tưởng tượng nổi."
"Ai ngờ nổi điên lên, cứ khăng khăng em chính là 'tia hy vọng sống' mà pháp sư nhắc tới. Anh lao tới bóp cổ em, đòi uống m.á.u em để chữa bệnh. Đương nhiên là em thể để đạt mục đích , dù là trong game cũng ! Em nghĩ bụng, để hút m.á.u thì chắc chắn em sẽ c.h.ế.t, hệ thống đá văng ngoài mất. Thế là trừ điểm! Cho nên em..."
Hoắc Ngự Sân đăm chiêu suy nghĩ: “... Có lẽ việc em cứu mới là hướng đúng của trò chơi chăng.”
Hạ Sơ Kiến tiếc rẻ nhún vai: “... Em g.i.ế.c mất .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1617-tam-tien-ky.html.]
Hoắc Ngự Sân: “...”
Cô gái quả nhiên theo con đường bình thường! Cơ mà, những trải nghiệm của nhân vật quen tai thế nhỉ?
Hoắc Ngự Sân hỏi: “Em nhớ diện mạo của đàn ông mà em g.i.ế.c ?”
Hạ Sơ Kiến đáp ngay: “Anh yên tâm, Đạm Đài Lâm .”
Hoắc Ngự Sân hỏi : “Sao em dám chắc?”
Hạ Sơ Kiến giải thích: “Diện mạo của Đạm Đài Lâm thì cả đế quốc đều nhẵn mặt , cái mũi khoằm đặc trưng đó ai quên cũng khó.”
Hoắc Ngự Sân cảm thấy nhẹ nhõm: “... Tức là những nét đặc trưng rõ ràng của Đạm Đài Lâm.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Quả thực là . Nếu , ngay từ cái đầu tiên em lập mưu đu bám , g.i.ế.c ? Diện mạo của thực thuộc kiểu tuấn mỹ phi giới tính, nếu giống thì giống đám Hải Đạt Cống mà em từng chạm mặt. Hải Đạt Cống, bởi vì lúc em g.i.ế.c, hề biến hình. Anh và em đều đám Hải Đạt Cống hình khi c.h.ế.t sẽ biến thành con cóc khổng lồ mà, thì .”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Hạ Sơ Kiến kể tiếp: “Sau khi em g.i.ế.c , trò chơi hiện lên thông báo mở khóa phó bản 'Nộ Hải Kinh Biến'. Hệ thống báo rằng một nhân vật quan trọng g.i.ế.c, phó bản phụ mở khóa. Sau đó, em tiến một thành phố đáy biển tên là Arkham.”
Khi Hạ Sơ Kiến kể , sắc mặt Hoắc Ngự Sân ngày càng trở nên nghiêm trọng. Chờ cô kể xong, cân nhắc từng từ : “Sơ Kiến, thực em thấy những gì trải qua quen thuộc ?”
Hạ Sơ Kiến lắc đầu: “Không hề. Em từng thấy ai trải nghiệm chơi game giống thế cả.”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Khóe miệng giật giật, giải thích: “Anh đến trải nghiệm chơi game. Mà là những việc em trong game giống với trải nghiệm thuở hàn vi của một . Đặc biệt là đoạn em kể đến thành phố Arkham đáy biển...”
Hạ Sơ Kiến "ồ" lên một tiếng, tò mò hỏi: “Ai ạ? Ai mà vinh hạnh trải nghiệm giống hệt em thế?”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Cô gái chỉ vô tư mà còn cực kỳ tự tin.
Anh nhếch mép , : “Câu chuyện của em, nếu đổi đôi chút, thì chính là cuộc đời của vị Hoàng đế khai quốc của chúng — Đạm Đài Lâm.”
Hạ Sơ Kiến chấn động: “Thật ạ?! Em nhớ sách lịch sử từng ghi chép những chuyện ?! Nếu ghi chép , em chắc chắn chứ!”
Một nụ mỉa mai khẽ lướt qua mặt Hoắc Ngự Sân, nhạt và nhanh, thoắt cái biến mất. Gương mặt trở về vẻ lạnh lùng, như thể thứ đời đều mảy may khiến bận tâm.
Anh thêm lời nào, chỉ mở quang não lượng t.ử và gửi cho Hạ Sơ Kiến một thứ gì đó. Đó là một tệp nén chứa nhiều tài liệu.
Sau khi nhận tệp, Hạ Sơ Kiến bực bội : “Đừng với em định bắt em sách lịch sử lúc nhé? Em rảnh và cũng chẳng đủ kiên nhẫn . Sức học của em tuy kém nhưng sách giáo khoa thì em cũng nhiều . Đây rõ ràng là mấy tài liệu trôi nổi ngoài luồng, mang để lãng phí thời gian của em ?”
Hoắc Ngự Sân lạnh lùng đáp: "Tài liệu do lấy từ tàng thư các của Tông Nhân Phủ thuộc hoàng thất Đạm Đài. Có bà lẻn hoàng cung ban đêm, phát hiện một luồng tinh thần lực tăm tối, nặng nề bao trùm lấy hoàng cung nên dám . Bà chỉ dạo quanh Tông Nhân Phủ ở vòng ngoài và tình cờ phát hiện một mật thất cực kỳ kín đáo chứa đựng bộ lịch sử của gia tộc Đạm Đài.
Trong đó nhiều bí mật mà hoàng thất bao giờ công bố, thể đem đối chiếu với lịch sử chính thống. Có lẽ, những ghi chép còn chân thực hơn cả những gì chúng ."
Hạ Sơ Kiến: “...”
Nghe cứ như phim giả tưởng !
thấy Hoắc Ngự Sân tỏ vẻ vô cùng nghiêm túc, thêm việc tài liệu do chính bác Xa Trúc Nhân tìm , Hạ Sơ Kiến lập tức xem trọng vấn đề. Cô xốc tinh thần, mở tài liệu mang tên "Tầm Tiên Ký" và bắt đầu kỹ.
Tài liệu dài, chỉ 5000 chữ, hành văn theo lối bán bạch thoại, súc tích và súc tích. Tuy nhiên, nội dung của nó thì…
Sau khi xong một lượt, Hạ Sơ Kiến đột ngột ngẩng lên Hoắc Ngự Sân, kinh ngạc thốt lên: “... Đây chẳng là nội dung của phó bản 'Nộ Hải Kinh Biến' mà em phá đảo ?! Tuy giống một trăm phần trăm, nhưng ít nhất cũng giống đến chín phần mười! Đây tuyệt đối thể là sự trùng hợp !”