Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1630: Ổ khóa
Cập nhật lúc: 2026-09-06 11:44:58
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cún con Tứ Hỉ cuống quýt chạy vòng quanh chân của Sư Thứu Hải Đông Thanh A Điêu, dáng vẻ vô cùng vội vã.
Gà vàng nhỏ A Sửu phiên dịch cho cún con Tứ Hỉ: “Chủ nhân, Tứ Hỉ bảo là Tiểu Cửu Tương dẫn theo Ngũ Phúc độn thổ xuống lòng đất , cho nó theo, nên nó đành theo A Sửu về đây.”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô vươn cánh tay máy của cơ giáp , cánh tay đột ngột kéo dài đến tận chỗ cún con đang mặt đất. Cô túm lấy nó xách lên, đó đưa cho Hoắc Ngự Sân đang phía .
Hoắc Ngự Sân: “...”
Anh bất động thanh sắc nhận lấy cún con Tứ Hỉ đang im thin thít, đặt nó ngay n.g.ự.c .
Thấy , gà vàng nhỏ A Sửu lập tức bay từ vai cơ giáp của Hoắc Ngự Sân xuống, chui tọt trong vòng tay đang ôm Tứ Hỉ của .
Hạ Sơ Kiến hài lòng gật đầu, hỏi: “Tứ Hỉ, Tiểu Cửu Tương chui xuống cái hố nào thế?”
Cún con Tứ Hỉ sủa "gâu gâu" vài tiếng.
Gà vàng nhỏ A Sửu vươn cái cánh ngắn ngủn, chỉ về phía Đông: “... Bọn nó lối kìa.”
Sư Thứu Hải Đông Thanh tung cánh, vút bay về phía khu rừng phía Đông.
Bay bao lâu, cún con Tứ Hỉ sủa lên một tiếng. Lần cần A Sửu phiên dịch, Sư Thứu Hải Đông Thanh tự động hãm đà, sà xuống mặt đất.
Hạ Sơ Kiến rũ mắt quanh. Mặt đất ở đây trong mắt cô chẳng chút gì khác biệt so với những nơi khác. Vẫn là nền đất đen đông cứng, chung quanh cỏ dại mọc um tùm, những loại cô chẳng tên. Đương nhiên, những loài cây cỏ thể sinh tồn ở mức nhiệt độ âm 80 đến độ 0 tuyệt đối quanh năm thì chắc chắn cỏ dại bình thường.
Hạ Sơ Kiến bật hệ thống radar nội bộ của cơ giáp, dò xét khu vực xung quanh một vòng. Do từ trường của Rừng rậm Dị thú vấn đề nên tín hiệu điện từ ở đây đều bóp méo. Thế nên nơi Tinh Võng, cũng thể dùng radar để dò tìm diện rộng ở cách xa. Tuy nhiên, trong một phạm vi nhỏ hẹp thì vẫn thể sử dụng , chỉ là cần liên tục dùng phần mềm để điều chỉnh tín hiệu.
Radar cơ giáp của Hạ Sơ Kiến vẫn thể quét trong bán kính mười dặm quanh đây. Xa hơn nữa thì mất tín hiệu.
Thế nhưng cô dò dò nửa ngày mà vẫn phát hiện chút dị thường nào. Thứ cô đang tìm là tín hiệu cơ giáp của Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương. Chỉ cần bọn chúng ở trong phạm vi mười dặm, chắc chắn sẽ hiện lên màn hình quang học của cơ giáp. Vậy mà cô tìm đỏ mắt cũng chẳng thấy bóng dáng hai đứa nhỏ .
Đang lúc sốt ruột, đột nhiên, nền đất chân như hóa thành mặt nước, bắt đầu cuộn trào nhấp nhô. Sư Thứu Hải Đông Thanh đang lắc lư đến mức hai mắt nổ đom đóm. Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân lưng nó cũng xóc nảy theo.
Hạ Sơ Kiến vốn định lập tức kích hoạt cơ giáp bay lên trung, rời khỏi lưng Sư Thứu. Ngờ Hoắc Ngự Sân từ phía đột ngột ôm chặt lấy cô, khiến cô căn bản kịp thao tác.
Hạ Sơ Kiến cau : “... Anh gì ? Buông tay ! Chúng bay lên trời thôi!”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Mới xóc nảy một chút mà bay lên trời? Khóe miệng giật giật, lẳng lặng buông Hạ Sơ Kiến .
Tứ Hỉ vốn đang ngoan ngoãn rạp n.g.ự.c Hoắc Ngự Sân, cú ôm của ép văng sang một bên. Nó ngơ ngác ngẩng đầu, khẽ sủa "gâu" một tiếng, thì Hạ Sơ Kiến thèm đầu vớt thẳng qua, đặt n.g.ự.c . Cún con Tứ Hỉ lập tức thỏa mãn, bám chặt lấy lớp lông tơ mềm mại gáy Sư Thứu, dài lưng nó.
A Sửu khả năng giữ thăng bằng khá . Dù lắc lư nghiêng ngả, nó vẫn hất văng ngoài.
Lúc Hạ Sơ Kiến mới vỗ vỗ Sư Thứu Hải Đông Thanh, giục: “Còn mau bay lên? Mày tính ấp trứng ở đây luôn ?”
Sư Thứu Hải Đông Thanh kêu "cô" một tiếng, dang rộng đôi cánh vút bay lên trung.
Mặt đất bên lúc chấn động càng lúc càng dữ dội. Ngay lúc bọn họ tưởng chừng nơi sắp sửa xảy trận động đất mạnh 8 độ Richter, thì "phụt" một tiếng, từ nền đất đen đông cứng phun trào lên hai đứa trẻ mặc cơ giáp y như mạch nước ngầm phun trào.
Vừa thoát khỏi hố sâu, hai đứa trẻ lập tức định hình, chút do dự bay thẳng về phía con Sư Thứu Hải Đông Thanh cách đó xa – chính xác hơn là bay về phía Hạ Sơ Kiến đang lưng chim.
"A tỷ!"
“A tỷ!”
“Ở đó đáng sợ lắm luôn á——!”
Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương nhao nhao réo gọi Hạ Sơ Kiến qua hệ thống liên lạc nội bộ của cơ giáp.
Ban nãy Hạ Sơ Kiến sốt ruột c.h.ế.t, giờ thấy bọn nhỏ bình an mới thở phào nhẹ nhõm. Cô hừ một tiếng, trách: “Hai đứa còn đường về cơ ? Chị còn tưởng hai đứa bất mãn với bà chị , tính bỏ nhà bụi chứ.”
Ngũ Phúc hì hì ôm chầm lấy cổ Hạ Sơ Kiến, miệng liến thoắng: “A tỷ như , em thể bất mãn với a tỷ ?! Em thà c.h.ế.t chứ bao giờ bỏ nhà ! Cho dù a tỷ đuổi, em cũng nhất quyết !”
Tiểu Cửu Tương hùa theo với vẻ ngây thơ mờ mịt: “... Không !”
Hạ Sơ Kiến "xùy" một tiếng, mới : “Ai mà thèm tin mấy đứa! Hai đứa trò gì thế? Độn thổ xuống đất đấy ?”
Ngũ Phúc lập tức ríu rít kể lể: “A tỷ a tỷ ơi! Tiểu Cửu Tương giỏi lắm! Cậu dẫn em chui xuống đất! Bọn em tìm thấy một cái rương ở đó á!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1630-o-khoa.html.]
Hạ Sơ Kiến cũng tò mò: “Cái rương á? Trong rương gì ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngũ Phúc xị xuống, giọng xìu : “... Không nữa... Bọn em mở ...”
Hạ Sơ Kiến sang Tiểu Cửu Tương, hỏi: “Tiểu Cửu Tương, đúng thế ?”
"Vâng!" Tiểu Cửu Tương tự hào ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ xíu, hãnh diện khoe: "Là Tiểu Cửu Tương tìm đó! mà mở !" Nhìn bộ dạng thằng bé, cứ như thể việc mở cái rương là một chiến tích đáng tự hào lắm …
Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, hỏi: “Vậy nhóc thể mang cái rương đó lên mặt đất ?”
Cô hề chui xuống lòng đất chút nào. Ai lòng đất của cái Rừng rậm Dị thú đang che giấu thứ quái quỷ gì cơ chứ…
Tiểu Cửu Tương ngẫm nghĩ một lúc đáp: “Cũng ạ...”
Nói , thằng bé xuống mặt đất, vươn bàn tay nhỏ xíu chỉ trỏ, miệng lẩm bẩm một lúc, đó hô khẽ một tiếng: “Lên!”
Vùng đất đen đông cứng chân bắt đầu sôi sục dữ dội. Lần , cái hố tròn nãy càng lúc càng mở rộng, cuối cùng, từ bên trồi lên một chiếc rương bằng đồng thau.
Chiếc rương kích thước ngang ngửa với một chiếc vali xách tay tiêu chuẩn. Mới lướt qua hình dáng của nó, đồng t.ử Hạ Sơ Kiến lập tức co rút.
Chiếc rương , chẳng là một phiên bản phóng to của cái két sắt ?! Không chỉ chất liệu, mà ngay cả hình dáng của nó cũng giống y đúc cái két sắt mặt quỷ nhỏ xíu mà cô đang sở hữu!
Không đúng, cũng thể là giống y đúc. Bởi vì cái mặt quỷ của chiếc két sắt cỡ bự , khóa thêm một ổ khóa đồng thau.
Nói thật, loại ổ khóa hình dáng cổ lỗ sĩ như thế , từ nhỏ đến lớn Hạ Sơ Kiến từng thấy tận mắt bao giờ. Bởi vì ở đế quốc Bắc Thần hiện tại, ngoại trừ những món đồ cổ đích thực , thứ khác đều dùng khóa mật mã. Hoặc là mật mã , hoặc là mật mã sinh trắc học. Cái loại khóa cơ học cồng kềnh vô dụng , mang đồ trang trí cũng chẳng ai thèm dùng, đúng là vẽ rắn thêm chân.
Hạ Sơ Kiến chỉ từng thấy loại khóa cơ học dùng chìa khóa vật lý thế khi xem những hiện vật thuộc thời đại viễn cổ Tinh Võng. Ở đế quốc Bắc Thần hiện tại, tính năng bảo mật của loại khóa bằng . Bởi vì với khoa học kỹ thuật hiện đại, dễ dàng chế tạo chìa khóa tương ứng.
Nói tóm , thời buổi kẻ nào còn dùng loại khóa , kẻ đó đích thị là đồ ngốc.
Thế nhưng, khi ổ khóa chình ình chiếc két sắt mặt quỷ cỡ bự , trông nó vô cùng hài hòa. Nó xuyên qua mũi của con quỷ sư tử, giống như đang gông cùm khuôn mặt quỷ đó .
Hạ Sơ Kiến cần nghĩ ngợi, giơ tay nã thẳng một phát s.ú.n.g ổ khóa đó.
Đoàng!
Bị đạn b.ắ.n trúng, ổ khóa vẫn bình yên vô sự. Không hề b.ắ.n nát rơi rụng xuống đất như Hạ Sơ Kiến dự đoán. Từ ổ khóa vô hình trung bộc phát một luồng uy áp bức , cuồn cuộn ập thẳng về phía Hạ Sơ Kiến.
Hoắc Ngự Sân lập tức vận chuyển tinh thần lực của tiến hóa gen cấp Đường mới thể miễn cưỡng chống đỡ.
A Vật và A Uyên tuy sợ tinh thần lực tấn công, nhưng luồng uy áp đáng sợ dọa cho run lẩy bẩy.
Sư Thứu Hải Đông Thanh dọa đến lộn nhào, trực tiếp rơi thẳng từ trời xuống.
Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân vội vàng kích hoạt cơ giáp bay lên mới rơi theo nó.
Tứ Hỉ và A Sửu thì may mắn như thế. Hai tay Hạ Sơ Kiến một bên ôm Ngũ Phúc, một bên ôm Tiểu Cửu Tương, còn tay nào trống để với lấy Tứ Hỉ. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc cún con rớt xuống, Hạ Sơ Kiến kịp dùng mũi giày cơ giáp móc lấy nó. Tứ Hỉ lập tức ôm chặt lấy chiếc giày cơ giáp của cô, xem như giữ cái mạng nhỏ.
A Sửu thì tự bay lên . cặp cánh của nó quá nhỏ, hình quá béo, phành phạch mãi mới bay tới vai cơ giáp của Hoắc Ngự Sân. Nó bắt chước lúc nãy, lén lút móc móng vuốt cái chốt ngầm vai cơ giáp của để cố định bản .
Hạ Sơ Kiến chẳng hề nao núng, cô cực kỳ vững vàng bế cắp cả một đám nhóc tì đáp xuống mặt đất an . Hoắc Ngự Sân thì bất động thanh sắc lùi phía mấy bước mới thể miễn cưỡng vững mặt đất.
Thứ đó rốt cuộc lai lịch thế nào mà đột nhiên tỏa uy áp khủng khiếp đến thế? Hoắc Ngự Sân thầm nghĩ, Hạ Sơ Kiến công kích một cái mới bộc phát uy áp, đây là kích hoạt cấm chế gì ? Tức là chỉ cần động thủ thì sẽ ?
Hoắc Ngự Sân nhịn trách Hạ Sơ Kiến: “Địch rõ, đừng tí là nổ s.ú.n.g chứ.”
Hạ Sơ Kiến nhạt nhẽo đáp: “Là bạn thù, đ.á.n.h thử một phát ?”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Lời thì chẳng gì sai, cũng thường xuyên giáo huấn cấp như . Hiện tại Hạ Sơ Kiến đem bẻ , cũng á khẩu trả lời .
Bản Hạ Sơ Kiến cảm thấy gì bất thường, nhưng cô nhận tình trạng của hai nhóc con A Vật và A Uyên vai . Hai cái "bình sinh sợ trời sợ đất" đột nhiên co rúm thế? Cái dáng vẻ run rẩy bần bật cô từng thấy bao giờ! Có thể , từ lúc sinh đến giờ, hai đứa bao giờ sợ hãi đến mức !
Hạ Sơ Kiến hỏi: “A Vật, A Uyên, hai đứa ?”
A Vật run lập cập đáp: “A tỷ ơi, cái rương đáng sợ quá!”
A Uyên tiếp lời: “Nó tỏa một luồng năng lượng đáng sợ, em và A Vật đều dọa đến mức bẹp xuống ...”
Không là áp lực đè cho bẹp, mà là " dọa", điều chứng tỏ thực chất hai đứa nó thể chống cự luồng năng lượng , nhưng cảm thấy sợ hãi ăn sâu tận xương tủy, giống như gặp thiên địch !
Tứ Hỉ cũng gật gật cái đầu chó: “Gâu gâu!”