Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1636: Không uổng phí

Cập nhật lúc: 2026-09-07 08:31:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Trần Ngôn Quân trả lời mà sang Triệu Bạch Nghi nãy giờ vẫn im lặng, hỏi: “Bạn học Triệu, còn thì ?”

 

​Triệu Bạch Nghi là sinh viên chuyển trường từ Đại học Bắc Thần sang Đại học Quân sự Hoàng gia Số 1 của đế quốc. Ngành học thực chất là ngành cô yêu thích. Chỉ là vì nhận lời gửi gắm của khác, cô mới đành chuyển đến đây và cố gắng bám trụ đến tận năm ba.

 

​Cô gượng , đáp: “ vẫn chính thức nghiệp mới cân nhắc đến chuyện việc .”

 

​Giang Thắng ngạc nhiên: “Cân nhắc chuyện việc á? chúng đang học trường quân sự mà! Tốt nghiệp xong nhập ngũ thì còn cái gì?!”

 

​Triệu Bạch Nghi nhạt vẻ đồng tình, hờ hững : “Lúc chuyển trường đến đây, nhà trường hứa rằng khi nghiệp, sẽ quyền tự do lựa chọn.”

 

​Trần Ngôn Quân đăm chiêu suy nghĩ: “... Cậu đãi ngộ ? Tại thế?”

 

​Triệu Bạch Nghi mỉm : “Chắc là vì thành tích thi đại học của xuất sắc chăng.”

 

​Trần Ngôn Quân nhướng mày: “Thành tích thi đại học xuất sắc? Cậu thi cùng đợt với bọn ?”

 

​Triệu Bạch Nghi đầy ẩn ý đáp: “Có chứ, năm đó là Á khoa kỳ thi đại học quốc của đế quốc.”

 

​" , thành tích của Thủ khoa lẽ là thành tích thực. Thế nên, thực tế mới là Thủ khoa."

 

​Cô dứt lời, sắc mặt tất cả trong phòng học đều trầm xuống, bầu khí tức khắc trở nên căng thẳng.

 

​Triệu Bạch Nghi bất động thanh sắc đ.á.n.h giá bọn họ, trong lòng thầm kinh ngạc. Hạ Sơ Kiến thực chất chỉ học cùng lớp với đám vỏn vẹn một năm. Hai năm nay cô mặt, ngờ đám vẫn một lòng một hướng về cô như

 

cũng chẳng bận tâm. Triệu Bạch Nghi sự kiêu ngạo của riêng . Cô vươn chiếc cổ thiên nga thon thả, lạnh nhạt : “ các đều cho rằng Hạ Sơ Kiến mới là Thủ khoa kỳ thi đại học năm đó. thành tích của cô vốn dĩ là đồ giả. mới là Thủ khoa thực sự.”

 

​Trần Ngôn Quân đập mạnh nắm đ.ấ.m xuống bàn: “Triệu Bạch Nghi! Cậu ăn cho cẩn thận!”

 

​"Thành tích của lớp trưởng chúng hệ thống điều khiển trung tâm của đế quốc công nhận! Đến lượt quyền quyết định thừa nhận chắc?!"

 

​"Cậu bất quá chỉ là kẻ tài hèn sức mọn, thi lớp trưởng chúng nên mới ghen ăn tức ở mà buông lời phỉ báng!"

 

​Triệu Bạch Nghi cũng chẳng e dè Trần Ngôn Quân, khẩy: “ phỉ báng cô á?!”

 

​"Các chắc là thành tích suốt ba năm cấp ba của cô lẹt đẹt thế nào nhỉ!"

 

​Nói , cô kéo một màn hình ảo , hiển thị bảng điểm ba năm cấp ba của Hạ Sơ Kiến cho xem.

 

​"Các ! Thành tích thê t.h.ả.m thế cơ mà! Đến tận nửa đầu năm lớp 12 vẫn còn đội sổ của lớp!"

 

​"Với cái bảng điểm như , các bắt tin rằng đột nhiên trong kỳ thi nghiệp nửa đầu năm lớp 12, cô thi Á khoa Quy Viễn ?!"

 

​"Rồi nửa năm thi đỗ Thủ khoa đại học đế quốc?!"

 

​"Thành tích kiểu !"

 

​"Thành tích là nỗ lực từng bước một, lên từ thấp một cách vững chắc!"

 

​"Thành tích thi đại học của Hạ Sơ Kiến rõ ràng là giả!"

 

​"Hệ thống trung tâm của đế quốc công nhận thì ? Điều đó thể chứng minh cô ngụy tạo kết quả!"

 

​Trần Ngôn Quân thẳng mắt Triệu Bạch Nghi, sấn tới mặt cô , chỉ thẳng màn hình ảo và lớn: “Chỉ những kẻ tư chất tầm thường như mới cần nỗ lực từng bước một lên!”

 

​"Thiên tài như lớp trưởng của chúng đều phát triển theo kiểu nhảy vọt!"

 

​"Cậu tại thành tích cấp ba của luôn ở mức mấp mé đội sổ ?!"

 

​"Bởi vì duy nhất của , từ lúc bắt đầu học cấp ba ốm đau liệt giường! Liên tục viện!"

 

​"Cậu mất nguồn thu nhập, gánh vác viện phí đắt đỏ cho . Cậu họ hàng bạn bè để vay mượn, cũng chẳng tài sản thừa kế nào của gia tộc để nương tựa!"

 

​"Để duy trì sự sống cho bản duy nhất, buộc thêm!"

 

​"Trong khi ung dung trong phòng học, mỗi ngày chỉ việc ăn với học và thi, thì vật lộn bôn ba giữa dòng , việc quần quật để kiếm từng bữa ăn và tiền t.h.u.ố.c thang!"

 

​"Trong cảnh như , việc thể duy trì tất cả các môn học ở mức điểm liệt là một kỳ tích , hiểu ?!"

 

​"Không thông minh, mà là thời gian!"

 

​"Cậu tại điểm thi nghiệp cấp ba của đột nhiên tăng vọt ?!"

 

​"Vì bệnh tình của duy nhất cuối cùng cũng thuyên giảm và xuất viện!"

 

​"Cậu còn oằn gánh vác áp lực mưu sinh nữa, nên mới thể tâm ý tập trung việc học!"

 

​"Thế nên chỉ trong một tháng, vươn lên thành Á khoa Quy Viễn."

 

​"Nửa năm đó, xuất sắc giành luôn vị trí Thủ khoa đế quốc! Chuyện gì mà thể hiểu nổi chứ?!"

 

​Trần Ngôn Quân nắm rõ cảnh gia đình của Hạ Sơ Kiến. Bởi vì trai Trần Ngôn Thịnh đều là fan ruột của cô. Họ theo dõi tin tức liên quan đến Hạ Sơ Kiến Tinh Võng, cẩn thận thu thập, chắt lọc thông tin, dần dần chắp vá bức tranh về cuộc sống của cô khi đại học. Càng tìm hiểu, họ càng thêm khâm phục sát đất con gái nghị lực .

 

​Vì thế, những lời đều bằng chứng rõ ràng, khiến Triệu Bạch Nghi nhất thời cứng họng.

 

​Cô cau mày hỏi : “Cậu gì cơ? Hạ Sơ Kiến chỉ một duy nhất ? Ba năm cấp ba cô còn chăm sóc nhà viện ư?”

 

​Trần Ngôn Quân khẩy: “Đến việc đó cũng mà dám chạy đến lớp bọn . Là kẻ nào xúi giục đến đây khiêu khích lớp trưởng của chúng ?!”

 

​"Cũng may lớp trưởng chúng xuất sắc, nghiệp sớm rời , còn ở đây lãng phí thời gian nữa!"

 

​"Nếu , ngày nào cũng đối mặt với loại chuyên bới lông tìm vết như , lo sống nổi đến lúc nghiệp !"

 

​Triệu Bạch Nghi khó hiểu: “... Sao sống nổi đến lúc nghiệp? Sức khỏe của !”

 

​Giang Thắng chen ngang: “Cậu điều tra lớp trưởng chúng nhiều như , chẳng lẽ là một sát thần, hễ thể động tay là quyết phí lời ?”

 

​"Cậu chống đối như , lỡ chọc giận , trực tiếp rút s.ú.n.g tiễn chầu Diêm Vương bằng một phát đạn đấy!"

 

​Triệu Bạch Nghi thu màn hình ảo, khẩy một tiếng: “Cô mà dám g.i.ế.c , cả đời cô cũng coi như xong!”

 

​" đến đây học là do Đại học Quân sự Hoàng gia Số 1 của đế quốc đưa đủ loại điều kiện ưu đãi để mời đến!"

 

​" giống các !"

 

​" thèm chuyện với các nữa, đây!"

 

​Triệu Bạch Nghi thu dọn sách vở, đeo cặp lên lưng bước nhanh khỏi phòng học.

 

​Cô quả thực cảm thấy chút quá sức chịu đựng. Tiên đế Đạm Đài Hoành Viễn đột ngột băng hà, những kẻ liên lạc với cô cũng bặt vô âm tín. Bây giờ cô chẳng . Cũng rõ Nữ đế hiện tại còn công nhận thỏa thuận

 

​Triệu Bạch Nghi suy nghĩ. Ra khỏi phòng học, cô quyết định vẫn nên gửi một tin nhắn cho điện thoại liên lạc .

 

​…

 

​Sau khi Triệu Bạch Nghi rời , cả lớp Tiêm tinh hạm chìm im lặng một lúc.

 

​Trần Ngôn Quân hít sâu một , lên tiếng: “Ban đầu định gia nhập Hạm đội Tinh tế Số 5, đến cấp cho lớp trưởng.”

 

​" ngờ, ngay lúc dầu sôi lửa bỏng , lớp trưởng ... ép nghỉ phép."

 

​"Mọi thấy đấy, dù đến chức Đoàn trưởng trong quân đội, nhưng nếu cô thế cô, vẫn chẳng gì đảm bảo an cả..."

 

​Cậu khiến đều trầm mặc. Bọn họ tuy chỉ là sinh viên trường quân đội, nhưng là lũ mọt sách màng thế sự.

 

​Trên Tinh Võng sớm m.ổ x.ẻ ngọn nguồn vụ "nghỉ phép" của Hạ Sơ Kiến một cách thấu triệt. Chỉ là đó, thế lực nào nhúng tay , xóa sạch chủ đề liên quan đến việc phong quân hàm cho cựu kỹ sư Liên bang Tây Mã Nội Lợi – Allen David, cũng như việc Đoàn trưởng Hạ Sơ Kiến " nghỉ phép". Bây giờ bọn họ tìm hiểu cũng tra thông tin gì nữa.

 

hành động đó càng chứng minh những tin đồn đó là sự thật! Có kẻ tật giật mới bịt miệng dư luận, ngăn chặn thông tin lan truyền.

 

​Lớp trưởng lập bao nhiêu chiến công hiển hách như mà vẫn chèn ép trong quân đội, nghĩ đến mà trong lòng họ đều thấy uất ức.

 

​Một lát , Trần Ngôn Quân kiên định : “ nhất định sẽ theo lớp trưởng.”

 

​" sẽ gửi tin nhắn hỏi xem khi nào kỳ 'nghỉ phép' của kết thúc, chắc chắn sẽ phân về quân đoàn của ."

 

​Giang Thắng lập tức hưởng ứng: “Tính cả nữa! Dù cũng lính, theo ai mà chẳng giống ?”

 

​"Đi theo lớp trưởng, chỉ cơ hội lập công lớn, mà còn thể giúp chống đám ngưu quỷ xà thần bên ngoài !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1636-khong-uong-phi.html.]

 

​Lời của như tiếp thêm sức mạnh cho những còn . Tất cả đều bày tỏ mong cùng quân đoàn với Hạ Sơ Kiến, trở thành cấp và là hậu phương vững chắc cho cô.

 

​Trần Ngôn Quân vô cùng xúc động. Cậu nắm tay , tuyên bố: “Lớp Tiêm tinh hạm của chúng là một tập thể gắn kết!”

 

​"Chúng gây chuyện, nhưng cũng tuyệt đối cho phép bất cứ kẻ nào bắt nạt của chúng !"

 

​Mọi cùng nắm tay thề nguyện: “Sau lớp trưởng ở Hạm đội Tinh tế Số 5 sẽ còn đơn độc nữa!”

 

​Vốn dĩ vài định đăng ký Hạm đội Tinh tế Số 4, nhưng khi nghĩ đến con và năng lực của Hạ Sơ Kiến, họ đều cảm thấy theo hiểu rõ gốc gác vẫn là an và đáng tin cậy hơn cả.

 

​Lúc , Trần Ngôn Quân mới gửi tin nhắn cho Hạ Sơ Kiến.

 

​Sau khi Hạ Sơ Kiến nghiệp sớm, tài khoản nội bộ của cô trong trường khóa. Những nhóm chat lớp đây đương nhiên cũng tự động rời khỏi. Bọn họ liên lạc với cô thì bắt buộc dùng các phương thức cá nhân khác. Chẳng hạn như kết bạn qua tài khoản đồng hồ quang não lượng tử.

 

​Hiện tại, trong lớp chỉ Trần Ngôn Quân kết bạn với cô.

 

​[Trần Ngôn Quân]: Lớp trưởng, khi nào kỳ nghỉ phép của kết thúc ? Bọn cũng chuẩn nhập ngũ , đều gia nhập quân đoàn của ở Hạm đội Tinh tế Số 5!

 

​…

 

​Lúc , ở khu Tây 150 hành tinh Thiếu Phủ, đồng hồ điểm 9 giờ tối.

 

​Hạ Sơ Kiến và Hoắc Ngự Sân mới dỗ đám nhỏ ngủ ở phòng riêng của chúng. Thấy bọn nhỏ ngủ say, cô và mới ngoài.

 

​Hoắc Ngự Sân vốn nán trò chuyện thêm một lúc, nhưng thấy Hạ Sơ Kiến ngáp một cái liền bảo: “Em nghỉ ngơi sớm .”

 

​"Ngày mai em định gì?"

 

​Mắt Hạ Sơ Kiến đảo một vòng, cô đáp: “Ngày mai... em định lái chiến cơ ngoài dạo một vòng.”

 

​Hoắc Ngự Sân nheo mắt: “Anh thể hỏi phạm vi 'dạo một vòng' của em là ở ?”

 

​Hạ Sơ Kiến tủm tỉm: “... Không .”

 

​Hoắc Ngự Sân sâu mắt cô: “Vậy thể cùng ?”

 

​Hạ Sơ Kiến xua tay: “Anh cứ ở nhà tập phục hồi chức năng cho .”

 

​"Sáng mai em sẽ d.ư.ợ.c thiện cho . Lần hứa mà em bận quá ."

 

​Hoắc Ngự Sân gật đầu: “Anh sẽ cố gắng hồi phục trạng thái nhất trong thời gian ngắn nhất.”

 

​"Sau em gì, tuyệt đối thể đồng hành cùng em."

 

​Hạ Sơ Kiến ngẫm nghĩ một lát : “Cũng .”

 

​"Ngày mai em thăm dò đường ."

 

​"Đợi đến lúc vạn sự sẵn sàng chỉ thiếu gió đông, em sẽ gọi ."

 

​"Anh thể 'gió đông' của em."

 

​Hạ Sơ Kiến tự thấy ăn quá đỉnh, ha hả đầy đắc ý.

 

​Hoắc Ngự Sân: “...”

 

​Khóe miệng khẽ giật, đáp lời: “Vậy sẽ mỏi mắt mong chờ.”

 

​Hai chia tay, ai nấy trở về phòng ngủ của .

 

​Hoắc Ngự Sân ngủ ngay. Anh phòng việc nhỏ bên trong phòng ngủ, lắp ráp một bộ thiết tập thể hình và bắt đầu luyện tập phục hồi.

 

​Về phần Hạ Sơ Kiến, vốn định tắm rửa đ.á.n.h răng ngay khi về phòng, nhưng đúng lúc thấy gửi tin nhắn. Mở xem, ngờ là Trần Ngôn Quân – bạn cùng lớp đại học của cô.

 

​Những kỷ niệm cũ bỗng chốc hiện về khiến cô thẫn thờ một chốc. Tuy nhiên, cô nhanh chóng thu dòng suy nghĩ, tập trung tin nhắn.

 

​Hóa nhắn để thông báo rằng cả bọn sắp nhập ngũ, và xin quân đoàn của cô ở Hạm đội Tinh tế Số 5!

 

​Ý kiến cũng tồi nha!

 

​Hạ Sơ Kiến lười nhắn tin phản hồi, liền gửi luôn lời mời gọi video cho Trần Ngôn Quân.

 

​Sau khi gửi tin nhắn, nhóm Trần Ngôn Quân vốn hi vọng Hạ Sơ Kiến sẽ trả lời ngay. Bọn họ cũng chẳng cô đang nghỉ phép ở phương trời nào, còn lệch múi giờ lớn. Nên cả bọn đang tính thu dọn đồ đạc về.

 

lúc đó, Trần Ngôn Quân thấy tiếng "tít tít" báo cuộc gọi video đến từ chiếc đồng hồ quang não lượng tử. Cậu cúi xuống , lập tức mừng rỡ reo lên: “Lớp trưởng gọi video với tớ !”

 

​"Mọi chào lớp trưởng một tiếng ?!"

 

​Các bạn học khác cũng phấn khích hẳn lên, nhao nhao hối thúc: “Mau mau mau! Nghe máy !”

 

​Trần Ngôn Quân bấm "chấp nhận".

 

​Rất nhanh, một màn hình ảo hiện mắt họ. Bọn họ dùng phông nền ảo, để lộ bối cảnh là căn phòng học quen. Bảy cái đầu xúm với , vẫy tay chào Hạ Sơ Kiến.

 

​"Ha ha! Chào lớp trưởng!"

 

​"Chúc Đoàn trưởng Hạ hồng phúc tề thiên!"

 

​Hạ Sơ Kiến ngờ đều đang ở đó, bất giác híp cả mắt. Cô đáp lời: “Chào các ! Những hạm trưởng Tiêm tinh hạm tương lai!”

 

​Trần Ngôn Quân : “Lớp trưởng khách sáo quá!”

 

​"Vị trí hạm trưởng của con tàu Tiêm tinh hạm đầu tiên chắc chắn thuộc về Thiếu tướng Hạ tương lai !"

 

​Hạ Sơ Kiến hào hứng: “Cảm ơn lời chúc của , sẽ cố gắng hết sức!”

 

​Giang Thắng vội chen : “Lớp trưởng, tất cả chúng đều gia nhập quân đoàn của ở Hạm đội Tinh tế Số 5!”

 

​"Cậu thể nghĩ cách nào sắp xếp cho bọn về trướng ?"

 

​Hạ Sơ Kiến nhíu mày, hỏi: “Sao các nhập ngũ lúc ?”

 

​"Không còn một năm nữa mới nghiệp đại học ?"

 

​Trần Ngôn Quân giải thích: “Đế quốc hiện đang tuyên chiến với Trùng tộc. Về cơ bản, tất cả sinh viên năm ba và năm tư của các trường quân sự đều yêu cầu nhập ngũ.”

 

​"Nếu chúng nhập ngũ bây giờ, điểm tín chỉ của năm thứ tư sẽ miễn phí, đảm bảo năm thể thuận lợi nghiệp."

 

​Hạ Sơ Kiến gật gù: “Chính sách ưu đãi cũng khá đấy.”

 

​" mà, các là lớp chuyên ngành Tiêm tinh hạm mà?"

 

​"Tại đợi để lên tàu Tiêm tinh hạm, mà gia nhập Hạm đội Tinh tế Số 5?"

 

​Trần Ngôn Quân đáp: “Tàu Tiêm tinh hạm trong danh sách lực lượng tác chiến đợt đầu, bây giờ mà lên đó thì chẳng cơ hội lập công !”

 

​Ngô Hàng bổ sung: “Trận chiến đầu tiên của đế quốc chống Trùng tộc sẽ sự tham gia của cả Hạm đội Tinh tế Số 5 và Hạm đội Tinh tế Số 4.”

 

​"Ban đầu chúng cũng đắn đo giữa hai hạm đội ."

 

​" nghĩ đến việc lớp trưởng đang ở Hạm đội Số 5, chúng quyết định cùng đăng ký đó."

 

​"Dưới sự chỉ huy của , chúng nhất định sẽ là hậu phương vững chắc nhất!"

 

​Giang Thắng khẳng định chắc nịch: “Cậu sẽ bao giờ chiến đấu đơn độc nữa! Chúng là những thành viên cốt cán trung thành nhất của !”

 

​Hạ Sơ Kiến vô cùng cảm động, : “Cảm ơn các ! Có các , quãng đời sinh viên đại học của còn gì hối tiếc nữa!”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...