Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1625: Hành đại lễ thăm hỏi

Cập nhật lúc: 2026-09-06 11:44:53
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Tuy nhiên, đoạn video vẫn gợi lên chút hứng thú trong lòng Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân.

 

​Cô nghĩ, đợi lúc rảnh rỗi kiểm tra kỹ xem trong hoàng thất còn lưu giữ bất kỳ thông tin nào liên quan đến "Thất Sa" . Nếu Thất Sa thực sự là vị hoàng đế khai quốc năm xưa, mà tổ tiên Đạm Đài Lâm của chỉ là một trong các hoàng phu của bà , thì trong hoàng cung thể nào lưu chút ghi chép nào.

 

​Sử sách thể sửa đổi, nhưng từng mảnh ghép nhỏ nhặt trong sinh hoạt hằng ngày khó để xóa sạch bộ. Không coi trọng chuyện , mà là thể để khác coi trọng nó.

 

​Sau một hồi trầm mặc, Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân vẫn đăng nhập tài khoản quyền hạn đế vương của Tinh Võng, lệnh cho hệ thống điều khiển trung tâm Tinh Võng của đế quốc giám sát mạng internet một cách nghiêm ngặt. Đặc biệt là hệ thống mạng của Tứ đại quý tộc.

 

​Nói về chuyện , Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân hiện tại tin bất kỳ ai, chỉ tin hệ thống điều khiển trung tâm vốn mang lập trường cá nhân. Còn việc bắt bớ, đó đều là chuyện tính .

 

​Nữ đế Đạm Đài T.ử Quân cúi đầu, tiếp tục chiến đấu với mớ liệu quân nhu hậu cần.

 

​Cô bận rộn mãi đến tận đêm khuya, trong khi bên phía Quy Viễn là sáng sớm ngày hôm .

 

​Sáng hôm nay, Hạ Sơ Kiến mang theo cả gia đình, bao gồm Tứ Hỉ, Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương, A Vật, A Uyên, A Sửu, cùng với Hoắc Ngự Sân và Xa Trúc Nhân, lái chiếc chiến cơ loại nhỏ hình dơi của cô cùng trở về trang viên ở vùng ngoại ô thành phố Mộc Lan Quy Viễn.

 

​Bởi vì trang viên mới cất của Xa Trúc Nhân công khai ngoài sáng, cần giấu giếm, nên họ dứt khoát quang minh chính đại trở về xem tiến độ xây dựng. Họ dừng chân tại trang viên mới xây của nhà Hạ Sơ Kiến. Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương dẫn theo Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên cùng A Sửu chạy nhảy hò hét khắp trang viên mới.

 

​Hiện tại là cuối tháng Sáu, sắp sang tháng Bảy. Buổi trưa bên ngoài trang viên nhiệt độ chừng mười lăm độ. Đây là thời điểm mát mẻ, dễ chịu nhất trong năm. Hạ Sơ Kiến cũng mặc kệ cho bọn nhỏ chạy nhảy bên ngoài.

 

​Nói thì, lúc xây dựng trang viên nhà cô đầu tiên, vì nhiều tiền nên thứ đều tận lực tiết kiệm. Cuối cùng trang viên xây , EQ cao sẽ bảo đó là phong cách tối giản; còn EQ thấp thì thẳng đó là phong cách nghèo kiết xác.

 

​Hiện tại khi xây , vì nhà họ Quyền xuất tiền, căn bản quan tâm đến chi phí nên bộ trang viên mang vài phần phong thái của chốn nhà cao cửa rộng. Sân vườn thiết kế độc đáo, tinh tế nhưng cố ý phô trương. Các chi tiết tuy tinh xảo nhưng rườm rà, hề cảm giác nhỏ mọn. Hơn nữa, hiệu ứng thị giác trong thiết kế khiến cảm thấy trang viên vô cùng rộng rãi, ôm trọn cả ngọn núi nhỏ và hồ nước ở cách đó xa cảnh quan, trông cực kỳ khí thế.

 

​Hạ Sơ Kiến ngoài cửa sổ, cảm giác như chính bản cũng từng nghiêm túc ngắm xem nhà rốt cuộc trông như thế nào. Hiện tại thứ giống như mới mẻ.

 

​Xa Trúc Nhân từng ở đây vài ngày. Từ lúc đến đây, bà luôn miệng khen ngợi trang viên mới xây của nhà họ Hạ.

 

​Đây là đầu tiên Hoắc Ngự Sân đến nhà Hạ Sơ Kiến khi khôi phục trí nhớ. Anh cũng nhận trang viên nhà họ Hạ khác . Ngôi nhà lúc tuy cũng tồi, nhưng thực ăn nhập gì với phong cách của một trang viên. Hiện tại kiến trúc ngôi nhà và cảnh quan hòa quyện hảo với , chỗ nào cũng đồng điệu, tả xiết.

 

​Tuy nhiên, cũng chỉ liếc một cái thu hồi tầm mắt. Đối với , ngôi nhà trông như thế nào cũng quan trọng. Quan trọng là ở cùng ai.

 

​Ánh mắt hướng về phía Bắc của trang viên nhà họ Hạ. Nơi đó, một trang viên rộng lớn mới đang khẩn trương xây dựng. Xa Trúc Nhân cho , nơi đó chính là nhà mới của gia đình . Hoắc Ngự Sân cực kỳ hài lòng với địa điểm .

 

​Xa Trúc Nhân lên tiếng: “Hai đứa kế hoạch sâu trong Rừng rậm Dị thú ?”

 

​"Sâu" mà bà , ít nhất là tiến khu vực phía Bắc của Rừng rậm Dị thú mười vạn dặm.

 

​Hạ Sơ Kiến . A Vật và A Uyên nhà cô thường xuyên " săn" ở đó. Nơi đó chính là kho đồ ăn vặt của hai đứa nó. Còn Tứ Hỉ, sâu trong Rừng rậm Dị thú vốn là nhà của nó.

 

​Về phần A Sửu thì khá là dễ thích nghi. Nó chơi với Tứ Hỉ, A Vật và A Uyên. Hơn nữa, nó từng cùng nhóm Hạ Sơ Kiến sâu trong Rừng rậm Dị thú một . Ở nơi đó nó như cá gặp nước, hề cảm thấy khó chịu. Dù cũng là ấu tể của thần điểu Trọng Minh thời viễn cổ, hẳn là mang trong chút sức mạnh siêu phàm. Cô mà lo lắng cho nó thì đúng là chuyện thừa thãi.

 

​Vì thế cô gật đầu, đáp: “Cháu đưa bọn nhỏ trong nhà sâu trong Rừng rậm Dị thú chơi một chút. Trước cháu cũng từng , chỉ một ạ.”

 

​Xa Trúc Nhân cô một cái thật sâu: “Vậy , bác cùng các cháu ?”

 

​Hạ Sơ Kiến vui vẻ đáp: "Đương nhiên là ạ! bác gái ơi, sức khỏe của bác khá hơn ? Có thể chịu nhiệt độ cực hàn ở vùng cực Bắc Rừng rậm Dị thú ạ?" Nói xong cô tự đập trán, “À, cháu quên mất, bác cơ giáp thế hệ thứ hai! Chỉ cần mặc cơ giáp thì , dù lạnh nóng cỡ nào cũng chẳng thành vấn đề.”

 

​Xa Trúc Nhân chỉ . Với đặc tính của bà, nếu là trời nóng, lẽ còn thấy khó chịu một chút. trời lạnh... Cho dù là nhiệt độ cực hàn thì đối với bà cũng chỉ như đang ở nhà.

 

​Hoắc Ngự Sân tiếp lời: “Anh cũng , dùng chiến cơ hình dơi nhảy gian thẳng qua đó luôn.”

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu: “ ý em.”

 

​Rất nhanh, cô gọi đám nhỏ đang chạy nhảy điên cuồng bên ngoài về, tất cả bước lên chiếc chiến cơ hình dơi loại nhỏ. Bọn nhỏ sắp đến vùng cực Bắc Rừng rậm Dị thú, đứa nào đứa nấy vui sướng kêu gào oai oái. Tứ Hỉ là kích động nhất, cứ chạy vòng quanh Hạ Sơ Kiến, suýt chút nữa tự chạy đến chóng mặt.

 

​Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân trong khoang sinh hoạt của chiến cơ, đám nhỏ đứa nào cũng tỏ vô cùng thiết với Hạ Sơ Kiến.

 

​Hoắc Ngự Sân nhớ những lai lịch của đám nhỏ mà Xa Trúc Nhân từng kể, ánh mắt nán Tiểu Cửu Tương lâu hơn một chút. Hạ Sơ Kiến từng với rằng chính là Tức Nhưỡng đại danh đỉnh đỉnh. Có thể thấy cô giấu bao nhiêu bí mật…

 

​Tuy nhiên, Hoắc Ngự Sân cũng thấu hiểu. Nếu những bí mật là của , cũng sẽ tùy tiện kể cho khác. Bởi vì dùng những bảo vật quý hiếm để thử thách lòng . Anh sẽ đợi đến ngày Hạ Sơ Kiến thực sự tin tưởng , lúc đó, cô nhất định sẽ chủ động chia sẻ cùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1625-hanh-dai-le-tham-hoi.html.]

 

​Hạ Sơ Kiến nô đùa cùng bọn nhỏ trong phòng một lát mới : “Em điều khiển phi thuyền đây. Mọi ở đây một lát, chúng sẽ đến nơi nhanh thôi.”

 

​Ngũ Phúc gật đầu: “A tỷ mau ạ!”

 

​Cô xoay bước khoang điều khiển của chiến cơ. Đó là một căn phòng vô cùng rộng rãi. Các hệ thống điều khiển bố trí dọc theo vách khoang. Ở giữa phòng treo vô màn hình độ phân giải cao. Nếu cần, những màn hình phân tán thể ghép với thành một màn hình siêu lớn, rộng bằng cả căn phòng.

 

​Trong lúc cô đang chọn tọa độ, Xa Trúc Nhân bước : “Cháu từng đến Rừng rậm Dị thú nhiều ?”

 

​"Vâng ạ. Bác đến địa điểm đặc biệt nào ?"

 

​"Nơi ... Đặt tọa độ ." Xa Trúc Nhân gửi cho Hạ Sơ Kiến một tọa độ.

 

​Hạ Sơ Kiến nhập hệ thống thì phát hiện đó là nơi cô từng đến. Nếu cô nhớ nhầm, địa điểm chính là nơi ngôi nhà gỗ nhỏ trong rừng. Hạ Sơ Kiến thầm thấy kỳ lạ. Tuy nhiên cô hỏi nhiều, thiết lập xong đích đến.

 

​Với bước nhảy gian, cách xa xôi gần như chỉ trong nháy mắt là tới nơi. Mọi mặc xong cơ giáp thế hệ thứ hai, lượt bước xuống từ chiếc chiến cơ hình dơi lúc chuyển về hình thái phi thuyền thông thường.

 

​Tọa độ đó quả nhiên là ngôi nhà gỗ nhỏ . Hồi khi Hạ Sơ Kiến theo đội viên của Hiệp hội Thợ săn Ám Dạ đến đây tìm Huyết Kỳ Lân, cô từng ở nơi . Bây giờ tiểu đội đó chỉ còn một cô sống sót. Hạ Sơ Kiến khẽ thở dài, định bụng đợi đến ngày giỗ của Lý Phược, chị Tài và Tống Minh Tiền sẽ tế bái họ.

 

​Cô là cuối cùng bước xuống khỏi phi thuyền. Hoắc Ngự Sân đang đợi cô bên .

 

​Thấy cô , dùng bộ đàm tích hợp trong cơ giáp : “A Vật và A Uyên mang theo A Sửu bay mất , chứ?”

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Không , bọn nó rành chỗ hơn em nhiều.”

 

​"Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương và Tứ Hỉ theo bọn nó chứ?"

 

​Hoắc Ngự Sân : "Ngũ Phúc ôm Tứ Hỉ cùng Tiểu Cửu Tương qua bên ." Anh chỉ tay về một hướng.

 

​Mắt Hạ Sơ Kiến đột nhiên ánh sáng phản chiếu từ bên đó chói lóa. Nơi đó một ngọn núi băng mang hình thù kỳ lạ. Ánh mắt Hạ Sơ Kiến khẽ lóe lên. Dưới ngọn núi băng đó, vẫn còn chôn giấu đồ vật…

 

lúc , một con chim Sư Thứu Hải Đông Thanh khổng lồ kêu "pi" một tiếng, vui vẻ bay vút tới. Hoắc Ngự Sân tránh sang một bên, con đại bàng khổng lồ mới đ.â.m sầm .

 

​Ban đầu còn tưởng đây là một con chim ngốc nghếch. khi thấy một con Sư Thứu Hải Đông Thanh to lớn như thể phanh hình ngay sát lúc sắp đụng Hạ Sơ Kiến, mới nhận là cố tình. Hoắc Ngự Sân khoanh tay cạnh, lạnh lùng đ.á.n.h giá con chim .

 

​Hạ Sơ Kiến mừng rỡ xoa đầu nó: “A Điêu, mày vẫn nhớ tao !”

 

​A Điêu còn gật đầu vẻ hiểu chuyện, chọc cho Hạ Sơ Kiến ha hả.

 

​Xa Trúc Nhân dạo một vòng quanh ngôi nhà gỗ nhỏ bước , vặn thấy cảnh . Bà mỉm bước tới, đang định lên tiếng thì con Sư Thứu Hải Đông Thanh khổng lồ bỗng nhiên "bịch" một tiếng, phủ phục sát xuống mặt đất. Đầu nó hướng về phía Xa Trúc Nhân, giống như đang dập đầu lạy bà, giống như một áp lực cực lớn đè ép đến mức thể dậy nổi.

 

​Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc: “A Điêu, mày ? Đang hành đại lễ thăm hỏi bác gái hả?”

 

​Xa Trúc Nhân đáp: “Không ngờ nó vẫn còn nhớ bác.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “!!!”

 

​"Bác gái, bác từng gặp nó ? Ở ạ?!"

 

​Xa Trúc Nhân : “Đương nhiên là ở đây . Sư Thứu Hải Đông Thanh là đặc sản của Rừng rậm Dị thú mà. Hai mươi năm , bác gặp Thất Bất Khuất ở đây, cũng gặp luôn cả con chim . Nó thực là con thú cưng do Thất Bất Khuất nuôi.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “!!!”

 

​Hoắc Ngự Sân cũng đỗi kinh ngạc con chim lớn trông vẻ ngốc nghếch nhưng thực chất chẳng thiếu sự tinh ranh .

 

 

 

 

 

 

 

Loading...