Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1632: Cuộc thăm dò trong đêm
Cập nhật lúc: 2026-09-07 08:31:36
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngũ Phúc lắc đầu nguầy nguậy: “Chỗ chẳng vui tí nào! Cháu về nhà!”
Tiểu Cửu Tương hùa theo: “... Phải về nhà!”
A Vật và A Uyên cũng đồng thanh: “Phải về nhà!”
Gà vàng nhỏ A Sửu liếc Tứ Hỉ, thấy nó im thít nên cũng chẳng thèm lên tiếng.
Hạ Sơ Kiến : “Hai đứa gì thì tao coi như là đồng ý nhé. Tất cả cùng về thôi!”
Hoắc Ngự Sân xách chiếc rương khổng lồ lên chiếc chiến cơ hình dơi loại nhỏ.
Sau khi tất cả yên vị, Hạ Sơ Kiến khởi động tính năng bước nhảy gian, đưa chiến cơ bay thẳng về khu Tây 150 hành tinh Thiếu Phủ.
Về đến ngôi nhà mới hành tinh Thiếu Phủ, Hoắc Ngự Sân hỏi Hạ Sơ Kiến: “Em mang cái rương nhà ?”
Hạ Sơ Kiến khựng một giây lắc đầu: “Thôi, tạm thời cứ để ngoài .”
Ai mà bên trong chứa cái gì. Mặc dù Xa Trúc Nhân cảm nhận ác ý, nhưng Xa Trúc Nhân là ai cơ chứ? Hạ Sơ Kiến cảm giác, cái rương nếu thật sự linh tính, chắc chắn nó thuộc loại "bắt nạt kẻ yếu"... Bằng chứng là cô nổ s.ú.n.g thì nó lập tức phản công. lúc Xa Trúc Nhân dùng sức kéo mạnh ổ khóa, nó vờ như chuyện gì.
Nó tỏ ác ý với Xa Trúc Nhân, nhưng ai dám chắc nó sẽ gây nguy hiểm cho khác. Trong nhà cô bao nhiêu như thế, nhưng chẳng ai sức chiến đấu ngang ngửa Xa Trúc Nhân. Vì , để an , cô quyết định tạm thời để cái rương chiếc chiến cơ .
Hoắc Ngự Sân hiểu sai ý cô, tưởng cô ngại nặng nên đề nghị: “Anh thể mang nó phòng giúp em.”
Hạ Sơ Kiến chớp chớp mắt, đáp bừa: “Phòng em... còn chỗ để .”
Hoắc Ngự Sân: “...”
Anh từng phòng ngủ của Hạ Sơ Kiến. Căn phòng ngủ kiểu suite của cô, ngoài khu vực giường ngủ rộng thênh thang, phòng để đồ, phòng tắm thường thấy, còn hẳn một phòng sinh hoạt chung và một phòng việc. Diện tích đó khác gì một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách , chỉ thiếu mỗi cái bếp.
Một chiếc rương to bằng cái vali thì mà chỗ để? Vứt tạm phòng để đồ cũng chẳng chiếm bao nhiêu diện tích. Lý do lý trấu kiểu , chẳng lẽ là vì mang ?
Hoắc Ngự Sân ngẫm nghĩ một chút, vẫn thấy yên tâm, bèn : “Bên trong cái rương rõ chứa thứ gì, nếu em phiền, đợi lúc mặt và , chúng sẽ cùng mở xem .”
Anh sợ Hạ Sơ Kiến tò mò nặng nhẹ, hấp tấp tự mở rương . Rủi ro bên trong thứ nguy hiểm thì ?
Hạ Sơ Kiến gật đầu đồng ý: “Được thôi, đằng nào em cũng đang bận chuyện khác, tạm thời định mở nó .”
Hoắc Ngự Sân thêm gì nữa. Như Xa Trúc Nhân , đây là đồ của Hạ Sơ Kiến. Cô là chủ nhân, mở lúc nào là quyền của cô.
Thực Hạ Sơ Kiến cũng ranh ma lắm. Trong lòng cô đang nóng như lửa đốt, cực kỳ tìm hiểu xem chiếc két sắt khổng lồ mối liên hệ gì với chiếc két sắt nhỏ của . cô sẵn sàng để hai con Hoắc Ngự Sân cũng sở hữu một chiếc két sắt nhỏ giống hệt như …
Thế nên cô đành bộ như bận tâm, dẫn bầy thú cưng xuống.
Đến nửa đêm, khi mấy đứa nhỏ đều ngủ say, cô lấy chiếc két sắt nhỏ cỡ hộp cơm điện t.ử nhét ba lô. Sau đó, cô xách một túi thức ăn rời khỏi phòng, tìm Hạ Viễn Phương.
Lúc , Hạ Viễn Phương vẫn đang miệt mài nghiên cứu trong phòng thí nghiệm ở gian nhà lớn bên .
Hạ Sơ Kiến đến cửa phòng thí nghiệm, gõ cửa. Mọi thứ diễn đỗi bình thường. Hạ Viễn Phương bảo cô .
Vào trong, cô đặt túi thức ăn lên bàn việc của Hạ Viễn Phương, : “Cô, tối nay cô về ăn cơm, cháu món viên củ sen Thiên Vụ Hạm Đạm, cô ăn thử xem nhé?”
Loại củ sen Thiên Vụ Hạm Đạm ăn ngon và giòn ngọt hơn củ sen bình thường nhiều. Hạ Viễn Phương ngày thường ăn uống thanh đạm, thiên về đồ chay. Mặc dù ở đế quốc Bắc Thần đủ loại dung dịch dinh dưỡng, cần lo ăn chay thiếu chất, nhưng Hạ Sơ Kiến vẫn thấy con là ăn thịt. Làm thể sống mà ăn thịt chứ? Không ăn thịt thì chắc chắn sẽ suy dinh dưỡng, kể cả uống dung dịch dinh dưỡng cao cấp thì cũng thế thôi. Đây là một quan niệm mộc mạc mang đậm chất " lao động" của cô.
Thế nên, cô cố ý chọn loại củ sen Thiên Vụ Hạm Đạm, băm nhỏ trộn với thịt heo rừng, viên thành từng viên nhỏ. Món ăn thanh mát tươi ngon khác gì đồ chay, Hạ Viễn Phương cực kỳ thích. Chính Hạ Viễn Phương cũng tự cảm thấy bản thể nào nấu hương vị tươi mới đến nhường .
Đợi Hạ Viễn Phương bắt đầu ăn, Hạ Sơ Kiến mới : “Cô mẫu, cháu về phòng đây, cô cứ thong thả ăn nhé, ăn xong thì nghỉ ngơi sớm ạ.”
Hạ Viễn Phương gật đầu: “Cháu cũng , đang nghỉ phép thì dáng nghỉ phép, đừng bận tâm những chuyện linh tinh nữa.”
Hạ Sơ Kiến ngoan ngoãn bước khỏi phòng thí nghiệm.
Lần , cô kịp bước đến cửa lập tức khởi động chế độ tàng hình của cơ giáp. Cô lặng lẽ khép cửa phòng thí nghiệm , nhanh chóng di chuyển ngoài qua lối cửa gần nhất, bay vút lên trung.
Chiếc chiến cơ hình dơi loại nhỏ đang lơ lửng giữa trời. Vừa bước trong, cô lập tức lệnh cho Thất Lộc: “Thất Lộc, kiểm tra xem chiến cơ cánh cửa bí mật nào ai đó điều khiển .”
Thực đây Thất Lộc kiểm tra kỹ lưỡng và khắc phục lỗ hổng nguy cơ xâm nhập . cẩn tắc vô áy náy, Hạ Sơ Kiến vẫn kiểm tra một nữa cho chắc ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1632-cuoc-tham-do-trong-dem.html.]
Thất Lộc cẩn thận rà soát thêm một lượt, báo cáo: “Chủ nhân, .”
Lúc Hạ Sơ Kiến mới yên tâm. Cô về phía căn phòng chứa chiếc két sắt lớn, đây cũng là căn phòng cố định của cô chiến cơ .
Sau đó, cô tháo ba lô xuống, lấy chiếc két sắt nhỏ của . Hai chiếc két sắt đặt cạnh , một lớn một nhỏ, trông y như một bộ con thiết kế riêng . Điểm khác biệt duy nhất là chiếc két sắt nhỏ chỉ khuôn mặt quỷ, còn chiếc két lớn thì khuôn mặt quỷ đó khóa bằng một ổ khóa.
Hạ Sơ Kiến khoanh chân sàn, đối diện với hai chiếc két sắt bằng chất liệu Thanh Diệu Thái. Một chiếc chỉ bé cỡ hộp đựng cơm bằng điện, một chiếc to bằng vali xách tay.
Cô vắt óc suy nghĩ: “Thất Lộc, nhóc xem, hai thứ rốt cuộc liên quan gì với ?”
Giọng thiếu niên của Thất Lộc cũng chút bối rối: “Chủ nhân, về hình thức thì chúng giống như đúc. Về chất liệu kim loại cũng . Vừa nãy em còn tiến hành phân tích niên đại cho chúng, kết quả cho thấy cả hai đều chế tạo cùng một thời kỳ, rơi 50 vạn đến 100 vạn năm .”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Khoảng thời gian quá viển vông, Hạ Sơ Kiến quyết định bỏ ngoài tai. Cô : “Vậy nghĩa là bên trong chắc chắn thể sinh vật sống ?”
Thất Lộc đáp: “Cái đó còn xem là loại sinh vật gì nữa. Ví dụ như, nếu bên trong chứa một thiết ấp trứng giống như A Vật, thì dù trải qua bao nhiêu năm nữa, vẫn thể ấp nở .”
Hạ Sơ Kiến gật gật gù gù: “Có lý, thì đừng đoán mò nữa, chúng thử mở nó xem!”
Chiếc két sắt nhỏ ở trong tay cô một thời gian, nhưng bao giờ cô cảm thấy nóng lòng mở nó như lúc . từ khi thấy chiếc két lớn, Hạ Sơ Kiến bỗng sự thôi thúc mãnh liệt bên trong chiếc két nhỏ chứa thứ gì. Cô Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân nên mới dùng đến cách .
Cô Xa Trúc Nhân và Hoắc Ngự Sân tinh thần lực cực kỳ mạnh. Nếu cô cứ thế bộ qua đây theo cách bình thường, chắc chắn họ sẽ phát giác. Vì thế, khi rời khỏi phòng thí nghiệm của Hạ Viễn Phương, cô dùng chức năng tàng hình của cơ giáp. Như , cho dù hai con họ theo dõi cô thì cũng chỉ cô đến phòng thí nghiệm, chứ thể nhận cô rời và lên chiếc chiến cơ .
Tất nhiên, cô thể ở đây quá lâu, hành động thật nhanh. Nếu trong vòng một giờ mà mở chiếc két nhỏ, cô sẽ tạm thời từ bỏ.
Sau khi quyết định xong, Hạ Sơ Kiến bắt đầu mày mò tìm cách mở. Cô dùng chiếc đồng hồ quang não lượng t.ử quét chiếc két sắt, để Thất Lộc tiến hành phân tích dữ liệu.
Thất Lộc báo cáo: “Chủ nhân, phương thức để mở chiếc két sắt hẳn là một loại bàn cờ cổ đại. Với kiểu bảo mật , phương pháp phá mật khẩu bằng cách thử tất cả các trường hợp gần như là bất khả thi. Bởi vì ngay cả hệ thống Trí tuệ nhân tạo mạnh nhất của đế quốc Bắc Thần hiện nay cũng đủ năng lực tính toán để thực hiện việc đó.”
Mặt Hạ Sơ Kiến lập tức xị xuống. Cô còn định giải quyết nhanh gọn trong vòng nửa giờ... Xem cô suy nghĩ quá viển vông .
Hạ Sơ Kiến thở dài, dùng ngón tay máy của cơ giáp vuốt ve khuôn mặt quỷ chiếc két nhỏ, lẩm bẩm: “Nhóc bảo đây là một bàn cờ ?”
Thất Lộc đáp: “ ạ.”
Hạ Sơ Kiến thắc mắc: “Thế bàn cờ thường hình vuông hoặc hình chữ nhật chứ? Sao ở đây là một khuôn mặt quỷ?”
Thất Lộc giải thích: “Bàn cờ lẽ chỉ là một phần khuôn mặt quỷ thôi. Hiện tại chúng vẫn tìm vị trí chính xác của nó.”
Hạ Sơ Kiến thở dài: “Thế để tìm cái bàn cờ đó?”
Thất Lộc đề nghị: “Chủ nhân thể dùng tay sờ thử khuôn mặt quỷ xem, cảm nhận điểm gì đó khác thường.”
Hạ Sơ Kiến hỏi vặn : “Chẳng nhóc quét bộ ? Vẫn tìm điểm nào khác biệt ?”
Giọng Thất Lộc chút ngượng ngùng: “Chất liệu của khuôn mặt quỷ đặc biệt. Nó giống với chất liệu của các phần khác chiếc két sắt, dường như từ Thanh Diệu Thái. Tạm thời em phân tích đây là loại hợp kim gì, cứ cảm giác bên trong còn chứa cả thành phần sinh học. Nếu chủ nhân thấy tiện, thử tự sờ để cảm nhận ạ?”
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: “Tay chị á? Ý nhóc là, bỏ cơ giáp ?”
Thất Lộc đáp: “ , chủ nhân thể thử một xem .”
Hạ Sơ Kiến quan sát kỹ khuôn mặt quỷ, nhưng chẳng manh mối gì. Bề mặt nhẵn thính, cũng điểm nào sắc nhọn. Cô nghĩ ngợi một lát, thu gọn phần găng tay của cơ giáp , đeo một lớp găng tay cao su mỏng mới đặt tay lên mặt quỷ.
Những ngón tay đeo găng khẽ miết qua khuôn mặt quỷ. Cảm giác quả thực là kim loại, giống đồng thau. theo lời Thất Lộc thì đó là một loại hợp kim của Thanh Diệu Thái và một loại sinh vật nào đó. Bề mặt nhẵn, hề lồi lõm, hình dạng giống một cái bàn cờ chút nào.
Sau khi sờ thử một vòng, Hạ Sơ Kiến yên tâm. Cô tháo chiếc găng tay cao su , trực tiếp áp tay trần của lên.