Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1626: Hạt giống

Cập nhật lúc: 2026-09-06 11:44:54
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Hạ Sơ Kiến lắp bắp: “...Cho... Cho nên, con Sư Thứu Hải Đông Thanh do Thất Bất Khuất nuôi ?!”

 

​"Thất Bất Khuất thực sự luôn sống trong Rừng rậm Dị thú ?!"

 

​Xa Trúc Nhân đáp: “Ừm, Thất Bất Khuất từng với bác, phần lớn thời gian ông đều sống trong Rừng rậm Dị thú. cũng một thời gian ngắn, đặc biệt là mùa đông, ông sẽ đến sống ở khu Nam thành phố Mộc Lan, chung chạ với những Người Lai.”

 

​" đến thời điểm đó, Người Lai cũng còn đồng lòng như . Bọn họ giống tổ tiên , còn trung thành tuyệt đối với Thất thị nữa."

 

​"Cho nên về , tin tức ông ở khu Nam thành Mộc Lan tiết lộ."

 

​"Ông đuổi g.i.ế.c, một nữa trốn Rừng rậm Dị thú."

 

​"Bác chính là gặp ông ở đó."

 

​Xa Trúc Nhân chỉ tay về phía ngôi nhà gỗ nhỏ.

 

​Trong lòng Hạ Sơ Kiến chấn động mạnh.

 

​Đối với ngôi nhà gỗ nhỏ sâu trong Rừng rậm Dị thú , cô vốn quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn. hiện tại xem , Xa Trúc Nhân còn hiểu rõ nơi hơn cả cô. Lại còn con Sư Thứu Hải Đông Thanh ban nãy mới tỏ thiết, đòi "cụng mông" với cô, bây giờ đang vô cùng ngoan ngoãn "quỳ" bên cạnh Xa Trúc Nhân.

 

, con Sư Thứu Hải Đông Thanh thực sự đang quỳ mặt đất. Thật hai cái chân chim to thô ráp cứng như thép thể tư thế đó.

 

​Quả nhiên, đám thú vật vẫn luôn thần phục những sức mạnh áp đảo…

 

cũng , vì ngay đầu tiên thấy cô, con Sư Thứu Hải Đông Thanh cũng tỏ ... vô cùng thần phục? Cô bản lĩnh lớn như Xa Trúc Nhân!

 

​Hạ Sơ Kiến thầm lẩm bẩm trong lòng, mặt bất giác lộ vẻ kỳ lạ. Chính cô cũng nhận rằng, hiện tại khi ở mặt Xa Trúc Nhân, cô hiếm khi tỏ đề phòng như khi đối mặt với ngoài. Ngay cả Hoắc Ngự Sân cũng chắc đãi ngộ .

 

​Xa Trúc Nhân liếc cô một cái, lập tức đoán cô đang nghĩ gì. Bà thầm thấy buồn .

 

​Đương nhiên bà lý do vì con Sư Thứu Hải Đông Thanh đó tỏ thiện ý với Hạ Sơ Kiến. Bởi vì Hạ Sơ Kiến mang thở huyết mạch của bà! Chỉ là, tại chính bà cảm nhận thở huyết mạch của cô, mà con Sư Thứu Hải Đông Thanh thể nhận ?

 

​Nghĩ đến đây, Xa Trúc Nhân khỏi hướng ánh mắt thâm thúy về phía con chim khổng lồ trông vẻ "ngốc nghếch" . Nhìn một lát, bà cất tiếng hỏi Hạ Sơ Kiến: “Sơ Kiến, cháu thấy con Sư Thứu Hải Đông Thanh thế nào?”

 

​Hạ Sơ Kiến đáp: “Bác đang A Điêu ạ? Nó khá , ngoan ngoãn, thú vị, ngốc nghếch một chút...”

 

​Xa Trúc Nhân ý vị thâm trường : “Nó hề ngốc .”

 

​"Nếu bác cho cháu , Thất Bất Khuất sống trong Rừng rậm Dị thú gần 50 năm, phần lớn thời gian đều dựa con Sư Thứu Hải Đông Thanh tìm kiếm thức ăn mới thể no bụng, cháu còn thấy nó ngốc nữa ?"

 

​Hạ Sơ Kiến nhướng mày: “Nó còn tự tìm thức ăn nuôi chủ nhân cơ ạ?”

 

​Ánh mắt cô bất giác lướt về phía bọn A Vật, A Uyên, A Sửu và Tứ Hỉ biến mất, thầm nghĩ, đúng là nên bắt mấy đứa nhỏ đến học hỏi xem thế nào mới là tấm gương sáng!

 

​Thú cưng đích thực là tự tự ăn, thậm chí còn nuôi ngược chủ nhân! Chứ để chủ nhân trâu ngựa hầu hạ chúng nó! Cô chủ nhân thế quả thực quá thất bại

 

​Thấy ánh mắt m.ô.n.g lung của cô, Xa Trúc Nhân bảo: “Cháu cũng đừng lấy Sư Thứu Hải Đông Thanh so sánh với mấy đứa nhỏ nhà cháu.”

 

​"Sư Thứu Hải Đông Thanh vốn dĩ là một giống loài vô cùng trung thành. Nếu nuôi dưỡng từ nhỏ, nó càng hết lòng tận trung với chủ nhân, quyết lòng."

 

​"Chính miệng Thất Bất Khuất kể cho bác , con Sư Thứu Hải Đông Thanh do bố ông nuôi lớn. Sau đó, họ giao phó con trai cho nó, còn bản thì chạy trốn khắp nơi bên ngoài để thu hút sự chú ý của hoàng thất Đạm Đài, nhằm câu giờ cho Thất Bất Khuất trưởng thành."

 

​"Đáng tiếc là Thất Bất Khuất lời dặn của bố , vẫn tự ý rời khỏi Rừng rậm Dị thú để sống cùng những Người Lai. Cuối cùng, ông một kẻ cặn bã trong Người Lai bán nên mới truy sát tới bước đường cùng."

 

​Hạ Sơ Kiến tò mò hỏi: “Nghe vẻ... bác thực sự cứu mạng ông ? Vậy tại trong đoạn video di ngôn , ông khẳng định rằng bác cứu mạng ông , còn rằng bác sẽ chịu hy sinh lớn?”

 

​Xa Trúc Nhân từ tốn đáp: “Thực bác vẫn tính là cứu ông một .”

 

​"Lúc , ông đang mấy con... Di chủng các cháu gọi thứ đó là Di chủngc đúng ? – truy sát. lúc ông sắp Di chủngcký sinh thì bác xuất hiện, g.i.ế.c sạch đám Di chủng đó."

 

​"Ông ký sinh, c.h.ế.t một cách bình thường, đó cũng coi như là một loại giải thoát. Cho nên ông bác cứu ông một mạng thì cũng gì sai."

 

​Hạ Sơ Kiến sửng sốt: “Hả? Chẳng ông hoàng thất Đạm Đài truy sát ?! Sao bác là Di chủngc?”

 

​Xa Trúc Nhân chỉ đáp. Khóe miệng Hoắc Ngự Sân khẽ giật giật.

 

​Hạ Sơ Kiến lập tức một nữa chấn động: “... Bác đừng với cháu là, hoàng thất Đạm Đài còn thể điều khiển cả Di chủng nhé?!”

 

​Xa Trúc Nhân chậm rãi gật đầu: “Nếu bác bảo cháu, đó chính là sự thật thì ?”

 

​Hạ Sơ Kiến sợ đến tê dại cả da đầu, bệt luôn xuống đất: “Bác để cháu bình tĩnh , để cháu từ từ tiêu hóa chuyện ...”

 

​Sau đó cô sang Hoắc Ngự Sân, hỏi: “Cựu Tổng đốc sát Hoắc, những chuyện ?”

 

​Hoắc Ngự Sân đáp bằng giọng lạnh nhạt nhưng đến mức vô tình: “Trước đây , còn bây giờ... thì .”

 

​Hạ Sơ Kiến phẫn nộ: “Anh từng là tên cẩu hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn đó tín nhiệm nhất cơ mà! Vậy mà lão dám giấu chuyện ?!”

 

​Cô thẳng : “Cựu Tổng đốc sát Hoắc, nhiệm vụ chính của những tinh Cục Đặc An các là săn lùng tiêu diệt Di chủngc, các đám quái vật do chính tổ tiên của chủ t.ử các tạo ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1626-hat-giong.html.]

 

​Hoắc Ngự Sân điềm tĩnh đáp: “Anh quan tâm chúng do ai tạo , tóm cứ thấy một con là g.i.ế.c một con.”

 

​Xa Trúc Nhân lên tiếng: “Chuyện cơ mật nhường , tên cẩu hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn đó dù tín nhiệm Ngự Sân đến mấy cũng sẽ bao giờ tiết lộ.”

 

​"Hơn nữa, loại chuyện như đuổi g.i.ế.c hậu duệ Thất thị, chỉ dùng Di chủng mới thể đảm bảo lộ bí mật. Cháu thử nghĩ xem, hoàng thất Đạm Đài lùng g.i.ế.c hậu duệ Thất thị suốt một vạn năm qua mà hề rò rỉ chút tin tức nào. Ngoại trừ dùng Di chủng , còn thứ gì thể bảo mật đến thế?"

 

​"Ngay cả những ám vệ hoàng gia, thủ lĩnh ám vệ quyền hạn bảo an cao nhất, cũng nhận sự tín nhiệm tuyệt đối từ các đời hoàng đế Đạm Đài như ."

 

​Hạ Sơ Kiến chút căng thẳng: “Vậy là trong hoàng thất đều thể điều khiển Di chủng ?”

 

​Xa Trúc Nhân lắc đầu: “Không, chỉ Hoàng đế mới quyền đó.”

 

​Hạ Sơ Kiến hỏi: “Vậy Hoàng đế nhà Đạm Đài chắc hẳn phương pháp điều khiển Di chủng đúng ? tại suốt một vạn năm đó, Di chủng hề lan rộng trong đế quốc, mà đến 5 năm trở đây chúng bắt đầu xuất hiện thường xuyên, hơn nữa cứ xuất hiện là gây thương vong quy mô lớn?”

 

​Xa Trúc Nhân ngẫm nghĩ một chút giải thích: “Bác suy đoán rằng mỗi đời Hoàng đế của hoàng thất Đạm Đài chắc chắn đều nắm giữ bí quyết điều khiển Di chủng . Thậm chí thể Di chủng vốn dĩ là do bọn chúng nuôi nhốt.”

 

​"Cháu nhớ bác từng kể, bên lòng đất hoàng cung bác cảm nhận một luồng thở u ám, nặng nề khiến ngay cả bác cũng dám đối đầu trực tiếp ? Bác thứ đó thực chất là một khối nguồn ô nhiễm hỗn độn, bắt nguồn từ hai thở của Mẫu thần Hydra và Phụ thần Dagon đúng ?"

 

​Hạ Sơ Kiến gật đầu.

 

​Xa Trúc Nhân tiếp: “Bác nghi ngờ rằng, chính khối nguồn ô nhiễm hình thành từ thở của Phụ thần Dagon và Mẫu thần Hydra đó ấp ủ loại sinh vật thuộc về thế giới là Di chủngc.”

 

​Hạ Sơ Kiến: “...”

 

​Mỗi chữ Xa Trúc Nhân thì gì cao siêu thâm ảo. khi ghép chúng với thì cô hiểu gì cả. Tuy nhiên, khóe mắt lén liếc sang Hoắc Ngự Sân thì thấy đang lộ vẻ mặt trầm tư suy nghĩ. Hạ Sơ Kiến đành bộ tỏ vẻ thâm sâu khó dò, khiến khác thấu cô đang hiểu hiểu.

 

​Xa Trúc Nhân mỉm , tiếp tục giải thích: “Hai luồng thở từ Phụ thần Dagon và Mẫu thần Hydra cuối cùng hẳn là ấp ủ, t.h.a.i nghén thành một viên hạt giống.”

 

​"Từ viên hạt giống mới sinh các loại Di chủngccấp thấp."

 

​"Còn về việc tại suốt một vạn năm qua Di chủngc hề thế nhân đến, ngoại trừ của Thất thị. Mà đến 5 năm gần đây chúng liên tục xuất hiện gây thương vong lớn trong đế quốc... Bác cho rằng, chuyện liên quan đến độ thuần khiết trong huyết mạch Thâm Tiềm Giả của hoàng thất Đạm Đài."

 

​Lúc Hoắc Ngự Sân mới lên tiếng: “Suy đoán của hẳn chính là sự thật.”

 

​"Theo những gì con , hoàng thất Đạm Đài cũng từ 5 năm bắt đầu thường xuyên phái các thành viên cốt cán tiến Vực Ngoại để hái 'Gia quả'."

 

​"Gia quả đồn là thức ăn của một loại thực thể hùng mạnh nào đó, đem lợi ích đặc biệt lớn cho chúng. Trước đó bọn họ từng hái thành công. Mãi đến hai năm , Đạm Đài Hoành Viễn phái Đại hoàng t.ử mà ông coi trọng nhất đích dẫn đội , mới hái ... hai quả mang về."

 

​"Kết quả, một quả Gia quả Bố Ni Tư ăn và tiêu hóa mất, quả còn thì mất tích. Tuy Đạm Đài Hoành Viễn thất vọng, nhưng cũng tỏ quá để tâm."

 

​"Ông chỉ lệnh phá hủy một căn cứ thí nghiệm bí mật ở thành phố Mộc Lan, chuyện cứ thế chìm xuồng."

 

​Hạ Sơ Kiến bỗng trở nên kích động: “Căn cứ thí nghiệm ngầm đó là của hoàng thất ?!”

 

​"Cái hoàng thất Đạm Đài đúng là quá khốn nạn ! Bên ngoài thì cấm đoán thường nghiên cứu gen, mà bản lén lút lập bao nhiêu căn cứ ngầm để tự nghiên cứu!"

 

​Hoắc Ngự Sân khẽ nhíu mày: “... Làm gì nhiều đến thế? Cũng chỉ một cái đó thôi mà.”

 

​Hạ Sơ Kiến bĩu môi đáp: “Khi thấy một con gián, thì ở những góc khuất khác bao nhiêu con gián đang tồn tại .”

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​Lời thô nhưng lý thô. Anh thể thừa nhận rằng, Hạ Sơ Kiến lý.

 

​Xa Trúc Nhân cũng như bừng tỉnh, : “Vậy thì chứng thực suy đoán của bác .”

 

​"Huyết mạch của hoàng thất Đạm Đài quả thực đang pha loãng, dần trở nên mỏng manh. Cho nên bọn chúng buộc tìm đến Gia quả để chất dinh dưỡng nuôi viên hạt giống ."

 

​"Về đoạt Gia quả, khả năng khống chế hạt giống của bọn chúng càng lúc càng yếu , dẫn đến việc lũ Di chủng sinh từ hạt giống đó mất kiểm soát."

 

​"Vì thế mà đế quốc Bắc Thần mới xuất hiện ngày càng nhiều Di chủng. Thậm chí, những Di chủngc cấp cao còn thể mượn thở của hạt giống để giáng lâm, chẳng hạn như Bạt."

 

​Hạ Sơ Kiến kinh ngạc hỏi: “Bác gái, bác cũng Bạt ?”

 

​Rồi cô vui vẻ khoe: “Không giấu gì bác, cháu còn đích g.i.ế.c c.h.ế.t hai con Bạt đấy!”

 

​Xa Trúc Nhân ngạc nhiên đ.á.n.h giá cô: “... Cháu thực sự tự tay g.i.ế.c Bạt ? mà, với cơ thể của cháu...”

 

​Bà các đòn tấn công bằng tinh thần lực tác dụng với Hạ Sơ Kiến. Thế nhưng sự đáng sợ của Di chủng cấp cao chỉ ở mỗi tấn công bằng tinh thần lực.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...