Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 1676: Một tấc cũng không nhường
Cập nhật lúc: 2026-09-08 08:13:06
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , tầng lớp quyền quý đang phát điên, dội b.o.m tin nhắn tới tấp hòm thư của Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng Quân bộ:
“Các thể thế! Người nhà vẫn còn kẹt Thiếu Phủ Tinh! Bọn họ thể chen chúc chung một khoang với đám bình dân cơ chứ!”
“Chúng bỏ tiền mua vé khoang Hạng Nhất, dựa mà tự ý hủy bỏ?! Thật là vô lý!”
…
Hàng loạt tin nhắn đổ về khiến ngay cả Dung Thối Địch cũng phần choáng ngợp. Ông vội vàng đ.á.n.h điện cho Hạ Sơ Kiến.
【Tổng Tham mưu trưởng Dung Thối Địch】: Trung tá Hạ, lệnh thiết quân luật của cô quyết đoán, nhưng cần điểm dừng, nên quá lên như .
Nhìn thấy dòng tin nhắn của Dung Thối Địch, Hạ Sơ Kiến coi như vô hình, thẳng tay tắt luôn cửa sổ liên lạc. Nực ! Thiết quân luật mà còn du di ngoại lệ thì còn gọi gì là thiết quân luật nữa?! Hạ Sơ Kiến dĩ nhiên gạt phăng yêu sách.
Thế nhưng cây lặng mà gió chẳng ngừng, rốt cuộc vẫn kẻ cậy thế tìm đến tận cửa. Tên thậm chí còn sử dụng hẳn tài khoản quân sự để kết nối trực tiếp với cô.
Nếu liên lạc qua quang não cá nhân, cô thừa sức phớt lờ. đây là tài khoản của Quân bộ, nếu cô lơ, đối phương sẽ lấy cớ đó để quy cho cô tội "cản trở quân cơ". Dù thực chất chẳng cái "quân cơ" c.h.ế.t tiệt nào ở đây cả, nhưng chỉ cần cô bắt máy, sẽ cớ để vu khống. Vậy nên, Hạ Sơ Kiến đành miễn cưỡng chấp nhận cuộc gọi.
Phía bên màn hình video là một đàn ông trạc ngũ tuần, diện mạo bảo dưỡng cực kỳ . Thoạt đây là kẻ quen thói kẻ cả, cao xuống khác.
Tuy nhiên, thái độ của ông đối với Hạ Sơ Kiến khá hòa nhã. Ông nở nụ , cất lời: “Trung tá Hạ ? Thật sự cảm ơn Trung tá xoay chuyển tình thế, đẩy lùi cuộc tấn công của Trùng tộc, cứu sống bao sinh mạng Thiếu Phủ Tinh chúng .”
Hạ Sơ Kiến mặt lạnh tanh, điềm nhiên đáp: “Xin hỏi ngài là ai? Tài khoản quân sự sinh để dùng việc chào hỏi khách sáo.”
Người đàn ông vội : “Là của ! Xin cô! là Cừu Bá Nhân, Tổng Giám đốc xưởng sản xuất s.ú.n.g máy thông minh trực thuộc Tập đoàn Công nghiệp Quân sự Tông Thị. Gia tộc Cừu Thị chúng cũng mang tước vị Nam tước...”
Hạ Sơ Kiến ngắt lời cái rụp: “Có việc gì thì mau, thì cúp máy. Chỗ đang là chiến trường, thời gian ngài kể lể gia phả .”
Sắc mặt Cừu Bá Nhân thoáng chốc khó coi. Với địa vị và phận của ông , từ nhỏ đến lớn từng ai dám tỏ thái độ lồi lõm như ! tình hình đang nước sôi lửa bỏng, duy nhất thể giúp ông lúc chỉ Hạ Sơ Kiến. Nuốt cục tức trong, ông tiếp tục gượng: “Chuyện là thế ... Con cháu nhà vốn dĩ mua vé khoang Hạng Nhất của phi thuyền để rời khỏi Thiếu Phủ Tinh, nhưng đột nhiên nhận thông báo khoang Hạng Nhất hủy. Bây giờ mỗi chỉ một vé thường, tương ứng với một ghế .”
"Bọn trẻ nhà từ nhỏ sống trong nhung lụa, quen việc ... chen chúc với lạ. Hơn nữa, chúng nó mang theo khá nhiều thú cưng, lũ thú cũng cần gian rộng rãi để hoạt động, nhỡ bó gối mười mấy tiếng phi thuyền, chúng nó sẽ trầm cảm mất.
Thêm nữa, nay con cháu du lịch thăm đều chỉ khoang Hạng Nhất. Và chúng đàng hoàng bỏ tiền mua vé, thậm chí chấp nhận trả giá gấp đôi để mua . Bây giờ cảng gian Thiếu Phủ Tinh quản lý quá lộn xộn, chèn ép cũng chẳng kêu ai. Rất mong Trung tá Hạ nể tình giúp đỡ, ân tình , gia tộc Cừu Thị chúng sẽ ghi lòng tạc !"
Ông vỗ n.g.ự.c cái bộp, thề non hẹn biển rằng nhất định sẽ nhớ kỹ món nợ ân tình .
Hạ Sơ Kiến quen với kiểu ăn , cũng chẳng thèm nể nang: “Cừu gia nhà ngài là cái thá gì? Ân tình của ngài to tát lắm ? To hơn thánh chỉ ? Quan trọng hơn quân lệnh ?”
Cừu Bá Nhân sượng trân, vội vã phân bua: “Làm gì chuyện đó! Ân tình của Cừu gia dám sánh với thánh chỉ quân lệnh . mà... nếu cô cần...”
Hạ Sơ Kiến giơ tay chặn : “Nói cho ngài , những gì đang chính là thi hành thánh chỉ của Bệ hạ và quân lệnh của Quân bộ. Ngài bảo nể tình ngài, tức là trái thánh chỉ, trái quân lệnh. Ngài xem, nên ngài, Bệ hạ và Quân bộ?”
Thấy Hạ Sơ Kiến khéo léo đùn đẩy trách nhiệm lên đầu Bệ hạ và Quân bộ, Cừu Bá Nhân nheo mắt, gằn giọng: “Trung tá Hạ, Bệ hạ hiện đang dưỡng bệnh trong khoang y tế, lấy thánh chỉ? Còn về quân lệnh... Tổng trưởng Dung đích đỡ cho chúng , lẽ nào đó tính là lệnh của Quân bộ?”
Hạ Sơ Kiến mỉm : “Thế ? Vậy ngài bảo Tổng trưởng Dung nhắn tin cho . Nhớ là dùng tài khoản chính thức của Hội nghị Liên tịch Tham mưu trưởng Quân bộ gửi nhé, dùng tài khoản cá nhân thì tính. Nhận tin nhắn đó, sẽ coi đó là quân lệnh.”
Mặt Cừu Bá Nhân đỏ lựng lên. Mấy chuyện cửa thế , trong giới đều ngầm hiểu với , chứ ai đời mang tài khoản chính thức của Quân bộ để gửi thông báo bao giờ! Làm ăn thế mà c·hết dở!
Ngay cả ông cũng chỉ dám mượn tài khoản của một tên thư ký tép riu để gọi video cho Hạ Sơ Kiến, chứ quyết để tì vết nào cho nắm thóp Dung Thối Địch…
Ông hít sâu một , xuống nước: “Trung tá Hạ, thực đó cũng phi thuyền bao trọn nguyên chuyến để bay , mang theo vỏn vẹn hai ngàn . Cô chỉ cần du di một chút, để con cháu nhà cái khoang Hạng Nhất thôi, chuyện nhỏ như cũng ?”
Hạ Sơ Kiến ông với ánh mắt đầy quái dị. Lão già coi là con ngốc chắc?
Nói lùi một vạn bước, nếu ông hưởng đặc quyền, thì cũng bỏ cái giá tương xứng chứ... Đằng , ông những đưa chút lợi ích thiết thực nào, mà còn định dùng cái "ân tình của Cừu gia" rẻ rúng để đuổi khéo cô. Cừu gia là cái thá gì chứ? Cô mà cần mang nợ ân tình thì đầy đáng tin cậy hơn cái nhà Cừu Thị ! Thế là coi khinh cô quá mức …
Hạ Sơ Kiến nghiêm mặt đanh giọng: "Ông Cừu, yêu cầu vô lý của ngài đừng bao giờ nhắc nữa. Ngài tình hình hiện tại đang nguy cấp đến mức nào ?! Thế mà ngài vẫn mười chiếm trọn một khoang Hạng Nhất ?!
Ngài , nếu dồn khoang Hạng Nhất theo quy định một một ghế, sức chứa thể lên đến năm vạn ! Năm vạn tương đương với năm vạn mạng sống đấy! Các nghĩ cái quái gì trong đầu ? Mạng của lũ ch.ó mèo nhà ngài còn quan trọng hơn cả mạng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-1676-mot-tac-cung-khong-nhuong.html.]
Cừu Bá Nhân cũng những lời của Hạ Sơ Kiến chọc tức, lạnh lùng nhạt: “Nếu Trung tá Hạ hỏi thẳng, thì cũng ngại thật: , mạng lũ ch.ó mèo nhà đáng giá hơn mạng của lũ bình dân nhiều! Hơn nữa, chúng trả tiền mua vé đàng hoàng, đó chính là một bản hợp đồng dân sự! Các quyền xé bỏ hợp đồng! Cô thế là vi phạm tinh thần khế ước!”
Hạ Sơ Kiến lạnh: “Ông Cừu, vẻ như ngài hiểu hai chữ 'thiết quân luật' nghĩa là gì thì !”
Ánh mắt Cừu Bá Nhân thoáng xao động. Làm ông hiểu "thiết quân luật" là gì chứ? Nếu hiểu, ông chẳng muối mặt tìm đến cái con cứng đầu cứng cổ ăn chung mâm !
Cố nén cục tức nghẹn ở cổ, ông tiếp tục nài nỉ: “Trung tá Hạ, dám xin cô nương tay chiến trường. Đây chỉ là chuyện sơ tán cỏn con thôi mà. Cô cần nguyên tắc đến mức một tấc cũng nhường thế ?”
Hạ Sơ Kiến thầm nhủ: Nếu cứng rắn đến cùng, chờ đám quyền quý các chuồn êm hết, thì ai thèm bận tâm đến mạng sống của những dân đen Thiếu Phủ Tinh nữa?! Không ép các đồng cam cộng khổ, thì trận đ.á.n.h cũng vô nghĩa.
Cô chỉ mỉm mà gì.
Cừu Bá Nhân bắt đầu nóng nảy: “Trung tá Hạ! Trung tá Hạ! Thật sự thể du di một chút ?! Chúng ... chúng mua vé đàng hoàng mà!”
Nói cũng chỉ mỗi một cái cớ là mua vé khoang Hạng Nhất. Làm như thế là to tát lắm bằng!
Hạ Sơ Kiến vẫn giữ nụ mỉm: “Nếu ông Cừu một mực ép linh động giải quyết, thì cũng là cách.”
Tinh thần Cừu Bá Nhân lập tức phấn chấn hẳn lên. Ông đinh ninh rằng Hạ Sơ Kiến cuối cùng cũng chịu khuất phục, vội vàng hỏi dồn: “Vậy chúng gì cô mới chịu linh động?”
Ông chắc mẩm rằng Hạ Sơ Kiến đang chuẩn giá... Thâm tâm ông vốn luôn coi thường cô. Một đứa bình dân thì mãi mãi chỉ là một đứa bình dân, hiểu giá trị của một ân tình từ quý tộc! Không cần ân tình, chẳng lẽ cô định đòi tiền mặt thẳng mặt ? Gia tộc Cừu Thị bọn họ thiếu gì tiền mà trả nổi!
Hạ Sơ Kiến ung dung đáp: “ cũng khó ngài . Ngài lo lắng chu cho con cháu như , đúng là phúc đức của bọn họ. Quyết định thế : Bọn họ cứ việc trả bộ vé khoang Hạng Nhất, chúng sẽ tiền 100%.”
Cừu Bá Nhân sững sờ: “Hả? Sao trả vé?”
Hạ Sơ Kiến nhún vai: “Vì chúng thể cung cấp dịch vụ tương xứng với tiền các bỏ . Thế nên, để duy trì cái gọi là 'tinh thần khế ước' mà ngài , chúng quyết định tiền. Và quy định chỉ áp dụng riêng cho con cháu nhà ngài, mà sẽ áp dụng cho tất cả những ai mua vé khoang Hạng Nhất.”
Ánh mắt Cừu Bá Nhân liên tục d.a.o động, ông nhịn hỏi vặn : “Thế nếu chúng chịu trả vé thì ?”
Hạ Sơ Kiến điềm nhiên đáp: “Điều đó đồng nghĩa với việc các mặc định đồng ý chuyển đổi vé khoang Hạng Nhất sang vé thường, mỗi một ghế. Bởi vì hiện tại, bộ phi thuyền gian Thiếu Phủ Tinh đều cải tạo thành kiểu một ghế cho mỗi . Chỉ như mới đạt sức chứa tối đa là 50 vạn mỗi chuyến.”
Sắc mặt Cừu Bá Nhân xanh mét: “...Trung tá Hạ, ăn buôn bán kiểu ép mua ép bán như thế?”
Hạ Sơ Kiến lạnh lùng: “ ăn buôn bán gì với ngài cả. Đây là thương lượng, mà là thông báo. Nếu ngài phục, vẫn khăng khăng đòi đặc quyền khoang Hạng Nhất để chở theo ch.ó mèo, thì cũng thôi.”
"Chúng sẽ tiền 100% cho ngài. Sau đó, ngài cứ việc gọi phi thuyền riêng tới mà rước con cháu cùng đám ch.ó mèo . tuyệt đối hé nửa lời, thậm chí còn chỉ đạo bên cảng gian ưu tiên cho phi thuyền riêng nhà ngài khởi hành ."
Hạ Sơ Kiến thấy đưa phương án như thế là quá đỗi nhân nhượng . Ai ngờ Cừu Bá Nhân xong nổi trận lôi đình: “Sĩ khả sát bất khả nhục! Trung tá Hạ hà cớ gì buông những lời xỉa xói móc mỉa đ.â.m thọc tim đen khác như thế!”
Hạ Sơ Kiến: “...”
Thực sự thể hiểu nổi não bộ của gã cấu tạo kiểu gì. Cô dứt khoát tắt luôn màn hình gọi video, đó lập tức ban bố một lệnh mới.
Quy định ghi rõ: Bất kỳ ai mua vé khoang Hạng Nhất nhưng chuyển đổi sang vé thường, thể đến ngay cảng mặt đất để nhận 100% tiền vé.
Vốn dĩ Hạ Sơ Kiến nghĩ rằng, với cái lệnh , đám nhà của bọn quyền quý sẽ tự phận mà thức thời. Trong cảnh dầu sôi lửa bỏng thế , lúc để bọn chúng giở thói sinh sự. Nào ngờ, cô đ.á.n.h giá quá cao chỉ thông minh của cái đám quý tộc đó.
Vậy mà ít kẻ hùng hổ kéo đến chọn phương án tiền…
Thấy cảnh tượng đó, Hạ Sơ Kiến mừng như bắt vàng. Cô lập tức lệnh cho binh sĩ Hạm đội Tinh tế 5 đuổi cổ bộ đám đó khỏi cảng gian. Bọn chúng ngơ ngác hiểu chuyện gì, gào thét chất vấn tại đuổi chúng . Câu trả lời bọn chúng nhận là: Vì trả vé, nên chúng còn tư cách bước lên tàu con thoi để rời nữa.
Lúc , đám quý tộc rởm mới tỉnh mộng, cuống cuồng van xin tiền nữa, đòi mua vé. Dĩ nhiên là từ chối thẳng thừng bộ.
Những tấm vé khoang Hạng Nhất của bọn chúng , ngay lập tức cảng mặt đất mở bán dạng vé thường. Một chỗ ở khoang Hạng Nhất dư sức tách thành một vạn tấm vé thường, mỗi vé một ghế !