Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1633: Bàn cờ năm quân
Cập nhật lúc: 2026-09-07 08:31:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Năm ngón tay Hạ Sơ Kiến khẽ đặt lỏng lẻo lên nửa của khuôn mặt quỷ, lòng bàn tay vặn che kín mũi nó, còn phần rìa bàn tay chạm tới cằm. Khuôn mặt quỷ to cỡ bàn tay cô.
Vuốt ve một lượt, Hạ Sơ Kiến thuận tay vỗ nhẹ lên nó, : “Hết cách , xem tối nay mở .”
lúc , một tiếng "cạch" nhỏ xíu vang lên. Khuôn mặt quỷ chiếc két sắt nhỏ và khuôn mặt quỷ chiếc két lớn đồng loạt chuyển động.
Hạ Sơ Kiến giật b.ắ.n , vội vàng rút tay , nín thở quan sát. Khuôn mặt quỷ hai chiếc két nhô lên, một cái bắt đầu xoay theo chiều kim đồng hồ, cái xoay ngược chiều. Tuy kích thước khác nhưng tốc độ và nhịp độ giống y đúc. Chúng bắt đầu cùng lúc và dừng cũng cùng lúc.
Khi chúng ngừng xoay, trán khuôn mặt quỷ của chiếc két nhỏ hiện năm đốm sáng nhỏ li ti, sắp xếp hệt như hình dáng năm ngón tay đang xòe .
Thất Lộc khẩn trương : “Chủ nhân! Nhanh! Nhanh! Mau đặt các ngón tay của ngài lên đó!”
"Bàn cờ sắp hiện !"
Hạ Sơ Kiến lập tức vươn tay trái , áp lên năm đốm sáng . Vừa vặn năm ngón tay che khuất ánh sáng phát từ chúng. Vừa đặt tay lên, cô hỏi: “Thế thôi á? Nhóc cần phân tích tính toán chuỗi mật mã dữ liệu gì ?”
Cô dứt lời, năm ngón tay đang áp các đốm sáng bỗng nhói lên như vật gì đó đ.â.m . Cơn đau truyền từ mười đầu ngón tay xông thẳng tim vụt tắt.
Hạ Sơ Kiến khẽ kêu "A" một tiếng, phản xạ điều kiện rụt phắt tay . Cô cúi xuống , năm đầu ngón tay trái dường như một vật sắc nhọn nào đó đ.â.m thủng, lờ mờ thấy vết thương. Tuy nhiên, vết đ.â.m quá nhỏ, dường như đ.â.m thủng thì da bắt đầu tự lành . Thậm chí còn giọt m.á.u nào rỉ .
Thực chất, cô thấy m.á.u chảy là vì miệng vết thương quá nhỏ. Chứ thật nó đ.â.m rách da, và giọt m.á.u rỉ thứ gai nhọn đột ngột trồi lên từ khuôn mặt quỷ cuốn mất .
Hạ Sơ Kiến lo lắng sốt ruột: “Thứ đ.â.m thủng ngón tay lấy m.á.u của chị là mục đích gì?”
Giọng Thất Lộc vang lên đầy chần chừ: “... Chắc là mật mã sinh trắc học ạ?”
Hạ Sơ Kiến nhăn nhó: “Mật mã sinh trắc học thì khớp với cài đặt chứ? Mật mã do chị cài!”
Cô càu nhàu, cẩn thận quan sát miệng vết thương, sang lớp gỉ đồng xanh rì khuôn mặt quỷ . Sợ nhiễm trùng uốn ván, cô tính lát nữa lập tức chạy tìm cô mẫu để tiêm phòng ngay! Cô mẫu của cô lúc nào cũng sẵn mấy loại t.h.u.ố.c .
Giọng Thất Lộc đột nhiên reo lên: “Chủ nhân! Ngài xem kìa! Bàn cờ hiện !”
Hạ Sơ Kiến theo. Trên khuôn mặt quỷ của chiếc két sắt nhỏ, năm đốm sáng ban nãy nối thành một đường thẳng. Toàn bộ khuôn mặt quỷ dường như phân tách thành vô những khối kim loại siêu nhỏ, bắt đầu sắp xếp và ghép với hệt như trò chơi xếp hình Lego.
Chẳng mấy chốc, nó còn là hình khuôn mặt quỷ nữa, mà biến thành một hình chữ nhật. Nhìn qua, quả thực giống một bàn cờ.
Hạ Sơ Kiến cạn lời: “... Đây là loại bàn cờ gì ?”
Giọng Thất Lộc ấp úng: “... Dạ, đây là... cờ năm ngón ạ.”
Cái quái gì mà "cờ năm ngón"!
Hạ Sơ Kiến bực quát: “Thất Lộc! Là cờ năm quân! Không cờ năm ngón?! Nhóc giỡn mặt với chị ?!”
Giọng Thất Lộc càng thêm hoảng hốt: “Chủ nhân! Em ! Em ! Cái bàn cờ , chính là cờ năm quân mà!”
Hạ Sơ Kiến mặc kệ nó. Cô lẳng lặng quan sát khuôn mặt quỷ ngừng đổi hình dạng. Những linh kiện nhỏ bé như những khối xếp gỗ, liên tục tạo thành đủ loại hình ảnh: Một con Thanh Long lóe lên biến mất, tiếp đến là một cái cây cổ thụ cao chọc trời, cảnh mưa to gió lớn đổ ập xuống khiến một ngọn núi lớn bất ngờ sụp lở... Vô vàn đồ án phức tạp hiện vụt tắt vị trí khuôn mặt quỷ nhỏ bé .
Quá trình lắp ghép diễn tròn ba phút, mới "tách" một tiếng nhỏ. Bàn cờ mới hình thành tách đôi sang hai bên, chiếc két sắt nhỏ... mở.
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: “... Mở thật ?”
Cô tay : “... Máu của chị, thực sự tác dụng ư?”
Thất Lộc: “...”
Nó ủ rũ đáp: “Em cũng tại m.á.u của chủ nhân tác dụng.”
" miễn mở là , chủ nhân hãy xem bên trong gì ."
Chiếc két sắt nhỏ từ Thanh Diệu Thái khiến Hạ Sơ Kiến tò mò bao lâu. Giờ phút cuối cùng cũng mở , tim cô đập thình thịch liên hồi.
Hạ Sơ Kiến xoa xoa ngực, đợi nhịp tim bình tĩnh mới điều khiển cánh tay cơ giáp vươn tới. Cô kéo chiếc két sắt nhỏ gần, nhoài trong. Không gian bên trong hẹp, vốn dĩ kích thước của nó chỉ bằng cái hộp cơm điện t.ử nên cũng chẳng chứa bao nhiêu.
Cô xách ngược chiếc két lên, dốc ngược xuống đất lắc lắc.
Cạch!
Một chiếc chìa khóa cùng chất liệu rơi ngoài.
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thất Lộc: “...”
Cả hai đều ngờ tới, thứ rơi từ chiếc két sắt siêu cấp bảo mật là một chiếc chìa khóa Thanh Diệu Thái hình dáng vô cùng cổ lỗ sĩ! Trông nó giống hệt như đúc bằng đồng thau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1633-ban-co-nam-quan.html.]
Hạ Sơ Kiến hít một thật sâu, lẩm bẩm: “... Sẽ chiếc chìa khóa chính là chìa mở ổ khóa của cái két to chứ?!”
Giọng Thất Lộc càng thêm rầu rĩ: “... Vận may của chủ nhân, thật sự quá khủng khiếp!”
"Một chuyện mà theo xác suất là thể xảy , mà ngài vớ !"
Hạ Sơ Kiến chép miệng: “Thất Lộc , tin tưởng mù quáng xác suất, thà rằng xác suất còn hơn.”
Thất Lộc cạn lời.
Hạ Sơ Kiến vốn dĩ gan lớn, cô chẳng do dự mà cầm luôn chiếc chìa khóa Thanh Diệu Thái đất lên, cắm thẳng lỗ khóa của cái két lớn. Thực cô cũng chỉ định thử vận may xem . Nào ngờ "cạch" một tiếng, ổ khóa thực sự cô mở bung…
Hạ Sơ Kiến: “...”
Hôm nay cô cuối cùng cũng thấu hiểu thế nào là "im lặng là vàng". Cô cứ duy trì tư thế mở khóa đó mà bất động. Mãi đến khi giọng dè dặt của thiếu niên Thất Lộc vang lên bên tai: “Chủ nhân? Chủ nhân?”
Hạ Sơ Kiến mới sực tỉnh, rút ổ khóa ngắm kỹ lưỡng. Phải rằng đây là ổ khóa mà đến cả cao thủ như Xa Trúc Nhân cũng bứt , mà cô mở nó. Trong lòng Hạ Sơ Kiến dâng lên một cảm giác thỏa mãn và hãnh diện vô cùng kỳ lạ.
Cô nhẹ nhàng đặt ổ khóa xuống, đó nắm lấy tay nắm kéo hai cánh cửa của chiếc két sắt khổng lồ . Tuy chiếc rương chôn vùi lòng đất bao nhiêu năm, nhưng bề mặt của nó hề chút bùn đất bụi bặm nào. Thậm chí các bản lề, trục xoay ở hai bên cửa vẫn hoạt động trơn tru, mượt mà.
Hạ Sơ Kiến chẳng tốn chút sức lực nào mở toang cánh cửa. Bên trong lộ ... một bức tượng điêu khắc.
Hạ Sơ Kiến: “???”
Mẹ kiếp, cực khổ lôi nó từ Rừng rậm Dị thú về, trầy da tróc vẩy phá vỡ sự kìm kẹp của xác suất mới mở cái ổ khóa, thế mà bên trong chỉ duy nhất một bức tượng?
Hạ Sơ Kiến trong nháy mắt bùng lên sự thôi thúc đập nát bức tượng ! Hành động của cô thậm chí còn nhanh hơn cả suy nghĩ. Cánh tay vung lên, giáng một cú đ.ấ.m cực mạnh thẳng đầu bức tượng!
Bộp!
Bức tượng chẳng hề hấn gì, còn nắm tay của Hạ Sơ Kiến dù cơ giáp bảo vệ vẫn suýt thì gãy xương. Cơn đau điếng ập đến trong tích tắc khiến cô ứa cả nước mắt. Cô ôm chặt lấy tay , xoay vòng vòng tại chỗ mà rên rỉ. Dường như chỉ rên la thành tiếng mới giúp cô vơi bớt cơn đau.
Thất Lộc lập tức thông qua hệ thống cơ giáp quét kiểm tra cho cô, hoảng hốt nhắc: “Chủ nhân, đừng động tay động chân tùy tiện chứ...”
"Thứ đó, độ cứng dạng !"
Hạ Sơ Kiến nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “... Nhóc... nhóc thấy... nhóc nhóc nhóc... nhắc quá muộn ?!”
Giọng Thất Lộc đầy ngượng ngùng: “Chủ nhân, tay ngài cả, chỉ là xương ngón út rạn một chút thôi, nghiêm trọng ạ. Về nhà tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi.”
"Hoặc là khoang y tế vài tiếng là bình thường ngay."
Hạ Sơ Kiến "hừ" một tiếng, hỏi: “Bức tượng đó là thứ quỷ gì ?”
Thất Lộc đáp: “Lúc chủ nhân chạm bức tượng, do thứ đó quá cứng nên em thể trích xuất bất kỳ mảnh vụn nào. Chủ nhân thể đặt tay lên bức tượng nữa ạ?”
Hạ Sơ Kiến lạnh lùng đáp: “Chị lựa chọn nào khác ?”
Nói , cô mang theo vẻ mặt tình nguyện, đưa cánh tay trái của cơ giáp đặt lên bức tượng.
Trong lúc Thất Lộc đang kiểm tra, Hạ Sơ Kiến mới tỉ mỉ quan sát bức tượng . Thực nó lớn lắm, cao chừng hơn một thước, tới hai thước.
Tổng thể bức tượng chạm trổ từ một loại gỗ màu xanh lục đậm, thậm chí ngả sang tím, tạc thành hình một cây cổ thụ. Dưới tán cây là một bức tượng hình đàn ông cao một thước, tỏa ánh vàng kim. Bức tượng hình bằng gỗ mà vẻ như tạc từ một loại ngọc thạch. Chất ngọc vô cùng bóng bẩy, trong vắt nhưng kiểu trong suốt như pha lê. Lõi ngọc bên trong mang màu vàng kim, còn lớp vỏ bọc bên ngoài là một tầng bạch ngọc. Chính vì phần lõi vàng kim quá rực rỡ, nó hắt ánh sáng xuyên qua lớp vỏ bạch ngọc, tạo thành một vầng hào quang bằng ngọc màu vàng đen mờ ảo bao phủ lấy bức tượng. Tựa như ánh sáng hòa quyện giữa mặt trời, mặt trăng và các vì , mang cho bức tượng một khí chất vô cùng thanh cao và thần thánh.
Hạ Sơ Kiến ít khi thấy tượng tạc hình đàn ông, bất giác cô quỳ một gối xuống, tò mò kỹ hơn. Không rõ đôi mắt của đàn ông khảm bằng loại ngọc gì mà ánh lên những tia sáng lấp lánh như hồn. Hơn nữa, một bên mắt đỏ rực như lửa, bên sáng trắng như bạc, ánh sáng luân chuyển, sâu thẳm vô ngần.
Trên đầu bức tượng đội một chiếc vương miện vàng, khảm chín viên ngọc quý to cỡ ngón tay út. Màu sắc của những viên ngọc cũng mang sắc vàng rực rỡ như ánh mặt trời. Bức tượng một tay cầm chiếc quyền trượng bạc thiết kế cổ kính, tay nâng một ngọn lửa vàng chạm khắc những hoa văn vô cùng phức tạp. Hình dáng ngọn lửa sống động như thật, bên trong dường như hình bóng của chín con rồng bay lượn luân hồi theo từng tia sáng. Uy nghiêm toát tự nhiên, nhưng cũng đầy sự thâm trầm và bao dung.
Bộ áo choàng trắng khoác bức tượng rủ xuống tựa dải ngân hà, tiêu sái tự tại. Cứ như thế, bức tượng gốc cây cổ thụ màu xanh tím, ánh mắt thẳng về phía .
Hạ Sơ Kiến đưa tay sờ bộ áo choàng trắng, cảm nhận chất liệu ngọc thạch của nó. Thế nhưng, khi ngón tay cô lướt qua, vạt áo choàng của bức tượng bỗng lóe lên những luồng ánh sáng đỏ rực.
Hạ Sơ Kiến hoảng hồn định rút tay , nhưng sực nhớ Thất Lộc vẫn đang trong quá trình kiểm tra, cô đành c.ắ.n răng giữ nguyên.
Lần , vì lý do gì mà Thất Lộc kiểm tra lâu đến ! Hạ Sơ Kiến sốt ruột nhịn hỏi: “Thất Lộc, nhóc kiểm tra xong ?!”