Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1634: Thay thế hoàn hảo
Cập nhật lúc: 2026-09-07 08:31:38
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thất Lộc im bặt. Hạ Sơ Kiến kiên nhẫn đợi thêm năm phút nữa. Kể từ lúc thấy bức tượng cho đến giờ tròn nửa tiếng trôi qua, giọng thiếu niên của Thất Lộc mới vang lên: “Chủ nhân, thứ ... quá lợi hại luôn!”
"Chậc chậc! Một vật phẩm đỉnh cao như mà chủ nhân cũng ! Ngài đúng là hồng phúc tề thiên!"
Hạ Sơ Kiến đáp: “Bớt dài dòng , thế chị rút tay về ?”
Thất Lộc đáp: “Được ạ, ngài rút tay về .”
Vừa rút tay , Hạ Sơ Kiến liền thấy vạt áo choàng bằng ngọc thạch của bức tượng nam nhân – chính tại nơi nãy lóe lên những tia sáng đỏ rực – bỗng xuất hiện từng đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ thắm…
Trên nền ngọc thạch trắng muốt, những bông hoa Bỉ Ngạn hiện sống động. Phải công nhận là... cũng phết.
Hạ Sơ Kiến: “...”
Cô lầm bầm: “Tiêu , chị vẩn đục bức tượng ?”
Thất Lộc cũng phát hiện sự đổi . Nó cẩn thận quét phần đó của bức tượng, đó hiển thị hình ảnh lên màn hình quang học của Hạ Sơ Kiến.
"Chủ nhân, ngài vẩn đục bức tượng ."
"Ngài kỹ vạt áo của nó xem, vốn dĩ ở đó nhiều đường vân lồi lõm ."
"Trong nghệ thuật điêu khắc, kỹ thuật gọi là 'khắc âm dương'."
"Chỉ cần ánh sáng chiếu các đường vân khác , nó sẽ hiển thị những hoa văn, họa tiết khác . Đây là một thủ pháp điêu khắc phổ biến."
"Nếu ngài lấy bức tượng khỏi rương, màu sắc và hoa văn vạt áo choàng trắng của nó chắc chắn sẽ đổi cho xem."
Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: “Kỳ diệu thế cơ ?”
Cô vươn tay, định nhấc bức tượng nam nhân khỏi gốc cây để cho rõ. Ai ngờ động mới phát hiện , bức tượng đó và cây cổ thụ gắn chặt thành một khối. Hoặc là cô lấy bộ khối điêu khắc , hoặc là cứ để nguyên trong rương mà .
Hạ Sơ Kiến bèn nhấc bổng cả khối điêu khắc ngoài, đưa gần nguồn sáng để quan sát kỹ hơn. Quả nhiên, khi gần, cô thấy rõ ràng vạt áo choàng vô những đường vân lồi lõm đan xen. Lúc , ánh đèn chiếu , những đóa hoa Bỉ Ngạn ban nãy biến mất, đó là hình ảnh những đợt sóng biển màu xanh nhạt xô bờ.
Bức tượng như thể đang ngay bên bờ biển, chân là mặt nước gợn sóng nhấp nhô.
Hạ Sơ Kiến tắc lưỡi xuýt xoa: “Lợi hại thật sự! Đẹp quá mức quy định !”
"Đây mới gọi là thẩm mỹ đỉnh cao nè!"
Lúc , cô chợt nhớ tới bức tượng chim phượng hoàng mà những lùn từng tạc tặng ... So với sự tinh tế, thanh tao và bình thản đến mức xuất thần của bức tượng , thì bức tượng phượng hoàng chỉ mang một vẻ tráng lệ tột cùng nhưng quá mức phô trương, thô bạo.
Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến chép miệng: “... Cơ mà, chị vẫn thích bức tượng của chị hơn.”
Thất Lộc: “... Chủ nhân đang đến bức tượng chim phượng hoàng đó ạ? Em cũng thích!”
Hạ Sơ Kiến : “Vậy là tư tưởng lớn gặp .”
Nói xong, cô cẩn thận ngắm nghía bức tượng, hỏi: “Thất Lộc, nhóc phân tích chất liệu của khối điêu khắc ? Phần cây cối rốt cuộc bằng gỗ, ngọc thạch là đá?”
Khối điêu khắc chia hai phần rõ rệt: cây cổ thụ và nam nhân gốc cây. Cây cổ thụ bằng mắt thường thì giống gỗ, sờ cũng cảm giác như gỗ. Hạ Sơ Kiến dám chắc chắn 100% nó là gỗ. Trong vũ trụ bao la bao nhiêu loại khoáng thạch kỳ lạ quý hiếm, ai mà nó là thứ gì? Hơn nữa, thời gian Thất Lộc dùng để phân tích vật dài nhất từ đến nay, điều càng khiến Hạ Sơ Kiến tò mò tột độ.
Giọng Thất Lộc mang chút ngập ngừng: “Chủ nhân, em tìm thấy một vài manh mối trong cơ sở dữ liệu.”
" cơ sở dữ liệu của em cũng ghi chú rằng đây chỉ là những chất liệu trong truyền thuyết, bằng chứng vật thật nào để kiểm chứng."
Hạ Sơ Kiến "ồ" lên một tiếng, càng cảm thấy hứng thú: “Ngay cả cơ sở dữ liệu của nhóc cũng bảo là vật liệu trong truyền thuyết ? Không vật thật để chứng minh ?”
Thất Lộc đáp: “Vâng ạ. Những thông tin dạng trong cơ sở dữ liệu của em mức độ ưu tiên thấp. Bởi vì những thứ vật thật để chứng minh, chỉ tồn tại trong truyền thuyết thì thường coi là nguồn dữ liệu logic để suy luận.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu: “Điều đó cũng đúng thôi. Cơ mà, đó là loại vật liệu truyền thuyết cấp bậc nào ?”
Thất Lộc: “... Chủ nhân, 'truyền thuyết' nghĩa là xác định, khả năng là đồ giả đó ạ. Chứ 'truyền thuyết' mang ý nghĩa là vật liệu quý hiếm, sang xịn như ý ngài hiểu .”
Hạ Sơ Kiến phẩy tay: “Có khác gì , chung quy vẫn là một nghĩa, nhóc mau !”
Thất Lộc đành : “... Bức tượng nam nhân tạc từ một loại ngọc thạch trong truyền thuyết tên là 'Quy Khư Hồn Ngọc'.”
Hạ Sơ Kiến tò mò: “... Cái tên vẻ 'truyền thuyết' thật đấy.”
"Chị chỉ mới tới Dương Chi Ngọc, Thanh Ngọc, Bạch Ngọc, Hoàng Ngọc, cùng lắm là Phỉ Thúy độ cứng cao hơn. Chứ từng thấy loại ngọc nào gọi là Hồn Ngọc, càng đừng đến cái tên sặc mùi hư cấu như 'Quy Khư Hồn Ngọc'."
"Thất Lộc, nhóc khai thật , nhiều tiểu thuyết mạng quá nên bịa để lừa chị đấy!"
Giọng thiếu niên của Thất Lộc thoáng chút tủi : “Chủ nhân, đương nhiên là !”
"Tuy em cũng thấy cái tên đắn cho lắm, nhưng cơ sở dữ liệu của em thực sự ghi chép như ."
"Hơn nữa, trong đó còn lời giải thích cụ thể."
"Trong truyền thuyết, Quy Khư là một địa danh."
"Có một cuốn cổ thư ghi rằng: Bên ngoài biển lớn... giữa chốn hoang vu, ngọn núi tên là Đại Ngôn, nơi mặt trời và mặt trăng mọc lên."
"Người đời chú giải cuốn sách , thêm rằng: Phía Đông biển lớn cách bao nhiêu ức dặm, một vùng nước, thực chất là một khe vực đáy, bên sâu thăm thẳm điểm dừng, tên là Quy Khư."
"Vì , nơi còn gọi là Quy Khư. Truyền thuyết kể rằng đó là nơi nguồn nước thế gian cuối cùng đổ về."
"Còn 'Hồn Ngọc' – tương truyền là những tảng đá ở nơi phượng hoàng rỏ máu. Trải qua thời gian dài m.á.u phượng hoàng thấm đẫm, đá biến đổi thành ngọc, khả năng dung nạp linh hồn."
"Phượng hoàng niết bàn, chính là nhờ việc gửi gắm linh hồn Hồn Ngọc ở nơi mà thể tái sinh."
Hạ Sơ Kiến: “...”
Được , bịa đặt cũng hợp lý phết.
Hạ Sơ Kiến hỏi tiếp: “Thế còn cái cây ? Cũng từ Quy Khư Hồn Ngọc ?”
Giọng Thất Lộc càng thêm bối rối: “Dựa việc phân tích và đối chiếu chất liệu, cơ sở dữ liệu của em tiếp tục đưa một kết luận mang tính 'truyền thuyết' khác.”
Hạ Sơ Kiến: “... Nói.”
Thất Lộc đáp: “Dựa các thông phân tích , cơ sở dữ liệu của em cho rằng, cái cây chạm khắc từ... gỗ Kiến Mộc.”
Hạ Sơ Kiến: “... Kiến Mộc? Đó là cái gì? Là tên một loại gỗ ?”
Thất Lộc giải thích: “Là tên của một loài cây ạ.”
"Trong cơ sở dữ liệu của em, loài cây Kiến Mộc từng ghi nhận trong hiện thực, nó chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi."
Hạ Sơ Kiến nổi m.á.u tò mò: “Truyền thuyết gì ?”
Thất Lộc kể: “Trong truyền thuyết, Kiến Mộc còn gọi là 'Cây Thông Thiên'.”
"Tương truyền, Kiến Mộc vươn cao chống đỡ cả vũ trụ."
"Tầng của Kiến Mộc là nơi Thần linh cư ngụ, tầng là nơi ở của con ."
"Về , con khao khát chốn bồng lai tiên cảnh của Thần linh nên khơi mào chiến tranh để giành lấy quyền sở hữu cái cây ."
"Hậu quả là Kiến Mộc hủy hoại, trời cũng xuất hiện một lỗ thủng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1634-thay-the-hoan-hao.html.]
"Nước từ dải ngân hà tuôn trào qua lỗ thủng đổ ập xuống thế giới loài , khiến mặt đất chìm trong biển nước mênh mông."
"Không chỉ , nhiều loài yêu quái cũng nhân cơ hội chui qua lỗ thủng đó, giáng xuống trần gian gây họa."
"Sau đó, vị Thần từ trời giáng xuống, dạy con cách vá trời, trị thủy, diệt yêu quái, mới cứu vãn nhân loại."
"Về phần Kiến Mộc, khi hủy hoại, truyền thuyết rằng nó dòng nước cuốn trôi khỏi vũ trụ."
"Chính vì , trong vũ trụ của chúng hiện nay còn bóng dáng của Kiến Mộc nữa."
Hạ Sơ Kiến đến say sưa, hỏi vặn : “Nếu cái cây tạc từ gỗ Kiến Mộc, chẳng nó chính là bằng chứng cho thấy Kiến Mộc thực sự từng tồn tại ?”
Thất Lộc lý giải: “Về mặt lý thuyết thì đúng là . ai thể chứng minh đây là gỗ Kiến Mộc thật?”
" là một vài chỉ của nó trùng khớp với cơ sở dữ liệu của em. Thế nhưng bản những dữ liệu đó cũng ghi chú rõ ràng là những truyền thuyết từng chứng thực."
"Ngay cả các chỉ cũng ghi rõ là thể kiểm chứng, rõ nguồn gốc."
"Thế nên em dám khẳng định đây thực sự là gỗ Kiến Mộc."
Hạ Sơ Kiến phẩy tay để tâm: “Mặc kệ nó Kiến Mộc .”
"Thứ chị ưng , chị sẽ mang về để trong phòng."
Chỉ riêng phần ngọc thạch vàng kim lấp ló bên trong lớp vỏ bạch ngọc khiến cô mê mẩn . Huống hồ, thứ ngọc vàng kim đó còn tỏa ánh sáng mờ ảo, càng cho nó mang một vẻ phi phàm thoát tục. Vừa một cái, cô rời tay.
Thất Lộc nhắc nhở: “Thế còn cái két sắt khổng lồ thì ?”
Hạ Sơ Kiến thản nhiên: “Khóa nó , cứ coi như từng mở .”
Thất Lộc lo lắng: “Cựu Tổng đốc sát Hoắc tự tay xách cái rương . Nếu chủ nhân lấy đồ bên trong mà mở luôn cái ổ khóa , ngài chắc chắn sẽ nghi ngờ.”
Hạ Sơ Kiến suy nghĩ một lúc: “Vậy chúng kiếm một món đồ khối lượng tương đương bỏ thế là chứ gì?”
Thất Lộc đồng ý: “Cách tồi.”
"Thứ em cân thử, nó nặng xấp xỉ vàng ròng."
Hạ Sơ Kiến reo lên: “Thế thì lấy nguyên vali vàng ròng tự nhiên của chị nhét ?”
Cái vali vàng đó cô mang về từ chỗ cô mẫu, đến giờ vẫn "qua mắt" ai cả…
Thất Lộc đáp: “Khối lượng vẻ tương đương, thể thử xem .”
Hạ Sơ Kiến hành động vô cùng chớp nhoáng. Cô cẩn thận bọc khối điêu khắc , nhét ba lô. Sau đó, cô khởi động lớp cơ giáp tàng hình, lặng lẽ bay khỏi chiếc chiến cơ nhỏ. Khi về đến cửa phòng thí nghiệm của Hạ Viễn Phương, cô mới hiện hình, nghênh ngang .
Trở về phòng, cô lao ngay phòng để quần áo, kéo chiếc vali kéo . Bên trong là vàng ròng tự nhiên đầy ắp! Đây là thành quả "đào mỏ" của Tiểu Cửu Tương tại một mỏ vàng mini chất lượng cao Lục Mang Tinh dạo nọ.
Thất Lộc bảo Hạ Sơ Kiến xách chiếc vali lên để cân, báo cáo: “Chủ nhân, vali vàng mà nặng gần như y đúc với bức điêu khắc . Chỉ lệch vài gram thôi. Chút khác biệt nhỏ xíu , lẽ cựu Tổng đốc sát Hoắc sẽ thể nào nhận , đúng ạ?”
"Ngay cả kích thước của cái vali cũng xấp xỉ cái két sắt khổng lồ nữa!"
Hạ Sơ Kiến cẩn thận: “Vẫn nên ỷ y may rủi.”
"Chúng lấy bớt vài gram , cố gắng chính xác đến từng miligram."
Việc đối với Thất Lộc dễ như trở bàn tay. Nó điều khiển cánh tay cơ giáp của Hạ Sơ Kiến, biến nó thành một chiếc cân điện t.ử siêu chính xác, tỉ mỉ gắp từng chút vàng .
Thất Lộc : “Đây là 7.35 gram vàng, độ sai khống chế 1/1000.”
Hạ Sơ Kiến gật đầu hài lòng: “Chắc là đủ . Nếu đối phương còn phát hiện thì tự mà mở két.”
Thất Lộc phụ họa: “Vậy chúng hãy chờ xem kịch !”
Hạ Sơ Kiến mặc nguyên bộ đồ huấn luyện dã ngoại, mang theo chiếc vali đầy ắp vàng ròng, dùng chế độ tàng hình chuồn qua cửa sổ phòng ngủ, chiếc chiến cơ nhỏ. Sau đó, cô khéo léo chuyển bộ vàng từ chiếc vali tiêu chuẩn sang chiếc két sắt khổng lồ, thế hảo cho bức điêu khắc gốc cây lấy .
Vừa vặn , chỗ vàng đó chất đầy khít cái két. Không thừa một li, thiếu một tấc. là thêm một chút thì đầy, bớt một chút thì vơi. Một sự thế quá mức hảo.
Hạ Sơ Kiến tươi rạng rỡ, dùng chiếc chìa khóa khóa cái két lớn , cất chìa khóa chiếc két sắt mặt quỷ nhỏ bé.
Khi cánh cửa của chiếc két nhỏ đóng , ở vị trí của cái "bàn cờ" ban nãy hiện lên năm cái lỗ nhỏ phát những tia sáng nhấp nháy. Ngay đó, "bàn cờ" bắt đầu tự động xoay tròn, cho đến khi khôi phục hình dáng của khuôn mặt quỷ ban đầu thì mới dừng .
Hạ Sơ Kiến thử mở , nhưng nó cứng đơ như đá. Rõ ràng, mở chiếc két sắt nữa thì bắt buộc "lấy máu" từ đầu.
Hạ Sơ Kiến miệng vết thương mới liền ngón tay, chẳng đ.â.m chọc thêm nào nữa. Cô tặc lưỡi: “Cứ .”
"Sáng mai chị sẽ qua đây, danh chính ngôn thuận mang cái két sắt bự về nhà."
Đương nhiên cô thể cứ thế lén lút ôm nó về. Mới ban ngày còn từ chối đề nghị của Hoắc Ngự Sân, tối đến âm thầm đem về, ai chẳng cô đang giở trò quỷ…
Thất Lộc ngớt lời tâng bốc: “Chủ nhân tính toán chu quá!”
"Chủ nhân quá đỉnh!"
"Chủ nhân bây giờ còn lợi hại hơn cả cựu Tổng đốc sát Hoắc nữa cơ!"
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thôi đủ đấy, cái thằng nhóc mồm mép càng ngày càng trơn tuột, bước đầu lộ rõ bản chất nịnh thần .
…
Hạ Sơ Kiến lặng lẽ về phòng ngủ, chui qua cửa sổ đang lơ lửng giữa trung. Sau khi đóng cửa sổ cẩn thận, cô mới tắt chế độ tàng hình của cơ giáp.
Cô thừa , khi ở trong phòng ngủ của , dù là ai cũng sẽ dám dùng tinh thần lực để rình coi cô. Hoắc Ngự Sân càng bao giờ trò đê tiện đó. Ngay cả Xa Trúc Nhân cũng tôn trọng quyền riêng tư của cô. Hạ Sơ Kiến tin tưởng lời đảm bảo của bà.
Cô cất chiếc vali phòng để quần áo, lấy khối điêu khắc mới "nhập lậu" từ chiến cơ . Đặt khối điêu khắc lên tủ đầu giường, cô phòng tắm vệ sinh cá nhân. Khi trở , vì vài cuốn tiểu thuyết mạng để dễ ngủ như khi, cô cầm khối điêu khắc lên ngắm nghía, vuốt ve nỡ rời tay.
Những ngón tay cô cứ miết miết gốc Kiến Mộc chạm khắc từ loại gỗ xanh ngả tím, ánh mắt dừng bức tượng nam nhân tán cây.
Ban nãy, vì phần "vàng bên trong, ngọc bên ngoài" của loại Quy Khư Hồn Ngọc cho mờ mắt, cô kỹ khuôn mặt của nam nhân. Giờ , cô mới thấy dung mạo của cực kỳ bình thường, chẳng nét nào nổi bật.
nếu nhất định tìm một điểm đáng khen, thì đó chính là khí chất bao la như biển lớn, toát lên sự độ lượng, vĩ đại và khoan dung.
Chính khí chất khiến cô hề cảm thấy khó chịu. Chắc hẳn đúng như lời Xa Trúc Nhân , nó mang ác ý. Thứ chắc chắn liên quan gì đến Cổ Thần lũ quyến tộc của chúng, cũng chẳng dính dáng đến Di loại, Di loại cấp cao Trùng tộc. Nhất là bọn Trùng tộc, nếu bức tượng vương vất dù chỉ một chút khí tức của chúng, thì cún con Tứ Hỉ chắc chắn sẽ là đứa đầu tiên ngửi thấy!
Hạ Sơ Kiến thầm tính toán, sáng mai nhất định dắt Tứ Hỉ phòng ngủ một vòng để kiểm tra... Cẩn tắc vô áy náy.
Ánh mắt cô chất liệu của khối Quy Khư Hồn Ngọc mê hoặc. Trước đây cô chỉ đam mê vàng ròng, giờ mới phát hiện , loại Quy Khư Hồn Ngọc mang cùng một sắc vàng cũng lộng lẫy và quyến rũ kém.
Tuy nhiên, ngắm nghía bao lâu, Hạ Sơ Kiến cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến. Còn nhanh hơn cả khi cô những bộ tiểu thuyết mạng chán ngắt thường ngày. Cô ngáp một cái dài, tiện tay đặt khối điêu khắc lên tủ đầu giường, kéo tấm chăn mỏng đắp lên chìm giấc ngủ êm đềm.
Chẳng bao lâu , cô bắt đầu chìm những giấc mơ.