Ta Ở Tinh Tế Làm Người Bình Thường - Chương 168: Bốc hỏa
Cập nhật lúc: 2026-07-17 07:18:15
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến hiểu ý, mỉm hỏi: “Vậy chúng qua khu Đông xem nhà nhé? , chị còn bao nhiêu tiền?”
Bình Quỳnh nghiến răng một cái : “Để chị gọi điện hỏi chị xem . Hôm qua chị mới chuyển cho bà... tám trăm nghìn .”
Hạ Sơ Kiến: “...”
nghĩ bản cũng chuyển gần một triệu cho cô út, cô liền cảm thấy nhẹ nhõm và đồng cảm hơn. Đều là một nhà cả, dù nếu bản cô cần dùng đến tiền, cô út chắc chắn cũng sẽ tiếc nuối gì mà đưa ngay.
Thế nhưng, khi Bình Quỳnh kết thúc cuộc gọi với , cả cô đột nhiên xìu xuống, tinh thần bay biến. Lúc Hạ Sơ Kiến mới nhận rằng, nhà và nhà, thực giống .
Bình Quỳnh đờ đẫn : “Mẹ chị bảo, trong nhà em trai em gái đông, thể tiêu tiền bừa bãi . Nếu chị mua nhà thì tự mà kiếm tiền tiếp, mua cho em trai một căn để đó...”
Hạ Sơ Kiến xưa nay vốn nguyên tắc: "Người kính một thước, kính một trượng." nếu đối phương tôn trọng thì đừng hòng cô nể mặt.
Bởi , thấy những lời vô lý từ của Bình Quỳnh, cô liền dứt khoát : “Chị Tài, trong tay chị hiện tại còn bao nhiêu?”
Bình Quỳnh đáp: “Chỉ còn hai mươi nghìn thôi.”
Hạ Sơ Kiến lập tức hiến kế: “Chúng mau giục đội trưởng Diệp , bảo nhận phần tiền thưởng bảng săn b.ắ.n về. Chị sẽ chia thêm bốn trăm nghìn nữa, cộng là sáu mươi nghìn , thể mua một căn hộ hai phòng ngủ thiện nội thất ở vị trí cực tại khu Đông. Theo em , nhất là mua ngay lập tức, đó ký tên của chính chị , tuyệt đối đừng để chị chuyện ...”
Trong đầu Bình Quỳnh lúc vẫn còn ong ong những lời mắng nhiếc, chì chiết chói tai của .
Bao nhiêu năm qua, từ nhỏ đến lớn, cô luôn là lớn nhất trong nhà, thế nên thứ đều nhường nhịn cho các em , phần thừa thãi, gai góc nhất mới đến lượt cô. Từ khi nghiệp trung học, cô bươn chải bên ngoài, trâu ngựa kiếm tiền nuôi gia đình. tiền khổng lồ cô cực khổ kiếm , qua miệng cô trở thành thứ chẳng hề liên quan gì đến cô cả.
Đến cả tượng đất cũng ba phần tính nóng, huống chi là con …
Hơn nữa, Bình Quỳnh hôm nay cũng kích thích bởi quyết định "chốt mua nhà" nhanh gọn của Hạ Sơ Kiến, thêm việc bản vốn dĩ ý định từ , cô lập tức hạ quyết tâm mua bằng một căn hộ cho riêng .
Giống như Hạ Sơ Kiến , là cô mua nổi!
Hạ Sơ Kiến là theo trường phái hành động, cô lập tức liên hệ với môi giới nhà đất, yêu cầu xem nhà ở khu Đông ngay.
Mặc dù hiện tại vẫn đang trong kỳ nghỉ Tết, nhưng tính cũng qua đêm giao thừa một tuần . Ngoại trừ các cơ quan chính phủ, bệnh viện và ngân hàng , hầu hết các công ty tư nhân khác đều bắt đầu hoạt động trở .
Vị môi giới mà Hạ Sơ Kiến liên hệ là do cô tìm kiếm ngẫu nhiên Tinh Mạng. Đầu tiên cô lọc những công ty môi giới quy mô lớn và uy tín, đó chọn một môi giới bản địa điểm đ.á.n.h giá cực cao từ những hình ảnh hiển thị mạng.
Cuộc gọi nối máy, đầu dây bên nhanh chóng bắt máy một cách vô cùng nhiệt tình. Khi thấy khách xem nhà, đó lập tức sảng khoái đồng ý.
Hai bên hẹn gặp hai tiếng nữa tại cổng khu chung cư cao cấp thiện nội thất ở khu Đông. Người môi giới còn chủ động mô tả đặc điểm nhận dạng của : sẽ mặc một chiếc áo măng tô đen lịch sự, đội mũ lông dị thú màu đen và đeo một chiếc ba lô in logo nổi bật của "Môi giới Gia Hào".
Hẹn giờ xem nhà cho Bình Quỳnh xong, cả hai đều vô cùng vui vẻ, quyết định tìm một quán ăn để đ.á.n.h chén một bữa thật ngon lành.
Vào lúc , ăn trưa thì quá sớm mà ăn sáng thì muộn. May mắn , họ tìm thấy một quán mì mở cửa 24/24, bất kể là sáng, trưa tối thì ở đây cũng chỉ phục vụ duy nhất món mì sợi.
Bình Quỳnh gãi đầu: “Chị vẫn ăn sáng nữa.”
Hạ Sơ Kiến vẫy tay: “Thế thì ăn sáng thôi!”
Mặc dù cô ăn một bữa sáng no nê ở nhà, nhưng điều đó ngăn cản việc cô cùng Bình Quỳnh ăn thêm một bữa sáng thứ hai. Trong những ngày đông giá rét căm căm thế , nếu ăn nhiều một chút thì cơ thể thể chống chọi nổi với cái lạnh âm ba mươi, bốn mươi độ ngoài trời.
Cửa hàng khá nhỏ, diện tích mặt bằng chỉ mười lăm mét vuông, bên trong bày vỏn vẹn sáu chiếc bàn gỗ. Lúc chín giờ rưỡi sáng, quán chật kín khách .
Rất nhanh đó, từ gian bếp phía tỏa hương thơm ngào ngạt của đồ ăn nóng hổi, bay thẳng tận cửa lớn của quán mì.
Mấy đứa trẻ ăn mặc rách rưới, phong phanh ngửi thấy mùi thơm liền kéo vây quanh cửa quán. Đứa nào đứa nấy cũng dám bước trong, chỉ ghé sát cửa, cố sức hít hà thật sâu, cứ như thể ngửi nhiều mùi thơm thì cái bụng đói sẽ vơi phần nào .
Hạ Sơ Kiến đành lòng cảnh tượng , khẽ mặt chỗ khác.
Bình Quỳnh bên cạnh cô khẽ thở dài: “Chắc tụi nhỏ đều là trẻ mồ côi cả, lát nữa thế nào cũng trừng giới quan đến gom tụi nhỏ đưa cô nhi viện công lập của Đế quốc thôi.”
Quả nhiên cô dứt lời, hai chiếc phi thuyền tuần tra của Cục Trừng Giới từ trời đáp xuống. Qua khung cửa kính của quán mì, hai thấy mấy trừng giới quan mặc đồng phục bước xuống, miệng ngừng c.h.ử.i bới tục tĩu, thô bạo túm lấy đám trẻ như món hàng ném thẳng trong phi thuyền.
Bất thình lình, một nam trừng giới quan thô bạo ném một đứa trẻ ngược trở mặt đất từ phi thuyền, vẻ mặt lộ rõ sự ghét bỏ khinh miệt, : “Dấu hiệu sinh tồn của mày sắp tắt ngấm tới nơi , cô nhi viện nhận loại như mày , mang chỉ tốn lương thực!”
Đứa bé trông chỉ tầm hai, ba tuổi là cùng, vô cùng gầy gò ốm yếu, thậm chí dường như còn vững. Trên nó quấn một tấm chăn đen nhẻm, bẩn thỉu, mặt mũi lem luốc bùn đất rõ dung mạo, duy chỉ đôi mắt là cực kỳ đen láy, phân minh rõ ràng.
Dù đối xử thô bạo như , đứa trẻ cũng hề nổi giận, phản kháng lộ bất kỳ biểu cảm sợ hãi, phẫn uất nào. Nó chỉ mở to đôi mắt trong veo, vô tội lên, lặng lẽ ngắm chiếc phi thuyền tuần tra của Cục Trừng Giới chở theo những đứa trẻ lang thang khác rời .
Hạ Sơ Kiến ghét nhất là thấy ánh mắt thế . Cô liền đẩy cánh cửa giữ nhiệt của quán mì bước thẳng ngoài.
"Cho nhóc ." Cô lấy một ống dịch dinh dưỡng cấp thấp đang giấu trong n.g.ự.c , nhét tay đứa trẻ.
Hơi thở của đứa nhỏ thực sự vô cùng yếu ớt, dường như chỉ một khắc là thể rời bỏ thế gian . Thế nhưng ngay khi Hạ Sơ Kiến nhét ống dịch dinh dưỡng tay nó, trong mắt đứa nhỏ lập tức lóe lên một tia sáng kỳ diệu.
Nó chằm chằm Hạ Sơ Kiến, ánh mắt ươn ướt giống như một chú chim non mới mở mắt thế giới, khắc sâu dung mạo của cô sâu trong tâm trí.
Ánh mắt quá đỗi lay động lòng . Hạ Sơ Kiến cũng chẳng màng đến mái tóc bết dính bẩn thỉu của nó, đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu đứa nhỏ.
Đứa bé thẹn thùng nghiêng đầu mỉm với cô, để lộ một vết bớt nhỏ màu đỏ hình thù tựa như một ngôi đỏ nhỏ cổ. Đó là một vết bớt vô cùng đặc biệt.
Hạ Sơ Kiến liếc thêm một cái, dứt khoát rút luôn ống dịch dinh dưỡng cấp thấp còn nhét nốt cho nó, khẽ hỏi: “... Nhóc ?”
Đôi mắt đứa trẻ thoáng đượm buồn, nó cúi đầu, chỉ mím chặt đôi môi nhỏ thành một đường thẳng.
Thời tiết lạnh giá căm căm thế , một khi trời tối, nhiệt độ sẽ tụt dốc phanh xuống âm tám mươi độ. Một đứa trẻ mới hai ba tuổi đầu thể tự sống sót ngoài đường phố chứ?
Hạ Sơ Kiến hỏi gặng: “... Nhà nhóc ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-o-tinh-te-lam-nguoi-binh-thuong/chuong-168-boc-hoa.html.]
Đứa trẻ hé răng nửa lời, chỉ mỉm với cô một cái ôm chặt lấy hai ống dịch dinh dưỡng, dậy bước .
Thân hình nhỏ bé tuy bước phần lảo đảo, run rẩy tưởng chừng như sắp ngã, nhưng tốc độ di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn. Không lâu , bóng dáng nhỏ nhắn rẽ góc phố biến mất khỏi tầm mắt của Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến lúc mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, coi như yên tâm phần nào. Xem đứa trẻ vẫn và nơi để về, ban ngày chỉ là ngoài xin ăn mà thôi.
Bình Quỳnh bên trong quán mì chứng kiến bộ sự việc qua lớp kính cửa sổ.
Sau khi Hạ Sơ Kiến trở , cô khẽ thở dài: “Đứa bé nhỏ như thế, nhà nó nỡ để nó một ăn xin ngoài đường lạnh lẽo thế chứ?”
Cô nhớ hồi còn nhỏ gì ăn, là cô út tự xin ăn về nuôi cô…
Bình Quỳnh dường như cũng nhớ điều gì đó, ánh mắt bỗng chốc trầm xuống, đượm buồn.
Thấy Bình Quỳnh tự dưng im lặng, Hạ Sơ Kiến vội vàng đổi chủ đề, : “Nghe món mì Dương Xuân ở đây ngon lắm đấy, mỗi một bát tụi qua khu Đông xem nhà cho nhé?”
Bình Quỳnh thu hồi dòng suy nghĩ, gật đầu : “Được, ăn mì Dương Xuân! Không, chị gọi thêm một quả trứng mới !”
Hạ Sơ Kiến hào phóng tuyên bố: “Gọi hẳn hai quả , em bao chị tiền một quả!”
Bình Quỳnh rõ Hạ Sơ Kiến vì lo cho cô út nên lúc nào cũng chi tiêu cực kỳ tiết kiệm, đến cả dịch dinh dưỡng cao cấp cũng nỡ uống, lúc nhiệm vụ bên ngoài dùng loại cấp thấp nhất. Vậy mà giờ đây, cô nàng "keo kiệt" tiết kiệm hào phóng bao cô thêm một quả trứng…
Trong lòng cô khỏi dâng lên niềm cảm động sâu sắc, liền đùa giỡn chắp tay cúi đầu: “Tạ ơn chủ long ân!”
Hạ Sơ Kiến xua xua tay: “Khách sáo, khách sáo quá !”
Hai cùng gọi món, Hạ Sơ Kiến đặc biệt dặn đầu bếp thêm bát của Bình Quỳnh một quả trứng chần, lúc thanh toán cô cũng trả luôn phần tiền quả trứng phát sinh đó.
Khi hai bát mì Dương Xuân nóng hổi bưng , bát của Bình Quỳnh quả nhiên tới hai quả trứng chần tròn trịa, ngon lành. Cô buổi sáng ăn gì nên lập tức cầm đũa lên ăn lấy ăn để.
Hạ Sơ Kiến tuy ăn sáng ở nhà , nhưng nước dùng của bát mì Dương Xuân cực kỳ thanh trong, hương vị ngửi qua cũng kích thích vị giác, cô cũng ngon lành xử lý hết bát mì của .
Cả hai nhanh chóng ăn xong, để một ít tiền tip dậy rời quán.
Vừa bước khỏi quán mì nhỏ, luồng khí lạnh thấu xương ập thẳng mặt suýt chút nữa đóng băng cả hai tại chỗ.
"Chạy mau thôi! Lên tàu điện treo là ấm ngay, mịa nó chứ trời lạnh dã man thật!" Hạ Sơ Kiến hà xoa xoa hai bàn tay buốt giá, kéo Bình Quỳnh chạy nhanh về phía .
Trạm tàu điện treo nội thành ngay sát cạnh quảng trường công viên, cách quán mì 500 mét theo đường chim bay. Tuy nhiên, họ thể theo đường thẳng tắp mà vòng qua đủ loại công trình kiến trúc, biển báo giao thông và các bốt gác đường, quãng đường thực tế bộ xấp xỉ gần một cây .
Lúc , lượng qua đường phố bắt đầu đông dần lên. Trên trung, đủ loại phi hành cơ cá nhân và phi thuyền tuần tra của Cục Trừng Giới đang bay lượn đan xen . Trên mặt đường, những chiếc xe tự lái lao vun vút khiến bộ liên tục tránh né.
Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh cố gắng sát phần đường dành cho bộ để tránh va quẹt bởi những chiếc xe chạy lòng đường.
Ngay khi hai sắp sửa tiếp cận trạm tàu điện treo, từ đỉnh đầu đột nhiên vang lên một tiếng gầm rú cực kỳ dữ dội. Tiếng động đinh tai nhức óc giống như động cơ của một chiếc phi thuyền đang mất kiểm soát , hoặc như một con quái thú viễn cổ khổng lồ nào đó từ trời lao thẳng xuống mặt đất ngay mắt .
Hạ Sơ Kiến và Bình Quỳnh đồng loạt ngẩng đầu lên, kinh hoàng thấy bầu trời xa , hai chiếc phi thuyền tuần tra của Cục Trừng Giới chính là hai chiếc gom đám trẻ lang thang lúc nãy đang bốc lên những cột khói đen đặc, cuồn cuộn, lao xuống mặt đất với tốc độ chóng mặt.
Hơn nữa, theo ước lượng bằng mắt thường, điểm rơi dự kiến của chúng vẻ cực kỳ gần vị trí của hai !
Bình Quỳnh vốn dĩ thường xuyên quan sát thủ cho tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa Hạ Sơ Kiến, phản xạ vô cùng nhạy bén. Cô lập tức chộp chặt lấy tay Hạ Sơ Kiến, hét lớn: “Chạy mau! Đến trung tâm quảng trường!”
Lúc Bình Quỳnh liền bộc phát bộ sức mạnh của một tiến hóa gen cấp C đỉnh phong, chạy nhanh như một cơn gió, ảnh di chuyển nhanh đến mức gần như kéo theo tàn ảnh vỉa hè.
Hạ Sơ Kiến ban đầu cô kéo chạy theo, nhưng tốc độ của cô thể bắt kịp tốc độ siêu phàm của một tiến hóa gen thực thụ. Về , Bình Quỳnh dứt khoát cõng luôn Hạ Sơ Kiến lên lưng điên cuồng lao về phía .
Chút trọng lượng cơ thể của Hạ Sơ Kiến đối với một tiến hóa gen cấp C đỉnh phong như Bình Quỳnh đáng là bao. Chỉ trong đầy một phút đồng hồ ngắn ngủi, hai tiếp cận trung tâm quảng trường an .
Uỳnh!
Một tiếng nổ cực lớn vang lên, mặt đất của bộ khu quảng trường công viên dường như cũng chấn động mạnh mà rung chuyển theo.
Cả hai kinh hãi ngoảnh đầu .
Ngay tại phần đường bộ cửa quán mì nhỏ mà bọn họ ăn khi nãy, hai chiếc phi thuyền tuần tra từ trời rơi xuống đ.â.m sầm trực tiếp đó!
Hai chiếc phi thuyền đập phá nát bấy, khói đen bốc lên cuồn cuộn kèm theo những ngọn lửa khổng lồ bốc cao ngút trời.
Người bên trong quán mì nhỏ lập tức nháo nhào chạy ngoài, thì cầm bình chữa cháy, thì xách xô nước dập lửa, liên tục tạt nước chiếc phi thuyền đang bốc cháy ngùn ngụt.
"Cứu với! Mau gọi cho đội cứu hỏa của Cục Trừng Giới ! Mau đến dập lửa !"
"Chạy mau ! Lửa bùng to thế thì bên trong cứu nổi nữa !"
"Sao cứu nổi?! Cậu thấy bên trong vẫn còn trẻ con ?!"
Hết chương 168.